[Chị gái bây giờ mới mười tám tuổi thôi, sao chịu nổi những lời lăng mạ như vậy chứ…]

[Haizz, Cố Thời Tranh hắc hóa cũng có lý do cả.]

Tôi tức đến toàn thân run rẩy, nhưng chưa kịp chửi lại.

Một tiếng “A” hét lên thất thanh.

Mợ bị ai đó đẩy mạnh một cái, eo đập vào góc bàn, đau đến nhe răng trợn mắt.

Tôi theo phản xạ quay đầu lại.

Trong góc, mắt Cố Thời Tranh đỏ ngầu, như thể đã kìm nén rất nhiều uất hận, đột nhiên bùng nổ. Nó nhìn chằm chằm người đàn bà mặt mày méo mó kia, gằn từng chữ: “Bà đối xử với tôi thế nào cũng được, nhưng tôi không cho phép bà nói chị tôi như vậy!”

Giọng nó không lớn lắm nhưng lại đanh thép, có sức nặng.

Nhưng tôi lại nghe ra được sự tủi thân của nó, vành mắt đột nhiên cay xè.

Những ngày tôi ở nội trú trên trường, nó đã phải sống những ngày tháng như thế nào ở nhà mợ.

Nghĩ đến đây, lần đầu tiên tôi cảm thấy hối hận.

Mấy năm qua, tôi chìm đắm trong nỗi đau mất cha mẹ mà quan tâm đến đứa em này quá ít.

Mợ bị đẩy như vậy, lập tức nổi giận, lại giơ tay định đánh.

Tôi nắm lấy cổ tay bà ta, hất ra, lạnh lùng nói: “Lấy tiền thừa kế của bố mẹ tôi rồi còn đối xử với chúng tôi như vậy. Mợ không sợ bố mẹ tôi từ dưới đất chui lên tìm mợ tính sổ à?”

Bắt gặp ánh mắt của tôi, Thẩm Tuệ Vân ánh mắt có chút né tránh.

Khi bố mẹ còn sống, tôi và Cố Thời Tranh sống một cuộc sống khá sung túc.

Lúc đó nhà có người giúp việc, cũng coi như cơm áo không lo.

Cho đến năm tôi mười lăm tuổi, em trai bảy tuổi, bố mẹ đột ngột qua đời, tài sản gia đình rơi vào tay nhà Thẩm Tuệ Vân. Đó mới là khởi đầu của những tháng ngày cơ cực.

Trước đây tôi lười tính toán là vì bà ta quả thực đã từng chăm sóc chúng tôi.

Nhưng không có nghĩa là tôi yếu đuối, mặc cho bà ta bắt nạt mà không dám phản kháng!

10

Thẩm Tuệ Vân hừ lạnh một tiếng, buông một câu: “Quỷ tha ma bắt chúng mày! Chết sớm ngoài đường cho rảnh!”

Nói xong, bà ta xách túi, chen qua đám đông rồi hậm hực bỏ đi.

Tôi kéo Cố Thời Tranh lại, lúc này mới bắt đầu hỏi nó: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

Nghe vậy, Cố Thời Tranh ngước mắt lên, sắc máu trong mắt vẫn chưa tan hết, giọng nói khi cất lên có chút nghèn nghẹn: “Em không… trộm tiền của cậu ấy. Là cậu ấy nhờ em làm bài tập hộ, rồi cho em tiền.”

Lời vừa dứt, cậu bé trai vốn đang đứng ở một bên xem kịch vui sắc mặt bỗng trắng bệch.

Vội vàng phản bác: “Tớ không có! Cậu nói bậy! Bài tập đó rõ ràng là chữ của tớ!”

Cố Thời Tranh nhìn chằm chằm cậu ta một giây rồi quay đầu nhìn cô giáo, giọng lạnh lùng: “Là em bắt chước chữ viết của cậu ấy. Nếu không tin, cô giáo cứ để cậu ấy làm lại bài tập một lần, xem đáp án có giống nhau không.”

Đến nước này thì còn gì không rõ ràng nữa.

Gân xanh trên trán cô giáo giật giật: “Không được làm bài tập hộ người khác! Về nhà viết một bản kiểm điểm tám trăm chữ!”

Rồi cô quay sang mẹ Hà Vĩ: “Mẹ Hà Vĩ, có cần để Hà Vĩ làm lại bài tập không ạ?”

Mẹ Hà Vĩ mặt mày đỏ bừng như bị người ta tát một cái, túm tai con trai mình kéo ra ngoài: “Về nhà! Bảo sao dạo này về nhà toàn nói làm xong bài tập rồi! Hóa ra là nhờ bạn làm hộ, còn dám vu oan cho bạn!”

“Mẹ, đau…”

Một màn kịch ầm ĩ cứ thế hạ màn.

Dắt Cố Thời Tranh ra khỏi trường, dây thần kinh căng như dây đàn của tôi mới thả lỏng ra.

Đúng lúc hoàng hôn buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày.

Bóng tối bao trùm thế giới, nhưng phía xa xa, đèn đường bắt đầu lần lượt sáng lên.

Cố Thời Tranh im lặng không nói gì.

Ánh đèn đường kéo bóng chúng tôi dài ra từ từ.

Tôi mím môi, dịu dàng hỏi: “Mặt còn đau không?”

“Không đau.”

“Em còn nhỏ, đừng vội kiếm tiền.” Tôi khô khan khuyên nhủ.

Cuộc sống dù khó khăn đến mấy, nhưng vẫn còn có tôi ở đây.

Đáp lại tôi là một khoảng lặng kéo dài.

Ngay khi tôi nghĩ Cố Thời Tranh sẽ không trả lời, nó đột nhiên lên tiếng: “Nhưng em muốn.”

Tôi: “?”

Tôi dừng bước, cúi đầu nhìn nó, vừa vặn đối diện với đôi mắt đen láy của nó.

Có lẽ những trải nghiệm khác biệt với người thường đã khiến nó trưởng thành quá sớm so với bạn bè đồng trang lứa, hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng.

Gió đêm mang theo giọng nói nhẹ nhàng mà kiên định của nó vào tai tôi: “Em muốn sớm ngày thực hiện nguyện vọng của chị.”

Những dòng chữ trước mắt điên cuồng hiện lên sau câu nói đó.

[Aaaaaa tại sao nguyện vọng của em trai tôi lại là cho tôi một phát đi luôn vậy?]

[Tại sao em trai của bạn lại khác em trai của tôi thế? Cảm thấy tên phản diện này cũng có chút đáng yêu đấy chứ!!]

[Cứu mạng, tôi muốn xin em trai tôi chút đồ ăn thôi cũng phải dỗ dành nửa ngày trời…]

Tôi: “…”

Hu hu hu.

Nó thật sự, tôi khóc chết mất.

11

Sau ngày hôm đó, tình cảm giữa tôi và Cố Thời Tranh ngày càng tốt đẹp hơn.

Nó cũng từ một đứa trẻ ít nói, lầm lì như quả bầu câm, trở nên mỗi khi thấy tôi về nhà, ánh mắt lại sáng lên, bình tĩnh gọi tôi một tiếng “chị”.

Thậm chí để không phải rửa nhiều bát đĩa, nó còn chủ động nhận luôn việc nấu cơm.

Tôi tuy lớn hơn nó tám tuổi nhưng cũng không thấy có gì áy náy, nghiêm túc nói: “Em trai à, đàn ông nhà mình là phải cầm kỳ thi họa, hấp xào chiên nấu, việc nhà bếp núc gì cũng phải tinh thông, như vậy sau này mới lấy được vợ.”

Mặc dù biết sau này nó tranh giành nữ chính với nam chính sẽ không có kết cục tốt đẹp.

Nhưng lỡ như nó quá xuất sắc, nữ chính chọn nó, vậy thì nó sẽ lật ngược tình thế thành nam chính rồi còn gì!

Tôi sung sướng nghĩ thầm.

Cố Thời Tranh liếc nhìn tôi một cái rồi nói: “Chân chị tránh ra, em lau nhà.”

Tôi nhảy sang một bên: “Ồ.”

Không tệ không tệ.

Chủ động làm việc nhà cũng là một điểm cộng!

Cuộc sống như vậy cứ tiếp diễn cho đến năm tôi học năm thứ tư đại học, Cố Thời Tranh học lớp tám. Nó tham gia kỳ thi Olympic Toán, giành được huy chương vàng, được tuyển thẳng vào lớp năng khiếu của trường Đại học A.

Tôi thật lòng vui mừng cho nó. Sau khi kết thúc công việc thực tập, tôi lập tức bắt taxi đến trường nó, định bụng đón nó về nhà ăn mừng.

Nhưng có lẽ do hôm qua thức khuya làm đề án nên vừa lên xe tôi đã cảm thấy hơi mệt mỏi.

Đến khi được gọi dậy, tôi vẫn còn hơi mơ màng.

Một tiếng đồng hồ sao trôi nhanh thế nhỉ?

Đang định mở cửa xe xuống thì đột nhiên cảm thấy có chất lỏng gì đó chảy ra từ mũi.

Tôi tiện tay lau đi, nhưng khi nhìn thấy vết máu trên đầu ngón tay thì sững người.

12

Nhưng chỉ sững sờ vài phút sau, tôi bình tĩnh lấy khăn giấy lau máu, tiện thể dặm lại lớp trang điểm.

Chắc là do thời tiết hanh khô quá thôi.

Vứt tờ khăn giấy dính máu đi, tôi mới đi về phía cổng trường.

Cố Thời Tranh đã đứng đó đợi tôi rồi.

Từ xa nhìn thấy tôi, ánh mắt thiếu niên hơi sáng lên. Mấy năm trôi qua, nó đã cao lớn hơn nhiều, đường nét trên khuôn mặt mang vẻ ngây ngô của tuổi mới lớn. Chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ khiến người ta không thể rời mắt.

[Aaaaaa tự nhiên tôi thay đổi cách nhìn về tên phản diện rồi, tiếc là chị gái hình như không được hưởng phúc…]

[Dừng lại, không được nói nữa, tôi muốn xem tình chị em ấm áp!]

[Haizz, cũng phải thôi, có người chị tốt như vậy, đợi đến khi chị ấy không còn nữa, tên phản diện không phát điên mới lạ?]

Tôi lướt qua những dòng chữ, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác lạnh lẽo.

Phải rồi, tôi gần như đã quên mất.

Trong nguyên tác, tôi chỉ là một nhân vật phụ không mấy quan trọng, chỉ sống trong ký ức thời niên thiếu của Cố Thời Tranh.

“Chị?” Cố Thời Tranh nhạy bén nhận ra sắc mặt tôi không ổn, nắm lấy bàn tay đang lạnh đi của tôi, cố gắng truyền hơi ấm cho tôi.

Tôi không đáp lại, trong đầu như có một cơn gió lớn thổi qua, lý trí đang chao đảo.

Nhưng rồi từ từ, tôi lại tỉnh táo trở lại.

Con người ai rồi cũng phải chết, chết sớm chết muộn gì cũng phải chết.

Buồn phiền làm gì chứ?

Tôi cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi cái chết, gượng nở một nụ cười thoải mái: “Chị không sao, đi thôi, về nhà!”

Ánh mắt Cố Thời Tranh khẽ lóe lên, cuối cùng cụp mắt xuống, đáp một tiếng “Vâng”.

13

Ăn cơm xong, chúng tôi ai về phòng nấy.

Tôi nhẩm tính số tiền đã dành dụm được trong mấy năm qua.

Mặc dù miệng nói sinh tử có mệnh nhưng tôi vẫn đặt lịch hẹn với bác sĩ ngay lập tức.

Hề, cho dù có bệnh thật thì chữa sớm là xong chứ gì?

Nhưng khi tôi từ bệnh viện trở về, ý nghĩ đó lập tức tan biến sạch sẽ.

Cố Thời Tranh đã nấu cơm xong xuôi từ sớm, lúc này đang ngồi trên ghế sofa đợi tôi.

Thấy tôi vào, nó đặt sách xuống, đi về phía tôi, giọng hơi trầm: “Chị, sắc mặt chị khó coi quá.”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!