Nhưng thì sao chứ? Chàng không yêu ta, ta chắc gì đã yêu chàng.
Tần Kiêu chỉ ở lại một lát, liền bị những người khác ầm ĩ kéo ra ngoài uống rượu.
Lúc đi, vẻ mặt chàng ảm đạm nhìn ta một cái: “Nàng cứ nghỉ ngơi trước, không cần đợi ta.”
Động phòng vốn ồn ào bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Những người trong Hầu phủ biểu cảm khác nhau.
Có người mím môi cười trộm, có người hả hê, cũng có một vài người âm thầm cúi đầu thở dài.
Nhưng không có ai tỏ ra kinh ngạc. Trong lòng ta hiểu rõ.
Xem ra việc Tần Kiêu “bất lực” không còn là bí mật trong Hầu phủ nữa rồi.
Ta ngăn tỳ nữ Tú Châu đang định lên tiếng vì ta, đứng dậy khẽ khom người hành lễ với Tần Kiêu, trên mặt cười nhẹ: “Thiếp đã rõ. Phu quân không cần bận tâm.”
Tần Kiêu sững sờ. Chắc là không ngờ ta lại hiểu chuyện và tinh tế đến vậy. Khóe miệng chàng khẽ mấp máy. Do dự một lúc, cuối cùng vẫn rời đi.
Phu quân lạnh nhạt trong động phòng hoa chúc, đối với nữ tử mà nói, đó là một sự sỉ nhục tột cùng.
Nhưng ta lại không hề bận tâm. Dù sao kiếp trước ở phủ Tam Hoàng Tử, những chuyện sỉ nhục hơn ta còn cắn răng chịu đựng được, bây giờ những chuyện này có đáng là gì đâu.
Ta nhìn ngọn nến lay động, hơi thất thần. Không biết ngày mai tuyển tú, đường tỷ có được như ý nguyện không.
Tần Kiêu suốt đêm không về tân phòng.
Ngày hôm sau, khi dâng trà kính cha mẹ chồng, Hầu gia mặt nặng như chì, trách mắng Tần Kiêu một trận thậm tệ.
Nếu không phải Hầu phu nhân Dương thị ở bên cạnh khuyên nhủ êm tai, e rằng ông ấy thật sự đã dùng gia pháp.
So với Hầu gia, Dương thị lại hiền hậu hơn nhiều. Không chỉ thương yêu Tần Kiêu, người con thứ này, mà còn ban thưởng thêm một đống vàng bạc châu báu để an ủi ta.
“Con của ta, đêm qua con đã chịu ấm ức rồi. Ta thay Kiêu xin lỗi con, con đừng trách nó.”
Hầu phu nhân dịu dàng, nắm tay ta khuyên nhủ đủ điều.
Ta cũng không từ chối, nhận hết mọi thứ. Khiến mấy cô em dâu đều nhìn ta với ánh mắt khinh bỉ, như thể hành động này của ta đã làm họ mất mặt lắm vậy.
May mà họ tự cho mình cao quý, dù có khinh thường ta đến mấy thì bề ngoài cũng luôn giữ thể diện. Vì thế, những ngày tháng của ta ở Hầu phủ cũng không quá khó khăn.
Ngày thứ hai sau đại hôn, Tần Kiêu liền về doanh trại.
Ngày hồi môn, chàng vẫn không xuất hiện. Ngược lại, chàng sai người mở kho riêng, chỉ bảo ta cứ tùy ý chọn.
Ta đương nhiên không khách khí, vơ vét của chàng một phen, đây cũng coi như là gián tiếp bày tỏ sự bất mãn của ta với chàng vậy.
Dù sao, với những gì chàng đã làm, có nữ tử bình thường nào có thể chịu đựng được chứ.
Ta mang theo một xe quà cáp hậu hĩnh về nhà mẹ đẻ.
Chưa kịp nói được mấy câu, tiểu thái giám truyền chỉ trong cung đã đến.
Cùng về còn có đường tỷ.
Thì ra đường tỷ được Quý phi để mắt, ban hôn cho Tam hoàng tử làm Trắc phi.
Giờ là về phủ chờ xuất giá.
Sau khi tạ ơn, tổ phụ âm thầm dúi cho thái giám truyền chỉ một tờ ngân phiếu, rồi đích thân dẫn hắn đến tiền sảnh uống trà nghỉ ngơi.
Đường tỷ thì ở lại hậu viện. Mấy ngày không gặp, đường tỷ trông có vẻ gầy đi không ít.
Chắc hẳn những ngày trong cung không hề dễ chịu. Trắc phi của hoàng tử, nghe thì có vẻ vô cùng tôn quý. Nhưng xét cho cùng cũng chỉ là thiếp thất mà thôi, đều phải cúi mình trước chính thất.
Những gia đình thật sự yêu thương con gái sẽ không cho rằng đây là một mối hôn sự tốt đẹp.
Nhưng ơn vua rộng lớn, họ cũng không dám từ chối. Đại bá mẫu chỉ có thể ôm đường tỷ âm thầm rơi lệ. Nhưng đường tỷ lại nhăn mặt khó chịu đẩy bà ra: “Ngày đại hỷ, mẫu thân cứ khóc lóc như vậy, không sợ xúi quẩy sao.”
Đại bá mẫu sững sờ rất lâu, cơ thể bỗng chốc mềm nhũn.
May mà nương ta nhanh tay đỡ lấy bà, để bà không đến mức lúng túng.
Đường tỷ chột dạ liếc nhìn bà một cái, rất nhanh liền quay ánh mắt về phía ta.
“Là ta không tốt, quên mất hôm nay là ngày muội muội lại mặt, muội muội sẽ không trách ta đã cướp mất phong thái của muội chứ?”
“Không biết muội muội ở Hầu phủ sống có tốt không? Ơ, sao không thấy muội phu đâu? Chẳng lẽ hắn lại không cùng muội muội về sao?”
Đường tỷ không có ý tốt nhìn ta, cười đầy ẩn ý. Ra vẻ một người bề trên.
Ta vốn không định để ý, nhưng nàng lại kề sát vào ta, ghé tai cười khẽ: “Nghe nói trong Hầu phủ toàn là sói đội lốt cừu, muội muội phải cố gắng lên, đừng c.h.ế.t sớm quá nhé!”
Trong lòng ta âm thầm lắc đầu, nhìn tỷ ấy nửa cười nửa không. Không tranh luận hơn thua với kẻ ngốc.
Xem ra có người sống lại một đời, cũng không mọc thêm não. Hầu phủ đầy rẫy sói đội lốt cừu, chẳng lẽ phủ Tam Hoàng Tử lại là nơi hạnh phúc sao?
Tam hoàng tử Lăng Sách, năm nay ngoài hai mươi.
Mẫu thân hắn là Nghi Quý phi, xuất thân từ phủ Túc An Bá, rất được thánh sủng.
Bản thân Tam hoàng tử cũng có dung mạo tuấn tú, phong thái phi phàm.
Gả cho Tam hoàng tử, nhìn thế nào cũng là một chuyện tốt đẹp.
Thế nhưng cũng chẳng ai nghĩ, hoàng tử bình thường ở tuổi này đã kết hôn nhiều năm rồi, tại sao Tam hoàng tử với điều kiện ưu việt như vậy lại vẫn đơn độc một mình, ngay cả một thị thiếp thông phòng cũng không có?
Kiếp trước, ta bị ban hôn một cách khó hiểu cho Tam hoàng tử làm chính thất. Mãi đến ngày đại hôn, cuối cùng ta mới biết được sự thật. Thì ra trong lòng Tam hoàng tử từ lâu đã có người hẹn ước.
Người trong lòng đó, không phải ai khác, chính là tiểu thái giám đã cùng hắn lớn lên từ nhỏ! Tam hoàng tử thích nam sắc.
Mặc dù Đế phi cố tình che giấu, nhưng trong cung không có bí mật nào. Các thế gia quyền quý thường xuyên qua lại với hậu cung đương nhiên cũng biết chuyện này.
Những gia đình này đều tránh Tam hoàng tử như tránh tà, đừng nói là gả con gái, ngay cả con trai của họ cũng bị dặn dò tỉ mỉ, phải tránh xa Tam hoàng tử, đừng để sơ suất mà bị lôi kéo vào vũng lầy.
Hoàng đế là người nhân hậu, không thể ép buộc người ta gả con gái, nên dứt khoát không quản nữa.
Hoàng đế có nhiều con trai, có thể không quản. Nhưng Nghi Quý phi chỉ có mỗi một đứa con trai này, làm mẹ sao có thể từ bỏ con mình.
Những năm này, bà công khai lẫn bí mật đưa không biết bao nhiêu mỹ nhân cho Tam hoàng tử, nhưng Tam hoàng tử chẳng hề lay động, ngược lại càng ngày càng ân ái với tiểu thái giám kia.
Nghi Quý phi tức giận đến mức đã ra tay tàn nhẫn, thậm chí từng hạ lệnh đánh c.h.ế.t tiểu thái giám đó.
Nhưng không thể chịu nổi Tam hoàng tử lấy cái c.h.ế.t ra uy hiếp, bà liền không dám nữa.
Bất đắc dĩ, bà đành phải từ bỏ ý định để Tam hoàng tử nối dõi, cùng lắm sau này nhận một đứa con nuôi từ tông tộc là được.
Nhưng muốn nhận con nuôi, dù sao cũng phải cưới một thê tử cho Tam hoàng tử làm vật trang trí trước đã. Vì vậy bà ấy đã chọn ta.
Một tú nữ gia thế thấp kém, tướng mạo bình thường, trông có vẻ thật thà, an phận. Nhưng ta không thể hiểu được, kiếp này tại sao bà ấy lại để mắt đến đường tỷ?
Dù sao, dù là về nhan sắc hay tính cách, đường tỷ đều khác xa ta.