1.

 

Tạ Yến lướt qua ta.

 

Niềm vui sướng trong khoảnh khắc ấy chẳng thể nào che giấu nổi.

 

Thái tử Tạ Yến, cốt cách như ngọc do trời sinh, thanh cao đoan chính, lục nghệ của người quân tử không gì không tinh thông, là người trong mộng của bao quý nữ chốn kinh thành.

 

Thế nhưng ngài chỉ chung tình với nhị tiểu thư nhà họ Thẩm.

 

Chính phi của Tạ Yến đã được Hoàng hậu định sẵn.

 

Giờ chỉ còn lại một vị trí Lương đệ.

 

Cây ngọc như ý kia, liền được đích thân tay ngài trao cho Thẩm Ân.

 

Nhân tuyển đã định, Hoàng hậu nhìn ta thở dài tiếc nuối.

 

Có lẽ bà cũng thấy khó hiểu.

 

Mối nhân duyên mà trước đó ta đã vắt óc cầu xin mới có được, sự ngầm đồng ý mà ta khó khăn lắm mới giành được, cớ sao đến phút chót, ta lại tìm bà để khẩn cầu từ bỏ.

 

Lương đệ không bằng Chính phi, đổi một người cũng chẳng sao.

 

Hoàng hậu không bận tâm quá nhiều.

 

Thấy con trai vui vẻ, bà cũng nở nụ cười:

 

“Yến nhi, con có hài lòng không?”

 

“Bẩm Mẫu hậu, nhi thần vô cùng hài lòng.”

 

Tạ Yến cười rạng rỡ, giống như một đứa trẻ được kẹo.

 

Ánh mắt ta rơi xuống bàn tay đang đan vào nhau của ngài và Thẩm Ân.

 

Cũng tốt.

 

Kiếp này, ta rút lui.

 

Chấp thuận tâm nguyện cả đời của Tạ Yến kiếp trước, thành toàn cho hai người họ.

 

Tháng chạp rét buốt, bên ngoài điện tuyết rơi lất phất.

 

Ta đứng đợi dưới hiên hành lang.

 

Gió thổi qua, những hạt tuyết đọng lại trên đầu ngón tay.

 

Ta vô thức giơ tay lên.

 

Bàn tay của tuổi mười sáu vẫn còn trắng trẻo mịn màng, trong lòng bàn tay chưa có vết sẹo đáng sợ, cũng không có những cơn đau âm ỉ không dứt.

 

Kiếp trước, ngôi vị Đông cung vốn chẳng hề yên ổn. Bốn bề đều có kẻ dòm ngó.

 

Ta gả cho Tạ Yến chưa được bao lâu thì có thích khách xông vào.

 

Trong lúc nguy cấp, ta tay không đỡ đao thay ngài ấy, tay phải m á u me đầm đìa, vết sẹo cũng lưu lại từ lúc đó.

 

Về sau, cứ đến ngày mưa gió là lại đau buốt tận x ư ơ n g tủy.

 

Trước khi ta c h í c, bệnh cũ bệnh mới cùng lúc bộc phát.

 

Tay phải lại càng đau đớn, thao thức suốt đêm.

 

Tạ Yến không hề đến thăm dù chỉ một ngày.

 

Chỉ vào lúc ta hấp hối, ngài mới sai một tiểu thái giám đến truyền khẩu dụ.

 

Ta hỏi hắn: “Hoàng thượng không đến sao?”

 

Thái giám do dự giây lát, viện cớ:

 

“Hoàng thượng công vụ bận rộn…”

 

Nói dối.

 

Trước khi hắn đến, ta đã nghe thấy các cung nữ nhỏ bên ngoài điện bàn tán rằng Tạ Yến đang cùng Tề Quý nhân thưởng hoa.

 

Dung mạo của Tề Quý nhân có năm phần giống Thẩm Ân.

 

Thẩm Ân chính là “bạch nguyệt quang” của Tạ Yến.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!