Mẫu thân khẽ day trán, giọng trầm xuống:
“Chuyện đã qua mười lăm năm, ngươi lại dựa vào đâu mà chắc chắn như thế?”
“Con… con nghe lén được khi Tần Tú Nương nói chuyện với trượng phu của bà ta, mới biết được sự thật này.”
“Có chuyện gì mà ồn ào thế?” – chưa đợi mẫu thân hỏi thêm, thì tiếng phụ thân ta đã vang lên ngoài cửa.
Vừa nghe thấy giọng cha, mắt Trần Diễm Như sáng rực, cả người run lên vì kích động.
Đến nỗi khi phụ thân ta – đường đường Anh Quốc Công Ninh đại nhân – vừa bước một chân qua ngưỡng cửa, nàng ta đã nhào tới ôm chặt lấy, khiến phụ thân suýt ngã chúi xuống đất.
Sắc mặt phụ thân lập tức sa sầm, quát lớn:
“Từ đâu ra một kẻ ăn mày dơ dáy thế này?”
Toàn thân Trần Diễm Như bốc mùi chua hôi nồng nặc, không biết đã bao lâu rồi chưa từng tắm rửa.
“Cha, con không phải kẻ ăn mày, con là con gái ruột của người!”
Phụ thân ta nhíu chặt mày, giận dữ quát:
“Ngông cuồng! Ta chỉ có một đứa con gái mà thôi!”
Thế nhưng ngay sau đó, trên gương mặt ông thoáng lướt qua một tia chần chừ.
Dù chỉ lóe lên trong khoảnh khắc, ta vẫn nhìn thấy thật rõ ràng.
Khóe môi ta cong lên một nụ cười lạnh lẽo.
Nghi vấn đã hành hạ ta suốt hai kiếp người, rốt cuộc cũng có lời giải.
“Người đâu, mau đuổi ả ra ngoài cho ta!” – phụ thân vung mạnh, hất phăng cánh tay đang bấu chặt lấy chân mình, giọng gằn đầy phẫn nộ.
Quản gia lập tức dẫn gia đinh tới kéo Trần Diễm Như đi.
Nàng ta cào cấu bám chặt lấy khung cửa, nhất quyết không buông.
Ngay khi quản gia định giơ tay gõ mạnh vào mu bàn tay nàng ta, một giọng nói sắc lạnh vang lên:
“Tất cả dừng tay cho ta!”
Không bao lâu, Lăng Phi Bạch – nhờ Hứa mụ mụ lén truyền tin – đã vội vã chạy tới.
Hắn xông vào, đẩy hết đám gia đinh đang lôi kéo, rồi khụy xuống, một tay ôm chặt Trần Diễm Như vào lòng.
6.
Lăng Phi Bạch hoàn toàn không ghét bỏ mùi hôi hám trên người nàng ta, gương mặt đầy đau lòng:
“Như nhi, đều là lỗi của ta. Chính ta bao năm qua không tìm được nàng, để nàng chịu bao khổ sở.”
Ta khẽ nhướng mày, nghiêng người về phía mẫu thân, đem bí mật chôn giấu suốt mười lăm năm kể lại cho bà.
Nghe xong, mẫu thân ngây người, sau đó nắm chặt tay ta, hồi lâu vẫn còn sợ hãi.
Ta hiểu rõ bà đang lo điều gì.
Nếu khi đó, Lăng Phi Bạch không tráo đổi lại ta và Trần Diễm Như, thì bây giờ kẻ ăn mày dơ dáy, y phục rách rưới, thần trí điên dại kia… chính là ta.
Ta khẽ an ủi mẫu thân:
“Dù khi ấy thật sự bị Tần Tú Nương tráo đổi, con tin rằng sớm muộn gì mẫu thân cũng sẽ tìm lại được con.”
Mẫu thân nghe vậy, mắt đã nhòe lệ, nhìn ta chan chứa thương yêu.
Đúng lúc đó, Lăng Yến Cảnh cũng bước vào.
Hiếm khi chàng phá lệ, chẳng cần giữ phép tắc, đi thẳng đến bên ta, trong mắt ngập tràn lo lắng:
“Đoá nhi, nàng không sao chứ? Là ta đến muộn rồi.”
Ta khẽ lắc đầu cười:
“Ta không sao. Chàng đến không hề muộn, mà là vừa khéo.”
Trong khi đó, Lăng Phi Bạch vẫn ôm chặt Trần Diễm Như, như ôm bảo vật thất lạc đã lâu.
Hắn nhìn phụ thân ta, nói thẳng:
“Ninh Quốc Công, Diễm Như mới thật sự là con gái của ngài. Hôm nay ta sẽ đưa nàng đi. Ba ngày sau, ta sẽ đưa nàng trở lại. Ngài hãy chuẩn bị cho nàng, đến lúc đó, nàng phải từ phủ Quốc Công này xuất giá!”
Ngữ khí hắn mang đầy mệnh lệnh, không hề có chút bàn bạc nào.
Phụ thân ta xưa nay chưa từng bị vãn bối uy hiếp như thế, lập tức nổi giận:
“Tiểu tử Lăng gia, ngươi phát điên gì vậy!”
“Ta không điên.” – Lăng Phi Bạch lại nhìn sang mẫu thân ta –
“Ninh phu nhân, Diễm Như chính là cốt nhục của Anh Quốc Công và Tần Tú Nương, nàng đích thực cũng là tiểu thư phủ Quốc Công.
Mười lăm năm trước, Tần Tú Nương lợi dụng thân phận nhũ mẫu, tráo đổi hài tử giữa nàng và con gái mình. Ngay khoảnh khắc bà ta vừa đổi xong, tiền sảnh đột nhiên bốc cháy. Khi ấy ta lại tráo đổi hai người một lần nữa.
Trận đại hỏa ấy, chắc hẳn ngài vẫn còn ấn tượng.
Là do ta phóng.”
“Cho dù mười năm trước mẫu thân ta chưa từng hủy hôn thành công, ta cũng tuyệt đối sẽ không cưới Ninh Vân Đoá. Thê tử của ta, chỉ có thể là Diễm Như!”
Lời vừa dứt, Lăng Phi Bạch liền bế Trần Diễm Như quay người bỏ đi.
Sắc mặt mẫu thân ta trắng bệch, bàn tay nắm lấy tay ta run lẩy bẩy không kìm nổi.
Bà siết chặt giọng, chất vấn phụ thân:
“Ninh Trường Hưng, những gì Lăng Phi Bạch vừa nói, có phải sự thật không?”
Trên mặt phụ thân thoáng hiện vẻ lúng túng.
Rất nhanh, ông lại bình tĩnh, cất giọng thản nhiên:
“Hôm đó ta uống say, lầm Tần Tú Nương thành nàng. Không ngờ một lần mà bà ta lại mang thai.
Nàng ta sống chết không chịu bỏ đứa nhỏ, ta chỉ nghĩ đợi nàng ta sinh xong sẽ đưa một khoản bạc, từ đó đường ai nấy đi.
Không ngờ nàng ta lại ôm mộng tráo đổi hài tử. May mà cuối cùng cũng không đổi thành công.”
Mẫu thân bị thái độ thờ ơ ấy chọc tức đến run rẩy cả người:
“Ninh Trường Hưng, ngươi mặt dày vô sỉ, hoàn toàn không xứng làm cha!”
Ninh Trường Hưng mệt mỏi xoa thái dương, buông hờ:
“Phu nhân, chuyện cũng đã qua bao năm rồi. Huống hồ, chẳng phải Vân Đoá vốn dĩ chưa từng bị tráo đổi sao? Việc đã qua thì để nó qua đi.”
“Ta muốn hòa ly với ngươi!” – mẫu thân nhìn thẳng vào mắt ông, giọng chắc nịch, thái độ quyết liệt.
“Ngươi…” – Ninh Trường Hưng còn chưa kịp nói hết, thì môn phòng đã vội vã chạy vào bẩm báo:
“Lão gia, phu nhân, không xong rồi! Ngoài cổng có một mụ điên, đang giằng co đánh nhau với Nhị công tử Lăng gia!”
Quả nhiên có trò hay để xem.
Ta khẽ kéo nhẹ tay áo Lăng Yến Cảnh:
“Đi, chúng ta ra xem.”
Lăng Yến Cảnh mỉm cười dịu dàng:
“Được.”
Trước cổng phủ Anh Quốc Công, người đã mất tích mười lăm năm – Tần Tú Nương – đang quần thảo với Lăng Phi Bạch.
Ban đầu, Lăng Phi Bạch còn nể mặt vì bà ta là mẫu thân ruột của Trần Diễm Như nên định nhường nhịn đôi phần.
Ai ngờ Tần Tú Nương vừa lao tới, đã giáng xuống Trần Diễm Như những trận chửi rủa và đòn đánh tàn nhẫn.
7.
Những lời mắng chửi từ miệng Tần Tú Nương toàn là thứ bẩn thỉu khó nghe, khiến Lăng Phi Bạch hoàn toàn không thể nhẫn nhịn thêm.
Hắn giận dữ giơ chân đá thẳng vào bà ta.
Tần Tú Nương ngã xuống rồi lại lồm cồm bò dậy, lập tức cùng hắn quấn lấy nhau đánh loạn.
Chẳng mấy chốc, trên mặt Lăng Phi Bạch đã xuất hiện mấy vết cào rớm máu, y phục bị xé rách, phát quan cũng lệch cả đi.
Thấy Tần Tú Nương há miệng, sắp cắn mạnh vào bắp đùi mình, Lăng Phi Bạch vừa tức vừa cuống, quát lớn:
“Tần Tú Nương, đủ rồi! Trên đời này không có người mẹ nào như ngươi! Diễm Như rõ ràng là con gái ruột của ngươi, mà ngươi lại hành hạ nàng thành ra cái dạng gì!”
Tần Tú Nương ngẩn người, chớp chớp mắt, ngờ vực hỏi ngược lại Lăng Phi Bạch:
“Ngươi nói cái gì? Con tiểu [tiện nhân] kia, sao có thể là con gái ruột của ta được?”
Vừa nói, bà ta vừa giơ tay chỉ thẳng vào Trần Diễm Như, mắng nhiếc không kiêng kỵ:
“Nó mới chính là đồ hư hỏng, hai ba tuổi đã biết quyến rũ cái tên cờ bạc Lý Đại Khánh kia rồi!”
Trần Diễm Như nghe vậy liền rùng mình một cái, đôi mắt tràn ngập sợ hãi.
Lăng Phi Bạch lập tức che nàng lại phía sau lưng mình, hít sâu một hơi, rồi trầm giọng nói với Tần Tú Nương:
“Mười lăm năm trước, khi ngươi theo hạ nhân phủ Anh Quốc Công đi cứu hỏa ở tiền sảnh, chính ta đã tráo đổi lại hai đứa trẻ.”
“Còn về những lời bàn tán ngươi nghe được – rằng con cháu phủ Quốc Công sau khi sinh ra không bao lâu đều phải cùng cha mẹ nhỏ máu nhận thân – đó là ta đã đưa bạc cho bọn hạ nhân, sai họ cố ý nói cho ngươi nghe.
Chỉ có như thế, ngươi mới tưởng mình tráo đổi thành công, mà mang Diễm Như rời khỏi phủ trong đêm.”
Hắn ngừng lại một chút, rồi thở dài một hơi thật nặng nề:
“Nhưng ta không ngờ, vì sợ người của phủ Quốc Công tìm đến, ngươi lại dọn khỏi quê chỉ sau vài ngày trở về. Suốt hơn mười năm nay, ta đi tìm Diễm Như vô số lần, rốt cuộc vẫn chẳng tìm ra tung tích.”
“Vậy mà ngươi lại lầm tưởng Diễm Như không phải con ruột, liền đối xử với nàng đủ mọi đòn hành hạ. Từ những lời ngươi vừa thốt ra, ta đã hiểu rõ — ngươi thậm chí còn mặc kệ để tên cờ bạc phu quân ngươi vũ nhục nàng.”
Trần Diễm Như không điên, cũng chẳng ngốc.
Nghe đến đây, nàng ta đã hiểu rõ toàn bộ sự thật.
Thì ra, năm xưa chính Tần Tú Nương tráo đổi, đưa nàng trở thành đích nữ phủ Anh Quốc Công.
Sau đó lại bị Lăng Trường Bạch tráo ngược trở lại.
Cũng bởi hắn cố ý dọa nạt, mới khiến Tần Tú Nương hoảng sợ, vội ôm nàng rời phủ ngay trong đêm, rồi cũng chẳng dám ở lại quê cũ.
Bao nhiêu năm qua, sự ngược đãi, chửi rủa, thậm chí việc bà ta mặc cho Lý Đại Khánh cùng đám lười nhác trong thôn vũ nhục nàng, đều vì lầm tưởng nàng không phải con ruột.
Nói cách khác, tất cả bi kịch thê thảm đời nàng… đều do Lăng Trường Bạch mà ra.
Trốn sau lưng hắn, đôi mắt Trần Diễm Như bỗng lóe lên hung quang.