“8 giờ 30 sáng mai họp, nhớ chuẩn bị tài liệu.”
Tôi nhìn chằm chằm dòng tin nhắn lạnh lẽo vô cảm ấy, lại nhìn sang đồng hồ.
Cắn răng bò dậy làm tài liệu cho cái tên tư bản chó má ấy.
Đáng đời ế bền vững đến tận giờ, không có ai yêu!
Cả đời ở với công việc đi cho biết mùi cô đơn!
Sau một đêm thức trắng, cuối cùng cũng xong hết tài liệu cần cho buổi họp, tôi chuyển hết cho đồng nghiệp.
Rồi xin nghỉ phép với lão sếp khốn kiếp, tranh thủ đưa Đậu Đậu đến nhà trẻ gần cổng khu dân cư xong mới phóng thẳng tới công ty.
Dù gì thì con nít mới năm tuổi, tôi không yên tâm để thằng bé ở nhà một mình cả ngày được.
Tới nơi thì đã 10 giờ 30.
Trên bàn lại có thêm hai xấp tài liệu mới toanh.
Lúc này, Lâm Phương, đồng nghiệp vừa giúp tôi sáng nay, đi ngang qua nói:
“Ông chủ kêu cô tới là vào phòng làm việc gặp anh ấy luôn.”
Tôi gật đầu, ôm hai tập tài liệu vừa đi vừa lật xem.
Lúc đến trước cửa phòng tổng tài thì phát hiện cửa đóng chặt.
Bên trong loáng thoáng truyền ra giọng phụ nữ.
Giọng rất gay gắt, nghe như đang cãi vã.
Nhưng chỉ có một giọng nữ vang lên mà thôi.
Tôi nhướng mày, cũng không gõ cửa, chỉ đứng ngoài tiếp tục xem tài liệu.
Khoảng mười mấy phút sau, cánh cửa bên trong mới mở ra, một người phụ nữ dáng người nóng bỏng, gương mặt sắc sảo bước ra.
“Chào cô Thượng.” – Tôi gật đầu chào.
Nhưng vị cô Thượng này rõ ràng đang rất không vui, trừng mắt liếc tôi một cái rồi hậm hực bỏ đi.
Tôi đợi thêm hai phút cho bầu không khí dịu xuống mới ôm tài liệu bước vào phòng.
Thấy Thịnh Dật đang ngồi sau chiếc bàn gỗ đỏ bóng loáng.
Trên sống mũi anh ta là một cặp kính gọng vàng, tay cầm bút máy màu đen, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, ánh mắt chăm chú vào bản hợp đồng trước mặt.
Cứ như thể vừa nãy không hề có một mỹ nhân tuyệt sắc bước vào, cũng chẳng hề có cuộc cãi vã nào vừa diễn ra.
Tôi không khỏi cảm thán.
Đây mới đúng là kiểu người “nước sập núi lở mặt vẫn không đổi sắc”!
Xem xong hợp đồng, anh ta ký tên loạt xoạt rồi mới ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt sắc như dao quét một vòng từ đầu đến chân tôi.
“Thư ký Vương, tối mai cô có rảnh không?” – Anh ta hỏi.
Tôi nhanh chóng rà lại lịch trong đầu:
“Tạm thời chưa có sắp xếp gì.”
“Vậy thì đi dự tiệc cùng tôi. Bắt đầu lúc sáu rưỡi, khoảng tám giờ là xong.”
Tôi gật đầu.
Như vậy tôi có thể ghé qua đón Đậu Đậu về nhà trước, rồi mới đến bữa tiệc.
Thằng bé ở nhà một mình tầm hai tiếng chắc không sao.
Nghĩ vậy, Thịnh Dật phất tay bảo tôi ra ngoài.
Trước khi đi, tôi đặt tài liệu trong tay lên bàn.
Đến gần cửa, đột nhiên tôi nhớ đến Đậu Đậu – đứa bé xuất hiện như từ trên trời rơi xuống, bèn quay đầu lại nhìn người đàn ông đang tháo kính, bóp sống mũi kia.
Ngũ quan anh ta lạnh lùng, đường nét gương mặt rõ ràng sắc sảo, đôi mắt dài và hẹp, đuôi mắt hơi hất lên.
Lúc cúi mắt còn có thể thấy hàng mi dày và dài.
Nếu bỏ qua vẻ mặt lạnh như băng kia, thì anh ta… thật sự có nét giống Đậu Đậu.
Vừa trở lại bàn làm việc, cô đồng nghiệp tên Lệ Lệ đã nhanh chóng lò dò tới.
Cô ấy thì thào hỏi:
“Sếp gọi cậu vào là để rủ đi dự tiệc đúng không?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, Lệ Lệ đã tự biên tự diễn buôn dưa từ A tới Z.
Hóa ra sáng nay cô Thượng kia đến tìm sếp là để xin đi cùng anh ta dự tiệc, làm bạn đồng hành.
Nói đến cô Thượng này, ai trong công ty cũng phải đau đầu.
Tổng tài nhà chúng tôi tên Thịnh Dật, là con trai độc nhất của nhà họ Thịnh ở thành phố A, người nắm quyền cao nhất Tập đoàn Thịnh Thế.
Không chỉ xuất thân danh giá, năng lực cá nhân của anh ta cũng cực kỳ xuất sắc.
Mới học năm hai đại học đã bị gia đình gọi về tiếp quản công ty.
Dưới sự lãnh đạo của anh ta mấy năm gần đây, giá cổ phiếu của Thịnh Thế tăng vùn vụt, mở rộng sang bất động sản, giải trí, công nghệ và nhiều lĩnh vực khác.
Vừa đẹp trai, vừa giàu có, lại sống cực kỳ quy củ, thành ra phụ nữ bám quanh anh ta đông không đếm xuể.
Ông Trương, ông Lý, ông Chu… hễ nhà có con gái là như ngửi được mùi cá to, kéo đến đòi gả con cho bằng được.
Chỉ là, bất kể ai đến, Thịnh Dật cũng giữ nguyên thái độ lạnh như băng.
Trong mắt anh ta chỉ có công việc.
Dần dà, mấy tiểu thư danh giá kia cũng bỏ cuộc.
Ai mà chẳng là công chúa trong nhà, không ai chịu bị xem thường hoài.
Thôi thì, tạm biệt! Người sau khéo còn ngoan hơn!
Chỉ có cô Thượng là không biết nản.
Cô ta đúng kiểu gián đất đánh hoài không chết, ba ngày hai bữa lại vác mặt đến công ty.
Thịnh Dật tuy lạnh nhạt với cô ta, nhưng tụi nhân viên chúng tôi mới là người khổ.
Cô ta cứ như đã tự phong mình thành “bà Thịnh”, lần nào đến cũng chỉ tay năm ngón với nhân viên.
Đặc biệt là rất ghét tôi.
Phòng trợ lý tổng giám đốc có tổng cộng năm người: ba nam, hai nữ, mà Lệ Lệ thì đã kết hôn nhiều năm rồi.
Cho nên trong mắt cô ta, tôi chính là con hồ ly giở trò quyến rũ sếp.
Cô ta không ít lần kiếm chuyện với tôi.
—
Sáng hôm sau, sau khi đưa Đậu Đậu đến nhà trẻ, tôi ghé bệnh viện nộp mẫu xét nghiệm ADN.
Tôi quyết định đợi có kết quả, nếu đúng như Đậu Đậu nói thì sẽ báo cho Thịnh Dật.
Dù sao thì… hai cái đầu vẫn hơn một, mà não Thịnh Dật rõ ràng là xài tốt hơn tôi.
Thằng bé cũng có một nửa là con anh ta mà!
—
Chiều hôm đó, tôi xin tan làm sớm nửa tiếng, đón Đậu Đậu về nhà, dặn dò lịch tối nay rồi mới thay đồ, trang điểm ra ngoài.
Váy dạ hội là do Thịnh Dật chuẩn bị, một chiếc váy dài ôm sát, chất liệu nhung lụa màu xanh đậm, thiết kế hai dây mảnh.
Mặc lên làm tôn nước da trắng của tôi thấy rõ.