“Lục thần y, hôm nay là ngày châm cứu cho A Không.”

Lục Trầm Chu từ từ rót một chén trà nhưng không uống, chỉ chậm rãi mân mê vành chén, không nói một lời.

Thôi Lệnh Nhu nghiêng người che khuất tầm mắt của ta, trong mắt lại lóe lên ánh nhìn như rắn độc dò xét con mồi. Bằng giọng nói chỉ hai chúng ta nghe được, nàng ta nói:

“Thôi Lệnh Tuyết, cả đời này ngươi đã định sẵn sẽ thua ta.”

Nói xong, nàng ta đột nhiên kéo tay ta, hét lên một tiếng rồi ngã ngửa ra sau. Chén trà nóng trong tay không lệch một phân đổ lên má nàng ta.

7

Thôi Lệnh Nhu che mặt khóc nức nở.

“Muội muội, ngày ấy bắt muội tự hủy dung nhan, quả thực là tỷ không phải. Nhưng khi ấy, tỷ vừa thành thân với phu quân, đang lúc tân hôn yến nhĩ, lại bất ngờ nghe nói trong phòng còn có người khác… trong lòng tủi thân, nhất thời xúc động, mới nói sai, làm sai. Nay muội hắt cả chén trà nóng lên mặt ta, cũng xem như trút giận xong rồi.”

Nói đoạn, nàng ta buông tay xuống, để lộ gò má bên phải đã phồng rộp vì bỏng, e rằng ít nhất cũng phải tróc một tầng da.

Ta nheo mắt—Thôi Lệnh Nhu, đối với người khác ngoan độc, với bản thân cũng chẳng nương tay.

Lục Trầm Chu vẫn ngồi đó, không mảy may động đậy, chỉ nhàn nhạt liếc nàng một cái, như thể chuyện ấy chẳng liên quan gì tới hắn.

“Minh Nguyệt, xin lỗi.”

Ta đã học được cách phải biết ngoan ngoãn.

Liền ngoan ngoãn quỳ xuống, nghiêm túc dập đầu ba cái. Đến khi ngẩng lên, trán đã bầm một mảng tím xanh.

Ta chậm rãi đứng dậy, giọng nói bình thản không một gợn sóng.

“Xin Lục thần y châm cứu cho phu quân của ta.”

“Ngươi… ngươi đã thành thân?”

Đối diện ánh mắt không thể tin nổi của Thôi Lệnh Nhu, ta chỉ nhàn nhạt thu lại tầm nhìn, rồi khẽ nghiêng đầu, trông thấy đôi mắt u tối đến mức dường như sắp rỉ máu của Lục Trầm Chu. Ta cong môi cười nhạt.

Xem ra… Lục Trầm Chu vẫn chưa nói cho Thôi Lệnh Nhu biết sự thật.

8

“Ta đồng ý làm nha đầu ấm giường cho Lục thần y ba năm, Lục thần y đồng ý chữa bệnh cho phu quân của ta.”

Từng chữ của ta vang lên đanh thép, khiến hai người đối diện đều biến sắc.

Thôi Lệnh Nhu nắm lấy tay áo Lục Trầm Chu, trên mặt lộ ra vài phần dữ tợn.

“Trầm Chu ca ca, là huynh chủ động để con tiện nhân này làm nha đầu ấm giường cho huynh? Huynh động lòng với nó rồi sao?”

“Rắc” một tiếng, chén trà trong tay Lục Trầm Chu đột nhiên vỡ tan. Thôi Lệnh Nhu không đứng vững, ngã xuống đất, ôm chân kêu đau.

“Trầm Chu ca ca…” Nàng ta ngẩng đầu, khác với vẻ giả vờ lúc nãy, lúc này nước mắt đã có thêm vài phần đau lòng thật sự.

“Huynh có phải… chê ta không trong sạch nữa không?”

Lục Trầm Chu đột nhiên bịt miệng nàng ta, ánh mắt ghê tởm quét về phía ta.

“Minh Nguyệt, ngươi chưa được ta đồng ý đã nói chuyện giao kèo cho người khác biết, đã vi phạm giao ước của chúng ta.”

“Vì vậy, giao ước hủy bỏ, mũi châm cuối cùng này ta sẽ không châm cho phu quân của ngươi.”

Toàn thân ta lạnh toát, răng va vào nhau cầm cập.

“Lục thần y, phải làm thế nào ngài mới chịu châm cứu cho phu quân của ta?”

Lục Trầm Chu đã cởi giày tất của Thôi Lệnh Nhu, từ từ xoa bóp mắt cá chân sưng đỏ của nàng ta, từng cái từng cái, như đang nắm lấy trái tim ta.

Thôi Lệnh Nhu cũng dần bình tĩnh lại trong những cái xoa bóp đó, như thể sau khi sự thật bị phơi bày, nàng ta không còn thèm giả vờ nữa, trong mắt nàng ta toàn là khiêu khích và chế giễu.

Còn ta, như một tù nhân đang chờ đợi phán quyết trong sự giày vò. Nhưng ta không thể ngồi chờ chết.

Ta nhàn nhạt liếc nhìn Thôi Lệnh Nhu.

“Lục thần y, nếu ngài chịu châm cứu cho phu quân của ta, ta nguyện làm ấm giường cho ngài thêm ba năm nữa.”

Động tác xoa bóp của Lục Trầm Chu dừng lại.

“Không được!” Thôi Lệnh Nhu vội vàng nắm lấy tay áo Lục Trầm Chu.

Ta có chút muốn cười, có một ngày, ta và Thôi Lệnh Nhu lại đứng chung một chiến tuyến.

Nàng ta cẩn thận nhìn sắc mặt Lục Trầm Chu.

“Trầm Chu ca ca, cứ phạt nó lăn từ đây xuống, lăn đến khi gãy chân thì thôi, được không?”

Nghe vậy, Lục Trầm Chu nhíu mày. Không đợi hắn trả lời, ta đã bước một bước về phía cầu thang.

“Một lời đã định.”

9

Lúc tỉnh lại, bên cạnh ta lại là Tiểu Đào.

Ta tưởng nàng ta lại sẽ lạnh lùng châm biếm, nào ngờ lời nàng ta nói ra lại là: “Ngươi chảy rất nhiều máu, có phải là di chứng của việc thử thuốc năm đó không?”

Ta khẽ nheo mắt, không trả lời.

“Năm đó, nếu không có ngươi, người bị bắt đi làm kẻ thử thuốc, e rằng đã là ta. Sau khi ngươi rời đi, Lục Trầm Chu dường như cũng mất hứng thú với chuyện đó, ta mới may mắn giữ được mạng đến hôm nay. Cho nên, dù ngươi mất trí nhớ là thật hay giả, phần ân tình này… ta vẫn luôn khắc ghi trong lòng.”

Nói rồi, nàng ta nhét một viên thuốc vào tay ta, lại vuốt ve viên thuốc một lúc lâu mới từ từ bỏ tay ra.

“Lục Trầm Chu tâm tính thất thường, cho dù chữa khỏi cho A Không, ngươi và hắn cũng chưa chắc đã ra khỏi được Lục phủ. Đây là thuốc giả chết ta trộm được, lúc cần thiết sẽ giúp ngươi thoát thân.”

Nói xong, nàng ta liếc nhìn viên thuốc, rồi vội vã quay đi không ngoảnh lại.

Ta lặng lẽ nhìn bóng lưng nàng ta cho đến khi khuất hẳn, mới trân trọng cất viên thuốc vào chiếc khuy cài ẩn trong tay áo.

Sự trở mặt hôm nay của Lục Trầm Chu khiến ta nhận ra, ta rất cần viên thuốc này. Chiếc khuy cài ẩn được may sẵn trong tay áo cũng là vì viên thuốc này.

Ta muốn nói lời cảm ơn với Tiểu Đào, nhưng chưa kịp đứng dậy, Lục Trầm Chu đã đến. Hắn nửa kéo nửa lôi ta vào phòng A Không, rồi “rầm” một tiếng đóng cửa lại.

“Ngươi cởi một món, ta châm một mũi.”

Ta nắm chặt tay, rồi lại buông xuống.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!