8

Con đường nhỏ quả nhiên thanh vắng, gần như không có ai. Nhưng đi được một đoạn, ta phát hiện con đường này dường như khác với con đường trong ký ức kiếp trước của ta.

Xem ra vì sau khi trọng sinh ta đã thay đổi quá nhiều chuyện, khiến cho mức độ oán hận của Mãn Nguyệt đối với ta cao hơn kiếp trước rất nhiều.

Cho nên lần này nàng ta đã không còn thỏa mãn với việc chỉ phá hoại danh dự của ta nữa.

Nàng ta muốn ta thân bại danh liệt thực sự.

“Chính là nàng ta, nàng ta chính là thiên kim của Thừa tướng Mộ Dung Dao!”

Theo tiếng hô lớn của Mãn Nguyệt, từ hai bên rừng cây bất ngờ xông ra mười bảy, mười tám tên đại hán bịt mặt, tên nào tên nấy thân hình vạm vỡ, sát khí đằng đằng. Không đợi đám tùy tùng của ta kịp phản kháng, chỉ trong chớp mắt, tất cả đã bị chém chết cùng với phu xe.

Chỉ còn lại Yên Mi, có lẽ vì là nữ tử nên bọn chúng lơ là cảnh giác, không ra tay giết ngay.

Lúc này, Yên Mi đang run rẩy đứng chắn trước xe ngựa của ta, cố dùng sức mình để bảo vệ an toàn cho ta.

“Tiểu thư, nô tỳ sẽ cản bọn chúng, người có thể nhân cơ hội chạy thoát không ạ?” Giọng Yên Mi run lên không ngừng, nhưng vẫn nghĩ cách để ta thoát thân trước.

“Hai người các ngươi đừng hòng chạy thoát.” Mãn Nguyệt đứng bên cạnh, vẻ mặt hung dữ, đâu còn chút nào dáng vẻ thanh cao lạnh lùng.

“Mộ Dung Dao, Yên Mi, những ngày qua các ngươi đã sỉ nhục ta, ta sẽ bắt các ngươi phải trả giá bằng mạng sống.”

Lúc này, tên thổ phỉ lên tiếng.

“Tiểu nương tử xinh đẹp thế này, giết đi thì thật đáng tiếc. Trên núi của ta còn thiếu một vị áp trại phu nhân, hay là đi theo gia đây thì thế nào?”

Sắc mặt Mãn Nguyệt hơi thay đổi, nhưng trước mặt bọn thổ phỉ, cuối cùng nàng ta cũng không dám nói gì.

Từ trong xe ngựa vọng ra một tràng pháo tay.

“Hay lắm, hay lắm.” Ta ló đầu ra, Yên Mi theo phản xạ đỡ ta xuống xe.

“Mãn Nguyệt, à, hay là ngươi muốn ta gọi một tiếng Mộ Dung Nguyệt? Muội muội tốt của ta, ngươi thật có bản lĩnh, dám cấu kết với sơn tặc làm ăn à?”

Trên mặt Mãn Nguyệt thoáng qua một tia hoảng sợ.

“Ngươi, ngươi biết thân phận của ta?”

“Ta đương nhiên biết. Ngươi, và cả mẫu thân xuất thân từ chốn trăng hoa của ngươi, ta đều biết cả. Vốn tưởng ngươi chỉ ngu ngốc, không ngờ ngươi còn độc ác đến vậy.”

“Nếu ngươi đã biết thân phận của ta, thì nên biết ta hận ngươi đến mức nào.” Mộ Dung Nguyệt mặt lộ vẻ hung tợn, trong mắt nàng ta, ta đã là người chắc chắn phải chết, nên không cần phải che giấu gì nữa.

“Mộ Dung Dao, ta và ngươi rõ ràng đều là nữ nhi của phụ thân, tại sao ta lại phải thấp kém làm nô làm tỳ, còn ngươi lại có thể cao cao tại thượng, muốn làm gì thì làm? Ta hận ngươi, không ai hận ngươi hơn ta.”

Kiếp trước, trước khi ta bị xử tử hình, nàng ta cũng đã nói những lời này. Chỉ có điều lúc đó nàng ta đã là nữ nhi duy nhất của Thừa tướng, được coi như đích nữ.

Sau khi được phụ thân công nhận là tiểu thư, nàng ta vẫn không thỏa mãn. Mỗi bước hãm hại ta đều là do lòng riêng ích kỷ, muốn trèo cao hơn, có được nhiều hơn mà thôi. Nói cho cùng, nàng ta cũng chỉ là một kẻ ích kỷ đến cực điểm.

“Ngươi tuy chưa được phụ thân công nhận, nhưng những năm qua ở trong phủ cũng sống cuộc sống cơm bưng nước rót. Nếu ngươi không thiết kế hãm hại ta ở hoa viên, thì ngươi đã có thể tiếp tục sống những ngày tháng như vậy.”

Nghe ta nhắc đến chuyện Mộ Dung Hiên đuối nước ở hoa viên, Mộ Dung Nguyệt rõ ràng có chút chột dạ. Đang lúc nàng ta suy nghĩ làm sao để phản bác ta, thì từ xa vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập.

“Chết rồi, có mai phục.”

“Con tiện nhân, ngươi dám cấu kết hại chúng ta.”

Bọn thổ phỉ kinh nghiệm đầy mình, dễ dàng nhận ra đó là ngựa của quan phủ. Liên tưởng đến việc ta vừa gọi Mãn Nguyệt là muội muội, lại còn nói chuyện kéo dài thời gian, bọn chúng tự nhiên cho rằng Mãn Nguyệt đã giăng bẫy, liên kết với quan phủ để tóm gọn bọn chúng.

“Không phải, ta không có.” Vẻ mặt Mãn Nguyệt hoảng hốt, nàng ta rõ ràng đã dò hỏi kỹ, hôm nay quan binh đều đang duy trì trật tự trên đường chính, nơi này không thể nào có người được.

Chỉ trong vài câu nói, Mộ Dung Hiên dẫn người đã sắp đến nơi.

“Xem ra hôm nay các ngươi không thể đưa ta đi được rồi. Nhưng người kia chỉ là một a hoàn của ta, nếu nàng ta mất tích, ta nghĩ sẽ không có ai truy cứu đâu.”

Ta chỉ tay về phía Mộ Dung Nguyệt.

“Hơn nữa, thân phận của nàng ta, các ngươi không phải cũng biết sao? Ta nghĩ phụ thân ta, Thừa tướng đại nhân, sẽ rất sẵn lòng bỏ ra một khoản tiền chuộc không nhỏ để nàng ta trở về.”

Bọn bắt cóc nhìn nhau, tên cầm đầu quyết định, vung tay ra lệnh.

“Bắt nàng ta đi, rút lui!”

Mộ Dung Nguyệt không thể ngờ tình thế lại thay đổi nhanh đến vậy. Nàng ta muốn giãy giụa, nhưng làm sao có thể thoát khỏi bàn tay sắt của bọn bắt cóc, chỉ đành gào khóc thảm thiết.

“Ta là tiểu thư của phủ Thừa tướng! Phụ thân ta là Thừa tướng đại nhân! Ông ấy sẽ không tha cho các ngươi đâu!”

“Thả ta xuống! Phụ thân ta là Thừa tướng! Là Mộ Dung Hải!”

Nhưng ai còn quan tâm nàng ta nói gì nữa. Quan binh do Mộ Dung Hiên dẫn đến đã nhanh chóng và thuần thục chém chết mấy tên bắt cóc ở phía sau.

Huynh đệ chết rồi, món nợ này không biết sẽ tính lên đầu ai đây?

Thật khó đoán.

9

“Tỷ không sao chứ?” Mộ Dung Hiên chưa đợi ngựa dừng hẳn đã nhảy xuống, chạy đến bên cạnh ta. Thấy ta thần sắc bình tĩnh, y phục chỉnh tề, đệ ấy mới thở phào nhẹ nhõm. “Ta đã đợi ở con đường cũ rất lâu, không thấy các tỷ xuất hiện nên biết có chuyện, may mà đến kịp.”

Yên Mi ngồi phịch xuống đất, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, ôm lấy đùi ta mà khóc nức nở.

“Tiểu thư, vừa rồi sợ chết nô tỳ rồi. Nô tỳ cứ ngỡ chúng ta sẽ phải chết ở đây.”

Ta nhìn đám người đã giải quyết xong bọn bắt cóc đang tiến về phía này, có chút xấu hổ muốn Yên Mi đứng dậy trước.

“Là do hạ quan thất trách, không ngờ đám sơn tặc này lại dám ngang ngược như vậy, giữa ban ngày ban mặt lại dám bắt cóc nữ tử quan gia.” Vị tướng lĩnh cầm đầu nói.

“Không sao, chỉ thương cho những tùy tùng này của ta. Mong quan tướng hãy thu xếp ổn thỏa cho họ trước. Đợi ta về bẩm báo với phụ thân, thông báo cho gia đình họ, rồi sẽ đến thu dọn thi thể.”

“Đây là lẽ tự nhiên.” Tướng lĩnh vung tay, liền có người đến khiêng các thi thể xung quanh xe ngựa đi.

“Ta đưa tỷ về.” Mộ Dung Hiên nói.

“Ừm.” Chuyện này tuy đã nằm trong dự liệu, nhưng ta cũng thực sự mệt mỏi.

Còn về Mãn Nguyệt bị bắt đi, ta không nói, Yên Mi không nói, thì còn ai biết nữa?

10

Trở về phủ, ta gặp mẫu thân trước, đem mọi chuyện kể lại cho bà nghe.

“Con tiện tì này thật đáng ghét, ta thấy cứ mặc kệ nàng đi, để nàng tự sinh tự diệt, cũng đỡ bẩn tay chúng ta.”

Ta vỗ về lưng mẫu thân, chậm rãi nói.

“E là không được, nhanh nhất là tối nay, chậm nhất là ngày mai, phụ thân nhất định sẽ phát hiện nàng mất tích. Đến lúc đó hỏi đến, sẽ không giấu được đâu.”

“Vậy con muốn làm thế nào?”

Ta ôn hòa nói.

“Tất nhiên là giấu được bao lâu thì giấu. Lần này dù không trừ khử được nàng, cũng phải hủy hoại nàng.”

Mẫu thân nhìn ta, một lúc lâu sau mới gật đầu.

“Ta hiểu ý con rồi.”

Chiều tối, phụ thân từ bên ngoài trở về. Mẫu thân hiếm khi cho gọi mấy vị di nương đến mở tiệc khoản đãi phụ thân.

Phụ thân cao hứng, lại thêm ngày mai được nghỉ không phải lên triều nên đã uống quá chén.

Ngày hôm sau, phụ thân ngủ đến mặt trời lên cao ba sào mới dậy, rồi lại xử lý một số công việc, gặp gỡ vài người.

Đến chiều tối, phụ thân mới nhớ ra đã lâu không gặp Mãn Nguyệt, bèn cho người đi tìm, nhưng tìm khắp phủ trên dưới cũng không thấy bóng dáng nàng ta đâu.

Ông đành phải đến tìm ta.

11

Nghe tin phụ thân đến, ta vội nằm lại giường, giả vờ yếu ớt.

Phụ thân vốn đang sốt ruột, thấy ta như vậy cũng đành tạm nén lòng lo lắng, quan tâm hỏi.

“Dao Dao, con sao vậy?”

Ta chưa kịp mở lời đã ho khan một tràng, Yên Mi vội quỳ xuống đất đáp lời.

“Thưa lão gia, tiểu thư hôm qua từ chùa trở về bị kinh hãi, vốn tưởng không có chuyện gì lớn. Ai ngờ tiểu thư gặp ác mộng cả đêm, sáng nay dậy toát hết mồ hôi, người yếu ớt, đã cả ngày chưa xuống giường rồi ạ.”

Chuyện ta bị tấn công, phụ thân dĩ nhiên biết. Chỉ là lúc đó ta biểu hiện rất bình thường, lại có Mộ Dung Hiên kịp thời cứu giúp, khiến phụ thân cho rằng đây chỉ là một chuyện nhỏ.

Hơn nữa, trong số các thi thể không có Mãn Nguyệt, phụ thân đương nhiên cho rằng Mãn Nguyệt đã cùng ta được cứu thoát.

“Vậy thì con mau nghỉ ngơi cho khỏe, lát nữa ta sẽ cho nhà bếp chuẩn bị chút đồ bổ cho con, dưỡng bệnh một thời gian.”

Ông ngập ngừng, một lúc sau mới thăm dò.

“Cái… a hoàn tên Mãn Nguyệt, không về cùng con sao?”

Ta nhìn phụ thân, vẻ mặt ngây thơ.

“Lúc đó tình hình khẩn cấp, rất nhiều người đã chết dưới tay bọn bắt cóc. May mà biểu đệ đến kịp, nhưng cũng chỉ có con và Yên Mi may mắn thoát được. Người phụ thân nói là Mãn Nguyệt, con thật sự không để ý tới.”

Phụ thân thông minh nhường nào, lúc này đã biết chuyện gì xảy ra, lập tức không ngồi yên được nữa, đứng dậy định cho người đi tìm.

“Chỉ là…”

Ta thản nhiên lên tiếng, giữ chân phụ thân đang định rời đi.

“Chỉ là con loáng thoáng nghe có người hét lớn, nói mình là thiên kim của Thừa tướng, là nữ nhi của người. Không biết là lời nói điên cuồng của ai, hay là do con trong lúc hoảng loạn đã nghe nhầm.”

Mộ Dung Hải quả thực từng có hai nữ nhi, trên ta còn có một tỷ tỷ, nhưng đã mất vì bệnh năm 19 tuổi. Về lý mà nói, thiên kim phủ Thừa tướng chỉ có mình ta.

Ta biết, điều phụ thân coi trọng nhất chính là danh tiếng. Nữ nhi riêng, mẫu thân lại là kỹ nữ, chuyện này ông tuyệt đối không thể cho phép.

Ngay cả kiếp trước khi khôi phục thân phận Mộ Dung gia cho Mãn Nguyệt, cũng là dùng danh nghĩa con nuôi, nghĩa nữ.

“Con nghe nhầm rồi.”

Để lại bốn chữ này, phụ thân vội vã rời đi.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!