Con cũng biết rằng hầu hết các bạn nhỏ, ngoài mẹ còn có cả ba.
Sau khi dỗ Tiểu Quyển ngủ lại, tay tôi run run lên mạng tra cứu thông tin về Hoa Thịnh.
Quả đúng như tôi đoán, hai năm trước, Hoa Thịnh bị tập đoàn Hướng thị thâu tóm.
Tim tôi lạnh như băng.
Vậy ra tất cả không phải là trùng hợp, mà là có sắp đặt.
Anh ta muốn gì?
Muốn hại tôi?
Muốn giành Tiểu Quyển?
Hay là muốn giành con bằng cách hủy hoại tôi trước?
Đầu óc tôi rối loạn, gần như thức trắng cả đêm.
4
“Anh tìm tôi?”
Lại là số điện thoại đó.
Dù tôi đã đổi điện thoại, đổi cả số, nhưng chỉ cần nghĩ đến dãy số kia, tôi vẫn có thể đọc vanh vách.
Sau khi gọi đi, anh bắt máy.
Không cần hỏi tôi là ai, vì anh biết rõ.
“Hướng Kình, anh làm vậy thấy thú vị lắm sao?”
“Tô Cảnh, chẳng lẽ em không thấy rất thú vị à?”
Giọng anh từ đầu dây bên kia truyền đến, đầy vẻ giễu cợt: “Năm đó em bỏ đi không một lời, còn lén sinh con gái của tôi. Tô Cảnh, em thật bản lĩnh.”
Chia xa hơn bốn năm, tôi vẫn có thể dễ dàng hình dung ra nét mặt anh lúc này: vừa khinh thường, vừa tự tin.
Anh vốn là kiểu người thù rất dai.
Hồi ấy chính tôi là người rời đi trước, nên anh có đủ mọi cách để buộc tôi phải quay về tìm anh.
“Vậy anh muốn gì? Đừng nói là anh muốn tôi… hay là muốn Tiểu Quyển.”
Đã thua thì không được thua về khí thế.
Người như anh, phụ nữ muốn sinh con cho anh xếp hàng dài, thiếu gì.
Tối qua khi tìm thông tin Hoa Thịnh, tôi tiện tay bấm vào trang giới thiệu của anh, mục ‘bạn gái’ ghi rõ: Khổng Tư Tư – tiểu hoa lưu lượng nổi tiếng.
Nếu tôi nhớ không lầm, người có tin đồn gần đây nhất với anh là một ảnh hậu ba giải thưởng lớn.
“Anh yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không nói với Tiểu Quyển rằng anh là ba ruột của con, cũng sẽ không dẫn con đến làm phiền anh. Nếu anh không tin, tôi có thể viết giấy cam kết.”
Sự im lặng kéo dài khiến tôi bắt đầu mất bình tĩnh.
Mấy năm đồng hành, tôi đã không thể sống thiếu Tiểu Quyển.
Vì con bé, tôi có thể từ bỏ tất cả.
Chỉ là một cửa hàng Taobao làm ăn không mấy khấm khá, đóng thì đóng thôi.
So với Tiểu Quyển, chẳng đáng là gì.
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẩy.
“Ba ruột?”
Giọng anh đầy khinh miệt, nhưng lại ẩn chứa chút đau đớn mà tôi không nhận ra.
Tôi còn chưa kịp phản bác, anh đã cúp máy.
5
Mọi chuyện càng lúc càng tồi tệ, cửa hàng của tôi suýt nữa thì phải đóng cửa.
Nguyễn Mễ mỗi ngày đều bận đến mức đầu bù tóc rối, còn tôi thì sống trong nỗi sợ mất Tiểu Quyển, tâm trạng cũng tệ chẳng kém gì.
Trong suốt thời gian này, anh không có thêm hành động nào, thậm chí không phái ai đến làm phiền Tiểu Quyển.
Nhưng tôi biết, anh vốn là người không đạt mục đích thì không chịu dừng tay.
Bất đắc dĩ, tôi chỉ còn cách gọi cho một người bạn cũ cũng là em họ anh.
“Tô Cảnh, cuối cùng cậu cũng chịu xuất hiện rồi hả!”
Dao Dao tỏ ra vô cùng hào hứng.
Tôi hẹn cô ấy ra ngoài gặp mặt.
Vừa gặp, cô ấy liền nhào tới ôm chầm lấy tôi một cái thật chặt.
Suốt bốn năm đại học, tôi thân với Dao Dao nhất.
Nếu không nhờ cô ấy, tôi vốn chẳng thể nào quen biết Hướng Kình.
Năm hai đại học, Dao Dao quen một anh bạn trai, vì khác biệt môn đăng hộ đối nên bị gia đình phản đối.
Tôi đã cùng cô ấy uống say bí tỉ trong quán bar, chẳng ngờ bị vài tên lưu manh bám theo.
Khi tôi run rẩy cầm chai bia định đập vỡ để liều mạng với bọn khốn đó thì anh xuất hiện.
Anh mặc vest chỉnh tề, có người đi theo hộ tống từ khu VIP tầng hai chậm rãi bước xuống.
“Không phải Dao Dao kia sao?”
Trong đám đông có người nhận ra cô ấy.
Anh bước đến, như một vị thần giáng trần, ra lệnh người đưa Dao Dao về.
Tôi lúc ấy không biết anh là ai, còn tưởng anh cũng thuộc nhóm lưu manh vừa rút lui kia nên cố gắng ngăn cản.
Cổ tay tôi bị anh giữ chặt dễ dàng.
“Bạn của Dao Dao?”
Anh cao hơn tôi rất nhiều, tạo cảm giác áp lực vô hình.
Tôi gật đầu, rồi dè dặt hỏi: “Dám hỏi anh là…”
Anh không trả lời.
Người đàn ông cao gầy đứng bên cạnh anh bật cười: “Bạn Dao Dao mà không biết cậu ta là ai à?”
“Hướng Kình.”
Khác với giọng trêu ghẹo kia, anh nghiêm túc giới thiệu tên mình, còn chìa tay ra định bắt tay tôi.
Dưới ánh đèn mờ ảo của quán bar, ngón tay anh dài, trắng trẻo, khớp xương rõ ràng.
Tôi theo phản xạ đưa tay ra, tay vẫn còn cầm chai bia thấy anh hơi nhíu mày, tôi vội vàng đổi tay, ngượng ngùng nói: “Tô Cảnh, bạn cùng phòng của Dao Dao.”
Anh khẽ gật đầu, ngửi thấy mùi rượu trên người tôi liền nhíu mày, nhẹ giọng nhắc nhở: “Con gái đừng uống nhiều rượu.”
Nghĩ đến việc anh là anh họ Dao Dao, tôi ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
6
“Cậu nói anh tớ muốn hại cậu?”
Bao nhiêu năm không gặp, Dao Dao vẫn đơn thuần như xưa.
Cô ấy tròn mắt kêu lên: “Không thể nào! Anh tớ hồi đó thích cậu biết bao nhiêu! Cậu không biết lúc cậu đột ngột biến mất, anh ấy đau lòng thế nào đâu, anh ấy còn…”
Gặp phải ánh mắt gần như lạnh lẽo của tôi, cô ấy lập tức im bặt.
Rồi đổi giọng hỏi: “Hồi đó sao cậu lại biến mất như thế? Dù có muốn chia tay thì cũng nên nói một câu chứ.”
Chuyện năm đó quá rối ren, tôi không muốn nhắc lại nữa.
“Dạo gần đây cậu sống ổn không?”
Một câu hỏi của Dao Dao khiến tôi suýt bật khóc.
Đã bốn năm rồi, cô ấy là người đầu tiên hỏi tôi có sống tốt không.