“Được, nàng hãy đợi ta đến hạ sính.”

Thái tử đi rồi, phụ thân ta tức đến mức suýt động tay với ta.

“Con đúng là giống hệt mẫu thân con, toàn một thân khí chất chợ búa! Đâu có tân nương chưa qua cửa nào lại đi đòi đồ của vị hôn phu! Lại còn là thứ quý giá như vậy.”

Ta cười mỉa mai. “Chỉ có nam nhân vô dụng mới sợ phụ nữ đòi hỏi. Nam nhân có quyền có thế chỉ sợ phụ nữ không tham quyền ham lợi. Châu di nương muốn gì, phụ thân chưa từng cho sao? Thứ cho không nổi, chẳng phải cũng tìm cách lấy từ chỗ mẫu thân con đó sao.”

Ông bị ta làm mất mặt, nhưng không nói lại được lời nào, đành phẩy tay áo bỏ đi.

11

Ta được nội định làm Thái tử phi. Phụ thân ta cho người đi dò la nguyên do nhưng không tìm ra được gì.

Trong khi đó, Ngọc Đường vui đến mức đuôi sắp vểnh lên trời.

Vì mẫu thân của Bùi Giới rêu rao khắp nơi về hôn ước của nhi tử bà với tiểu thư Ngọc gia, nên mọi người đều mặc định người đó là ta.

Vậy thì ngôi vị Thái tử phi chỉ có thể rơi vào tay Ngọc Đường.

Mỗi ngày trước khi ra ngoài, nàng ta đều trang điểm lộng lẫy, đi một vòng lớn qua trước mặt ta rồi mới đắc ý rời đi.

Ta cố tình đến gặp Bùi Giới.

“Là ta đây. Ngọc Đường của ngươi không cần ngươi nữa rồi. Nàng ta sắp trở thành Thái tử phi tương lai, đang bận đi xã giao bên ngoài.”

Bùi Giới cười lạnh.

“Không thể nào. Bệ hạ vốn đã không vừa mắt việc phụ thân ngươi và Thái tử đi lại quá gần, sao có thể để nữ nhi Ngọc gia làm Thái tử phi.”

Ta lắc đầu thở dài.

“Ngươi không tin, ta cũng hết cách. Có phải Ngọc Đường đã lâu không đến thăm ngươi không? Ngươi tự mình đi hỏi thăm thì biết.”

Hắn gầm lên, ném chiếc gối về phía ta.

Ta dễ dàng né được, tiến tới tát cho hắn hai cái khiến máu mũi tuôn trào. Xoa xoa cổ tay, ta khoan khoái rời đi.

Sảng khoái!

Vài ngày sau, Bùi Giới và Ngọc Đường cãi nhau trong sân. Hắn chân đi khập khiễng đuổi theo nàng ta.

“Nàng đi đâu? Sao dạo này không đến thăm ta?”

Ngọc Đường mất kiên nhẫn, đẩy hắn ngã xuống đất.

“Ngươi có phiền không vậy? Mai là yến tiệc ở Đông cung chọn Thái tử phi rồi, người được chọn chính là ta đó!”

Nàng ta nhấc váy bỏ đi, Bùi Giới níu chặt lấy váy nàng ta.

“Không thể nào! Tuyệt đối không thể! Yến Cảnh không có Thái tử phi!”

Ngọc Đường tức giận đá mạnh vào tay hắn.

“Ngươi dám rủa ta?! Một tên thư sinh nghèo hèn như ngươi mà dám rủa ta?!”

Nàng ta kiêu ngạo bỏ đi, để lại Bùi Giới một mình nhục nhã trên đất, nước mắt căm hận tuôn rơi.

Hắn nhìn thấy ta đứng dưới cổng, liền gào lên: “Nàng vừa ý rồi chứ? Nàng hả hê rồi chứ?!”

Ta quay người định đi, hắn lại khập khiễng đuổi theo, níu lấy tay ta, giọng nghẹn ngào. “Ngọc Vu, như nàng mong muốn, ta đã thấy rõ bộ mặt thật của Ngọc Đường. Ta cũng đã hiểu, hai kiếp làm người, chỉ có mình nàng một lòng một dạ với ta, với Bùi gia.”

Hắn lấy chiếc vòng tay gia truyền của Bùi gia đeo vào tay ta.

“A Vu, chúng ta làm lại từ đầu. Lãng tử quay đầu quý hơn vàng. Sau này, ta sẽ để nàng làm Thừa tướng phu nhân duy nhất.”

Ta lắc lắc chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay.

Kiếp trước, ngày ta xuất giá, hắn đã tặng chiếc vòng này cho Ngọc Đường làm quà gặp mặt của tỷ phu dành cho muội muội.

Nhìn bộ dạng thảm hại của hắn, ta gật đầu.

Hắn mừng rỡ.

“Đợi ta khỏe lại, ta sẽ cưới nàng.”

Ta cười đầy ẩn ý.

“Được thôi.”

12

Sáng hôm sau là yến tiệc tuyển phi. Ta cố tình mang theo Bùi Giới.

Sau khi bái kiến Bệ hạ và Hoàng hậu, Yến Cảnh cầm cây Như Ý tượng trưng cho Thái tử phi, từng bước tiến về phía ta. Ngọc Đường bên cạnh ta đã run rẩy vì phấn khích. “Điện hạ quả nhiên chọn ta rồi.”

Ta lạnh lùng đáp: “Sợ gì chứ? Sợ người khác biết ngươi là nữ nhi ruột của Châu di nương sao?”

Nàng ta ta trợn mắt, mặt trắng bệch như tờ giấy, toàn thân cứng đờ.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!