4
Hai mươi trượng đâu phải là thứ một nữ tử yếu đuối có thể chịu đựng được. Dù đã có sự ra hiệu của phụ thân để người ta đánh nhẹ hơn rất nhiều, nhưng nàng ta vẫn phải nằm trên giường hơn nửa tháng mới miễn cưỡng xuống giường đi lại được.
Huống chi châm hình là một hình phạt tàn nhẫn, dùng mười cây kim dài đâm vào kẽ móng tay.
Đôi tay ngọc ngà được chăm sóc kỹ lưỡng, chẳng giống tay a hoàn chút nào của Mãn Nguyệt, từ đó cũng hoàn toàn bị hủy hoại.
Không cần nghĩ cũng biết, nàng ta chắc chắn hận ta đến nghiến răng nghiến lợi.
Còn ta lúc này đang trò chuyện rất vui vẻ với Mộ Dung Hiên. Sau khi về nhà, đệ ấy đã dưỡng bệnh một thời gian.
Ta cho người mang mấy củ nhân sâm hảo hạng đến, tuy nhà họ không thiếu những thứ này nhưng trong lòng lại càng thêm cảm kích ta.
Vừa khỏi bệnh, đệ ấy liền mang lễ vật hậu hĩnh đến phủ để tạ ơn.
“Sắp đến mùng tám tháng tư là ngày Phật Đản, biểu tỷ có đến chùa Diên Phúc dâng hương cầu phúc không?”
Mộ Dung Hiên vừa uống trà vừa thuận miệng hỏi, lại khiến ta thất thần.
Kiếp trước, ta và Mộ Dung Nguyệt, người vừa mới trở thành “muội muội” của ta, cùng đến chùa Diên Phúc dâng hương cầu phúc.
Trên đường về, nàng ta chê đường lớn đông người, nhất quyết đòi đi một con đường nhỏ hẻo lánh, gập ghềnh. Xe ngựa hỏng giữa đường, sửa mãi không được.
Mắt thấy trời càng lúc càng tối, cổng thành sắp đóng, khó khăn lắm mới có một người nông dân đánh xe lừa chịu cho chúng ta đi nhờ, lại bị nàng ta dõng dạc từ chối.
“Chúng ta có thể tự lo liệu, không cần sự giúp đỡ có ý đồ của ngươi.”
Sau đó, khi trời chạng vạng, nàng ta mới nói mình biết cưỡi ngựa, có thể về thành gọi người ra giúp.
Ta tin nàng ta, nhưng nàng ta đi một mạch không trở lại. Mãi đến trưa ngày hôm sau mới dẫn người đến. Rầm rộ, gần như cả thành đều biết.
Dù mẫu thân có biện minh cho ta thế nào, nói rằng tối đó có gia nô và a hoàn ở bên cạnh ta, nhưng lời đồn đại bao giờ cũng lan nhanh hơn lời thanh minh.
Ta vì qua đêm không về mà danh tiếng bị hủy hoại hoàn toàn.
“Biểu tỷ? Tỷ đang nghĩ gì vậy?”
Lời của Mộ Dung Hiên kéo ta ra khỏi hồi ức. Ta nhìn đệ ấy, suy nghĩ một lát rồi thăm dò.
“Tam đệ, ta có một việc cần đệ giúp.”
5
Sau khi tiễn Mộ Dung Hiên, phụ thân tìm đến ta.
Thái độ của ông ôn hòa nhưng không cho phép từ chối, muốn điều Mãn Nguyệt đang làm việc trong hoa viên đến làm a hoàn bên cạnh ta, lý do là bây giờ thân thể nàng ta đã bị hủy hoại, không làm được việc nặng.
Rõ ràng đã phạm lỗi mà còn được đề bạt lên hầu hạ bên cạnh chủ tử, phụ thân đến diễn cũng không thèm diễn nữa rồi.
Ta không từ chối, đồng ý nhận lời. Phụ thân rất hài lòng với thái độ của ta, ngồi lại nói vài câu khách sáo rồi rời đi.
“Tiểu thư, sao người lại đưa một tai họa như vậy vào viện của chúng ta?” Yên Mi vốn không giấu được chuyện trong lòng, phụ thân vừa đi, nàng đã vội vàng hỏi ta.
“Đã biết là tai họa thì để bên cạnh mình còn hơn là để ở nơi không nhìn thấy được.”
Ta nâng chén trà, suy nghĩ một lát rồi nói với Yên Mi: “Ngươi hãy ra lệnh cho hạ nhân rằng mọi việc thân cận ta tuyệt đối không cho nàng ta nhúng tay vào, chỉ để nàng ta làm những việc nặng nhọc trong viện. Ngoài ra, không ai được nói chuyện với nàng ta một câu nào. Hãy cử một người đáng tin cậy, ngầm theo dõi mọi hành động của nàng ta.”
Tối hôm đó, Mãn Nguyệt chuyển đến chỗ ta. Nàng ta chỉ là một a hoàn mà có đến bảy, tám túi hành lý lớn nhỏ, thậm chí còn có một a hoàn nhỏ chuyên xách đồ giúp.
Ngay khi nàng ta chuẩn bị bước vào cổng viện của ta, Yên Mi đã chặn lại.
“Ngươi làm gì vậy?” Mãn Nguyệt cau mày hỏi.
“Ngươi là một hạ nhân, từng tơ từng tóc trên người đều là của chủ tử, lấy đâu ra nhiều hành lý như vậy? Ta phải kiểm tra!”
“Đây đều là do các chủ tử ban thưởng.” Mãn Nguyệt cố gắng giữ vẻ bình tĩnh trên mặt, nhưng trong lòng hận đến nghiến răng.
“Hừ, chủ tử ban thưởng? Ngươi là một nô tỳ làm việc nặng trong hoa viên, lấy đâu ra nhiều đồ do chủ tử ban thưởng như vậy? Ai biết được từ đâu mà có, người đâu, lục soát kỹ cho ta!”
Ngay lập tức, mấy bà tử đã chờ sẵn ở bên cạnh xông lên, nhanh nhẹn mở các bọc đồ của Mãn Nguyệt.
“Các người làm gì vậy! Đây đều là đồ riêng của ta, không cho phép các người động vào! Điên hết rồi sao? Mau dừng tay lại cho ta!”
Không ai để ý đến nàng ta. Phải biết rằng trong những bọc đồ đó, ngoài một ít mỹ phẩm và trang sức, còn có cả yếm của Mãn Nguyệt, là những thứ riêng tư không thể để người khác thấy của nữ tử.
Vậy mà giờ đây lại bị người ta lôi ra, vứt bừa bãi trên đất mặc cho người khác giẫm đạp. Dù nàng ta có bình tĩnh đến đâu, lúc này cũng không thể giả vờ được nữa.
Ta đứng trong phòng, qua cửa sổ nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
Mộ Dung Nguyệt, không phải ngươi luôn tự cho mình là thanh cao, không nhiễm bụi trần sao?
Lần này, ta sẽ kéo ngươi từ trên mây cao xuống vũng bùn lầy, để ngươi lún sâu vào đó, vĩnh viễn không thể thoát ra.
6.
Sau khi động tĩnh bên ngoài dần lắng xuống, Yên Mi vào bẩm báo với ta.
“Tiểu thư, chỉ để lại cho nàng ta hai bộ y phục để thay đổi, còn lại chúng ta đều đã thu giữ rồi, người xem xử lý thế nào ạ.”
Một bà tử tay bưng khay, trên đó là những vật phẩm trong bọc đồ của Mãn Nguyệt.
“Nếu Mãn Nguyệt nói đó là đồ chủ tử ban cho hạ nhân, thì ta sẽ ban cho các ngươi, mang đi chia nhau đi.”
Mấy bà tử lập tức cười tít cả mắt, nếp nhăn trên mặt chồng chất lên nhau, luôn miệng cảm ơn rồi lui xuống.
Đợi đến khi trong phòng chỉ còn lại ta và Yên Mi, nàng mới lại gần, từ trong lòng lấy ra một vật rồi nói.
“Đây là miếng ngọc bội tiểu thư bảo ta tìm, ta đã nhân lúc hỗn loạn cất đi rồi ạ.”
Ta cầm lấy miếng ngọc bội, hình trăng non, chạm vào thấy ấm áp, trên đó khắc một chữ “Nguyệt” và có vài vết xước.
Đây chính là di vật duy nhất mẫu thân Mãn Nguyệt để lại cho nàng ta, cũng là manh mối để ta tìm ra cách phá giải thế cục.
“Mang đi điều tra đi.”
Mãn Nguyệt cầm hai bộ y phục bẩn thỉu trở về nơi ở, lại phát hiện trên giường lớn chung không có chỗ nào dành cho mình.
“Ta ngủ ở đâu?”
Nàng ta hỏi a hoàn cầm đầu, giọng điệu đã trở lại bình tĩnh, không còn chút nào vẻ cuồng loạn như lúc ở ngoài cổng.
“Ai biết ngươi ngủ ở đâu. Số lượng a hoàn bên cạnh tiểu thư đều có quy định cả, bây giờ tự nhiên có thêm ngươi, còn mặt dày đến nhanh như vậy, ai có thời gian dọn chỗ cho ngươi. Ta thấy ngươi cứ ngủ tạm dưới đất đi, không thì về lại hoa viên của ngươi ấy.”
“Mặc kệ nàng làm gì, mau ngủ đi, ngày mai tiểu thư muốn uống canh yến sào phù dung, chúng ta còn phải dậy sớm đến tiểu trù phòng giám sát chuẩn bị nữa.”
Mãn Nguyệt bị nàng ta nói cho không đáp lại được, trong mắt chỉ có sự phẫn nộ và ghen tị mãnh liệt.
Sớm muộn gì ta cũng sẽ trở thành chủ tử, sẽ đạp các ngươi dưới chân, giày vò, chà đạp!
Đêm cuối xuân vẫn còn se lạnh. Những chiếc chăn bông mà Mãn Nguyệt mang đến đều đã bị người ta thu đi. Bây giờ toàn thân nàng ta chỉ có hai bộ y phục để thay.
Dù nàng ta nói gì cũng không ai thèm để ý. Mãn Nguyệt cảm thấy mất mặt, lại không chịu cúi đầu cầu xin người khác, đành phải bướng bỉnh co ro trong một góc, nửa tỉnh nửa mê qua một đêm.
7
Ngày mùng tám tháng tư, khi ta chuẩn bị ra khỏi thành đến chùa Diên Phúc thắp hương cầu phúc, ta lại gặp Mãn Nguyệt.
Nàng ta dường như đã biến thành một người khác. Gầy gò, mệt mỏi, hai mắt vô thần, không còn chút nào dáng vẻ đắc ý, cao ngạo trong ký ức.
Ta dĩ nhiên biết tại sao nàng ta lại ra nông nỗi này, bởi vì Yên Mi mỗi ngày đều báo cáo chi tiết tình hình của nàng ta cho ta. Gánh vác những công việc nặng nhọc nhất trong viện, ăn không no, mặc không ấm, còn bị buộc phải đổ nước thải cho mọi người mỗi ngày, lại không có đủ quần áo để thay, trên người lúc nào cũng có một mùi hôi khó chịu.
Tất cả những điều này, từng giờ từng khắc đang hủy hoại sự kiêu ngạo và tự tôn của Mãn Nguyệt.
Kiếp trước, nàng ta nhờ tài ăn nói xuất sắc, có thể chỉ hươu bảo ngựa, biến đen thành trắng, gần như ai gặp cũng yêu, ai cũng sẵn lòng giúp đỡ.
Nhưng bây giờ, nàng ta tuyệt vọng phát hiện ra rằng, cả viện trên dưới không một ai chịu nói chuyện với mình.
Thậm chí có lúc nàng ta vừa mở miệng, người kia đã như gặp phải ôn dịch mà hoảng hốt né tránh. Chịu đựng áp lực cả về thể chất lẫn tinh thần, chưa đầy nửa tháng đã khiến Mãn Nguyệt trở nên như vậy.
Dù vậy, lần xuất hành này nàng ta vẫn nằng nặc xin phụ thân cho đi cùng. Thậm chí phụ thân thấy nàng ta đáng thương, còn đặc biệt chuẩn bị cho nàng ta một chiếc xe ngựa nhỏ đơn sơ, đi theo ở cuối đoàn.
Nàng ta trong tình trạng mệt mỏi như vậy vẫn kiên quyết đi cùng, tất nhiên là có mưu đồ.
Quả nhiên, trên đường chúng ta trở về, nhìn thấy con đường chính bị tắc nghẽn không thấy điểm cuối, Mãn Nguyệt đến trước xe ngựa của ta, chưa kịp mở miệng đã bị Yên Mi chặn lại.
“Ngươi làm gì vậy? Xe của chủ tử mà ngươi muốn chặn là chặn được sao?”
Mãn Nguyệt hận Yên Mi đến ngứa răng, nhưng Yên Mi dù sao cũng là đại a hoàn thân cận của ta, địa vị rất cao.
Còn nàng ta chỉ là một a hoàn tạp dịch, cách biệt không biết bao nhiêu bậc.
Hơn nữa, Mãn Nguyệt luôn tự cho mình là thanh cao, không thèm chấp nhặt với loại “tiểu nha đầu thô lỗ” như Yên Mi, nên lần nào cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
“Ta biết một con đường nhỏ, rất thông thoáng, cảnh vật cũng yên tĩnh, đi đường đó có thể vào thành nhanh hơn nửa nén hương.”
Nàng ta nói lớn, rõ ràng là nói cho ta nghe.
Ta đứng dậy vén rèm, khi bốn mắt nhìn nhau với Mãn Nguyệt, ánh mắt căm hận và ghen tị thoáng qua trong mắt nàng ta đều bị ta thu hết vào tầm mắt.
Ta mỉm cười, bởi vì bộ váy lụa màu xanh bạc thêu chỉ vàng hình trăm con bướm vờn hoa mà ta mặc hôm nay, chính là bộ váy mà Mãn Nguyệt kiếp trước yêu thích nhất.
“Nếu thật sự có con đường đó, vậy thì dẫn đường đi.”
Mãn Nguyệt thấy ta đồng ý, vẻ mặt không giấu được niềm vui, vội vàng đi lên phía trước dẫn đường.
Ta ngồi trở lại trong xe, nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng suy tính.
Nếu là tự ngươi dâng mình đến cửa, thì đừng trách ta ra tay tàn nhẫn.