Cái “chim hoàng yến” đến trả nợ là tôi, lại hóa ra thành kẻ ăn không ngồi rồi.

Tôi thấy bất an, sợ anh ta kiếm cớ gây sự, nên tự tìm việc làm.

Hôm nay phụ chị Lưu làm vườn.

Ngày mai giúp cô Vương trong bếp.

Chỉ còn thiếu tên tôi trong bảng phân ca nữa thôi.

May mà, tôi nhanh chóng hòa nhập với mọi người.

Ai cũng quý mến tôi.

Ngay cả quản gia Trần, người ban đầu nghi ngờ, giờ cũng khen không ngớt: “Cô Giang vừa xinh lại tháo vát, nhìn là biết người có lòng, chẳng hề kiểu cách.”

Chị Lưu còn kéo tay tôi cười: “Nghe nói cô học sư phạm mầm non à? Có bạn trai chưa? Tôi có đứa cháu đang học tiến sĩ ở Kinh Đại, hai người chắc hợp lắm đó.”

Họ không biết thân phận lúng túng của tôi.

Chỉ nghĩ tôi giống họ, là người làm công ăn lương thôi.

Cô Vương còn đem đồ ăn quê nhà lên phòng tôi: “Cô Giang, cao tận mét bảy mà có bốn mươi lăm ký, gầy quá đó!”

“Đây là phần tôi nấu riêng cho cô, yên tâm, cậu chủ tuyệt đối không phát hiện đâu!”

Tôi thật sự cảm động.

Bao căng thẳng khi mới đến đều tan biến.

Tôi lén nhắn cho anh trai, bảo anh đừng lo.

Ở đây, ngoài Lý Tẫn ra, ai cũng tốt với tôi hết.

5

Buổi tối.

Con gái chị Lưu năn nỉ tôi kể truyện trước khi ngủ.

Từ khi Lý Tẫn vắng nhà, cô bé cứ chạy sang ngủ chung với tôi.

Còn chia cho tôi hơn nửa bịch kẹo dẻo, đôi mắt long lanh nhìn tôi.

Trái tim tôi mềm nhũn.

Hai cô cháu nằm cạnh nhau, đầu tựa đầu, cùng đọc truyện cổ tích.

Đêm hè oi bức.

Dây áo ngủ lụa trượt nhẹ khỏi vai theo từng cử động.

Cổ áo khẽ mở, ánh sáng yếu ớt lộ ra chút da thịt trắng ngần.

Bỗng, tôi ngửi thấy mùi rượu nồng.

Bên cạnh vang lên giọng nam đầy kìm nén: “Lưu Tiểu Thảo, gan to thật đấy.”

“Đây là phòng tôi. Cô tự ra, hay để tôi ném cô ra ngoài?”

Cô bé hoảng sợ, hét lên một tiếng, vội vã chạy mất.

Tôi cũng hấp tấp đứng dậy.

Rõ ràng là anh ta nhìn tôi, nhưng lại nhanh chóng tránh ánh mắt.

“Giang Đạo Lý, vườn hoa cúc vàng là cô bảo đổi thành hải đường sao?”

“Hả?”

Tôi chưa kịp hiểu.

Chỉ nhớ mình từng khen hoa hải đường đẹp, nở rộ nhìn rất may mắn.

“Còn nữa…”

“Tôi chưa bao giờ ăn rau mùi, tại sao trong bếp lại có thứ khó ngửi đó?”

Đó là do cô Vương nấu bánh canh cho tôi, chứ không phải cho anh ta.

Tôi không nói gì.

Nhưng anh ta biết tất cả đều vì tôi.

Cục tức dâng đầy trong ánh mắt anh.

“Cô mới đến vài ngày mà khiến cả nhà này quay như chong chóng, quả nhiên là rất biết tính toán.”

Lý Tẫn có mái tóc xoăn nhẹ, đôi mắt ướt rũ xuống, đuôi mắt phải có hai nốt ruồi nhỏ.

Lúc nổi giận, anh ta y như con chó nhỏ dựng lông.

“Tôi ra ngoài bốn ngày, cô không nhắn lấy một tin…”

“Tại sao những con chim hoàng yến khác không như cô chứ?”

“Chẳng lẽ cô đến đây chỉ để kể chuyện cổ tích cho Lưu Tiểu Thảo nghe thôi à?”

6

Lời anh ta nói khiến tim tôi hơi chùng xuống.

Anh trai tôi đúng là từng muốn giới thiệu bạn của Lý Tẫn cho tôi thật.

Nhưng dạo này bận rộn suốt, tôi quên béng chuyện đó từ đời nào rồi.

“Xin lỗi, bảo bối.”

Tôi vội vàng tiến lại gần.

Khi cánh tay vừa quàng lên người anh ta, cơ thể Lý Tẫn lập tức cứng đờ.

Tôi thừa thắng xông lên, cố ý làm giọng mềm lại, nũng nịu dỗ dành: “Là em sai rồi, anh mới là chủ nợ của em, là người em phải quan tâm và lấy lòng nhất.”

Sau đó, tôi nói dối trơn tru không cần soạn trước: “Em bảo chị Lưu đổi hoa là muốn anh về nhà có cảm giác mới mẻ hơn.”

“Gần đây em cũng thử nấu mấy món mới, định làm cho anh ăn thử, rau mùi chỉ là gia vị phụ thôi.”

“Tất cả những gì em làm đều là vì anh, dù anh không ở nhà nhưng ngày nào em cũng mong anh về.”

“…Cô thật sự nghĩ vậy à?”

“Ừm, thật mà.”

Sắc mặt Lý Tẫn cuối cùng cũng dịu xuống.

Anh ta cụp mắt, nhưng rồi lại như bị bỏng, nhanh chóng tránh ánh nhìn của tôi, lắp bắp bật ra vài chữ: “Bộ váy ngủ này xấu chết đi được, như miếng giẻ rách, thật chẳng có thẩm mỹ.”

Tôi mỉm cười: “Vậy lần sau em mặc kiểu anh thích nhé, được không?”

Lý Tẫn không ngờ tôi chẳng phản bác nửa câu, thậm chí còn ngoan ngoãn đến mức khiến anh ta không biết trút giận vào đâu.

Tất cả sự tức giận và khích bác của anh ta như đấm vào bông, chẳng lay chuyển được tôi chút nào.

Ngay trước mặt Lý Tẫn, tôi mở ứng dụng mua sắm màu cam trong điện thoại.

Trong mục “đồ ngủ”, kiểu nào cũng có.

Từ ren đen đến hồng phấn, từ vải mỏng cho đến gần như không có vải, đủ loại gợi cảm.

Không biết là tức hay ngại, mà màu đỏ mỏng manh từ tai Lý Tẫn lan dần xuống cổ.

Cổ họng anh ta khẽ chuyển động, nâng tay chỉ vào màn hình: “Chọn… chọn cái bán chạy nhất đi.”

7

Ngày đồ đến, tôi nhắn tin cho Lý Tẫn:

【Tối nay về sớm nhé, em nấu cơm rồi, đợi anh về ăn cùng nha, hôn hôn~】

Bên kia im lặng một lát, rồi tin nhắn ào ạt gửi tới:

【Giang Đạo Lý, mặt trời mọc từ phía Tây à? Biết chủ động nhắn tin cho tôi rồi cơ đấy.】

【Ha, không phải bị tôi mê hoặc rồi chứ?】

【Bảo tôi về sớm là sao? Giờ cô còn quản tôi nữa à? Chiếm hữu quá rồi đấy.】

【Thôi được, nể cô cố gắng lấy lòng tôi, tối nay tôi về ăn cơm.】

【À, bộ đồ ngủ lần trước nhận chưa?】

【Trả lời.】


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!