1

“Kính chào tiểu thư.”

Lầu son gác tía nguy nga tráng lệ, cây cối núi non um tùm xanh mướt.

Bất chợt bừng tỉnh, ta nhận ra mình đã được trọng sinh.

Người trước mắt vẫn ăn vận như một a hoàn, nhưng nếu nhìn kỹ, cách ăn mặc và trang sức của nàng ta đều cao cấp hơn những người khác.

Đây chính là nữ nhi riêng của phụ thân ta, sau này là “hảo muội muội” của ta, Mộ Dung Nguyệt.

Lúc này, nàng ta vẫn chưa được phụ thân ta thừa nhận. Đây hẳn là lần đầu chúng ta gặp mặt, ta còn chưa biết thân phận của nàng, vậy mà nàng đã tặng ta một món quà lớn.

Thoáng nghe thấy tiếng nước văng tung tóe ở phía xa, không kịp do dự nhiều, ta liền đẩy mạnh nàng ta ra rồi chạy tới.

Mộ Dung Nguyệt bị ta đẩy bất ngờ, ngã vào hòn non bộ bên cạnh, đau đớn kêu lên một tiếng “Ái da”.

Ta vội chạy đến bên hồ, thấy hai tay người dưới nước vẫn còn đang vùng vẫy trên mặt nước, ta biết vẫn còn cơ hội.

Ngay lập tức, ta nhảy lên chiếc thuyền nhỏ đậu gần đó, ra sức chèo tới, đưa mái chèo vào tay người bị nạn.

“Bám lấy!”

Người đó tuy rơi xuống nước nhưng vẫn giữ được bình tĩnh. Ta vừa đưa mái chèo, người đó liền nắm chặt lấy, nhờ lực kéo mà ngoi đầu lên khỏi mặt nước.

Ta dùng hết sức bình sinh kéo người đó từ dưới nước lên thuyền. Thấy người đó toàn thân run rẩy, không ngừng nôn ra nước nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo, ta biết lần này mình đã đến kịp.

Kiếp trước lại không như vậy.

Mộ Dung Hiên là biểu đệ của ta, nhỏ hơn ta vài tháng. Khi đó ta không biết đệ ấy bị rơi xuống nước, đang thong thả đi đến bên hồ định cho cá ăn thì thấy Mộ Dung Nguyệt dẫn theo một đám người chạy tới.

Thấy ta, nàng ta vờ tỏ ra kinh ngạc.

“Tiểu thư, Tam thiếu gia rơi xuống nước rồi, sao người không gọi người tới giúp?”

Ta còn đang ngơ ngác, nàng ta đã vênh váo chỉ huy người vớt.

Chẳng mấy chốc, Mộ Dung Hiên thật sự được vớt lên từ dưới nước. Ánh mắt mọi người nhìn ta lập tức thay đổi.

Trong mắt họ, ta đã trở thành kẻ máu lạnh thấy chết không cứu.

Ta cũng có lý do để làm vậy. Kể từ khi huynh trưởng của ta bất ngờ ngã ngựa bị tàn tật, Mộ Dung Hiên tài hoa xuất chúng, học rộng tài cao đã trở thành ứng cử viên sáng giá nhất để kế thừa gia nghiệp Mộ Dung.

Sau đó, Mộ Dung Hiên tuy giữ được mạng sống nhưng lại trở thành một kẻ ngốc đến mức không thể tự lo cho bản thân.

Nội bộ Mộ Dung gia vì thế mà rạn nứt, phụ thân ta và thúc bá từ đó không qua lại với nhau nữa.

Dòng suy nghĩ quay về, ta nhìn Mộ Dung Hiên đang dựa vào mạn thuyền thở hổn hển rồi nhẹ nhàng hỏi.

“Đệ có biết mình làm sao mà rơi xuống nước không?”

Mộ Dung Hiên nhìn ta, vẻ mặt đầy cảm kích rồi gật đầu.

Rất tốt.

Lúc này, Yên Mi, a hoàn thân cận của ta, tay bưng thức ăn cho cá, vừa ngâm nga khúc hát vừa đi tới bên hồ. Thấy cảnh tượng trước mắt, nàng sững người rồi hoảng hốt.

“Tiểu thư, tiểu thư, sao lại thế này? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Ta hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại nhịp thở rồi nói với nàng.

“Ngươi hãy dùng tốc độ nhanh nhất mời phụ thân, các thúc bá và mẫu thân tới đây. Còn nữa, trong hoa viên có một a hoàn tên là Mãn Nguyệt, ngươi cũng cho người bắt giải tới đây.”

2

Yên Mi tính tình tuy đơn thuần trong sáng nhưng lại vô cùng trung thành với ta. Tay chân nhanh nhẹn, làm việc cũng rất hiệu quả.

Ta vừa mới hồi lại chút sức lực chèo thuyền vào bờ, thì nàng đã dẫn theo một đám người đông nghịt tới. Trong số đó có cả mẫu thân ta.

Kiếp trước, Mộ Dung Nguyệt vì có công cứu người nên được phụ thân nhận làm nghĩa nữ ngay tại chỗ, giao cho Liễu di nương nuôi dưỡng.

Khi mẫu thân biết chuyện thì mọi sự đã rồi. Kiếp này, nếu mẫu thân có thể tận mắt chứng kiến bộ dạng của Mộ Dung Nguyệt, có lẽ bà sẽ biết được sự thật sớm hơn.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Phụ thân thấy bộ dạng nhếch nhác của ta và Mộ Dung Hiên, liền cau mày hỏi.

Thúc phụ lại không bình tĩnh được như vậy. Thấy nhi tử bảo bối của mình mặt mày trắng bệch, toàn thân run rẩy không chút sức lực ngồi liệt ở đó, thúc ấy liền hoảng hốt đích thân chạy lên thuyền, ôm chầm lấy nhi tử mà đau lòng khôn xiết.

“Thưa phụ thân, nữ nhi vốn định đến đây giải khuây, tình cờ phát hiện biểu đệ rơi xuống nước nên đã ra tay cứu giúp.”

Phụ thân nghe xong, cuối cùng cũng yên tâm phần nào mà gật đầu.

Hiện tại ông không có người con nào đắc lực dưới trướng, tuy không muốn chi phụ lớn mạnh, nhưng dù sao đó cũng là con cháu Mộ Dung gia.

Cái lý “một người làm quan cả họ được nhờ”, ông đã thấm nhuần chốn quan trường nên vẫn nhìn ra được.

“Hiền điệt không sao chứ?”

Phụ thân cũng giả vờ bước tới hỏi han.

Mộ Dung Nguyệt lúc này đã bị người ta tìm thấy và áp giải đến. Nàng ta vừa bị ta đẩy vào hòn non bộ trẹo cả tay, còn chưa kịp tìm lang trung chữa trị thì đã bị người ta đè giải tới, mặt mày trông vô cùng đau đớn.

Mộ Dung Hiên mắt rất tinh, run rẩy giơ tay, chỉ thẳng về phía Mộ Dung Nguyệt giữa đám đông.

“Là… là nàng ta… đã đưa… đệ… đến đây.”

Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía Mộ Dung Nguyệt. Nàng ta cũng không còn để ý đến cơn đau trên người nữa, chỉ biết kinh hãi mở to mắt.

Ồ, phải rồi, bây giờ nàng ta không phải là nhị tiểu thư Mộ Dung gia, mà là a hoàn Mãn Nguyệt.

3

“A hoàn to gan! Dám có ý đồ xấu xa hãm hại chủ tử! Người đâu, lôi xuống đánh chết rồi vứt ra bãi tha ma.”

Thúc phụ tức giận quát lớn, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt ngày càng sa sầm của phụ thân đứng bên cạnh.

Căn bản không cần điều tra sự thật. Chỉ là một a hoàn, dù không phải do nàng ta làm, đánh chết thì cũng đã đánh chết rồi, có sao đâu?

Mộ Dung Nguyệt lập tức sợ đến tái mặt, nếu không có người giữ e rằng nàng đã ngã quỵ xuống đất.

“Không… không phải ta làm.”

Tại sao tên này không chết? Sao hắn vẫn còn sống? Chuyện này không phải nên đổ lên đầu đại tiểu thư sao?

“Khụ khụ, hiền đệ, chuyện này cần phải điều tra thêm.”

Phụ thân cố gắng hòa giải, nhưng thúc phụ đang tức giận điên cuồng nào còn nghe lọt tai những lời này.

“Còn điều tra cái gì nữa, nhi tử ta đã đích thân nói, chẳng lẽ còn giả được sao? Chẳng lẽ nó lại vô cớ vu oan cho một a hoàn trong phủ các người à?”

Ta lạnh lùng nhìn tất cả.

Nếu hôm nay Mãn Nguyệt thật sự bị đánh chết, cũng đỡ cho ta sau này phải tốn công tốn sức. Nhưng ta biết rõ, mẫu thân của Mãn Nguyệt đã mất sớm, bà ấy là bạch nguyệt quang trong lòng phụ thân, nên ông nhất định sẽ cố gắng bảo vệ nữ nhi của bà.

Quả nhiên, ta thấy phụ thân lén ra hiệu cho quản gia. Quản gia khẽ gật đầu rồi đi sang một bên, ghé tai nói nhỏ gì đó với một tên tiểu tư. Mặt tên tiểu tư lập tức trắng bệch, nhưng một lúc sau, hắn nghiến răng gật đầu.

“Thưa lão gia, là do tiểu nhân làm. Tiểu nhân vừa quét dọn bên hồ, không cẩn thận va phải Tam thiếu gia, nên thiếu gia mới rơi xuống nước. Đều tại nô tài hồ đồ, đều tại nô tài hồ đồ!”

Hắn liều mạng dập đầu lia lịa, mạnh đến nỗi như muốn đâm đầu chết ngay trên bậc thềm.

Phụ thân khẽ thở phào nhẹ nhõm, rồi giả vờ nổi giận.

“Người đâu, lôi tên tiểu tư khốn kiếp này ra ngoài đánh chết!”

Ở đây không ai là kẻ ngốc. Màn kịch vụng về này, ai cũng nhìn ra tên tiểu tư chẳng qua chỉ là người bị phụ thân đẩy ra để chịu tội thay cho a hoàn kia.

Ánh mắt thúc phụ nhìn phụ thân đầy bất mãn và nghi hoặc, nhưng dù sao phụ thân cũng là gia chủ, là huynh trưởng, vì tôn trọng nên thúc ấy đành nuốt những lời định nói vào trong.

Nhưng mẫu thân lại nhìn thấu tất cả.

“Tuy thủ phạm đã chịu tội, nhưng a hoàn này cũng khó thoát khỏi trách nhiệm. Vậy hãy đánh hai mươi trượng, rồi thi hành châm hình.”

Phụ thân còn định nói gì đó, nhưng thúc phụ đã lên tiếng trước.

“Tẩu tẩu nói rất phải.”

Trước mặt bao người, phụ thân đành thở dài, nhìn Mãn Nguyệt với ánh mắt đầy tiếc nuối nhưng không nói thêm lời nào.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!