Ta phất tay:
“Không cần.”
Với một kẻ đã lừa dối ta suốt bốn mươi năm, chết không nhắm mắt — đó là báo ứng đáng đời hắn.
Ta không rõ vì sao ta và Lăng Phi Bạch đều có thể trọng sinh.
Nhưng ta biết, kiếp này, mối hận đời trước, ta nhất định phải báo.
Đúng lúc ấy, giọng nói của Mạnh thị kéo ta về hiện tại:
“Ninh phu nhân, hôm nay ta đến, thực ra là có một chuyện vô cùng quan trọng.”
Mẫu thân ta khẽ nhấp một ngụm trà, sắc mặt điềm đạm:
“Chuyện gì? Xin mời Lăng phu nhân cứ nói.”
Mạnh thị mỉm cười, nhưng ánh mắt lại liếc lạnh về phía Lăng Yến Cảnh, rồi mới thong thả nói:
“Ta cùng tướng công nhà ta đã bàn bạc. Chúng ta thấy hôn ước của bọn trẻ, nên sửa đổi lại một chút.”
Mẫu thân ta đặt chén trà xuống, giọng nói so với thường ngày bỗng vang hơn đôi phần:
“Ồ, vậy sao…”
Mạnh thị vốn đã chuẩn bị sẵn lý do khi đến, vừa định mở miệng thì mẫu thân đã nắm chặt tay ta, ngay trước mặt mọi người, bà quay sang hỏi:
“Đoá Đoá, bên cạnh Lăng phu nhân có hai vị công tử, con thích ai hơn?”
Ta nhìn sang Lăng Yến Cảnh, rồi lại nhìn Lăng Phi Bạch.
Ánh mắt Lăng Yến Cảnh sâu thẳm khó dò, hắn đang nghĩ gì — ta không tài nào biết được.
4.
Thế nhưng, vẻ chán ghét tràn đầy trên gương mặt và trong mắt Lăng Phi Bạch, ta nhìn rõ rành rành.
Ta khẽ nói với mẫu thân:
“Mẫu thân, vị ca ca kia nhìn con bằng ánh mắt thật đáng sợ.”
Mẫu thân ta dịu dàng, nhưng không có nghĩa bà là kẻ ngây thơ dễ bị bắt nạt. Bà vốn là đích nữ xuất thân từ thế gia vọng tộc, được nuôi dạy cẩn trọng, tâm tư tất nhiên tinh tế khôn khéo.
“Đoá Đoá, đừng sợ, có nương ở đây.”
Dứt lời, bà quay sang nhìn La thị:
“Lăng phu nhân, lệnh lang tuổi còn nhỏ, sao ánh mắt nhìn người đã mang vẻ độc nghiệt đến thế?”
La thị chỉ có mỗi Lăng Phi Bạch là con trai, coi hắn còn hơn cả mạng sống, lại cực kỳ bao che.
Nghe mẫu thân ta nói vậy, bà ta lập tức nổi giận, đập mạnh tay lên tay vịn ghế, đứng bật dậy.
Cái vẻ chua ngoa đanh đá, xuất thân tiểu gia thấp kém, lộ ra không sót chút nào.
“Một phủ Quốc công đang ngày một xuống dốc như các ngươi, còn dám mỉa mai phủ Tể tướng chúng ta đang thăng tiến không ngừng sao? Hứ! Hôn sự này vốn là do mấy lão gia tử định ra, chẳng liên quan gì đến con ta. Cứ để thằng nhóc kia cưới con gái các ngươi đi!”
Nói xong, bà ta kéo Lăng Phi Bạch bỏ đi.
Chỉ còn Lăng Yến Cảnh đứng lại nơi chỗ cũ.
Dù đời trước hắn từng là vị thiếu niên danh tướng oai phong lẫm liệt, thì hiện tại cũng chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi.
Hắn lặng im giây lát, rồi bước ra giữa hoa sảnh, cung kính thi lễ với mẫu thân ta:
“Ninh phu nhân, nếu người và Ninh tiểu thư không chê, đợi khi ta trưởng thành, ta nhất định sẽ cưới Ninh tiểu thư.”
So với La thị và Lăng Phi Bạch vừa rời đi, mẫu thân càng thấy Lăng Yến Cảnh khiêm nhường lễ độ, quả thực chỗ nào cũng tốt.
Huống chi, hắn lại là đứa trẻ sớm mất mẫu thân, càng khiến bà trỗi dậy lòng thương cảm.
Ánh mắt bà dừng lại trên bộ y phục đã ngắn cũn, ống tay áo rách sờn, rõ ràng là đã nhỏ đi nhiều, không khỏi đau lòng.
“Muốn cưới Đoá Đoá, vậy thì con phải chăm chỉ lớn lên, để mình trở nên mạnh mẽ vững vàng. Sau này nếu muốn ăn gì, uống gì, hay y phục không vừa, không đủ ấm, cứ đến phủ Quốc công.”
Thời gian thấm thoắt, một lần nữa vùn vụt trôi qua.
Chẳng mấy chốc, ta đã mười lăm tuổi.
Trong mười năm ấy, mỗi khi ta dự tiệc tại các phủ lớn, luôn nghe loáng thoáng các tiểu thư thế gia bàn tán về Lăng Phi Bạch.
Nghe nói hắn như kẻ điên, mỗi năm phải chạy về vùng quê xa xôi cách kinh thành cả ngàn dặm mấy lần.
Mỗi lần trở về, tâm tình đều vô cùng tệ hại.
Năm nay hắn càng quá đáng, ngay từ đầu năm đã dẫn người rời kinh, đến tận tháng chín vẫn chưa quay lại.
Ai ai cũng biết hắn đang tìm người, nhưng chẳng ai rõ hắn rốt cuộc tìm ai.
Cho đến ngày ta cử hành lễ cập kê, hắn bất ngờ xông thẳng vào yến hội, tuốt gươm chỉ thẳng vào ta:
“Ninh Vân Đoá, có phải ngươi đã giấu Diễm Như đi rồi không? Nói! Ngươi đã làm gì nàng?”
Hôm đó, khách khứa đến dự đều là phu nhân, tiểu thư các nhà hiển quý trong kinh. Nào đã từng thấy cảnh rút kiếm ngay giữa tiệc? Ai nấy đều sợ hãi, mặt mày tái nhợt.
Ta sớm đã biết đến tình si mù quáng của Lăng Phi Bạch đối với Trần Diễm Như.
Nhiều năm qua hắn không tìm được tung tích nàng ta, mà hôm nay chỉ dám rút kiếm trước mặt bao người, thế đã là kiềm chế lắm rồi.
Cho nên, phản ứng của ta vẫn rất bình tĩnh.
“Ngươi nói đi! Nếu còn không mở miệng, tin hay không, ta sẽ một kiếm giết chết ngươi ngay tại chỗ!”
Thấy ta im lặng không đáp, mắt Lăng Phi Bạch đỏ rực, cả người như sắp phát điên.
“Muốn động đến vị hôn thê của ta, trước phải hỏi xem ta có đồng ý hay không!”
Một thân giáp bạc sáng ngời, búi tóc chỉnh tề, Lăng Yến Cảnh bước ra chắn trước mặt ta, uy phong lẫm liệt, như thần tướng hạ phàm.
Chỉ cần hắn khẽ nâng tay, thanh kiếm trong tay Lăng Phi Bạch đã rơi “choang” xuống đất.
“Lăng Yến Cảnh, coi như ngươi lợi hại!”
Biết mình tuyệt đối không phải đối thủ, Lăng Phi Bạch chỉ để lại một câu hung hăng, lại trừng mắt liếc ta một cái, rồi tức tối bỏ đi.
“Chàng sao lại về rồi?” – ta mỉm cười nhìn Lăng Yến Cảnh.
Đầu năm nay, chàng vừa dẫn binh đi dẹp giặc cướp ở Sơn Tây.
Lăng Yến Cảnh đưa tay từ ngực áo lấy ra một chiếc hộp gấm nhỏ, đưa đến trước mặt ta:
“Cho nàng.”
Khi ta vươn tay nhận lấy hộp, liếc qua, thấy vành tai chàng đã đỏ ửng cả lên.
5.
Chàng vội vã từ biên ải trở về, chỉ để kịp tặng ta lễ cập kê.
Một đôi khuyên tai tinh xảo khéo léo, ta vừa nhìn đã yêu thích vô cùng.
Lăng Yến Cảnh còn phải hồi cung phục mệnh, chỉ kịp gặp phụ mẫu ta rồi rời đi.
Cũng bởi trận ồn ào của Lăng Phi Bạch, mà hôn lễ giữa ta và Lăng Yến Cảnh được định trước ba tháng.
Chàng còn tự mình dâng tấu, cầu xin thánh chỉ ban hôn từ Hoàng thượng.
Ta ngồi bên giường, tay chống cằm, nhìn mẫu thân tất bật chuẩn bị đồ cưới cho ta, trong lòng lại cẩn thận hồi tưởng về mốc thời gian kiếp trước.
Đời trước, đến năm sau Lăng Yến Cảnh mới thành thân cùng Trần Diễm Như.
Nhưng đời này, đã không còn cái gọi là “chân giả thiên kim”, rất nhiều chuyện đã thay đổi.
Ta nhớ rõ, hai năm nữa, Lăng Yến Cảnh sẽ tử trận.
Mà nay ta đã biết trước, đời này, ta quyết không để mặc chàng đi vào cõi chết như kiếp trước nữa.
Nếu thật sự phải gả cho chàng, thì cho dù đêm tân hôn, chàng còn phải đi biên quan, ta nhất định sẽ theo cùng.
May thay, gần đây biên cảnh yên bình, Lăng Yến Cảnh cũng có thể ở lại kinh thành, chuyên tâm chuẩn bị cho hôn sự.
Hầu như mỗi ngày chàng đều đến phủ Anh Quốc Công thăm ta.
Được mẫu thân đồng ý, chàng còn đưa ta đi dạo phố, ăn ngon, vào trà lâu nghe kể chuyện.
Ngày tháng yên ả, khoan khoái, khiến ta như sống trong mộng đẹp.
Mãi cho đến hôm đó, trước cửa phủ Anh Quốc Công xuất hiện một nữ nhân tóc tai rối bù, y phục rách rưới.
Nàng ta gào lớn, nói mình mới là đích nữ của phủ Anh Quốc Công.
Mười lăm năm trước, nàng bị vú nuôi ác độc tráo đổi mất thân phận.
Đến rồi, đến rồi…
Đời này, rốt cuộc Trần Diễm Như cũng đã xuất hiện.
Mẫu thân còn lo ta đau lòng, khẽ vỗ tay ta an ủi:
“Đoá Đoá, con là do chính tay mẹ nuôi lớn. Con có phải do mẹ sinh ra hay không, mẹ rõ ràng hơn bất kỳ ai.”
Sống mũi ta cay cay, nước mắt như muốn trào ra.
Đời trước, ta có thể trở lại phủ Anh Quốc Công, cũng chính là vì mẫu thân từng hoài nghi Trần Diễm Như không phải con ruột của bà.
Bà đã kiên trì tìm kiếm suốt nhiều năm trời, mới có thể đưa ta trở về.
Lần này, Trần Diễm Như được môn phòng dẫn đến thiên sảnh, vừa vào đã ôm chặt lấy chân mẫu thân, khóc lóc thảm thiết:
“Mẫu thân, cuối cùng Diễm Như cũng tìm thấy người rồi!”
Mẫu thân chỉ khẽ rút chân về, sắc mặt không hề lay động.
Ngay từ khi nàng ta tự xưng hai chữ “Diễm Như”, trong lòng mẫu thân đã dấy lên nghi ngờ.
Bà liếc mắt ra hiệu cho Hứa mụ mụ, chỉ thấy Hứa mụ mụ lặng lẽ lui đi, không một tiếng động.
Mẫu thân điềm tĩnh nói:
“Vị cô nương này, ta không hiểu lời ngươi có ý gì. Con gái ta vẫn luôn ở bên cạnh ta, làm sao ngươi lại có thể là con gái ta được? Ta chưa từng sinh đôi.”
“Nương…” – Trần Diễm Như gọi một tiếng, ánh mắt oán độc liếc sang ta.
“Là do ả tiện nhân bẩn thỉu kia – mẹ ruột của nàng! Bà ta tên là Tần Tú Nương, trước kia từng làm nhũ mẫu trong phủ chúng ta. Chính bà ta muốn để con gái mình được hưởng vinh hoa tiểu thư, nên đã tráo đổi ta và nó!”
Nàng ta quỳ rạp xuống đất, gào khóc từng tiếng:
“Nương, con mới là nữ nhi ruột thịt của người!”