Mẫu thân biết chuyện, giận đến mức phải đứng quạt liên tục:
“Nha đầu này! Từ nhỏ ta dạy con thận trọng, vậy mà con dám hạ độc người ta?!”
Ta nhún vai tỏ vẻ không sao:
“Họ chỉ uống vài vị t.h.u.ố.c tương khắc thôi, không tra ra được là độc.”
“Hơn nữa con cũng uống chén trà đó, mặt con cũng nổi mẩn, vậy thì ai tra ra con làm được?”
Nói rồi ta thành thạo chuẩn bị đi quỳ từ đường, mẫu thân giận đến mức cầm roi đuổi theo:
“Ninh Sơ Nguyệt! Con định không nhận tội đúng không?!”
Ta cắm đầu chạy, chỉ ném lại một câu:
“Đã chẳng ai tra được là con làm, thì nhận cái gì mà nhận?”
Huống chi phía sau con còn có người!
Nhưng ta quỳ chưa được bao lâu đã bị mẫu thân xách lên bắt đi lễ Bồ Tát, nói dâng hương Bồ Tát còn linh hơn tổ tiên.
Ta nghĩ mẫu thân nói có lý.
Thế là đêm đó ta khẩn cầu nam Bồ Tát trong mộng phù hộ, đừng để ai khám ra nguyên nhân nổi mẩn của đám tiểu thư kia.
Nam Bồ Tát nắm cằm ta, nhìn mẩn đỏ trên mặt ta đầy ghét bỏ:
“Phụ thân ngươi giờ là Hộ bộ Thị lang, thầy dạy học của Thái t.ử, bọn họ còn dám làm càn thế sao?”
“Chẳng liên quan gì đến quan chức. Có lẽ họ chỉ là thích hầu bao của ta thôi.”
Ta thở dài ấm ức:
“Nhưng ta cũng thích, vậy thì không thể để họ lấy đi dễ dàng.”
Nam Bồ Tát khẽ cười, an ủi:
“Yên tâm, có ta ở đây, bọn họ tra chẳng ra gì đâu.”
Quả nhiên, chẳng những không tra ra, mà ba nhà còn bị chỉ đích danh tham dự yến tiệc trong cung.
Hoàng thượng còn nói: “Trẫm nhớ lũ trẻ, mặt có mẩn cũng chẳng cản được việc ngắm chúng nó.”
Ta không rõ yến tiệc trong cung hôm ấy xảy ra chuyện gì, chỉ biết sau khi vào học trở lại, đám quý nữ ấy chẳng ai đến lớp nữa.
Tiểu Bồ Tát quả nhiên là linh ứng nhất thiên hạ!
Mà linh nhất, là phụ thân ta lại thăng chức.
Phụ thân nói Hoàng thượng đã thoái vị nhường ngôi cho Thái t.ử Lâm Trạm, mà ông lại là người phe Thái t.ử, nên cũng được thăng một cấp thành Hộ bộ Thượng thư.
Phụ thân lệ rơi đầy mặt:
“Nguyệt Nha nhà ta có thể cố gắng thêm vài thứ hạng rồi.”
Ta nhìn phụ thân, gượng cười:
“Phụ thân, bọn con không còn xếp hạng nữa.”
Phu t.ử nói: năm mới, khí tượng mới, không còn tính điểm nữa, lấy việc tự giác học tập làm chính.
Phụ thân còn chưa kịp thất vọng, ta đã bị mẫu thân lôi đi tiếp tục khấn Bồ Tát phù hộ phụ thân bình an.
Mẫu thân còn bảo: “Nhà ta không có gốc rễ, Bồ Tát đừng để phụ thân con thăng chức lên nữa là tốt rồi.”
Ta cũng muốn cảm tạ nam Bồ Tát, nên về nhà liền bỏ cơm tối, trèo lên giường đi ngủ sớm.
Nam Bồ Tát trong mộng tâm trạng xem ra cũng tốt, nhưng vừa mở miệng liền hỏi:
“Ngươi có thích ta không?”
Ta liền biết — ngài ấy vẫn chưa từ bỏ ý định mang ta đi!
Ta không dám đắc tội với Bồ Tát, chỉ biết cười gượng:
“Ai mà lại không thích Bồ Tát chứ?”
Nam Bồ Tát còn nói gì đó, ta chưa kịp nghe rõ thì đã bị tiếng mẫu thân gọi tỉnh:
“Sơ Nguyệt, mau dậy uống canh.”
Ta còn chưa tỉnh hẳn đã bị mẫu thân ép cho uống hết một bát canh gà nóng hổi.
Bị bỏng đến giật mình tỉnh lại, ta nắm tay mẫu thân, nước mắt rưng rưng:
“Mẫu thân, nữ nhi sợ là không thể hiếu thuận với người và phụ thân được nữa rồi… hu hu hu hu…”
Trời cao ơi! Nam Bồ Tát này sớm muộn cũng muốn mang ta đi thật rồi!
Mẫu thân sờ trán ta:
“Đứa nhỏ này đâu có sốt gì đâu.”
Nhưng còn chưa đợi Bồ Tát mang ta đi, thì thánh chỉ của tân đế Lâm Trạm đã đến tận cửa.
Lão thái giám mặt mày hiền hòa đọc xong thánh chỉ sắc phong ta làm Nghi phi, cười nói:
“Ninh đại nhân, Ninh cô nương, mau mau tiếp chỉ.”
Cả nhà ta ba mặt nhìn nhau, còn đang ngây dại thì nam Bồ Tát mặc long bào từ phía sau lưng lão thái giám bước ra.
Cả viện nhà ta lập tức hỗn loạn.
Phụ thân kéo mẫu thân quỳ xuống tam khấu cửu bái.
Còn ta — quỳ còn thành kính hơn cả phụ mẫu.
Ai có thể ngờ được — nam Bồ Tát kia lại thật sự hạ phàm… làm hoàng đế!
Lâm Trạm cụp mắt nhìn ta:
“Không phải nàng muốn có lang quân tốt nhất thiên hạ sao?”
“Trong khắp kinh thành, có ai hơn được trẫm?”
Ta gật đầu lia lịa — đừng nói khắp kinh thành, ba đời đều không ai bằng ngài được!
Mẫu thân kích động đ.ấ.m phụ thân hai quyền:
“Hai đứa nhỏ vốn đã quen biết từ trước rồi à, A Di Đà Phật~”
Phụ thân vội lấy tay bịt miệng mẫu thân, kéo người đi luôn, còn dặn ta đưa Lâm Trạm đi dạo quanh sân.
Nhưng ta đứng trước mặt Lâm Trạm chỉ thấy xấu hổ vô cùng:
“Bệ hạ, ta… ngài…”
Lâm Trạm trấn an rằng ta không cần kích động, nói sao đi nữa cũng là hắn đã trông ta lớn lên, sao có thể để ta gả cho kẻ không ra gì:
“Hiện tại trong hậu cung, chỉ có một mình nàng.”
“Nhưng cũng đừng vội kiêu căng, hậu vị vẫn còn để trống, sau này phải xem biểu hiện của nàng.”
Điều này ta hiểu rõ — phụ thân từng nói đó là cách giữ cân bằng, từ tiền triều đến hậu cung đều là như vậy.
Trước khi đi, Lâm Trạm còn để lại một cung nữ tên Lê Thanh bên cạnh ta.
Mẫu thân bảo đó là ma ma dạy ta lễ nghi trong cung, thế là chưa đến sáng ta đã dậy chờ Lê Thanh đến dạy.
Lê Thanh ngáp ngắn ngáp dài, mắt còn mơ màng:
“Cô nương, bệ hạ chỉ bảo nô tỳ bảo hộ người chu toàn, ngoài ra không căn dặn gì khác…”
Ta ngửa mặt than trời, rồi kéo Lê Thanh ngã xuống giường cùng ta:
“Vậy ngươi có thể dạy ta cái gì?”
Lê Thanh ngơ ngác đáp:
“Nô tỳ biết chút võ công, khinh công cũng không tệ…”
Ta lập tức ngồi dậy:
“Vậy là bệ hạ muốn ta học võ?”
Thế là mỗi ngày, ta dậy sớm trước hai canh giờ để luyện công cùng Lê Thanh.
Mà trớ trêu nhất là — chẳng hiểu Lâm Trạm nghĩ gì, lại thỉnh một pho tượng Bồ Tát đặt trong phòng ta, bắt ta mỗi ngày đều dâng hương bái lạy. Thành ra vừa nhắm mắt lại, người ta thấy đầu tiên chính là Lâm Trạm.
Ban ngày hắn cũng chẳng chịu yên, cách một hai hôm lại ban thưởng gì đó cho nhà ta.
Ngoài kẹo hồ lô và chân giò, thì chính là… sách.
Cả gương sách chất đống — chỉ khiến phụ thân ta vui như mở hội!
Vì nhà ta từ một gia tộc hàn môn bỗng chốc tiến sát trung tâm quyền lực, đến cả yến tiệc được mời cũng ngày một nhiều hơn.
Ban ngày ta đến học đường, buổi tối lại bị Lâm Trạm gọi đến tra bài — ta học đến mức sắp làm phu t.ử được rồi!
Mẫu thân thấy ta mặt mày khổ sở, liền bảo muốn dẫn ta đến dự thọ yến của lão phu nhân phủ Thừa Ân Hầu để giải khuây.
Thế nhưng ta còn chưa bước qua cửa Hầu phủ, trước mắt đã tối sầm.
Khi mở mắt ra, ta phát hiện mình bị trói c.h.ặ.t trong một cỗ xe ngựa đang phi rất nhanh, bên cạnh còn có Lê Thanh cũng bị trói c.h.ặ.t như giò heo bị ném sang một bên — đúng là rất “chu đáo”.
Ta gọi hai tiếng “Lê Thanh”, chẳng thấy động tĩnh gì, đành cắm đầu vào lòng nàng c.ắ.n một phát vào tay.
Lê Thanh bừng tỉnh, liếc nhìn ta rồi quan sát bốn phía, nhanh ch.óng rút một lưỡi d.a.o mềm từ trong tay áo, cắt đứt dây thừng trói tay.
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ:
“Trông như rặng núi Thanh Sơn, e rằng phía trước là vực sâu.”
Lê Thanh vén rèm, kéo dây cương mấy lần nhưng bất thành, liền quay sang đưa tay cho ta:
“Cô nương tin ta.”
Nhưng xe ngựa chạy quá nhanh, ta vừa nắm lấy tay Lê Thanh thì cả hai đã bị xóc văng khỏi xe.
Chúng ta lăn mấy vòng trên đất mới dừng lại, toàn thân trầy trụa, khập khiễng lê bước về nhà bằng cửa sau — lúc ấy trong phủ đã rối loạn cả lên.
Mẫu thân nhìn thấy ta, nước mắt rơi như mưa:
“Con gái ngốc! Đã dặn đi đâu cũng phải dẫn theo nhiều người, con làm mẫu thân sợ c.h.ế.t khiếp!”
Lâm Trạm mặt đen như mực, kéo ta lại, từ đầu đến chân dò xét kỹ càng, sau đó quay sang hỏi Lê Thanh có nhớ được manh mối gì không.
Thái y cũng đến kiểm tra một lượt, nói chỉ là cổ tay trái bị trật.
Lê Thanh quỳ xuống đất:
“Là thuộc hạ làm liên lụy đến cô nương, xin bệ hạ giáng tội.”
Ta vội vã xua tay đến mức suýt vẫy ra tàn ảnh:
“Không không không, nếu không có Lê Thanh, e rằng ta đã chẳng còn sống mà trở về!”
Sợ Lâm Trạm không tin, ta còn rơi thêm hai giọt nước mắt làm chứng:
“Thật đó!”
Ta ở nhà dưỡng thương nửa tháng, Lâm Trạm chỉ tra ra có hai hắc y nhân đưa ta lên xe ngựa, còn lại không rõ là người của ai.
Nhưng lời đồn trong kinh thành lại là ta bị người ta bắt cóc, thanh danh không còn vẹn toàn.
Lâm Trạm nổi giận, sai Khâm Thiên Giám chọn lại ngày lành, để ta dọn vào ở điện Nguyệt Chỉ — coi như thay ta rửa sạch thanh danh.
Chỉ là, đêm hôm ấy trong đại điện đầy nến đỏ rực rỡ, ta và Lâm Trạm mặt đối mặt, chỉ thấy lúng túng đến mức cứ vò tay mãi không thôi.
Tuy đêm nào cũng gặp trong mộng, nhưng hai ta chưa từng… cùng nằm trên một chiếc giường thật sự.
Ta nuốt nước bọt, lắp bắp:
“Thần thiếp… nếu không thì… bái Phật trước đi, đợi gặp nhau trong mộng?”
Lâm Trạm cầm tay ta, nắm rồi lại buông, cuối cùng nhìn vẻ mặt cứng đầu của ta, đành bất lực kéo chăn nằm xuống:
“Ngủ thôi, đúng là gảy đàn cho trâu nghe.”
Ta đoán hắn bảo ta là trâu — nhưng đâu ngờ ta thật sự xem mình là trâu.
Trời chưa sáng, Lâm Trạm dậy chuẩn bị thượng triều, ta cũng theo đó ngồi dậy luôn.
Hắn còn chưa kịp kéo chăn lại ép ta ngủ thêm, ta đã nhanh tay mặc y phục chỉnh tề, thuận tay chỉnh cả long bào cho hắn, còn dịu dàng nói:
“Đợi bệ hạ hạ triều, chúng ta cùng nhau dùng bữa sáng.”
Lâm Trạm thấy ta chu đáo, nhưng ta nào dám nói — tất cả chỉ là để tích phúc báo cho bản thân.
Dù sao thì Lâm Trạm cũng là Bồ Tát hạ phàm, hầu hạ hắn thật tốt, chẳng phải có thể tích lũy đầy mấy quyển công đức sao?
Thế nên ta liền trở thành chân chạy vặt số một bên cạnh Lâm Trạm.
Lâm Trạm viết chữ, ta mài mực.
Lâm Trạm ngủ, ta đắp chăn.
Lâm Trạm đưa tay, ta đỡ người.
Lâm Trạm dùng bữa, ta bày món.
Mỗi đêm ở cạnh nhau, tuy hắn thường chê ta trong mộng ăn gì cũng không có mùi vị, nhưng vẫn kiên nhẫn cùng ta nhớ lại từng món đã ăn qua có vị thế nào.
Vì vậy, ta sớm đã nắm rõ sở thích của Lâm Trạm.
Bị ta dỗ đến vui vẻ mỗi ngày, lúc rảnh rỗi, Lâm Trạm còn đưa ta vào cung Thái Tổ để lựa đồ quý.
Lâm Trạm nhét bình ngọc vào lòng ta, tay nâng linh thú mạ vàng, lắc đầu nói:
“Trong phòng của phụ hoàng, sao lại chẳng có mấy món bảo vật ra hồn thế này?”
Ta ôm bình ngọc, đảo một vòng trong nội điện tối đến mức không lọt nổi một tia sáng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Thái thượng hoàng tóc hoa râm.
Người mỉm cười hiền hậu nhìn ta:
“Ngươi chính là tiên nữ trong mộng của Tiểu Trạm?”
“Tiểu Trạm nói, tiên nữ các ngươi đừng nói là không được ăn chân giò, ngay cả kẹo hồ lô cũng không có mà ăn.”
Thái thượng hoàng bật cười, dịu dàng dỗ dành:
“Giờ hạ phàm rồi, ngự trù trong cung nhà ta lo đủ cho ngươi.”
“Tiểu Trạm còn nói, nữ học do ngươi báo mộng cho nó mở, là chủ ý rất hay.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu, Thái thượng hoàng ôm n.g.ự.c thở dốc hai tiếng, phất tay:
“Về đi, ngươi và Tiểu Trạm cứ… sống cho thật… tốt…”
Vừa bước ra khỏi điện, ta và Lâm Trạm liền chạm mặt Trưởng Công chúa.
Nàng tháo trâm vòng trên đầu xuống, nâng cằm ta lên khen một câu “là một mỹ nhân”, rồi tiện tay cắm thẳng cây trâm vào b.úi tóc ta.
Trưởng công chúa định bước vào tẩm điện của Thái thượng hoàng thì bị Lâm Trạm chắn lại:
“Cô mẫu, phụ hoàng không muốn gặp người.”
Trưởng công chúa nở nụ cười rực rỡ như hoa:
“Nhưng bản cung lại muốn gặp người.”
Bầu không khí căng như dây đàn, một nam t.ử áo đen bỗng vòng tay ôm lấy eo Trưởng công chúa, kéo nàng lùi mấy bước:
“Thanh Dao, không được làm càn.”
Lâm Trạm nhẹ giọng gọi một tiếng:
“Cô phụ.”