Mẹ Chu nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm trọng: “Cô là gì của đứa trẻ…”

“Tôi không có quan hệ gì với đứa nhỏ, tôi chỉ là người được ủy thác. Nếu nhà họ Chu đồng ý nhận lại con, tôi sẽ lập tức biến mất.”

Mẹ Chu ra ngoài gọi điện thoại, sau đó đưa chúng tôi đến bệnh viện tốt nhất vùng. Không lâu sau, có người mang đến một sợi tóc của đàn ông.

Khoảnh khắc kết quả giám định có hiệu lực, mắt mẹ Chu sáng rực lên. Thừa dịp bác sĩ đưa Tạ Minh Minh đi kiểm tra, bà lấy ra một xấp tiền mặt đưa cho tôi.

“Cảm ơn cô, nhà họ Chu sẽ đối xử tốt với đứa trẻ này.”

Tôi khéo léo từ chối lòng tốt của bà. Đứa trẻ này, ban đầu tôi định sinh ra cho chính mình. Ngặt nỗi duyên phận của chúng tôi quá mỏng manh.

Lúc xoay người rời đi, Tạ Minh Minh chạy ra ngoài.

“Dì ơi, dì sẽ không lừa Minh Minh đúng không?”

Thằng bé đỏ hoe mắt, vẫn nhớ rõ lời hẹn ước với tôi. Tôi ngồi xổm xuống, xoa xoa mặt nó. Hơn một năm nay vì bệnh tật, nó gầy yếu hơn hẳn bạn bè đồng trang lứa. Tôi không phải là một người mẹ đủ tư cách, tôi có lỗi với nó.

Tôi nén nước mắt, nói: “Con quên rồi à, chúng ta đã ngoắc tay rồi mà.”

 

4

Cho đến khi thấy nhà họ Chu sắp xếp cho Tạ Minh Minh vào phòng bệnh VIP, tôi mới rời khỏi bệnh viện.

Trở về khách sạn, tôi cảm thấy lòng trống rỗng, giống như vừa đánh mất thứ quan trọng nhất đời mình. Tôi cứ thế nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ.

Không biết qua bao lâu, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Đó là một số máy lạ. Tôi do dự một lúc rồi mới nhấn nút nghe.

“Em đang ở đâu?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nam trầm thấp.

“Anh là ai?” Tôi theo bản năng hỏi lại.

Mất một lúc lâu tôi mới bàng hoàng nhận ra, giọng nói đó sao mà quen thuộc đến thế. Biết bao đêm triền miên quấn quýt, anh đã kề sát tai tôi, tình tứ nói lời yêu tôi.

“Em nói xem tôi là ai, gửi vị trí cho tôi ngay.” Ngữ khí không cho phép thương lượng.

Tôi siết chặt điện thoại: “Xin lỗi, anh gọi nhầm số rồi.”

Tôi hoảng sợ cúp máy ngay lập tức. Tim đập liên hồi không kiểm soát được. Đã năm năm trôi qua, tại sao Chu Mộc Ngôn lại gọi điện cho tôi? Anh lấy số của tôi từ đâu?

Trước khi đến đây tôi đã tra cứu qua, hiện tại Chu Mộc Ngôn chưa kết hôn, chỉ có một cô bạn gái đã quen vài năm. Nếu tin tức truyền thông là thật, thì Tạ Minh Minh sẽ là đứa con duy nhất của anh.

Đó cũng là lý do tại sao tôi kiên quyết đưa Minh Minh về nhà họ Chu. Đi theo Chu Mộc Ngôn dù sao cũng tốt hơn theo tôi.

Nhưng tôi thì khác, tôi là cô người yêu cũ đã bỏ rơi anh vào năm anh nghèo khó nhất. Đời này tôi không dám dính dáng gì đến Chu Mộc Ngôn nữa.

Ngày hôm sau, tôi định lẻn đến bệnh viện nhìn Tạ Minh Minh một cái rồi về nhà. Vừa lại gần phòng bệnh, tôi đã thấy Chu Mộc Ngôn trong bộ vest chỉnh tề đang ngồi bên giường, chuyên chú gọt táo.

Anh dường như không có gì thay đổi, khí chất vẫn tốt như xưa. Vẻ quý phái toát ra từ tận xương tủy là thứ mà người khác không có được. Giờ nghĩ lại, có lẽ chỉ có mình tôi vẫn luôn tưởng anh là một chàng trai nghèo.

Tạ Minh Minh ngồi bên cạnh có vẻ thèm ăn, không đợi Chu Mộc Ngôn gọt xong đã ghé sát vào cắn một miếng. Sau đó hai cha con nhìn nhau cười.

Cảnh tượng này làm mắt tôi cay xè. Có lẽ kết quả này đã là tốt nhất rồi.

Tôi cúi đầu quẹt nước mắt. Nhưng đúng lúc này, Chu Mộc Ngôn trong phòng bệnh đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía tôi đang đứng.

Tim tôi đập thình thịch, vội vàng nép vào sau bức tường. May mà động tác nhanh nên Chu Mộc Ngôn không nhìn thấy tôi. Trong phòng bệnh lại vang lên tiếng cười lanh lảnh của trẻ thơ.

5

Nhìn là biết, Chu Mộc Ngôn rất thích đứa bé này.

Vậy là tôi có thể yên tâm phần nào.

Tôi mở điện thoại, bắt đầu tìm vé xe để quay về.

Chỉ muốn tự tạo việc cho bản thân, để đầu óc khỏi nghĩ ngợi lung tung.

Nhưng điện thoại mở rồi, tôi lại chẳng đọc nổi chữ nào.

Mới đi được vài bước, tôi đã va phải một người.

“Cô gì ơi, cô không sao chứ?”

Người bị tôi đụng vào lên tiếng hỏi han.

Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp một gương mặt quen thuộc.

Nếu tôi nhớ không nhầm, cô ấy chính là bạn gái của Chu Mộc Ngôn, người từng được báo chí nhắc đến—Hoàng Vũ Vi.

Tôi lúng túng xua tay: “Tôi không sao, xin lỗi nhé.”

Nói rồi định rời đi, nhưng Hoàng Vũ Vi lại giữ tay tôi lại.

“Vừa nãy thấy cô đi từ bên kia qua, cho tôi hỏi, bên đó có phải là khu nội trú khoa nhi không?”

Tôi khựng người.

Cô ấy đến khoa nhi, chẳng lẽ là muốn đến thăm Tạ Minh Minh?

Tôi không kìm được mà quan sát cô ấy kỹ hơn.

Hoàng Vũ Vi rất xinh đẹp, toàn thân toát ra vẻ dịu dàng, không hề có chút sắc bén hay đe dọa nào.

Một tay cô cầm giỏ trái cây, tay kia là bộ Lego trẻ em.

Có lẽ cũng vì vậy mà khi tôi đụng phải, cô không kịp né.

Tôi đang định trả lời thì phía sau chợt vang lên một giọng nam quen thuộc:

“Vũ Vi.”

Toàn thân tôi cứng đờ.

Hoàng Vũ Vi mỉm cười ngẩng đầu, lướt qua tôi đi về phía Chu Mộc Ngôn.

“Bệnh viện này rộng thật đấy, em đi vòng vòng suýt nữa thì lạc.”

Chu Mộc Ngôn hờ hững đáp lại: “Em đang nói chuyện với ai thế?”

Tôi không biết có phải do mình quá nhạy cảm không, nhưng cứ có cảm giác có một ánh mắt đang dán chặt vào lưng mình.

Hoàng Vũ Vi đáp nhẹ như không: “À, chỉ là người qua đường, vừa va phải em một cái.”

Tôi thở phào, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đó.

Không ngờ Chu Mộc Ngôn lại mở miệng: “Cô kia, quay lại.”

Không cần đoán, câu này là nói với tôi.

Hoàng Vũ Vi dường như cũng nhận ra điều gì đó, liền lên tiếng can ngăn:

“Mộc Ngôn, anh làm gì vậy? Cô ấy chỉ là người đi đường thôi, hơn nữa cũng không làm em bị thương, bỏ qua đi, đừng chấp nữa.”

Thì ra Chu Mộc Ngôn lo tôi làm bạn gái anh bị thương.

Tôi không nhịn được mà thấy buồn cười.

Năm năm rồi, chẳng ai còn đứng yên tại chỗ.

Tôi rốt cuộc đang sợ cái gì?

Tôi từ từ quay người lại, một lần nữa xin lỗi Hoàng Vũ Vi.

Suốt quá trình ấy, Chu Mộc Ngôn vẫn nhìn chằm chằm tôi, không nói một lời.

6

Rời khỏi bệnh viện, tôi đi thẳng ra bến xe.

Trên đường, đầu óc cứ tua đi tua lại ánh mắt của Chu Mộc Ngôn khi nãy.

Tôi nhớ năm năm trước, khi anh khởi nghiệp thất bại, chủ nợ tìm tới tận cửa.

Tôi đã lấy toàn bộ số tiền dành dụm được—mười vạn—đưa cho anh trả nợ.

Khi đó, Chu Mộc Ngôn cũng nhìn tôi như vậy, rồi ôm chầm lấy tôi.

“Bảo bối, anh không thể nhận tiền của em. Tin anh đi, nhất định anh sẽ thành công.

“Chờ khi anh thành công rồi, anh sẽ cưới em.”

Lúc đó tôi không hề cảm thấy anh đang vẽ bánh vẽ cho mình.

Khi mới quen nhau, hai đứa cộng lại chưa nổi một ngàn tệ.

Chúng tôi thuê chung một căn hộ một phòng ngủ, giá thuê tám trăm.

Tôi ngủ trong phòng, trả năm trăm.

Anh ngủ phòng khách, trả ba trăm.

Tiền điện nước chia đôi.

Ban đầu chẳng ai ngờ sau này lại thành người yêu của nhau.

Chu Mộc Ngôn có một sự gan lì, thường cắm đầu làm việc đến tận khuya.

Có lần tôi đi ăn với bạn về khuya, thấy anh vẫn ngồi trước máy tính.

Tôi tiện miệng hỏi: “Tôi có mang về chút đồ ăn khuya, anh có muốn ăn không?”

Chu Mộc Ngôn lập tức bật dậy: “Muốn!”

Tối hôm đó, chúng tôi trò chuyện rất nhiều.

Tôi mới biết anh đang giận dỗi với gia đình, còn thề là không thành công thì không quay về.

Sợ anh nản chí, tôi đã động viên:

“Người như anh, dám liều, dám làm, chỉ cần chọn đúng đường, nhất định sẽ thành công.”

Chu Mộc Ngôn nhìn tôi, trong mắt anh khi ấy có ánh sáng.

Có lẽ vì tôi đã ở bên cạnh anh trong lúc tăm tối nhất, nên khi sự nghiệp khởi sắc, anh đã tỏ tình với tôi.

Chúng tôi vẫn sống trong căn nhà ấy.

Chỉ là từ hai người ngủ riêng chuyển thành ngủ chung một giường.

Tiền thuê nhà cũng do Chu Mộc Ngôn một mình lo hết.

Cuộc sống dần tốt lên.

Nhưng hiện thực lại tạt vào mặt chúng tôi một gáo nước lạnh.

Chu Mộc Ngôn ngày càng bận rộn xử lý nợ nần, thời gian về nhà ít dần.

Đúng lúc ấy, tôi lại phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn.

Ban đầu, tôi không dám nói với anh.

Chỉ muốn chờ anh vượt qua giai đoạn khó khăn này trước.

Không ngờ, hôm đó tôi tình cờ nghe thấy anh gọi điện cho ai đó:

“Giữa tôi và Tạ Tâm Nhi không như mọi người nghĩ, đừng can thiệp vào chuyện của tôi nữa, được không?

“Yên tâm, yêu đương là chuyện khác, kết hôn thì tôi sẽ cân nhắc lại.”

Tạ Tâm Nhi—đó chính là tôi.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!