Tôi giận run người.

Cảm thấy Chu Mộc Ngôn đến bước đường này rồi mà vẫn còn mạnh miệng.

Anh tưởng phụ nữ trên đời đều xoay quanh anh chắc?

Tôi còn sợ nếu theo anh, sớm muộn gì cũng chết đói.

Tôi quyết định chia tay.

Để làm anh bực, tôi còn cố ý để lại một bức thư:

【Tôi không còn thấy chút hy vọng nào nơi anh nữa. Chia tay đi. Mong anh hiểu, bởi tôi có quyền theo đuổi một người tốt hơn.】

Rồi chặn toàn bộ liên lạc với anh.

Mãi đến khi lên chuyến tàu về quê, tôi mới sực nhớ ra một chuyện quan trọng—

Tôi vẫn còn đang mang trong bụng đứa con của Chu Mộc Ngôn.

 

7

Tôi từng nghĩ đến chuyện quay lại tìm anh hỏi cho ra lẽ, tiện thể nói cho anh biết về đứa bé.

Nhưng chỉ cần nhớ lại những lời anh đã nói, tôi lại thấy thôi đi, quay về cũng chỉ tự rước lấy nhục.

Với anh, chưa từng có khái niệm “tương lai” dành cho tôi.

Còn đứa bé này…

Đã đến bước này rồi, cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên.

Về sau, tôi cũng từng nghe người ta nhắc đến Chu Mộc Ngôn.

Hình như công ty của anh sống lại rồi.

Không những trả hết nợ, còn đang mở rộng quy mô.

Và tôi đã chặn luôn người truyền tin đó.

Toàn nói những điều tôi không muốn nghe.

Rồi sau này, khi một mình sinh ra Tạ Minh Minh, mẹ tôi cũng từng phản đối, thậm chí oán trách.

Nhưng chỉ cần thấy Minh Minh cười với bà, giọng nói mẹ tôi lại dịu đi lúc nào chẳng hay.

Từ ngày ba mất, có lẽ bà mới thật sự tìm được động lực để tiếp tục sống.

Bà giúp tôi trông con, tôi đi làm kiếm tiền.

Ngày qua ngày trôi đi, yên ổn mà đủ đầy.

Cho đến khi Tạ Minh Minh bị cảm, mọi bình yên ấy hoàn toàn vỡ nát.

Đôi lúc tôi tự hỏi, kiếp trước mình đã gây ra nghiệp chướng gì.

Vì sao cứ mỗi lần tôi tưởng như cuộc đời bắt đầu tốt đẹp hơn, thì nó lại bất ngờ giáng cho tôi một cú đau điếng?

Tôi bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, mới nhận ra nước mắt đã rơi đầy mặt.

Khổ nỗi giờ về còn chẳng biết ăn nói sao với mẹ.

Tôi mua vé chuyến hai giờ chiều, còn phải đợi thêm một tiếng nữa ở bến xe.

Đúng lúc ấy, mẹ gọi video call đến.

Bản năng mách bảo tôi không muốn nghe, nhưng mẹ tôi thì cố chấp, kiểu gì cũng phải gọi được mới chịu.

Không còn cách nào khác, tôi đành lướt ngón tay nhận cuộc gọi.

“Minh Bảo đâu?”

Câu đầu tiên mẹ hỏi chính là Tạ Minh Minh.

Tôi gãi mũi, nói dối: “Thằng bé ở bên cạnh con đây.”

“Đưa máy cho mẹ xem mặt nó.”

Tôi cố tình lắc nhẹ camera: “Nó không chịu.”

Mẹ tôi đâu dễ bị gạt.

“Tạ Tâm Nhi, con đang ở bến xe phải không? Không phải bảo đưa Minh Minh đi phẫu thuật sao? Sao giờ lại về rồi?

“Quay camera lại cho mẹ thấy Minh Bảo, mẹ chỉ muốn nói vài câu.”

Tôi nhìn mẹ qua màn hình, không nhúc nhích.

“Tạ Tâm Nhi, con đang giở trò gì vậy?

“Đến lời mẹ nói mà con cũng không chịu nghe nữa hả?”

Lúc này tôi thật sự không nghe rõ mẹ đang mắng gì nữa, bởi vì… trên màn hình điện thoại, không biết từ khi nào, đã xuất hiện khuôn mặt của Chu Mộc Ngôn.

Anh ta đang đứng ngay phía sau tôi.

Mẹ tôi vẫn chưa phát hiện ra, còn đang càu nhàu: “Tạ Tâm Nhi, nếu Minh Minh mà có chuyện gì, coi mẹ có đánh chết con không!”

“Mẹ, con cúp máy trước nhé!”

Hoảng loạn, tôi vội vàng ngắt cuộc gọi.

Sau đó giả vờ bình tĩnh quay người lại, nói: “Anh tìm tôi có việc à?”

Dù sao con cũng đang ở chỗ anh, tôi không thể mãi vờ như không quen biết.

Chu Mộc Ngôn nhìn tôi, ánh mắt như nghiến răng nghiến lợi.

“Tạ Tâm Nhi, em vẫn lạnh lùng như xưa. Năm năm trước bỏ rơi tôi, bây giờ ngay cả con ruột em cũng không cần nữa?”

Bỏ rơi anh?

Tôi lập tức đứng bật dậy, giận dữ nhìn thẳng vào mắt anh.

“Anh nói rõ ràng đi, cái gì mà tôi bỏ rơi anh? Rõ ràng là anh phụ tôi trước!”

Vả lại… anh biết Tạ Minh Minh là con tôi rồi.

Cũng phải thôi, trừ khi anh ngốc, không thì tính toán một chút là hiểu ngay.

Chu Mộc Ngôn nhíu mày, như đang suy nghĩ điều gì.

Tôi lại hỏi: “Nếu anh cũng thấy Minh Minh đáng thương, vậy đợi khi thằng bé khỏi bệnh, có thể để tôi đón nó về không?”

“Cô mơ à.”

Quả nhiên, một khi nhà họ Chu đã biết đứa trẻ này tồn tại, tôi chẳng còn cơ hội nào để giành lại con.

“Vậy thì được, anh chăm sóc nó cho tốt. Tôi sẽ không xuất hiện trước mặt nó nữa.”

Dù sao Chu Mộc Ngôn cũng sắp lấy vợ, Tạ Minh Minh rồi cũng sẽ có mẹ kế.

Sự tồn tại của tôi… chỉ khiến mọi người thêm khó xử.

 

8

Loa phát thanh vang lên, thông báo xe đã vào bến.

Tôi xách hành lý lên, quay sang Chu Mộc Ngôn nói lời tạm biệt:

“Cảm ơn anh đã tiễn tôi. Giúp tôi nói với Minh Minh một câu… sống tiếp mới có hy vọng.”

Cổ tay tôi đột nhiên bị nắm chặt.

Chu Mộc Ngôn kéo tôi, sải bước rời khỏi nhà ga.

“Anh làm gì vậy? Buông ra!”

Tôi vùng vẫy dữ dội, cố gắng thoát khỏi tay anh.

“Chu Mộc Ngôn, anh điên rồi à? Xe đã vào bến, nếu tôi không đi ngay sẽ lỡ chuyến đấy!”

“Vậy thì đừng đi nữa.”

Chu Mộc Ngôn dừng lại, ánh mắt khóa chặt lấy tôi.

“Không đi nữa?”

Rồi thì sao?

Câu sau tôi không dám hỏi.

Tôi không có sở thích chen chân vào chuyện tình cảm của người khác.

Đặt mình vào vị trí bạn gái Chu Mộc Ngôn—đang quen nhau yên ổn, bỗng dưng nhảy ra một đứa con và một người yêu cũ dai như đỉa—ai mà chịu nổi?

Chu Mộc Ngôn vẫn không có ý định buông tay, ngược lại còn ép tôi từng bước một:

“Em sợ gì? Miệng thì nói muốn tìm người tốt hơn, mà lại lén sinh con của anh.

“Tạ Tâm Nhi, em nợ anh một lời giải thích.”

Vừa nói, Chu Mộc Ngôn vừa vác tôi lên vai.

Không!!!

“Chu Mộc Ngôn, thả tôi xuống! Không thả là tôi báo công an đấy!”

“Báo đi, chuyện nhà, công an không quản.”

!!!

Tôi bị Chu Mộc Ngôn vác thẳng ra khỏi bến xe, nhét luôn vào một chiếc xe hơi đang đậu sẵn.

Tài xế phía trước thấy cảnh đó thì sợ hãi hỏi nhỏ:

“Boss, bây giờ lái xe luôn chứ ạ?”

“Lái!”

Chu Mộc Ngôn bấm nút nâng vách ngăn trong xe lên, dồn tôi về sát góc.

“Có thai không nói, sinh con cũng không nói, đến khi con bệnh vẫn không chịu nói cho anh biết.

“Em thà tìm mẹ anh, cũng không tìm anh.

“Tạ Tâm Nhi, trong mắt em, anh là người không đáng tin đến vậy sao?”

“Chẳng phải thế còn gì?”

Tôi đáp không cần suy nghĩ.

“Ha.”

Chu Mộc Ngôn bật cười vì tức.

“Thì ra trong lòng em, anh luôn là hạng người như thế.”

Tôi chẳng buồn nói thêm với anh nữa.

“Mọi chuyện đến nước này, tôi thấy chúng ta chẳng còn gì để nói nữa.”

Nếu không phải vì Tạ Minh Minh bệnh nặng, tôi cả đời này cũng không định gặp lại Chu Mộc Ngôn.

Nghe vậy, anh ngẩng đầu lên nhìn tôi.

“Không còn gì để nói? Vậy thì làm.”

Tôi trừng mắt, tưởng mình nghe nhầm.

Cho đến khi bàn tay anh giữ lấy sau gáy tôi.

Khuôn mặt Chu Mộc Ngôn ngày càng tiến lại gần.

Đúng lúc đó, theo phản xạ, tôi nghiêng đầu tránh đi nụ hôn.

Rồi lập tức vung tay, tát cho anh một cái thật mạnh.

“Anh bị điên à?”

Chu Mộc Ngôn đưa tay xoa má, lại nở nụ cười.

“Phải, anh điên rồi. Từ khoảnh khắc biết chúng ta có một đứa con, anh đã phát điên rồi.”

9

Tôi bị Chu Mộc Ngôn cưỡng ép đưa về biệt thự.

Anh ném cho tôi một bộ đồ ngủ nữ.

“Đi tắm.”

Là người trưởng thành, ban ngày ban mặt bảo đi tắm nghĩa là gì, không cần nghĩ cũng biết.

Tôi ném ngược bộ đồ ngủ lại cho anh.

“Tôi không tắm, cũng không mặc quần áo của người phụ nữ khác.”

Chu Mộc Ngôn nhặt bộ đồ ngủ lên, mặt lạnh tanh nói:

“Đồ mới.”

“Mới cũng không tắm.”

Anh tiến lại gần tôi, lời nói mang đầy ẩn ý.

“Được thôi, em không tắm, tôi cũng không ngại giúp em tắm.”

Vừa rồi tôi đã nếm đủ sức lực của anh, biết đối đầu trực diện chẳng được lợi gì.

Nhỏ giọng mắng mấy câu, tôi vẫn cầm đồ ngủ đi vào phòng tắm.

Nửa tiếng sau, tôi lúng túng bước ra khỏi phòng tắm.

Lúc này Chu Mộc Ngôn đã nằm trên giường.

Nhìn là biết anh cũng đã tắm rồi.

Tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, dùng ngón chân nghĩ cũng đoán ra được.

Nhưng trong lòng tôi lúc này, ngoài buồn ra vẫn chỉ là buồn.

“Chu Mộc Ngôn, anh coi tôi là loại người gì vậy?”

Nước mắt cứ thế không nghe lời mà rơi xuống.

“Bây giờ tôi chẳng còn gì cả, chút tự trọng cuối cùng này, anh cũng muốn giẫm nát sao?”

Chu Mộc Ngôn ngồi dậy khỏi giường, lấy khăn giấy lau nước mắt cho tôi.

“Đừng khóc. Tôi chỉ muốn em ngủ thôi. Quầng thâm mắt em, phấn che cũng không nổi nữa rồi.”

Tôi sững người.

Bởi vì từ khi Tạ Minh Minh đổ bệnh, tôi gần như chưa từng ngủ trọn một giấc.

Cắm đầu đi làm đến kiệt sức, vẫn không theo kịp tốc độ đốt tiền của bệnh viện.

Một ngày chưa phẫu thuật, trong lòng tôi lại nặng thêm một phần lo lắng.

Mấy tháng đầu, tôi gầy rộc đi hơn mười cân.

Đến cả mẹ tôi cũng không chịu nổi, ngày nào cũng hầm canh cho tôi uống.

Nhưng tôi biết, đây là con đường mình đã chọn, dù khó đến đâu, tôi cũng sẽ đi tiếp.

Tôi gạt tay Chu Mộc Ngôn ra, lau khô nước mắt.

“Không cần anh quan tâm.”

Chu Mộc Ngôn nhìn tôi, răng hàm sau nghiến kèn kẹt.

“Tạ Tâm Nhi, em vẫn y như trước kia. Muốn em chịu cúi đầu, khó hơn bất cứ chuyện gì.”

“Vậy thì… có thể để tôi đi được chưa?”

Chu Mộc Ngôn thở dài, dường như đã nhượng bộ.

“Được, nhưng em phải ngủ với tôi một đêm.”

Đối diện ánh mắt muốn giết người của tôi, anh vội bổ sung:

“Thật sự chỉ ngủ thôi, không làm gì cả.”

“Tại sao?”

“Vì tôi cũng đã mấy đêm không ngủ rồi.”

Giữ khoảng cách với Chu Mộc Ngôn chừng nửa mét, tôi nằm lên giường.

Anh nghiêng người, quay mặt về phía tôi.

“Qua đây chút nữa.”

“Đừng được voi đòi tiên.”

“Nửa năm trước tôi bị người ta hãm hại, gặp tai nạn xe, lúc đó suýt chết. Bây giờ bên ngoài đều đồn tôi không còn được như trước nữa. Cho nên dù em ngủ cạnh tôi, tôi cũng chẳng làm gì được đâu.”

Tôi vô thức siết chặt chăn.

“Vậy còn bạn gái anh thì sao? Cô ấy chẳng phải vẫn ở bên anh sao? Hôm nay anh ép tôi ngủ chung giường với anh, anh không thấy có lỗi với cô ấy à?”

“Bạn gái? Ai nói với em là tôi có bạn gái?”

Chu Mộc Ngôn chống tay ngồi dậy, dường như hiểu ra điều gì.

“Em nói Hoàng Vũ Vi à?”

Không biết nghĩ tới chuyện gì, Chu Mộc Ngôn bỗng nằm ngửa ra giường, cười lớn.

Một lát sau, anh nói:

“Thôi, ngủ trước đã.”

Bất chấp sự phản kháng của tôi, anh kéo tôi vào lòng.

Ban đầu tôi hoàn toàn không ngủ được.

Nhưng nghe nhịp tim trầm ổn, mạnh mẽ của Chu Mộc Ngôn, mí mắt tôi dần nặng trĩu…

 

10

Tỉnh dậy sau một giấc ngủ sâu, tôi có chút mơ hồ.

Hình như đã rất lâu rồi tôi mới được ngủ ngon đến vậy.

Chu Mộc Ngôn vẫn chưa tỉnh, tay anh vẫn siết chặt quanh eo tôi, gỡ thế nào cũng không ra.

Tôi vùng vẫy một lúc, người phía sau dường như bị đánh thức.

Tay anh hơi siết mạnh hơn, cả người tôi và Chu Mộc Ngôn lập tức áp sát vào nhau.

“Chu Mộc Ngôn, buông tay!”

Tôi lập tức cúi xuống cắn vào tay kia của anh.

Thế nhưng Chu Mộc Ngôn vẫn không hề nhúc nhích.

Trong lúc giằng co, tôi cảm thấy có thứ gì đó đang cấn vào người mình.

“Chu Mộc Ngôn, có phải điện thoại anh rơi trong chăn không?”

Người phía sau bất ngờ giữ chặt cơ thể tôi, mở miệng:

“Không phải điện thoại.”

“Không phải điện thoại thì là cái gì? Lấy ra mau.”

Chu Mộc Ngôn đột nhiên nắm lấy tay tôi, kéo thẳng xuống dưới lớp chăn.

“Sao? Mới năm năm không dùng mà quên rồi à?

“Tạ Tâm Nhi, trí nhớ em đúng là kém thật.”

Ngay khoảnh khắc bàn tay tôi bị anh đặt vào chỗ đó, mặt tôi như bốc cháy.

“Anh… anh không phải… không làm được sao?”

“Vậy thì, em đã hiểu ra điều gì chưa?”

“Điều gì cơ?”

Chu Mộc Ngôn bật ngón tay vào trán tôi một cái rồi nói:

“Tai nghe là giả, mắt thấy cũng chưa chắc là thật. Nhất là mấy thứ báo chí đăng, mười phần thì hết tám chín phần là bịa.”

Nhưng phần lớn thời gian, chúng ta chẳng thể phân biệt được thật hay giả.

Tôi chỉ nhớ, ngày ấy, những lời đó… đúng là chính miệng anh nói ra.

Tôi rút tay về, dần lấy lại bình tĩnh.

“Cảm ơn anh đã dạy tôi một bài học. Giờ tôi có thể đi được chưa?”

Chu Mộc Ngôn nhìn tôi như không thể tin nổi.

“Tạ Tâm Nhi, anh đã nói với em từng ấy chuyện, rốt cuộc em có nghe lọt tai chút nào không?

“Chúng ta thực sự… không thể quay lại như trước được sao?”

Tôi sững người vài giây, không chọn trả lời.

Chu Mộc Ngôn chỉ lặng lẽ nhìn tôi thay đồ, thu dọn hành lý.

Khi thấy tôi xách vali chuẩn bị rời đi, anh đột ngột cất tiếng:

“Phẫu thuật của Minh Minh được sắp vào ngày mai. Em chắc chắn sẽ bỏ đi trước khi thằng bé vượt qua nguy hiểm?

“Có em ở bên, cảm xúc của nó sẽ ổn định hơn.

“Ví dụ như đêm đó, nó khóc đòi gặp em, anh mới gọi cho em là để đưa em đến bệnh viện.

“Yên tâm, anh không ép em nữa. Em muốn đi lúc nào, anh cũng sẽ không cản.”

Đây chắc là cảm giác… bị ai đó nắm trúng điểm yếu.

 

11

Sáng sớm hôm sau, tôi cùng Chu Mộc Ngôn đến bệnh viện.

Mẹ anh trông thấy tôi, lại chẳng hề ngạc nhiên.

Ngược lại là Tạ Minh Minh, có thể thấy rõ thằng bé vui đến mức nào.

Nó nắm tay tôi mãi không buông.

“Mẹ ơi, mẹ sẽ luôn ở bên con đúng không?”

Nhìn đôi mắt ngây thơ tràn đầy mong đợi ấy, tôi hoàn toàn không nỡ từ chối.

“Ừ, mẹ sẽ luôn ở bên Minh Minh.”

Hoàng Vũ Vi tới nơi thì Minh Minh đã vào phòng phẫu thuật.

Cô ta kéo tay áo Chu Mộc Ngôn, giải thích:

“Trên đường đến đây em bị xe khác tông từ phía sau, nên bị chậm chút. Minh Minh có hỏi em không?”

Nhưng Chu Mộc Ngôn lại chẳng mấy để tâm tới lời cô ấy, ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi.

“Mộc Ngôn, anh sao vậy?”

Hoàng Vũ Vi phát hiện có gì đó không ổn, liền nhìn theo ánh mắt anh.

“Ơ? Chẳng phải cô ấy là người hôm trước va vào em sao? Cô ta sao lại ở đây?

“Mộc Ngôn, anh nói gì đi chứ?”

Cô ta lại kéo tay anh, vẻ sốt ruột.

“Chẳng lẽ… cô ta là mẹ của Minh Minh?”

“Phải, chính là cô ấy.”

Lần này, Chu Mộc Ngôn trả lời dứt khoát.

Hoàng Vũ Vi nhìn tôi, mắt lập tức đỏ hoe.

“Chúng ta có thể nói chuyện riêng một chút không?”

Ngoài hành lang bệnh viện, cô ta hít một hơi rồi bắt đầu kể về chuyện giữa cô và Chu Mộc Ngôn.

“Tôi theo đuổi anh ấy suốt ba năm. Anh ấy đi đâu, tôi theo đó. Anh ấy thích gì, tôi làm nấy. Đến cuối cùng, ai cũng nghĩ tôi là bạn gái anh ấy, thậm chí cả tôi cũng tin như vậy.

“Tôi yêu anh ấy, yêu đến mức mất lý trí. Tôi nghĩ chỉ cần bên cạnh anh ấy không có ai khác, thì tôi vẫn còn cơ hội.”

Hoàng Vũ Vi bất ngờ nắm lấy tay tôi, ánh mắt van nài:

“Chị có thể đừng giành anh ấy với tôi không? Hai người đã từng chia tay rồi, chắc là vì không hợp nên mới chia, đúng không?

“Tôi khác với tất cả mọi người. Tôi có thể không cần gì hết, chỉ cần Chu Mộc Ngôn thôi. Chị yên tâm, con chị tôi sẽ đối xử tốt, tuyệt đối không để nó phải chịu thiệt.”

Những lời Hoàng Vũ Vi nói… cũng không sai.

Tôi thừa nhận, tôi chưa từng quên Chu Mộc Ngôn.

Nhưng gương vỡ khó lành, giữa chúng tôi, ngăn cách đâu chỉ là những hiểu lầm trước kia.

“Được.” Tôi gần như không do dự, liền đồng ý.

Phản ứng của tôi khiến Hoàng Vũ Vi còn tưởng mình nghe lầm.

“Thật sao?”

“Thật.”

Vừa dứt lời, sau lưng chợt vang lên một tiếng động lớn.

Tôi quay đầu lại, thấy Chu Mộc Ngôn đứng phía sau từ lúc nào.

Với vị trí của Hoàng Vũ Vi, chắc chắn cô ta đã sớm phát hiện ra.

Hóa ra là cố ý dụ tôi nói ra?

“Cô hài lòng chưa?”

Chu Mộc Ngôn không nói lời nào, chỉ kéo tôi đi thẳng.

Lần này tôi không giãy giụa, bởi vì tôi biết… vô ích.

Đi ngang qua một căn phòng trống, Chu Mộc Ngôn kéo tôi vào.

Chỉ trong nháy mắt, tôi bị anh dồn đến sát tường.

“Cứ thế mà buông tay hả? Tạ Tâm Nhi, em có biết không, em khiến anh cảm thấy tất cả sự kiên trì của mình suốt bao năm qua… thật nực cười.”

Tôi chớp mắt mấy cái, không đáp lại.

Chu Mộc Ngôn vùi mặt vào hõm cổ tôi, giọng nói trầm khàn:

“Tạ Tâm Nhi, sao em không hỏi anh đã kiên trì vì điều gì? Là vì em không còn quan tâm nữa, đúng không?

“Dù anh có làm gì, em cũng chẳng để tâm nữa rồi, đúng không?

“Tại sao… tại sao em phải tuyệt tình đến thế?”

Bên cổ chợt cảm nhận được hơi ấm ẩm ướt.

“Chu Mộc Ngôn, chẳng phải anh đã nói… sẽ không ép tôi nữa sao?”

“Em không thể thương hại anh một lần được sao?”

“Nhưng mà… chúng ta đã kết thúc từ năm năm trước rồi.”

“Với anh thì chưa. Là em đơn phương nói chia tay, anh chưa bao giờ đồng ý.”

“Chu Mộc Ngôn, làm vậy có ý nghĩa gì?”

Tôi đẩy mạnh anh ra, giọng đầy phẫn nộ.

“Đừng nói như thể tôi là kẻ nhẫn tâm vứt bỏ anh! Anh làm gì, anh không nhớ sao? Ngay từ đầu, anh đã từng thật lòng với tôi chưa?

“Hay ngay từ đầu, tôi chỉ là món đồ chơi? Không thì anh đã chẳng dễ dàng nói ra mấy lời đó khi gọi điện cho người khác!”

“Không phải! Khi đó… là bởi vì…”

Chu Mộc Ngôn nói được nửa câu thì khựng lại.

“Là lỗi của anh. Thậm chí… anh từng nghĩ em cũng giống như mấy cô gái hám tiền kia.”

Tôi cười, giọng đầy châm biếm.

“Thế bây giờ là sao? Tôi đã vượt qua ‘bài kiểm tra’ của nhà họ Chu rồi à?”

12

Ca phẫu thuật của Tạ Minh Minh rất thành công.

Tảng đá đè nặng trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.

Khoảng thời gian này, tôi và Chu Mộc Ngôn thay phiên nhau chăm sóc Minh Minh, không ai nhắc lại chuyện cũ.

Sức khỏe của Minh Minh hồi phục rất nhanh, thêm vài ngày nữa chắc là có thể xuất viện.

Mẹ tôi biết tin, ngày nào cũng mong chúng tôi về nhà.

Nhưng tôi vẫn chưa nói với Minh Minh chuyện sẽ để thằng bé ở lại nhà họ Chu.

Nhà họ Chu tuy giàu có, nhưng thằng bé từ nhỏ đã ở bên tôi, quen nếp sinh hoạt rồi.

Rõ ràng, giữa nó và Chu Mộc Ngôn vẫn luôn tồn tại một khoảng cách nhất định.

Vừa qua tám giờ sáng, mẹ Chu Mộc Ngôn đã đúng giờ đến bệnh viện.

Bà nhận bữa sáng từ tay người giúp việc, đặt trước mặt tôi.

“Ăn chút gì đi.”

Tôi đang thay quần áo cho Minh Minh, không ngẩng đầu lên.

“Vâng, để đó trước, lát nữa chúng tôi ăn.”

Bà ngồi xuống.

“Con đối với đứa trẻ này đúng là tận tâm. Hồi trước lúc con và Mộc Ngôn còn bên nhau, ta từng cố tình cản trở.

“Biết trước sẽ thành ra thế này, ta hà tất phải làm những chuyện đó.

“Mộc Ngôn giận ta suốt năm năm, không chịu quen ai, cũng không chịu kết hôn, một lòng muốn trả đũa ta.

“Nhưng ta là mẹ nó, ta chẳng phải cũng vì tốt cho nó sao? Có sự nghiệp gia đình không chịu kế thừa, cứ khăng khăng ra ngoài lăn lộn, ta khi đó chỉ muốn cho nó một bài học thôi…”

Qua những lời của bà, tôi đại khái cũng hiểu được chuyện năm xưa.

Họ muốn ép Chu Mộc Ngôn quay về nhà, nên ra tay chèn ép công ty của anh, thậm chí có thể từng dùng tôi để uy hiếp anh.

Bị dồn đến đường cùng, Chu Mộc Ngôn chỉ có thể lựa chọn xa cách tôi, đồng thời hứa với họ rằng sẽ không cưới tôi.

Cho nên, dù khi đó tôi không chủ động chia tay Chu Mộc Ngôn, tôi cũng chẳng thể bước chân vào nhà họ Chu.

“Thưa bác, thật ra ngay từ đầu bác đã biết cháu là mẹ của Minh Minh, đúng không ạ?”

Trong mắt bà thoáng hiện một chút ngượng ngùng.

“Mộc Ngôn đã nói với ta rồi, nói rằng con đã không còn thích nó nữa. Là chúng ta nghĩ hẹp.”

Tôi mỉm cười, không nói thêm gì.

Một ngày trước khi Minh Minh xuất viện, tôi đi tìm bác sĩ ký giấy tờ.

Không hiểu vì sao hôm đó mẹ Chu Mộc Ngôn — người vốn ngày nào cũng đến bệnh viện đúng tám giờ — lại không xuất hiện.

Khi tôi quay về phòng bệnh, phát hiện bên trong không có một ai.

“Minh Minh?”

Tôi tìm khắp cả tầng, vẫn không thấy bóng dáng thằng bé đâu.

Những suy nghĩ tồi tệ lập tức ùa đến.

Năm Minh Minh ba tuổi, từng có một lần bị lạc — chỉ quay người đi một chút, con đã biến mất.

Đó là lần đầu tiên tôi đánh con.

Đánh xong vừa hối hận vừa sợ hãi.

Giờ đây, cảm giác sợ hãi ấy lại ập tới lần nữa.

Tôi run rẩy rút điện thoại ra, bấm số của Chu Mộc Ngôn.

“Minh Minh… không thấy đâu nữa rồi.”

 

13

Lúc Chu Mộc Ngôn chạy tới, tôi và mấy y tá đã lục tung cả bệnh viện, nhưng vẫn không tìm thấy gì.

“Minh Minh mất tích rồi… Chu Mộc Ngôn, báo công an đi!”

Tôi gần như đứng không vững.

Chu Mộc Ngôn đỡ lấy tôi, giọng vẫn còn giữ được sự bình tĩnh:

“Đừng hoảng. Chưa chắc là mất tích, để anh bảo người đi kiểm tra camera giám sát.”

Tôi hất tay anh ra, cảm xúc hoàn toàn sụp đổ.

“Con không phải anh nuôi lớn, tất nhiên anh không gấp!”

Tôi vừa mới thấy hy vọng khi ca phẫu thuật thành công, Tạ Minh Minh cũng ngày một khỏe lên, nếu giờ lại xảy ra chuyện gì… tôi cũng không sống nổi nữa.

Chu Mộc Ngôn kiên nhẫn kéo tôi vào lòng, nhẹ giọng trấn an:

“Đừng sợ, chúng ta nhất định sẽ tìm được Minh Minh.”

Nửa tiếng sau, nhân viên bệnh viện rốt cuộc cũng tìm được từ camera—Tạ Minh Minh tự mình rời khỏi bệnh viện.

Tôi không chờ thêm giây nào, lập tức lao ra ngoài.

Tôi không dám tưởng tượng, một đứa bé hơn năm tuổi chạy ngoài đường sẽ gặp nguy hiểm gì.

Nhưng tôi biết tìm con ở đâu bây giờ?

Đúng lúc tôi đang hoảng loạn không biết làm sao, Hoàng Vũ Vi gọi điện tới.

“Con chị đang ở chỗ tôi.”

Tôi lập tức thấy tim mình thắt lại: “Cô định làm gì?”

Hoàng Vũ Vi khẽ cười: “Minh Minh, mau gọi mẹ đi.”

Quả nhiên, đầu dây bên kia vang lên giọng của Tạ Minh Minh.

“Tạ Tâm Nhi, muốn đón lại con thì lấy mạng chị đổi đi.”

“Chỉ khi chị chết rồi, Chu Mộc Ngôn mới hoàn toàn là của tôi.”

Giọng của Hoàng Vũ Vi không giống đang đùa.

Dù là thật hay giả, tôi cũng không dám đánh cược.

“Cô muốn tôi làm gì?”

“Chuyện gì cũng dám làm à?”

“Câu này, tôi tin bất kỳ người mẹ nào trên đời… cũng sẽ chọn ‘dám’.”

“Được thôi. Thấy chiếc xe tải lớn bên đường đối diện không?”

“Thấy rồi.”

Vừa nói, tôi vừa bước về phía giữa lòng đường.

Khi tôi sắp đến gần chiếc xe ấy, Hoàng Vũ Vi hét lên trong điện thoại, giọng đầy hoảng hốt:

“Quay lại! Tôi đùa thôi!”

Tôi khựng chân lại, thở phào một hơi.

Xem ra tôi đoán đúng.

“Mẹ ơi!”

Giọng của Tạ Minh Minh vang lên từ phía sau.

Tôi chạy đến, ôm chầm lấy con, tim run lên bần bật.

Hoàng Vũ Vi nhìn chúng tôi, thở dài.

“Tôi nói này, mấy người lớn các người sau này nói chuyện thì né con nít ra một chút đi. Hôm nay mà không phải tôi gặp được nó ngoài cổng viện, thì Tạ Minh Minh có khi thật sự lạc mất rồi đấy.”

Tôi cúi đầu nhìn con, dùng ánh mắt dò hỏi.

Minh Minh chớp mắt, mặt đầy nghiêm túc:

“Mẹ định bỏ con ở lại, nên con tự đi tìm bà ngoại.”

“Con… con biết rồi à?”

Tôi nhớ rất rõ, tôi và Chu Mộc Ngôn chưa từng nói trước mặt Minh Minh chuyện sẽ để thằng bé ở lại nhà họ Chu.

Minh Minh kéo tay tôi, nói rành rọt:

“Mẹ ơi, con tuy nhỏ nhưng không ngốc. Mẹ ngày nào cũng khóc lén sau lưng con, con đoán ra từ lâu rồi.”

Bên cạnh, Hoàng Vũ Vi không nhịn được trêu chọc:

“Ê, ai nãy khóc bù lu bù loa nói mẹ không thương, còn không phải nhờ tôi chứng minh hộ cho cậu à, không là chẳng biết giờ đang ngồi xó nào khóc nữa.”

Thì ra là vậy.

Cách làm của Hoàng Vũ Vi tuy có hơi quá, nhưng ít ra… không có ác ý.

Tôi đứng dậy, mỉm cười nhìn cô:

“Dù gì thì cũng cảm ơn cô.”

Hoàng Vũ Vi khựng lại một chút, rồi quay mặt đi.

“Thôi được, nể mặt Minh Minh, tôi không tranh Chu Mộc Ngôn với chị nữa.

“Đàn ông tốt trên đời nhiều lắm, tôi không tin mình không tìm được ai hơn anh ta.”

Đúng lúc đó, Chu Mộc Ngôn cũng chạy tới.

Hoàng Vũ Vi chẳng thèm liếc anh lấy một cái, lặng lẽ rời đi.

Tạ Minh Minh kéo tay tôi và Chu Mộc Ngôn, bất ngờ nói:

“Ba mẹ, con muốn một gia đình trọn vẹn.”

 

14

Không thể phủ nhận—lời của Tạ Minh Minh thực sự chạm đến tôi.

Mấy ngày nay, thằng bé cứ bám lấy tôi không rời, khiến tôi căn bản không nỡ rời đi.

Chu Mộc Ngôn cũng gác lại toàn bộ công việc, ngày ngày ở nhà trông con.

Giờ tôi bắt đầu nghi ngờ… chính anh là người đã “bán đứng” tôi.

Tối đến, tôi vừa ru Minh Minh ngủ xong, ngẩng đầu lên đã thấy Chu Mộc Ngôn đứng ở cửa.

Tôi bước ra khỏi phòng, nhìn gương mặt tràn đầy mưu đồ xấu xa kia, có chút bất lực.

“Anh đã nói trước với Minh Minh rồi đúng không?”

Chu Mộc Ngôn khẽ cười:

“Bị em phát hiện rồi.

“Anh và Minh Minh đều rất cần em. Nếu em không chịu ở lại, vậy thì bọn anh sẽ theo em, em đi đâu bọn anh theo tới đó.”

“Chu Mộc Ngôn, anh vô liêm sỉ! Anh nói là sẽ không ép tôi nữa cơ mà!”

Trong miệng anh còn có lời nào thật lòng nữa không?

Chu Mộc Ngôn cười, vẻ mặt chắc chắn:

“Không phải ép, là dùng tình yêu để cảm hóa em.”

“???”

Tôi bị anh kéo xuống tầng dưới—dưới chân tôi, từng viên gạch đều được phủ đầy hoa hồng.

Chính giữa phòng khách, nến được xếp thành hình trái tim.

Tuy hơi sến, nhưng tim tôi… vẫn đập loạn nhịp không kiểm soát được.

Chu Mộc Ngôn quỳ một gối xuống, từ từ rút ra… một quyển sổ hồng.

Có lẽ thấy vẻ mặt đầy nghi hoặc của tôi, anh giải thích:

“Đừng hiểu nhầm. Anh biết giờ cầu hôn em chắc chắn sẽ bị từ chối. Anh nghĩ, nói gì cũng không bằng tặng em hẳn một căn nhà ở đây.”

Chu Mộc Ngôn đặt quyển sổ hồng vào tay tôi.

“Trên đó là tên em, toàn quyền sở hữu.

“Anh không ép em. Em vẫn là người tự do.”

Khoảnh khắc đó, tôi thừa nhận mình đã dao động.

“Em còn lo gì, cứ nói hết ra. Về chuyện mẹ anh, chắc em cũng nhận ra rồi, bà ấy đã không xuất hiện nhiều ngày nay.”

Tôi không dám hỏi, sợ thất lễ, nên vẫn nhịn.

Mãi đến hôm sau, tôi mới hiểu lời anh nói có ý gì.

15

Khi thấy mẹ Chu Mộc Ngôn và mẹ tôi cùng ngồi dưới phòng khách, tôi thừa nhận—mình hoảng thật rồi.

Tạ Minh Minh vì quá lâu không gặp bà ngoại nên đã lập tức nhào xuống xin bế.

Còn tôi thì đứng đơ trên cầu thang, không biết phải đối mặt với mẹ ra sao.

Mẹ tôi thương Minh Minh như vậy, nếu biết tôi đã lừa bà, có khi mắng tôi ngay trước mặt Chu Mộc Ngôn cũng nên.

Mà Chu Mộc Ngôn thì vẫn tưởng tôi cảm động phát khóc.

“Bất ngờ không? Cảm động lắm đúng không?”

Tôi lườm anh một cái.

“Anh làm gì sau này báo trước với tôi một tiếng được không?”

Quả nhiên, mẹ tôi vừa thấy tôi là bắt đầu lên tiếng:

“Nhà này con gái tôi từ nhỏ đã không chịu nổi ấm ức. Ai dám bắt nạt nó, đời này nó sẽ ghi hận.

“Nhà họ Chu các người coi như biết điều. Chuyện cưới xin cũng có thể cân nhắc. Nhưng quan trọng nhất vẫn là xem tâm ý của con bé. Tôi nghe theo nó.”

Khoan đã…

Sao lại không giống như tôi tưởng?

Sau đó, nhân lúc không có ai, tôi kéo mẹ ra hỏi nhỏ:

“Sao mẹ thay đổi nhanh thế? Ban đầu mẹ chẳng phản đối con và Chu Mộc Ngôn kịch liệt lắm à?”

Nhớ ngày mẹ biết tôi mang thai con anh, còn dọa nhảy lầu.

Mẹ tôi nhìn quanh, vẻ hơi chột dạ.

“Thì ai mà biết Chu Mộc Ngôn lại lợi hại như vậy.”

Tôi khoanh tay trước ngực, liếc mắt một cái là nhìn thấu.

“Nói đi, anh ta cho mẹ cái gì rồi?”

Mẹ tôi lúng túng lôi ra một quyển sổ hồng từ trong túi.

“Nhà mấy chục triệu, nó nói cho là cho luôn, mẹ thấy cũng được nên tới thôi.”

Trời đất ơi, không biết còn tưởng Chu Mộc Ngôn đang bán sỉ sổ đỏ ấy chứ, gặp ai cũng tặng!

Tôi hỏi tiếp: “Vậy mẹ biết chuyện nhà họ Chu định nhận lại Minh Minh chưa?”

Mẹ tôi lại không hề tỏ ra lo lắng.

“Minh Minh vốn dĩ là con nhà họ Chu. Mẹ yêu nó, tất nhiên hy vọng nó được sống tốt. Nó sống tốt thì mẹ cũng vui. Ở đâu chẳng là sống?”

Hóa ra… bấy lâu nay chỉ là tôi tự làm khó mình.

Lời mẹ tôi nói, cuối cùng cũng khiến tôi tỉnh ngộ.

Tôi yêu Tạ Minh Minh, tôi hoàn toàn có thể vì thằng bé mà ở lại.

Chứ không phải, cứ ở lại là đồng nghĩa với việc phải ở bên Chu Mộc Ngôn.

Tất nhiên… cũng không hẳn là không thể ở bên anh.

Mấy ngày nay, tôi đã nghĩ rất nhiều.

Dù là tôi hay Chu Mộc Ngôn, trong mối quan hệ này, chẳng ai thực sự có lỗi lớn.

Con người ta cả đời chẳng phải cũng chỉ đang đi tìm hạnh phúc hay sao?

Chỉ cần người tôi yêu được hạnh phúc, thì tôi cũng sẽ hạnh phúc.

 

16

Tối hôm đó, tôi gõ cửa phòng Chu Mộc Ngôn.

Sau đó, tôi đặt sổ hồng trả lại cho anh.

“Chúng tôi không thể nhận thứ này, quá quý giá.”

Chu Mộc Ngôn cúi đầu, nét mặt thoáng buồn.

“Vậy… em vẫn định rời đi sao?”

Tôi ngồi xuống cạnh anh, thẳng thắn nói:

“Không. Em quyết định sẽ ở lại.”

Chu Mộc Ngôn ngẩng đầu, không thể tin nổi: “Em nói gì?”

“Em nói… em sẽ ở lại.”

Nghe xong, đôi mắt anh gần như tràn ngập niềm vui.

“Thật sao?”

Tôi nói thêm: “Dĩ nhiên. Nhưng là vì Minh Minh.”

Chu Mộc Ngôn lắc đầu: “Không sao cả. Anh không ghen với con đâu. Em có thể đặt thằng bé lên vị trí đầu tiên mãi mãi.”

Tôi bật cười.

Tên này… tự chơi trò “công lược” mình à?

Chu Mộc Ngôn lại nhét quyển sổ hồng vào tay tôi lần nữa.

“Anh đã cố gắng đến mức này, cũng chỉ vì một ngày như hôm nay.”

“Tin hay không tùy em, nhưng anh vẫn muốn nói.

“Dù trước đây có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ, nhưng lời hứa ‘khi thành công sẽ cưới em’—anh nói thật lòng.

“Em biết tại sao mẹ anh không dám ngăn cản nữa không? Vì bây giờ, nhà họ Chu là do anh quyết định.”

Tôi hiểu, Chu Mộc Ngôn đang cố gắng xóa đi những lo ngại của tôi.

Tôi đứng dậy, nhẹ nhàng nói:

“Ừ, những lời anh nói… em sẽ suy nghĩ thật kỹ.”

Vừa định đi, anh lại kéo tay tôi, ánh mắt long lanh như cún con.

“Còn một chuyện nữa.”

“Chuyện gì?”

Tai anh ửng đỏ bất thường, lúng túng mở miệng:

“Vụ tai nạn xe năm đó là thật… và đúng là anh có bị thương chỗ đó.

“Thật ra đến giờ anh cũng không chắc mình có… còn ổn không. Hay là, em giúp anh kiểm tra một chút?”

Tôi sững người mất vài giây: “Chu Mộc Ngôn, anh có nghe rõ mình đang nói cái gì không?”

“Anh nói nghiêm túc đấy. Nếu thật sự không được… thì cũng đỡ làm lỡ dở em.”

Lời giải thích kỳ quặc, vậy mà tôi lại thấy… rất hợp lý.

Tôi nhắm mắt, thầm nghĩ: Thôi vậy, xem như làm việc thiện đi.

Sau đó, tôi bị Chu Mộc Ngôn lật qua lật lại… giày vò cả đêm.

Miệng đàn ông, lời của quỷ.

Bảo không ổn?

Ổn muốn chết thì có.

Sáng hôm sau, lúc bước ra khỏi phòng, chân tôi còn run.

 

17

Tôi không ngờ Hoàng Vũ Vi lại kết hôn nhanh như vậy.

Chú rể là người trong ngành thời trang, một soái ca chính hiệu.

Cô ấy thật sự đã làm được.

Tôi và Chu Mộc Ngôn đến dự đám cưới, Hoàng Vũ Vi chạy đến ôm tôi một cái, rồi lại ôm luôn Chu Mộc Ngôn.

Sau đó còn nháy mắt cảnh cáo:

“Phải đối xử tốt với Tâm Nhi đấy. Không thì tôi sẽ giới thiệu cho cô ấy trai đẹp khác.”

Chu Mộc Ngôn mỉm cười, nhưng ánh mắt lạnh lẽo đầy cảnh cáo:

“Cô cứ thử xem.”

Hoàng Vũ Vi buông tay, bĩu môi:

“Đùa chút cũng không nổi. Vẫn là chồng tôi đáng yêu hơn.”

Chu Mộc Ngôn không đáp, chỉ siết tay tôi chặt hơn.

“Từ nay về sau, anh sẽ không để bất kỳ ai xen vào giữa chúng ta nữa.”

Trên đường về, ba người chúng tôi ngồi trong xe.

Chu Mộc Ngôn đang kể chuyện “sói xám” cho Tạ Minh Minh nghe.

Trong ánh hoàng hôn rực rỡ, tiếng cười trong trẻo của Minh Minh vang khắp khoang xe.

Tôi mỉm cười nhắm mắt lại, lặng lẽ thầm nguyện trong lòng:

Mong rằng những giây phút hạnh phúc như thế này… sẽ chậm lại một chút, dài thêm một chút.

 

[ Hết ]


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!