Yến Cảnh đã đến gần, đặt cây Ngọc Như Ý vào tay ta.
“Không!” Hai tiếng hét chói tai đồng thời vang lên, xé toang sự yên tĩnh của buổi yến tiệc.
Bùi Giới và Ngọc Đường run rẩy nhìn nhau, trong đầu chỉ còn hai chữ: Xong rồi.
…
Sau biến cố đó, phụ thân ta đành phải về phủ xử lý.
Bùi Giới chặn ta lại, ánh mắt chết lặng. “Nàng sớm đã biết mình là Thái tử phi, đúng không? Nàng cố tình để ả muội muội ngu ngốc đó tưởng bở, để ta nhìn rõ bộ mặt thật của nàng ta, phải không? Ngọc Vu, tâm cơ của nàng thật thâm sâu.”
Ta thản nhiên thừa nhận. “Không bằng ngươi, vong ân bội nghĩa, mất hết thiên lương. Còn nàng ta… chẳng phải ngươi yêu nàng ta sao?”
Ngọc Đường lúc này mới ngẩng đầu, sợ hãi nhìn ta, không nói nên lời.
Ta vuốt ve cây Ngọc Như Ý, giọng lạnh lẽo: “Đưa nàng ta đi đi. Châu di nương không sống qua nổi hôm nay đâu.”
Ngọc Đường sợ hãi bò dậy, khóc lóc chạy về phía viện của Châu di nương, bộ dạng như kẻ điên. “Ta không gả! Ta không gả cho hắn! Ta chết cũng không gả!”
Bùi Giới rời khỏi phủ Thừa tướng. Hôn sự của Bùi gia và phủ Thừa tướng đã được Bệ hạ biết đến. Ngọc Đường có gả cũng phải gả, không gả cũng phải gả.
13
Châu di nương đã bị đánh chết tươi. Phụ thân ta sau khi biết sự thật đã tức đến hộc máu.
Ta bắt Ngọc Đường phải tận mắt chứng kiến. Chứng kiến kết cục không lâu sau này của chính mình. Chết là quá dễ dàng cho nàng ta. Sống không bằng chết mới giải được mối hận trong lòng ta.
Phụ thân ta quả nhiên không trừng phạt Ngọc Đường. Mẫu thân thì mềm lòng, lại không có ký ức kiếp trước nên vẫn còn tình cảm với đứa con bà nuôi nấng bao năm.
Ngọc Đường tìm mọi cách chết đi sống lại để trì hoãn. Mẫu thân của Bùi Giới không buông tha, lần này bà ta quỳ thẳng trước cổng cung. Phụ thân ta tức điên, lập tức đẩy nhanh hôn sự của Ngọc Đường. Nàng ta bị trói tay trói chân đưa lên kiệu hoa.
Ta mệt mỏi tựa vào vai Yến Cảnh. Hắn an ủi: “Mẫu thân nàng là người tốt.”
Ta mệt mỏi đáp: “Người tốt không hẳn làm việc tốt, đôi khi lại hại mình lợi người.”
Nhìn sắc mặt hồng hào khỏe mạnh của hắn, ta không khỏi ngẩn người. Kiếp trước vào lúc này, Yến Cảnh bị người của Tam hoàng tử hạ độc, hôn mê bất tỉnh, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Bệ hạ chọn Thái tử phi là để xung hỷ.
Kiếp này, tại sao mọi chuyện lại thay đổi… theo hướng có lợi cho ta?
14
Hôn sự của ta và Yến Cảnh được định vào đầu năm sau. Ngày Bùi Giới đưa Ngọc Đường về lại mặt, trùng hợp thay, lại là ngày Yến Cảnh đến hạ sính. Từng rương sính lễ chất đầy sân, thậm chí tràn ra cả bên ngoài. Cảnh tượng mười dặm hồng trang cũng không ngoa.
Sắc mặt Bùi Giới vô cùng khó coi. Ngọc Đường thì không khỏi nhìn đi nhìn lại đầy ao ước. Mới ba ngày mà nàng ta đã gầy rộc đi, ánh mắt nhìn Bùi Giới đầy sợ hãi.
Yến Cảnh lấy ra một hộp gỗ đàn hương đưa cho ta. Bên trong là một bộ trang sức đầu mặt, bông tai, vòng cổ, chuỗi tay bằng san hô đỏ hoàn chỉnh. Cả căn phòng bừng sáng. Ai nấy đều hít một hơi lạnh.
Ta không kìm được mà đỏ hoe mắt. Vì đây là di vật của mẫu hậu hắn.
“Đây là vật rất quan trọng của huynh, ta không thể nhận.”
Yến Cảnh đặt chiếc hộp vào tay ta, trong mắt ngập tràn ý cười.
“Không sao. Mẫu hậu trên trời có linh, chắc chắn sẽ vui mừng vì vật cũ của người đã tìm được chủ nhân mới, không bị phủ bụi. Người cũng sẽ vui mừng, vì ta đã tìm được người mình yêu.”
Ta như bị sét đánh.
Bùi Giới bóp nát chén trà trong tay, máu tươi chảy ròng ròng.
Ta gọi hắn lại, trả lại chiếc vòng tay vốn thuộc về Bùi gia. Chiếc vòng ngọc rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Yến Cảnh lạnh nhạt nói: “Bùi công tử, hãy chọn một món trong số sính lễ này đi, coi như là cô thay vị hôn thê của mình bồi thường.”
Bùi Giới mắt đỏ ngầu.
“Không cần.”
15
Bệ hạ mở khoa thi ân điển.
Kiếp này, Bùi Giới đỗ Trạng nguyên, vào Hàn Lâm viện. Dựa vào thân phận tế tử Thừa tướng và kinh nghiệm từ kiếp trước, hắn nhanh chóng đứng vững, trở thành tâm phúc của Tam hoàng tử.
Tết Trung thu, Bùi Giới và Ngọc Đường về đoàn tụ. Trong bữa ăn, hắn ôm eo Ngọc Đường, cười nói: “Nhạc phụ, nhạc mẫu, A tỷ. Ngọc Đường có thai rồi.”
Ăn cơm xong, phụ thân mẫu thân đi nghỉ, trong viện chỉ còn lại ba chúng ta. Bùi Giới nói với Ngọc Đường: “Nàng vừa ăn xong, ra bờ hồ đi dạo đi, ta đi cùng nàng.”
Đến bờ hồ, Bùi Giới thẳng tay đẩy nàng ta xuống nước.
Ta vội chạy tới.
“Ngươi làm gì vậy?!”
Hắn điên cuồng nắm lấy tay ta, gương mặt dữ tợn.
“Hài tử, A Vu, chúng ta từng có một hài tử! Chính nàng ta đã hại nàng sảy thai, hại nàng không thể có con được nữa. Nàng ta phải trả giá.”
Ta tát hắn một cái.
“Đôi tiện nhân các ngươi, muốn chết thì ra ngoài mà chết, đừng chết trong nhà ta!”
Hắn không buông tay, ánh mắt âm u.