1.

Căn phòng rơi vào im lặng.

Tôi đứng yên, trong long căng thẳng đến mức tim đập thình thịch, nhớ lại lời anh trai dặn…

“Đạo Lý, sau khi đến đó phải thật cẩn thận. Thằng Lý Tẫn đó lòng dạ độc ác, biến thái đến cực điểm, chẳng khác gì cầm thú!”

“Em nhất định phải tự bảo vệ mình. Đợi anh kiếm được tiền, sẽ lập tức đến đón em về!”

Khi ấy, anh ngồi trên giường bệnh với đôi chân bó bột, mặt mày bầm dập, mắt ngân ngấn nước.

Càng nghĩ tôi càng sợ.

Nhưng vấn đề là…

Trong căn phòng có bao nhiêu người, ai mới là “Lý Tẫn”?

Ánh mắt tôi đảo qua một vòng.

Người đàn ông ngồi tựa hờ trên sofa nơi góc phòng, dáng vẻ lười nhác mà khí thế bất phàm.

Chắc là anh ta rồi?

Tôi rụt rè bước tới.

“Anh… anh là Lý Tẫn sao?”

“Chào anh, tôi là em gái của Giang Cố Thức, Giang Đạo Lý.”

Tôi còn gượng cười nịnh nọt: “Không hổ là Lý tổng, thật đúng là có khí chất.”

Sau lưng có người bật cười.

“Lão Lục, cô ta tưởng cậu là Lý Tẫn đấy.”

Không phải sao?

Tôi giật mình, vội vàng quay sang xin lỗi người vừa nói.

Người đó đeo kính gọng vàng, trông mưu mô lắm—chẳng lẽ anh ta mới là Lý Tẫn?

Tôi lại cười xoa dịu: “Xin lỗi Lục tổng, tôi có mắt như mù, nhận nhầm người rồi.”

Kết quả, anh ta cười càng to hơn.

Cổ tay tôi bỗng bị kéo mạnh, trời đất đảo lộn, cả người ngã nhào vào lòng ai đó.

Đùi người đàn ông cứng rắn rắn rỏi, nóng hừng hực, mang theo sức mạnh khiến tôi run lên.

Ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt đen tối lạnh lẽo.

Trên gương mặt anh ta phủ đầy vẻ khó chịu, giọng nói lạnh băng: “Đúng là giống y hệt thằng anh vô dụng của cô, vừa mở miệng ra đã khiến người ta chán ghét.”

“Đến cả kim chủ cũng dám nhận nhầm, chán sống rồi hả?”

2

Thật ra, anh trai tôi không tệ như Lý Tẫn nói đâu.

Anh là người rất tốt.

Từ lúc hai bàn tay trắng đến hôm nay, vẫn luôn thương yêu tôi hết mực.

Chỉ là vận đầu tư hơi kém, nên mới đem toàn bộ gia sản thua sạch vào tay Lý Tẫn.

Hôm đó, anh quỳ dưới đất cầu xin Lý Tẫn suốt, đầu đập đến chảy máu mà vẫn không được tha.

Còn tên công tử ăn chơi kia chỉ lạnh lùng nói: “Không trả được tiền thì lấy người trả.”

Anh tôi hoảng hốt, che mông run rẩy, lắp bắp rằng mình là đàn ông thẳng, cần thời gian “chuẩn bị tâm lý”.

Sắc mặt Lý Tẫn lập tức đen sì.

Một cước đá thẳng vào chân anh tôi.

“Giang Cố Thức, mẹ kiếp, đầu óc anh bị rác chiếm hết rồi à? Anh nghĩ gì vậy hả?”

Cú đá đó khiến chân anh tôi gãy luôn.

Lý Tẫn không những không bồi thường, còn sỉ nhục anh, bắt anh hôm sau đến công ty làm bảo vệ để trả nợ.

Nhưng chân gãy rồi, làm sao mà đi làm được?

Rõ ràng là cố tình làm khó người ta.

Chậm một ngày, tiền lãi lại tăng gấp đôi.

Anh tôi sắp phát điên.

Tôi không thể nhìn anh chịu khổ thêm nữa.

Đành phải chấp nhận thay anh trả nợ.

Bây giờ gặp mặt rồi, mới thấy anh nói không sai.

Lý Tẫn chỉ có vẻ ngoài, tính tình nóng nảy, bụng dạ hẹp hòi.

Về sau, chắc tôi phải cẩn trọng gấp bội mới được.

3

Tôi theo Lý Tẫn về nhà.

Suốt quãng đường chẳng ai nói câu nào.

Tôi cảm giác anh ta vẫn còn giận vì chuyện ban nãy.

Tôi khẽ kéo áo anh ta: “Xin lỗi, tôi không cố ý nhận nhầm…”

“Đừng chạm vào tôi!”

Anh ta hất tay tôi ra, ánh mắt ghét bỏ.

Tôi: …

Rõ ràng là anh ta cực kỳ chán ghét tôi rồi.

Về đến cổng, quản gia Trần vội vã bước ra đón.

“Cậu chủ, còn cô này là…?”

Lý Tẫn ngậm điếu thuốc, liếc tôi một cái.

“Chim hoàng yến, hiểu chưa?”

Thấy quản gia Trần lộ vẻ khó hiểu, anh ta mất kiên nhẫn giải thích: “Lão già này quê mùa thật, đến cái này cũng không biết…”

“Là kiểu người bị đem đi trả nợ, món đồ chơi ấy, hiểu chưa?”

Tôi đứng ngượng ngùng tại chỗ.

Sắc mặt quản gia Trần trầm xuống, ghé tai anh ta nhắc nhỏ: “Cậu chủ, loại hợp đồng này vô hiệu đấy, trái đạo đức xã hội và quyền tự do cá nhân…”

“Hơn nữa cô gái này xinh quá, cậu không sợ cô ta và anh trai có âm mưu gì à?”

Hai người nói chuyện cứ như không có tôi ở đó.

Tôi vội xua tay, chân thành nói: “Tôi và anh tôi thật sự không có âm mưu gì cả! Chúng tôi chỉ muốn trả nợ thôi!”

Lý Tẫn nheo mắt.

“Quản gia Trần, tuy tôi không đồng ý với câu ‘cô ta xinh đẹp’, nhưng ông nhắc tôi nhớ ra một chuyện.”

“Chuẩn bị phòng khách đi, để cô ta ở đó.”

“Tôi muốn xem xem, người phụ nữ này có thể giở trò gì.”

4

Nghe nói không phải ở chung với Lý Tẫn, tôi lén thở phào.

Bàn tay đang nắm chặt cũng dần thả lỏng.

Không ngờ, hành động đó lại bị anh ta nhìn thấy.

Anh hừ lạnh một tiếng rồi xoay người bỏ đi.

Những ngày sau đó, anh ta gần như biến mất.

Không sai bảo tôi làm gì, cũng chẳng giao nhiệm vụ gì đặc biệt.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!