Khi ta được thả ra khỏi lao ngục, không vội về phủ, mà vào cung một chuyến, lấy thân thể đầy thương tích cầu xin một đạo thánh chỉ, cho phép rời khỏi kinh thành.
Tất cả mọi thứ trong kinh thành này, ta đều không cần nữa.
Khi ra khỏi cung, đã muộn nửa canh giờ.
Người lẽ ra phải đến đón ta – Vệ Chiêu, đã sớm giục phu xe đánh xe bỏ đi.
Ngoài cổng cung vắng lặng, chỉ còn nhũ mẫu ôm một lò sưởi tay, rưng rưng nước mắt chờ ta.
Bà nói Tống tiểu thư bị trật chân, thế tử không chờ được nên đã đi trước.
Bà ngập ngừng như có lời khó nói, nhưng những lời bà không thể thốt ra, ta đều đoán được.
Vệ Chiêu đại khái sẽ nhíu mày, không kiên nhẫn mà nói:
“Con bé đó điên rồi, cũng chẳng què chân, tự mình lết về phủ đi.”
Từ khi đứng trước mặt Tống Nhược Nhược, hắn đối với ta phần lớn đều là như vậy.
Dưới mái ngói vàng tường đỏ, tuyết rơi lả tả.
Thân thể đã tàn tạ của ta không nhịn được mà rút sâu vào trong áo choàng, nhưng vẫn cảm thấy toàn thân run rẩy.
Từ khi nào, người biểu ca từng yêu thương ta đến tận xương tủy, từng nghe nói ta lớn lên sẽ lấy chồng mà giận dữ đến mức đập nát cả viện, lại không còn đủ kiên nhẫn để nghe ta nói hết một câu nữa?
Cũng từ khi nào, người mà ta coi như nửa ân sư – Thẩm Yến, từng xoa đầu ta âu yếm nói sẽ sớm cưới ta về cất giữ cho riêng mình, lại xem ta như nỗi nhục trong đời hắn?
Có lẽ là, từ sau khi Tống Nhược Nhược hồi kinh.
Ta cả đời không quên được, ngày Tống Nhược Nhược rơi xuống nước, Vệ Chiêu và Thẩm Yến đã hoảng loạn đến mức nào, bất chấp tất cả mà nhảy xuống hồ băng lạnh lẽo ấy.
Rồi chỉ vì một câu chất vấn của Tống Nhược Nhược: “Tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?”
Bọn họ liền tức giận đến đỏ cả mắt.
Một người, tát ta một cái thật mạnh:
“Phó Tịnh, ngươi coi thường mạng người, không còn thuốc cứu nữa rồi. Là biểu ca ngươi, nếu còn tiếp tục dung túng ngươi như thế, chính là ta thất trách.”
“Người đâu, đánh cho ta ba mươi trượng thật nặng.”
Còn người kia, với thân phận Thị lang bộ Hình, đã áp giải ta quỳ xuống đất:
“Nếu không dạy cho ngươi một bài học đích đáng, ai biết ngươi còn gây ra họa gì nữa. Kéo đi giam vào chiếu ngục, dạy dỗ lại quy củ.”
Bọn họ không cho ta cơ hội giải thích.
Ta, nước mắt giàn giụa, bị bịt miệng đánh đủ ba mươi trượng, sau đó ném vào lao ngục.
Suốt nửa năm trời, không một ai hỏi han.
Tự nhiên cũng chẳng ai biết, đầu gối ta đã hỏng, đứng ở đây đã đau không chịu nổi, nói gì đến chuyện quay về Vệ phủ.