Nàng là nhị tiểu thư nhà họ Thẩm, con gái của Thái phó.

 

Vóc dáng mong manh, dáng dấp tựa liễu rủ. Chỉ có thể đứng nhìn từ xa chứ không thể chạm tới.

 

Thẩm Ân sau khi không được chọn làm Lương đệ, liền quay lưng gả cho người khác làm thê tử. Trở thành niềm nuối tiếc cả đời của Tạ Yến.

 

Tạ Yến lên ngôi, mỗi khi nghe tin nàng và phu quân êm ấm cầm sắt, liền nổi trận lôi đình, giận dữ không kìm nén được.

 

Ngài ấy kính trọng Hoàng hậu, không dám đến cung của Hoàng hậu. Thế là sau khi say rượu, ngài chạy đến cung Lan Phương của ta để trút giận.

 

“Lâm Tụng, năm xưa nếu không phải nàng chiếm mất vị trí Lương đệ, A Ân làm sao có thể bị trượt?!”

 

“Nàng là tội nhân, nàng hại trẫm mất đi tình yêu đích thực của đời mình!”

 

“Lâm Tụng, nàng đáng c h í c!”

 

Đúng vậy, ngài ấy cảm thấy ta đáng c h í c.

 

Nhưng ngài ấy không thể đụng đến ta.

 

Khi ngài còn là Thái tử, ta đỡ đao thay ngài, vì ngài mà chu toàn giữa các thế lực. Sau khi ngài lên ngôi, ta hỗ trợ Hoàng hậu chỉnh đốn lục cung, nhổ tận gốc những mối họa ngầm, công lao không hề nhỏ.

 

Đồng cam cộng khổ bao năm, ta từ Lương đệ, lên Đức phi, rồi đến Hoàng quý phi.

 

Từng bước từng bước, đều do chính tay ta giành lấy.

 

Ngài ấy không dám bắt ta c h í c.

 

Tạ Yến trút giận xong, từng nghĩ đến chuyện vua cướp thê tử thần tử, đòi lại Thẩm Ân.

 

Đương nhiên, việc này vấp phải sự phản đối của quần thần.

 

Sử quan không dám chỉ trích quân vương, cũng chẳng thể đụng đến vị Hoàng hậu hiền đức. Thế là ngòi bút trừng phạt rơi xuống đầu ta.

 

Họ nói ta vì muốn lấy lòng Thánh thượng, đã xúi giục ngài làm ra chuyện bất chấp luân thường đạo lý, đại nghịch bất đạo.

 

Ta đáng c h í c.

 

Tạ Yến đắc ý với kết quả này, chưa từng ngăn chặn những lời đồn đại.

 

“A Tụng, coi như nàng vì trẫm, làm nốt chút chuyện cuối cùng đi.”

 

Ngài ấy lấy đó làm cớ chính đáng để xa lánh ta.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

 

Cửa cung Lan Phương vắng vẻ đìu hiu. Ta thay ngài gánh vác tiếng xấu.

 

Cống hiến tia giá trị cuối cùng với tư cách là một quân cờ.

 

Cuối cùng đổi lại được một thụy hiệu “Trung Mẫn”. Dưới tiếng khen “rất tốt” của ngài, ta đã kết thúc cuộc đời mình một cách qua loa.

 

Cung Lan Phương tràn ngập mùi thuốc, tối tăm ẩm thấp.

 

Trong lúc thần trí mơ hồ, từ đằng xa văng vẳng tiếng cười đùa của Tề Quý nhân. Còn có cả tiếng thở dài của Tạ Yến khi nhớ tới Thẩm Ân.

 

Ta nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

 

Kiếp này chỉ là tình cảm đơn phương, chuốc lấy kết cục thế này.

 

Nếu có kiếp sau, đoạn nghiệt duyên này, tốt nhất là nên từ bỏ sớm thì hơn.

 

Hạt tuyết tan trên đầu ngón tay, lưu lại một cảm giác lạnh buốt.

 

Phía xa xa, tuyết ngày càng rơi dày.

 

Phía sau vang lên một giọng nói trong trẻo:

 

“Lâm tiểu thư vẫn chưa về sao?”

 

Ta quay người lại.

 

Tạ Yến đang đứng dưới hành lang, bên cạnh là một nội thị cầm ô trúc.

 

Ta khép nép hành lễ, cất giọng nhẹ nhàng trả lời.

 

“Tuyết rơi lớn rồi, thần nữ đang đợi tỳ nữ của mình.”

 

Ngài ấy gật đầu, cầm lấy chiếc ô từ tay nội thị, đưa cho ta:


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!