Ba giờ sáng, tôi gửi cho sếp một tin nhắn.
“Anh có muốn có con không?”
Mười phút sau, điện thoại sáng lên.
“8 giờ 30 sáng mai họp, chuẩn bị tài liệu cho tốt.”
Tôi nhìn dòng tin lạnh lùng vô cảm của một tên tư bản máu lạnh, rồi lại nhìn đứa bé đang ngủ say trên giường.
Khó mà tưởng tượng nổi, tôi với sếp lại có một đứa con.
…
Năm 28 tuổi, tôi bất ngờ trở thành mẹ.
Mà đứa bé không phải do bác sĩ đưa đến, mà là do cô lao công tầng dưới mang lên.
Khi cô Lưu dắt tay một bé trai đến gõ cửa nhà tôi, tôi thật sự sững sờ.
Thằng bé trông chỉ chừng năm, sáu tuổi, đôi mắt đen láy sáng rực, hai bên má lúm đồng tiền, rất đáng yêu.
Nó mặc áo thun, quần yếm, đeo balo hình vịt vàng sau lưng, cả người sạch sẽ gọn gàng.
Nhìn là biết có người nhà chăm sóc rất chu đáo.
Cũng là kiểu trẻ con dễ khiến người khác yêu thích.
Chỉ có điều, nếu nó không gọi tôi là mẹ thì càng tốt.
Vừa thấy tôi, mắt thằng bé sáng lên như đèn pha.
Nó giằng tay khỏi cô Lưu, lao thẳng vào lòng tôi, vòng tay ôm lấy eo tôi.
“Mẹ ơi!”
Tôi tròn mắt chưa kịp phản ứng, thì đã thấy bóng lưng cô Lưu vội vã rời đi với lý do “về nấu cơm”.
Thằng bé ôm eo tôi, dụi dụi mấy cái, ngước mắt nhìn tôi long lanh.
“Mẹ ơi, ba con đâu?”
Ba mẹ gì chứ!
Tôi là gái độc thân, còn chưa từng yêu đương, sao tự dưng có đứa con to đùng thế này?
Tôi ngồi xổm xuống, dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ trán nó ra ngoài.
“Cô không phải mẹ cháu, cũng không có ba cháu ở đây đâu.”
“Là mẹ mà! Là mẹ mà!” – thằng bé mắt đỏ hoe, bĩu môi hét to.
“Mẹ tên là Vương Duyệt, ba tên là Thịnh Dật, con không nhận nhầm đâu!”
Tim tôi khựng lại một nhịp, chân mày giật nhẹ.
Tôi đúng là tên Vương Duyệt thật.
Còn Thịnh Dật… chính là sếp của tôi.
Để chứng minh mình không nhầm người, thằng bé tức tốc đọc vanh vách số điện thoại và số chứng minh nhân dân của tôi với Thịnh Dật.
Sau đó nó ưỡn cái bụng nhỏ lên, đắc ý đứng trước mặt tôi, mắt lấp lánh.
Nó không cần nói, tôi cũng nghe thấy tiếng lòng của nó:
“Mau khen con đi!”, “Con giỏi không nào!”
Tôi bất đắc dĩ đỡ trán, cuối cùng cũng đành cho nó vào nhà.
Tôi cúi xuống lấy một đôi dép dùng một lần từ tủ giày đưa cho nó.
Không ngờ thằng bé còn tự giác xếp ngay ngắn đôi giày vừa cởi ra, lễ phép không chê vào đâu được.
Có điều nó vẫn chưa hài lòng với phản ứng ban nãy của tôi, nên sau khi vào nhà liền ngồi bẹp xuống sofa, bĩu môi, không nói nửa lời.
Nhìn là biết đang giận dỗi.
Tôi thấy buồn cười, lấy hộp kem còn dư trong tủ lạnh đưa cho nó.
Thằng bé lập tức hớn hở nhận lấy, vừa ăn vừa nói:
“Vì mẹ chia kem cho con nên con sẽ không mách với ba đâu.”
Tôi nhướng mày. “Mách chuyện gì?”
Nó cười khúc khích, giơ que kem đã bị cắn mất nửa ra.
“Cái này nè, mỗi lần mẹ ăn là đau bụng, ba không cho mẹ ăn đâu.”
Tôi thấy hơi lạ.
Đúng là tôi không ăn được đồ lạnh, nhưng vẫn không cưỡng lại được, thỉnh thoảng vẫn trữ kem trong nhà.
Nhưng tôi vẫn giữ sự nghi ngờ, dù sao mọi chuyện nghe vẫn rất vô lý.
Trong lúc trò chuyện, tôi biết được bé tên gọi ở nhà là Đậu Đậu, năm nay năm tuổi, nói là sống ở khu Giang Thành Viện, số 28 đường Phượng Hải.
Nó bảo lúc tan học đi bộ thì bị lạc, gặp cô Lưu nên được đưa tới đây.
Tôi lấy điện thoại mở bản đồ lên.
Thành phố A đúng là có đường Phượng Hải thật, nhưng hiện đang là khu bán khai thác, chưa có khu dân cư.
Tuy nhiên, theo quy hoạch thành phố, vài năm tới chắc chắn sẽ có.
Một cảm giác kỳ lạ lướt qua trong lòng tôi.
Tôi mím môi, cẩn trọng hỏi:
“Đậu Đậu, con có biết năm nay là năm gì không?”
Đậu Đậu nghiêng đầu suy nghĩ, rồi nói:
“Cái này con biết! Cô giáo dạy rồi, là năm Con Heo!”
…Heo?
Tôi liếc nhìn tờ lịch đặt trên bàn.
Trên đó là hình một chú thỏ con đang nhe răng cười toe toét.
Chết thật rồi!
Đậu Đậu xuyên về từ tám năm sau!
Tôi nhìn đứa bé trước mặt đang ăn kem ngon lành, càng nhìn càng thấy quen quen.
Khoan đã!
Nó vừa nói ba nó tên gì ấy nhỉ?
Thịnh Dật?!
Ba giờ sáng.
Cuối cùng cũng dỗ được thằng bé ngủ, tôi nằm lăn qua lăn lại trên giường, trằn trọc chẳng khác nào vừa nốc tám ly Americano đá.
Bên cạnh vang lên tiếng thở đều đều.
Tôi quay đầu nhìn sang, thấy cục bông nhỏ nãy giờ còn nghịch như giặc giờ đã ngủ say như chết.
Không biết đang mơ thấy gì mà còn bặm môi chẹp chẹp mấy cái.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi rút điện thoại ra, mở khung trò chuyện với sếp.
Toàn bộ đều là tin nhắn công việc, ngoài các loại file tài liệu, biên bản họp, thì chỉ có lịch trình công tác của anh ta.
Tôi suy nghĩ một hồi, gõ một dòng rồi bấm gửi:
“Anh có muốn có con không?”
Mười phút sau, phía bên kia gửi lại một tin.
Tôi nín thở, cảm giác tim đập thình thịch như trống hội.
Mở đoạn chat ra xem.