ta vốn định lên tiếng nhắc nhở, nhưng dáng vẻ đắc ý của đường tỷ quả thực rất đáng ghét.

 

Hơn nữa, kiếp trước dù nàng chưa thực sự g.i.ế.c ta, nhưng quả thực tỷ ấy đã có ý định g.i.ế.c ta rồi.

 

Chỉ có điều, tỷ ấy đã g.i.ế.c nhầm người mà thôi. Nghĩ đến đây, ta bỗng lại thấy hơi thương hại tỷ ấy.

 

Kiếp trước, đường tỷ ngốc nghếch này tự cho rằng ta sống tốt hơn tỷ ấy, liền nảy sinh ghen tị, hận ta đến tận xương tủy.

 

Thế là, lợi dụng lúc “ta” ra ngoài thắp hương, tỷ ấy xông đến trước kiệu, cách tấm rèm trực tiếp đ.â.m mười mấy nhát.

 

Nhưng đến c.h.ế.t tỷ ấy cũng không biết, người trong kiệu không phải là ta.

 

 

Mà là tiểu thái giám được Tam hoàng tử đặt ở đầu tim!

 

Tỷ ấy cho rằng người ngồi trong chiếc kiệu tám người khiêng tượng trưng cho thân phận Hoàng tử phi kia chắc chắn là ta, nào ngờ ta ở phủ Tam Hoàng Tử chẳng qua chỉ là một vật trang trí mà thôi, nào có tư cách hưởng đãi ngộ của Hoàng tử phi chứ.

 

“Nữ chủ nhân” thực sự của phủ Tam Hoàng Tử, là tiểu thái giám đó.

 

Chỉ tiếc là đường tỷ lúc đó đã hoàn toàn mất lý trí, mà tiểu thái giám kia lại vốn thích mặc nữ trang, vì vậy tỷ ấy đã không nhìn rõ mặt người trong kiệu, bị thị vệ đ.â.m c.h.ế.t ngay tại chỗ.

 

Sau khi tiểu thái giám chết, Tam hoàng tử cũng tuẫn tình theo. Ngược lại, ta lại trở thành chủ nhân thực sự của phủ Hoàng tử.

 

Nói như vậy, đường tỷ dường như vẫn là ân nhân của ta. Thế là, ta cười càng chân thành hơn: “Đa tạ tỷ tỷ quan tâm, vậy ta cũng chúc tỷ tỷ vạn sự thuận lợi, tâm tưởng sự thành.”

 

Phủ đang bận rộn với hôn sự của đường tỷ, ta cũng không tiện ở lại lâu.

 

 

Sau khi về Hầu phủ, Hầu phu nhân Dương thị sai người gọi ta sang. Một là để nói đỡ cho Tần Kiêu về chuyện lại mặt hôm nay. Hai là nghe được tin về hôn sự của đường tỷ, bảo ta chọn một phần quà mừng để gửi về.

 

Ta còn chưa mở lời, đã nghe thấy Thế tử phi nói với giọng điệu quái gở chúc mừng ta: “Vẫn là quý phủ có may mắn. Muội muội gả vào Hầu phủ, vận may của tỷ tỷ càng lớn hơn, thế mà lại gả vào phủ Hoàng tử, thật đáng chúc mừng nha.”

 

Ta khẽ cười, không đáp lời. Mà âm thầm liếc nhìn xung quanh.

 

Chỉ thấy Hầu phu nhân ngồi ngay ngắn vững như bàn thạch, không có ý định ngăn cản.

 

Còn mấy vị em dâu khác thì đều che miệng cười khúc khích bằng khăn tay, chẳng hề kiêng dè.

 

Ta lập tức hiểu ra. Hôm nay, những người này muốn lấy ta ra làm trò cười đây mà. Đúng là một Hầu phu nhân miệng từ tâm khổ (bề ngoài hiền lành nhưng lòng dạ độc ác).

 

Xem ra nước ở phủ Trung Vũ Hầu sâu hơn ta nghĩ. Trở về viện của mình, Đông Hạ, tỳ nữ thân cận của mẫu thân ta, lấy lý do ta để quên đồ mà đến Hầu phủ thăm ta.

 

Lúc này ta mới biết được sự thật về việc đường tỷ được ban hôn cho Tam hoàng tử. Giống như kiếp trước, Quý phi lần lượt triệu kiến mấy tú nữ gia thế thấp kém.

 

Đương nhiên đường tỷ cũng nằm trong số đó. Nhưng Quý phi lại coi trọng một tú nữ họ Lý khác hơn.

Đường tỷ thấy tình hình không ổn, liền dùng tiền mua chuộc một cung nữ quét dọn không mấy nổi bật trong cung Quý phi. Bảo đối phương thấy Tam hoàng tử đến thì âm thầm báo tin cho nàng.

 

Có được tin tức, nàng liền lén lút thay một bộ đồ cung nữ, trốn ở ngoài cung Quý phi. Đợi khi Tam hoàng tử rời đi, cố ý giả vờ không cẩn thận, trực tiếp ngã vào lòng chàng.

 

Nàng ấy cứ nghĩ dựa vào sắc đẹp của mình, nhất định có thể khiến Tam hoàng tử thương xót. Nào ngờ Tam hoàng tử lại tức giận, đòi đánh c.h.ế.t nàng ngay tại chỗ.

 

Đường tỷ sợ hãi, đành phải nói rõ thân phận tú nữ của mình. Thế là kinh động đến Quý phi. Quý phi vốn không để mắt đến tỷ ấy. Nhưng sau chuyện này, không biết vì sao lại đột nhiên thay đổi ý định.

 

Khiến bà từ bỏ Lý thị đã định chọn ban đầu, quay sang chọn đường tỷ. Tuy nhiên không phải chính phi, mà là trắc thất.

 

Sau khi Đường tỷ về phủ, không hé răng nửa lời. Những tin tức này là tổ phụ biết được từ thái giám truyền chỉ.

 

Nghe nói tổ phụ đã nổi cơn tam bành rất lớn, tuyên bố đợi đường tỷ xuất giá xong, bất kể phú quý hay sống c.h.ế.t đều không còn liên quan gì đến Lâm gia nữa.

 

Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

May mà Quý phi không làm lớn chuyện này, nếu không danh tiếng của tất cả nữ nhi trong gia tộc đều sẽ bị tỷ ấy liên lụy.

 

Ta thì không sao, dù sao Hầu phủ cũng sẽ không vì chuyện này mà bỏ ta. Ngược lại, danh tiếng của ta càng tệ, có vài người lại càng nên vui mừng.

 

Nhưng các tỷ muội khác trong nhà thật đáng thương, nếu vì sự liều lĩnh của đường tỷ mà danh dự bị tổn hại, thì đó quả là tai ương vô cớ.

 

Ngay cả Tú Châu cũng thở phào cùng ta: “May mà Quý phi nương nương nhân từ. Vốn dĩ cô gia đã không ưa cô nương rồi, nếu vì đại cô nương mà lại làm hỏng danh tiếng, thì cô nương sau này biết làm sao đây.”

 

Ta cười cười, không nói gì cả. Quý phi thật sự nhân từ sao?

 

Một người vì con trai mình mà ỷ vào thân phận đi gây họa cho những nữ tử vô tội khác, làm sao có thể là người tốt được chứ.

 

Bà ấy chọn đường tỷ, có lẽ là hy vọng vào khuôn mặt yêu mị của đường tỷ, cùng với cái tính ham hư vinh và dám bất chấp làm tất cả của tỷ ấy chăng.

 

Còn về việc tại sao chỉ là trắc phi. Ta nghĩ, đó có lẽ là thủ đoạn để bà ấy kiểm soát đường tỷ.

 

 

Dù sao, đợi đường tỷ gả vào phủ Tam Hoàng Tử rồi, chuyện của tiểu thái giám kia sẽ không thể giấu được nữa.

 

Đến lúc đó, nếu Quý phi dùng vị trí chính phi để dụ dỗ, ám chỉ đường tỷ mang con lên làm chủ, thì đường tỷ nhất định sẽ dốc hết sức.

 

Chỉ tiếc là Quý phi vẫn chưa đủ hiểu con trai mình, cũng đã đánh giá thấp tình cảm của Tam hoàng tử đối với tiểu thái giám kia rất nhiều.

 

Cuộc tính toán đầy mưu mô này, định sẵn là cả hai đều thua thiệt.

 

Những việc làm của đường tỷ trong cung vẫn không giấu được.

 

 

Ít nhất ở phủ Trung Vũ Hầu này, nó đã trở thành một trò cười.

 

May mắn thay, trong thái độ mập mờ của Hầu phu nhân và những lời chế giễu liên tục của các cô em dâu, cũng giúp ta hiểu rõ được tính cách của mọi người trong Hầu phủ.

 

Cũng giúp ta nhanh chóng đứng vững ở Hầu phủ. Điều bất ngờ hơn là Tần Kiêu đối với ta dường như cũng không còn bài xích nữa.

 

Mặc dù chàng vẫn thường xuyên ở trong quân doanh, dù thỉnh thoảng có về, cũng chỉ nghỉ ngơi ở thư phòng. Nhưng… ít nhất không còn lạnh mặt đối xử, thỉnh thoảng cũng nói với ta đôi ba câu, thậm chí còn sai người gửi cho ta vài món đồ nhỏ.

 

Mọi thứ dường như đang dần trở nên tốt đẹp hơn…

 

Cứ thế, ta và đường tỷ sống yên ổn được hai năm.

 

Trong hai năm này, tin tức về đường tỷ cũng ngày càng ít đi.

 

Kể từ khi tỷ ấy gả cho Tam hoàng tử, tổ phụ dường như đã hạ quyết tâm, không còn đoái hoài đến tỷ ấy nữa.

 

Đại bá mẫu thì không đành lòng, thỉnh thoảng vẫn nhờ người đi dò la tin tức, thậm chí đích thân đến thăm phủ Tam Hoàng Tử.

 

Nhưng mười lần thì đến tám lần không gặp được đường tỷ, chỉ có nha đầu thân cận của đường tỷ ra mặt, vài câu đã đuổi họ đi.

 

Sau này, phủ Tam Hoàng Tử dứt khoát lấy lý do đường tỷ bị bệnh, từ chối mọi giao thiệp.

 

Đại bá mẫu nóng ruột như lửa đốt, thậm chí tìm đến ta, hy vọng ta nhờ Hầu phu nhân ra mặt dò hỏi.

 

Ta khéo léo từ chối bà. Bởi vì ta biết, chắc chắn đường tỷ đã bị Tam hoàng tử giam lỏng. Cũng giống như ta của kiếp trước.

 

Năm đó, còn xảy ra một chuyện lớn. Hoàng đế đột nhiên bệnh nguy kịch, nằm liệt giường. Vì ngôi vị trữ quân bỏ trống, nên ngoài Tam hoàng tử đã định sẵn không có duyên với ngôi vị hoàng đế, các hoàng tử còn lại đều có hy vọng.

 

Trong chốc lát, các thế lực ngầm đều rục rịch. Phủ Trung Vũ Hầu vì lý do Hầu phu nhân Dương thị nên trở thành phe của Tứ hoàng tử .

 

Tứ hoàng tử là con dòng chính của trung cung, có rất nhiều người ủng hộ, cũng là người có hy vọng nhất để lên ngôi.

 

Vì vậy, gần đây trong phủ từ Hầu gia đến các tỳ nữ, người hầu, ai đi lại cũng mang theo chút hân hoan. Đặc biệt là Hầu phu nhân, thay đổi hoàn toàn phong thái hiền đức từ thiện ngày xưa, không còn giả vờ nữa.

 

Trở nên hà khắc với các thứ tử, thứ nữ trong phủ. Đặc biệt là Tần Kiêu, đứa con thứ trưởng này càng chướng mắt bà.

 

Nhưng Tần Kiêu thường xuyên không có ở phủ, bà đành phải trút giận lên ta.

 

Khi thì lấy cớ cầu phúc cho Hoàng đế, bắt ta chép Phật kinh cả trăm lần, khi thì lấy lý do ta không có con, phạt ta quỳ từ đường.

 

Ta không phản kháng, âm thầm chịu đựng tất cả sự gây khó dễ. Bởi vì ta biết, những ngày như vậy sẽ nhanh chóng qua đi.

 

Hy vọng của họ định sẵn sẽ tan thành mây khói. Phủ Trung Vũ Hầu này cũng sắp sửa tên đổi họ rồi.

Quả nhiên, không lâu sau, lão hoàng đế băng hà.

 

Cuộc tranh đấu giữa các hoàng tử cuối cùng cũng khép lại.

 

Và như kiếp trước, người cuối cùng đăng cơ lên ngôi hoàng đế là Lục hoàng tử Lăng Quân, vốn không có chút cảm giác tồn tại nào.

 

Còn Tứ hoàng tử đích xuất của trung cung, lại vì tội mưu nghịch mà bị giết. Phủ Trung Vũ Hầu, với tư cách là phe Tứ hoàng tử cũng bị liên lụy.

 

Tất cả nam đinh trưởng thành đều bị đưa đến biên cương, nữ quyến và trẻ nhỏ thì bị trả về nguyên quán.

 

Đương nhiên, cũng có ngoại lệ. Ta và Tần Kiêu chính là ngoại lệ đó.

 

Bởi vì từ đầu đến cuối, Tần Kiêu là người của Lục hoàng tử. Trong cuộc chiến đoạt trữ này, chàng ấy đã lập được công lao hiển hách.

 

Tấm biển phủ Trung Vũ Hầu vừa được tháo xuống, tân đế lập tức lại đích thân ban tặng một tấm biển “Dũng An Hầu phủ” treo lên.

 

Hầu phủ vẫn là Hầu phủ, khác biệt là, Tần Kiêu trở thành Dũng An Hầu, thế tập võ tướng. Và ta cũng trở thành Hầu phu nhân.

 

Ngày hôm đó, Tần Kiêu nhốt mình trong thư phòng, say bí tỉ. Ta bất chấp sự ngăn cản của thị vệ, lần đầu tiên bước vào căn thư phòng này.

 

Trong men say tình ái, ta và Tần Kiêu cuối cùng cũng trở thành phu thê thực sự.

 

Sau khi tỉnh lại, Tần Kiêu nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, kể cho ta nghe câu chuyện của chàng.

 

Năm đó, Hầu gia bị kẻ thù truy sát, bị thương nặng. Bất đắc dĩ đành phải trốn vào một thôn làng gần đó.

 

Chính tại nơi đó, ông đã gặp gỡ Chu thị, mẹ ruột của Tần Kiêu. Chu thị đã cứu Hầu gia bị thương, trong thời gian dưỡng thương, hai người càng nảy sinh tình cảm.

 

Sau khi Hầu gia lành vết thương, ông đã cùng Chu thị bái đường dưới sự chứng kiến của phụ mẫu nhà họ Chu.

 

 

Không lâu sau, Chu thị liền mang thai. Nhưng Hầu gia lại vì chiến sự biên giới mà lại vội vã rời đi.

 

Trước khi đi, ông hứa với Chu thị, đợi khi chiến sự bình ổn, nhất định ông sẽ dùng kiệu tám người khiêng để đón bà về kinh.

 

 

Thế nhưng Chu thị đợi năm này qua năm khác, đợi đến khi Tần Kiêu đã bảy tuổi rồi, Hầu gia vẫn không trở về.

 

Chu thị không còn cách nào, cắn răng từ biệt phụ mẫu và người thân chốn quê, một mình đưa con trai lên kinh.

 

Kết quả, đợi đến khi họ vạn phần gian khổ tìm đến phủ Trung Vũ Hầu, mới phát hiện năm năm trước, Hầu gia đã cưới quý nữ Dương thị làm vợ, giờ con trai trưởng của Dương thị đã bốn tuổi rồi.

 

Khi thấy mẹ con Chu thị tìm đến tận cửa, trong lòng Hầu gia đại khái cũng cảm thấy áy náy. Vì vậy, bất chấp sự ngăn cản của Dương thị, ban cho Chu thị danh phận quý thiếp. Đối với người con trai là Tần Kiêu này cũng hết sức quan tâm.

 

Nhưng chính vì vậy mới khiến Dương thị càng thêm căm ghét hai mẹ con họ đến tận xương tủy.

 

Chỉ vỏn vẹn một năm sau, Chu thị đột nhiên bạo bệnh mà chết. Hầu gia không những không điều tra rõ sự thật, ngược lại chỉ khẽ thở dài một tiếng “quả nhiên là số khổ”, rồi cứ thế cho qua.

 

Nói đến đây, giọng Tần Kiêu nghẹn lại: “Từ lúc đó, ta liền biết, ta không chỉ mất mẹ, mà ngay cả cha cũng mất rồi.”

 

Ta ôm chặt chàng, lặng lẽ vỗ vỗ lưng chàng.

 

“Sau này, Dương thị cũng trở nên khôn ngoan hơn. Bà ta biết nếu lại hạ độc g.i.ế.c ta, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của bà. Thế là bà bắt đầu giả vờ hiền thục, bề ngoài luôn nâng niu ta, đối xử với ta thậm chí còn tốt hơn cả con ruột bà.”

 

“Ta biết bà ta muốn nuông chiều ta thành hư hỏng. Thế là ta bề ngoài trở nên ngỗ nghịch không ai trị được, nhưng trong thâm tâm lại lén lút đọc sách luyện chữ, chăm chỉ luyện võ. Đến khi có khả năng tự bảo vệ mình, ta cũng không giả vờ nữa, theo phụ thân ra chiến trường.”

 

“Ta biết Dương thị phát hiện mình bị lừa, nhất định sẽ không nuốt trôi cục tức này. Để tránh rắc rối, ta liền giả vờ bị thương, bí mật uống thuốc mà Lục hoàng tử đưa cho ta, khiến mọi người đều tưởng ta thực sự bị thương.”

 

Tần Kiêu càng nói càng kích động. Chàng nói, thuốc đó là do Lục hoàng tử lấy từ một lang trung tự do. Sau khi uống, trong vòng một năm, có thể khiến nam tử bất lực.

 

Vì vậy, sau khi mời rất nhiều thái y cho chàng, đồng thời đưa rất nhiều nha hoàn xinh đẹp, Dương thị cuối cùng mới tin.

 

Ta cười hỏi chàng: “Nếu thuốc đó hiệu quả quá tốt thì sao? Chẳng lẽ chàng thật sự cả đời không lấy thê tử sao?”

 

Tần Kiêu im lặng, cuối cùng cũng không trả lời, quay đầu lại ngủ thiếp đi.

 

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài vẫn tối đen như mực.

 

Cùng với ánh sáng trong mắt ta, cũng tối sầm lại.

Từ đêm đó, Tần Kiêu liền dọn ra khỏi thư phòng, dọn về ở cùng ta.

 

Không lâu sau, ta liền mang thai. Thế nhưng đúng lúc này, kinh thành đột nhiên xảy ra dịch bệnh.

 

Ngay cả trong cung cũng có mấy người ngã bệnh. Ta đang mang thai, đương nhiên không dám mạo hiểm.

 

Thế là liền cùng Tần Kiêu thương lượng, ra ngoại thành đến trang viên tạm thời tránh một chút. Tần Kiêu vui vẻ đồng ý.

 

“Hiện giờ trong thành không yên bình, đợi ta được nghỉ phép, sẽ đích thân hộ tống nàng đi.”

 

“Vậy thì làm phiền phu quân rồi.”

 

Ta mỉm cười, vịn eo đích thân tiễn chàng ra khỏi cổng viện. Quay người lại lập tức sai Tú Châu mang lời nhắn, đi một chuyến đến phủ Tam Hoàng Tử.

 

Bóng lưng Tú Châu ngày càng xa, còn ta cũng âm thầm cầu nguyện trong lòng.

 

Đường tỷ à, đường tỷ. Hy vọng lần này, tỷ cũng đừng làm ta thất vọng.

 

Tần Kiêu bận công việc liên tục mấy ngày, phải mất bảy tám ngày mới rảnh rỗi được.

 

Ta thấy vẻ mặt chàng mệt mỏi, liền mời chàng cùng ngồi xe ngựa lên đường.

 

Tần Kiêu đại khái là thực sự mệt rồi, vừa lên xe đã dựa vào gối ngủ thiếp đi.

 

Ta vén rèm xe, bảo phu xe dừng lại, rồi dặn dò: “Hầu gia vừa ngủ, ngươi lái xe cẩn thận một chút, đừng làm kinh động chàng.”

 

“Tiểu nhân đã rõ.”

 

Ta lại để Tú Châu đỡ ta xuống xe: “Ta ở đây sợ sẽ làm kinh động Hầu gia, hãy đỡ ta sang xe phía sau ngồi đi.”

 

Chiếc xe ngựa phía sau này chủ yếu là để đồ đạc cá nhân của ta.

 

Không gian tuy hơi chật hẹp, nhưng đủ chỗ cho hai người ta và Tú Châu ngồi thoải mái.

 

Tú Châu tìm một tấm nệm, đưa cho ta lót lưng.

 

“Đường xá xa xôi, phu nhân cũng dựa vào ngủ một lát đi.”

 

Ta gật đầu.

 

Khép mắt lại, nhưng làm sao cũng không ngủ được.

 

Xe vừa ra khỏi cổng thành, liền gặp phải một nhóm ăn mày chặn đường.

 

Các thị vệ đi cùng đều xông lên xua đuổi. Đúng lúc này, một tên ăn mày thân hình gầy yếu đột nhiên lao ra từ đám đông, xông thẳng về phía chiếc xe ngựa đi đầu tiên.

 

Hành động của hắn quá nhanh, phu xe thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã bị đ.â.m một nhát, cả người đau đớn ngã xuống xe.

 

Đợi đến khi những người bên cạnh xông tới ngăn hắn thì đã không kịp nữa rồi.

 

Tên ăn mày đó đột nhiên cười lớn, con d.a.o găm trong tay nhắm thẳng vào người trong xe ngựa…

 

“Chết đi! Ngươi c.h.ế.t đi cho ta. Phú quý ngút trời của Hầu phủ này lẽ ra phải là của ta, ngươi dựa vào cái gì mà làm tu hú chiếm tổ”.

 

“Kiếp sau, nhất định ta sẽ chọn đúng, nhất định sẽ đúng…”

 

 

Lời còn chưa dứt đã bị thị vệ vừa kịp đến đ.â.m thẳng một nhát vào chỗ hiểm, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

 

Nửa khuôn mặt lộ ra, rõ ràng chính là đường tỷ đã nhiều năm không gặp của ta.

 

Đồng thời, rèm xe ngựa được vén lên. Tần Kiêu trúng mấy nhát d.a.o ngã thẳng vào vũng máu.

 

Khi ta được Tú Châu đỡ đến, vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng này. Cơn choáng váng kéo đến, ta bất chợt ngã quỵ xuống đất…

 

Dũng An Hầu bị ám sát mà chết, triều đình và dân chúng đều chấn động. Tân Hoàng nổi giận, hạ lệnh điều tra kỹ lưỡng vụ việc này.

 

Nhưng hung thủ đã c.h.ế.t ngay tại chỗ, những người ở Hình bộ điều tra đi điều tra lại, cuối cùng cũng không có kết luận nào. Tân Hoàng bất đắc dĩ, đành phải phạt bổng lộc nửa năm của Thị lang Hình bộ.

 

Đồng thời, Tam hoàng tử, với tư cách là phu quân của hung thủ, tuy không có chứng cứ trực tiếp chứng minh có tham gia vào việc này, nhưng cũng không thoát khỏi liên can, bị phạt đi canh giữ linh cữu cho Tiên đế ba năm.

 

Trên triều đình, việc này coi như đã kết thúc. Nhưng trong dân gian lại có nhiều lời đồn đại khác nhau.

 

Thậm chí còn có người moi ra chuyện hôn ước giữa Tần Kiêu và Lâm gia ngày xưa.

 

Dần dần, phiên bản được lưu truyền nhiều nhất trở thành Trắc phi của Tam hoàng tử vì yêu sinh hận, g.i.ế.c Dũng An Hầu…

 

Nhưng sự thật có phải như vậy không?

 

Ta túc trực trước linh cữu của Tần Kiêu ba ngày ba đêm.

 

Nhìn chàng cứng đờ nằm trong quan tài, ta còn nảy sinh vài phần đau lòng. Ta cứ tưởng, chúng ta cũng có thể như những cặp phu thê bình thường, sống tốt bên nhau.

 

Dù chàng ôm ta, miệng lại gọi tên một nữ tử khác. Cho đến khi ta nhìn thấy cảnh tượng đó trong thư phòng.

 

Ngày hôm đó, ta vừa hay tin có thai, việc đầu tiên ta nghĩ đến là đến thư phòng chia sẻ niềm vui cùng Tần Kiêu.

 

Nhưng ta còn chưa kịp đẩy cửa, đã nghe thấy bên trong truyền ra những tiếng rên rỉ đầy mờ ám.

 

Đầu óc ta trống rỗng. Chỉ có thể vịn vào khung cửa để không bị ngã.

 

Không biết bao lâu sau, những âm thanh mờ ám bên trong cuối cùng cũng kết thúc.

 

Ngay sau đó, là tiếng nức nở của nữ tử và tiếng cưng chiều của nam tử.

 

“Khanh nhi không cầu danh phận, chỉ cần Kiêu ca ca không chê, Khanh nhi nguyện một đời không danh không phận ở bên cạnh Kiêu ca ca.”

 

“Đồ ngốc, giữa nàng và ta khó khăn lắm mới đi đến ngày hôm nay, làm sao ta nỡ để nàng phải chịu ấm ức chứ.”

 

“Vậy… Lâm thị thì sao?”

 

Tần Kiêu im lặng.

 

Rất lâu sau, mới nghe chàng nói: “Hôn ước của ta với Lâm thị vốn dĩ chỉ là sự tính toán của Dương thị mà thôi. Với dung mạo và gia thế của nàng ấy, làm một quý thiếp là đủ rồi”

 

Lời vừa dứt. Trái tim đang treo lơ lửng của ta cuối cùng đã hoàn toàn c.h.ế.t lặng.

 

Thì ra có những thứ đúng là truyền đời từ thế hệ này sang thế hệ khác.

 

 

Tần Kiêu hận lão Hầu gia năm xưa bỏ vợ bỏ con, kết quả chính chàng cũng đi vào vết xe đổ giáng thê thành thiếp.

 

Nghĩ đến đây, ta vuốt nhẹ bụng mình vẫn còn phẳng, trong lòng âm thầm cầu nguyện. Cầu mong đừng là một đứa con trai nhé.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!