3
Hóa ra vẫn còn kịp.
Một tháng sau, Kim Lăng có thư hồi đáp, nói rằng người được hứa gả cho ta là nhi tử độc nhất của Giang gia.
Đó là một gia tộc trâm anh thế phiệt, chàng công tử ấy được nuôi dưỡng trong gia đình có truyền thống học vấn, lại còn kém ta hai tuổi.
Phụ thân đã sớm muốn quay về quê nhà, nên rất hài lòng với vị hôn phu này. Bảy ngày sau chính là hôn kỳ của ta.
Ta nhận được thư hồi đáp đúng vào hôm diễn ra cung yến mừng lễ Hoa triều. Một nhóm tiểu thư ăn vận lộng lẫy như hoa cành khoe sắc đang đi về phía ta. Trong số đó, có cả Liễu Bạch Lộ.
Sau khi Liễu gia phục danh, Liễu Bạch Lộ đã trở thành người nổi bật nhất trong giới quý nữ kinh thành.
Mạnh Lan Đình đi bên cạnh nàng, hai người họ mắt đưa mày liếc, người này nhìn người kia cười, người kia lại nhìn người này cười.
Thật là một cặp trời sinh.
Chuyện này đã ồn ào khắp kinh thành. Người ta đều nói Mạnh Lan Đình đã dốc hết sức để lật lại vụ án cho Liễu gia, Liễu cô nương vô cùng cảm kích, bằng lòng lấy thân báo đáp, ngày thành hôn cũng đã định.
Ta thầm đảo mắt một cái, ném lá thư vào trong lò lửa.
Quay người lại, ánh mắt ta và Liễu Bạch Lộ giao nhau giữa cơn gió xuân se lạnh. Đây là lần đầu tiên ta gặp mặt nàng, không khỏi trố tròn hai mắt.
Liễu Bạch Lộ vừa nhìn thấy khuôn mặt có đến sáu phần tương tự nàng của ta, không kìm được mà bật cười khúc khích.
Ta chợt nhớ về đêm động phòng hoa chúc với Mạnh Lan Đình. Hắn vén khăn voan của ta lên, mắt không chớp mà cứ nhìn ta chằm chằm.
Hắn nhìn đến mức khiến ta cũng phải ngượng ngùng. Ta vươn hai tay, ôm lấy cổ hắn, nũng nịu hỏi: “Ngày đó trong xe ngựa, vì sao vừa thấy mặt mà chàng đã đồng ý cưới ta rồi?”
Mạnh Lan Đình vốn là kẻ có mấy phần kiêu hãnh, hắn ngay cả nữ nhân do Hoàng đế ban tặng cũng dám từ chối, tất nhiên sẽ không khuất phục trước một nữ nhi của hoàng thương như ta. Trừ phi…
Hắn cúi đầu, ngậm lấy đôi môi ta, từ từ nghiền ngẫm. Đáy mắt hắn dâng lên vẻ si tình. “Bởi vì nàng trông rất xinh đẹp.”
Trong xe ngựa ngày ấy, hắn quả thực đã ngắm nhìn ta rất lâu. Ta đã nhẹ dạ tin ngay. Thậm chí đến khi hắn đè ta xuống giường, dưới ánh nến đỏ rực rỡ, khi những nụ hôn rơi xuống từng tấc da thịt, hắn đã thì thầm bên tai ta: “Bạch Lộ…”
Ta cũng không hề nhận ra điều gì khác thường, hắn vậy mà có thể mặt không đổi sắc mà nói tiếp: Kiêm gia thương thương, Bạch lộ vi sương. Linh Tê, nàng nên đọc thử Kinh Thi đi.”
Sau này ta có giở Kinh Thi ra đọc, đọc đến câu “người ấy trong mộng, ở phía bên kia sông”. Lúc ấy ta đã vui mừng biết bao, tưởng rằng Mạnh Lan Đình đang mượn bài thơ tình này để tỏ bày lòng mình với ta.
Ha.
Hóa ra Mạnh Lan Đình chỉ coi ta là vật thay thế cho Liễu Bạch Lộ, giả vờ yêu sâu đậm, cùng ta ân ái một đời.
Những lúc Mạnh Lan Đình khen ta thông tuệ, há chẳng phải trong lòng lại đang cười nhạo ta ngu ngốc. Ta hoàn toàn không nhận ra rằng người trước mắt, lòng đã có nơi gửi gắm.
May thay, ta đã không còn ngu ngốc đến kiếp thứ hai.
Gió xuân lạnh lẽo, ta không biết đã bị gió thổi bao lâu, tay chân lạnh đến tê dại. Bỗng nhiên, ta trông thấy một bóng hình quen thuộc.
Liễu Bạch Lộ mặc một bộ xiêm y màu chu sa, bên thái dương cài một đóa mẫu đơn hồng, nhẹ nhàng yêu kiều bước đến trước mặt ta.
Ta liếc mắt một cái liền nhận ra bộ y phục trên người nàng được làm từ gấm Thục. Chắc hẳn là món quà Mạnh Lan Đình mang về từ đất Thục tặng cho nàng.
“Vẫn chưa kịp cảm ơn Linh Tê cô nương đây.”
Ta lười đáp lời nàng. “Cảm ơn ta vì chuyện gì?”
Liễu Bạch Lộ mỉm cười yêu kiều, trăm vẻ quyến rũ. “Ngày đó ta phát bệnh, đa tạ cô nương đã đến thăm, những dược liệu ấy đều rất đắt tiền, cô nương thật có lòng.”
Ta nheo mắt lại, nữ nhân này tâm cơ không ít, vậy mà tỏ tường mọi chuyện.
Ánh mắt nàng ta khẽ động. Bằng một bước dài, nàng ta đột nhiên níu lấy tay áo của ta.
“Thật xin lỗi Linh Tê cô nương, từ nhỏ ta đã hòa thuận với các tỷ muội, chưa từng dùng đến thủ đoạn không đáng như vậy. Nhưng biết sao được, Ninh Cổ Tháp khổ cực lạnh lẽo, tộc nhân đều đã bỏ mạng, để lại một mình ta trơ trọi sống tạm bợ trên đời. Ta khó khăn lắm mới được quay về kinh thành, tất phải tự mình tranh đấu cho một tương lai tốt đẹp.”
Đầu óc ta ong ong, còn chưa kịp suy nghĩ kỹ.
Ngay sau đó, một tiếng “tõm” vang lên.
Liễu Bạch Lộ không chút do dự mà nhảy xuống hồ nước còn vương lại băng vụn. Bộ y phục màu chu sa của nàng ta loang ra trong nước, cả hồ ngập một màu đỏ hỗn loạn.
Vì để hãm hại ta mà phải làm đến mức này ư?
Chậc chậc. Ta thật sự tiếc cho tấm gấm Thục tốt như vậy.
4
Các vị công nương tiểu thư nghe thấy động tĩnh đều xúm lại, ngay cả Thái tử cũng bị kinh động.
Các cung nhân vội vàng kéo Liễu Bạch Lộ lên bờ, nàng ta đã mặt mày trắng bệch. Mạnh Lan Đình đau lòng ôm nàng ta vào lòng, hận không thể hòa tan nàng ta vào xương máu của mình.
“Sao đang yên đang lành lại rơi xuống hồ vậy?”
Liễu Bạch Lộ tựa vào lồng ngực Mạnh Lan Đình, hàng mi còn đọng nước, cắn chặt đôi môi đỏ mọng, trông vô cùng đáng thương.
“Lan Đình, Linh Tê cô nương chất vấn chúng ta khi nào thành hôn, ta nói có lẽ là bảy ngày nữa, nàng ấy nổi giận liền đẩy ta xuống hồ.”
Những giọt lệ trong mắt nàng ta long lanh, tựa như những viên ngọc trai vỡ vụn. Ngay cả Thái tử cũng có chút ngẩn ngơ.
Mạnh Lan Đình cũng không nỡ, hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt như có bão giông ập tới.
“Kỷ Linh Tê, ta muốn cưới ai, khi nào cưới ai, không đến lượt ngươi bận tâm, cớ gì ngươi phải trút giận lên người Bạch Lộ?”
Tim ta đột nhiên như bị kim châm một cái. Khóe môi ta từ từ nhếch lên.
“Không có, không phải ta làm.”
Mạnh Lan Đình cởi áo choàng ngoài, khoác lên vai Liễu Bạch Lộ, nắm lấy đôi tay nàng ta, hà hơi ấm hết lần này đến lần khác.
Ta như một con mèo hoang rình mồi, chậm rãi đi đến bên cạnh cặp đôi đang áp sát vào nhau. Nhắm ngay vào lưng Mạnh Lan Đình, ta thẳng chân đạp một cú.
“Cái này mới là ta làm.”
Hai tiếng “tõm” vang lên. Nước hồ lạnh buốt văng tung tóe lên mặt tất cả những người đứng xem, lạnh đến mức khiến họ phải run lên.
Nếu Mạnh Lan Đình không ôm chặt Liễu Bạch Lộ, thì có lẽ bạch nguyệt quang của hắn đã không phải chịu cảnh rơi xuống nước lần thứ hai.
Lần này thì hay rồi. Một kẻ sợ lạnh nhất bị nước hồ ngấm cho suýt ngất đi, một kẻ bị ngâm nước hai lần thì đến cả sức để giả vờ đáng thương cũng không còn.
Ta nhìn hai con gà rù vừa từ dưới hồ bò lên, tiêu sái rời đi. Chỉ nghe thấy tiếng Liễu Bạch Lộ rụt rè nói với Mạnh Lan Đình: “Lan Đình, Linh Tê cô nương đáng sợ quá.”
Mạnh Lan Đình hít một hơi thật sâu, lạnh đến toàn thân tê dại như rơi vào hầm băng. “Kỷ Linh Tê chính là hạng người như vậy, ta sẽ bẩm báo Hoàng thượng, trừng trị nàng ta thật nặng!”
Liễu Bạch Lộ cố ra vẻ bất đắc dĩ: “Chỉ là ban nãy lúc Linh Tê cô nương đốt thư, ta có liếc trộm vài cái, hóa ra nàng ấy sắp phải gả đi rồi. Chàng nói xem, một kẻ ngang ngược tùy hứng như vậy, đến phu gia rồi sẽ bị thu thập ra sao đây?”
Cơn giận của Mạnh Lan Đình đông cứng lại nơi khóe mắt: “Nàng nói cái gì?”
5
Hoàng thượng sai cung nhân đến Kỷ phủ, phạt ta quỳ ở từ đường trong nhà để tự kiểm điểm.
Phụ thân thương ta nên ông đã mua chuộc nội quan giám sát, để ta chỉ quỳ qua loa vài cái. Nhưng đầu gối vẫn bị quỳ đến bầm tím, đau đến mức nước mắt ta lã chã rơi.
Cứ như vậy, danh tiếng của ta ở kinh thành xem như đã nát bét. Nhưng cũng chẳng sao.
Dù gì thì ta cũng sắp gả đi rồi. Gả đến Kim Lăng xa xôi, sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Trước ngày xuất giá, ta đích thân đến Trân Bảo Các để chọn của hồi môn. Kỷ gia là hoàng thương, tuy địa vị xã hội không bằng các nhà quyền quý, nhưng tiền thì thật sự có rất nhiều.
Danh sách của hồi môn của ta dài đến mức có thể dùng làm tranh cuộn. Bà chủ Trân Bảo Các là người do một tay phụ thân ta dìu dắt, hễ có món đồ thượng phẩm nào đều sẽ giữ lại cho ta.
Duy chỉ có một cây trâm vàng hình chim khách đậu cành mai là khiến bà khó xử.
“Cây trâm này là do Liễu cô nương ban nãy vừa chọn, định để cài trong ngày xuất giá. Cả kinh thành này ai mà không biết vị hôn phu tương lai của nàng ấy là Mạnh đại nhân của Ngự Sử Đài, chúng ta làm ăn buôn bán, không đắc tội nổi đâu.”
Ta liếc mắt về phía sau tấm bình phong, lòng đã rõ. Vừa rẽ qua một góc, quả nhiên bị chặn đường.
Mạnh Lan Đình kéo ta trốn vào sau bình phong, hạ thấp giọng: “Ta nghe nói nàng sắp gả đến Kim Lăng, là giả phải không?”
Ta nhìn hắn chằm chằm, vẻ mặt không giống như đang giả vờ. Mạnh Lan Đình thoáng chốc hoảng hốt.
Yết hầu của hắn trượt lên xuống, giọng nói pha lẫn vẻ bất lực: “Thật ra lúc nàng đẩy ta xuống hồ, ta bị nước lạnh tạt vào cũng đã tỉnh táo ra nhiều. Trì hoãn với nàng ba năm là ta có lỗi với nàng, nhưng ta cũng có nỗi khổ riêng.”
“Nỗi khổ gì?” Ta từ từ nhướng mày. “Nỗi khổ tâm vì đã coi ta là vật thay thế cho bạch nguyệt quang, diễn kịch cùng ta một đời, lừa dối ta cả một đời sao?”
Hắn thấy ta không chút động lòng, càng thêm sốt ruột, thậm chí còn định ra tay. “Nàng cũng không thể vì dỗi ta mà gả đến cái nơi quỷ quái đó chứ?”
Quỷ quái? Kim Lăng đã đắc tội gì với Mạnh đại nhân đây?
Ta cười lạnh, tránh đi những ngón tay đang đưa tới của hắn. “Kim Lăng rất tốt, khói lồng nước lạnh, trăng lồng cát, đẹp vô cùng.”
“Không, Kim Lăng không tốt!” Mạnh Lan Đình khổ sở khuyên can, có vẻ như đã vì ta mà lo vỡ nát cõi lòng.
“Nàng không biết ở Kim Lăng có Tây Ninh Vương trấn giữ sao? Kiếp trước hắn đã làm loạn, khiến thành Kim Lăng máu chảy thành sông, chết vô số người. Nàng không sợ gả qua đó, cả nhà già trẻ đều có thể gặp nguy đến tính mạng sao?”
“Ngươi cũng đã nói đó là kiếp trước. Ta nhớ kiếp trước cuộc nổi loạn của Tây Ninh Vương đã bị dẹp yên, người dẹp loạn còn được phong hầu tước, không phiền ngươi lo lắng rồi.”
Ta lùi lại một bước, mỉm cười nhìn hắn. “Mạnh Lan Đình, ta gả đến Kim Lăng không phải để dỗi dằn với ngươi, mà là vì ta vui lòng, ngươi hiểu không?”
Đáy mắt Mạnh Lan Đình lóe lên một tia tức giận, hắn vừa định nắm lấy tay ta, đã bị ta nhẹ nhàng né được. Nhưng khuỷu tay lại đập ngay vào đầu gối ta, đau đến mức ta phải kêu lên một tiếng.
Mạnh Lan Đình giật mình, không màng đến nam nữ thụ thụ, vén tà váy ta lên xem.
“Đầu gối nàng sao lại thành ra thế này?”
Ta rưng rưng nước mắt, chế giễu: “Còn không phải vì ngươi đã cáo trạng ta sao?”
“Ta không có!” Mạnh Lan Đình nhanh chóng phản bác.
“Chắc là Thái tử…” Hắn đỡ ta ngồi xuống, gọi tiểu tư về phủ lấy thuốc rượu đến xoa bóp vết thương cho ta.
Tiểu tư lại đứng ở cửa, liếc ta một cái, rồi ấp úng nói: “Đại nhân, Liễu cô nương cũng đang ở trên lầu, nàng ấy nói người lạnh lắm, muốn đại nhân sớm về cùng nàng ấy.”
Bàn tay đang xoa đầu gối cho ta của Mạnh Lan Đình như bị điểm huyệt, lập tức khựng lại. Hắn cụp mắt xuống, có vẻ do dự không biết giải thích với ta thế nào.
Ta cười cười, rất thấu tình đạt lý mà nói: “Không sao, hai người đều là những kẻ sợ lạnh nhất, nên ôm nhau sưởi ấm mới phải, ngươi đi với nàng ấy đi.”
Ta đẩy tay hắn ra, nén đau mà rời đi.
6
Để tránh gặp lại Mạnh Lan Đình, ta toàn ở trong nhà chuẩn bị cho hôn lễ. Mãi đến ngày xuất giá, ta từ biệt phụ thân rồi ngồi lên kiệu hoa.
Cỗ kiệu hoa có nóc được khảm hình phượng hoàng vàng, cùng với đoàn hồi môn kéo dài mười dặm diễu qua các phố, thu hút ánh nhìn kinh ngạc của người qua đường.
Dọc đường kèn trống vang trời, không khí vui mừng. Ta không kìm được mà nghĩ, có lẽ bảy ngày sau, Mạnh Lan Đình cũng sẽ cưới Liễu Bạch Lộ.
Người ta thường nói hoạn nạn mới thấy chân tình, khắp kinh thành sớm đã lan truyền tin tức bọn họ sắp thành hôn.
Bị ta gây náo loạn một trận như vậy, e rằng bọn họ lại càng thêm khăng khít, keo sơn gắn bó.
Nhưng từ giờ phút này, ta và Mạnh Lan Đình cuối cùng cũng không còn bất kỳ dây dưa nào nữa.
Kiệu hoa rời khỏi Thượng Kinh, không biết đã đi bao lâu, ước chừng đã lên một đoạn đường núi.
Kiệu đi xóc nảy.
Bỗng nhiên, ta nghe thấy một tiếng huýt sáo chói tai. Ta vén rèm lên, trong chớp mắt phong vân biến đổi, từ trên sườn núi có vô số đại hán bịt mặt chạy xuống, tay cầm gậy gỗ, nhắm thẳng kiệu hoa mà đến.
Tên nào tên nấy trông vô cùng hung tợn, dọa ta sợ đến mức vội rụt vào trong kiệu.
Chỉ nghe thấy xung quanh tiếng la hét thảm thiết, những gia đinh đó sao có thể là đối thủ của đám thổ phỉ, bị đánh cho tan tác.
Có người nhấc kiệu của ta lên, đi loạng choạng chừng một nén hương thì dừng lại.
Tim ta đập thình thịch, sợ rằng mình đã rơi vào sào huyệt của thổ phỉ, không biết sẽ lâm vào cảnh ngộ nào.
Rèm kiệu được một bàn tay với những ngón tay trắng ngần như ngọc vén lên. Một bộ hỷ phục thêu kim tuyến rực rỡ đến mức ta không mở nổi mắt.
Mạnh Lan Đình vươn tay về phía ta, đáy mắt giăng đầy vẻ âm u: “Linh Tê, ngoài ta ra, nàng đừng hòng gả cho kẻ khác!”