Mẫu thân nhắm mắt lại, thở dài một hơi thật dài.
“Bởi vì bọn họ ghét ta, nên liền cho rằng ai cũng sẽ ghét ta.”
Ta càng thấy khó hiểu hơn.
Ca ca Đột Quyết thương ta nhất, vậy sao ca ca của mẫu thân lại không thương nàng?
Chưa đợi ta hỏi tiếp, mẫu thân nắm tay ta, dẫn ta đến cung điện thuở nhỏ của người.
a di tên là Từ Thanh lúc nãy liền chạy theo, ra vẻ e dè nói:
“Tỷ tỷ, Chiêu Hoa Hiên giờ là nơi muội ở, tỷ về gấp quá, muội chưa kịp dọn đi, tỷ có thể chờ muội thêm vài nén hương, muội sẽ lập tức chuyển ra……”
Nàng mím môi, khóe mắt đọng một giọt lệ sắp rơi nhưng vẫn chưa rơi xuống.
Mẫu thân lạnh lùng nhìn nàng ta, “Thư báo ta hồi triều đã được gửi vào cung từ ba tháng trước, chẳng lẽ vẫn chưa đủ cho ngươi dọn ra sao?”
“Còn nữa, ai cho ngươi lá gan tự ý ở trong cung điện của ta?”
Hoàng đế cữu cữu bất ngờ bước ra, nghiêm giọng nói:
“Là trẫm cho phép nàng.”
“Ngươi lâu ngày chưa hồi cung, cung điện bỏ trống cũng lãng phí, chi bằng để Thanh Thanh ở.”
Tay mẫu thân buông thõng bên người siết chặt lại.
“Ta lâu ngày chưa hồi cung, ngươi liền có thể đem hết thảy đồ của ta tặng cho nàng ta sao!”
Từ Thanh a di bị quát đến run rẩy, khóc nấc lên.
“Bệ hạ, xin đừng trách tỷ tỷ, nếu là muội, nhất định cũng sẽ oán trách muội năm xưa quá nhu nhược……”
Hoàng đế cữu cữu lại vội vàng kéo nàng ta ra sau lưng, quay sang mẫu thân quát:
“Ngươi nổi giận với Thanh Thanh làm gì, chúng ta đâu biết công chúa hòa thân lại có thể trở về?”
Ta nghiêng đầu, chỉ thấy lòng ông ta thật quá thiên vị.
Mẫu thân đi đường xa vạn dặm mới trở về nhà, không một cái ôm đã đành, đến nơi ở cũng không còn.
Ta thấy tò mò với Từ Thanh a di kia, liền ghé đầu lại nhìn.
“Ủa, lạ ghê nha, a di căn bản không hề rơi nước mắt, cứ lấy tay dụi mắt cho đỏ hoe làm gì thế?”
Sắc mặt Từ Thanh a di lập tức xấu hổ, lúc trắng lúc xanh.
Hoàng đế cữu cữu vội bước ra hòa giải, quở trách mẫu thân dạy con không nghiêm, mặt lạnh nói:
“Chỉ là một cung điện thôi, ngươi muốn lấy lại thì cứ lấy.”
“Thanh Thanh, trẫm ban cho nàng một nơi tốt hơn.”
“Còn ngươi, ở trước mặt Khả Hãn và tiểu Khả Hãn ngay cả một tiếng cũng không dám hé, giờ về cung còn dám bày sắc mặt?”
Nói xong, ông ta liền kéo Từ Thanh a di rời đi.
Ta gãi đầu, cảm thấy những lời họ nói thật chẳng đúng gì cả.
Ngày mẫu thân quyết định về Trung Nguyên, ca ca Đột Quyết còn ôm chân mẫu thân, van xin người đừng đi, sao lại không dám lên tiếng chứ?
Chính là mẫu thân nói người nhớ nhà, luôn miệng nhắc đến bốn chữ “lá rụng về cội” nên mới dẫn ta về thăm.
Ta không rõ chuyện năm xưa, nhưng đến giờ xem ra, nhà này chẳng bằng thảo nguyên ta lớn lên, người thân của mẫu thân cũng chẳng bằng người nhà trên thảo nguyên.
Nhân lúc mẫu thân vào trong Chiêu Hoa Hiên.
Ta ba chân bốn cẳng leo lên nóc nhà, huýt sáo một tiếng.
Chim ưng do ca ca Đột Quyết tặng lập tức sà xuống tay ta.
Huynh ấy từng nói, nếu nơi này có ai đối xử tệ với ta và mẫu thân, huynh ấy sẽ dẫn đại quân thiết kỵ thảo nguyên đến chống lưng cho chúng ta.
2.
Thả chim ưng xong, mẫu thân dẫn ta đi dự cung yến.
Tuy cữu cữu không thích mẫu thân nhưng lại sợ mang tiếng đối xử tệ bạc với muội ruột, đành tổ chức một yến tiệc đón gió cho mẫu thân.
Vừa tới nơi, lại bắt gặp cữu cữu lạnh giọng nói với mẫu thân:
“Không biết quy củ gì cả, đến muộn thế này, ở thảo nguyên mười năm vẫn chưa sửa được tính khí ngươi sao?”
Mẫu thân khẽ cười lạnh, sống lưng vẫn thẳng tắp.
“Gió cát thảo nguyên hung bạo, kẻ yếu đuối thì làm sao sống sót, chẳng lẽ bệ hạ đến điều này cũng không biết?”
Cữu cữu khẽ nhíu mày, như thể muốn hỏi thêm gì đó.
Nhưng ánh mắt lại nhanh chóng bị lệ của Từ Thanh a di dời đi mất.
“Ca ca, là lỗi của muội, huynh đừng hỏi thêm nữa, tuy rằng người chịu khổ nơi thảo nguyên là tỷ tỷ, nhưng mười năm nay muội lúc nào cũng bị dằn vặt trong áy náy……”
Cữu cữu vội an ủi nàng: “Thật thiệt thòi cho muội rồi, để lại tâm bệnh lớn thế này.”
Ta bỗng buông tay mẫu thân, cười híp mắt chỉ vào:
“Từ a di, người mới là người nên đến thảo nguyên nhất đó!”
Nàng tưởng ta đang khen, vội vàng hỏi: “Tại sao?”
Ta làm mặt quỷ, “Vì bên đó thiếu nước, chẳng mấy chốc người có thể khóc đầy cả một ao!”
Mặt nàng đỏ bừng như thịt dê nướng.
Ta hừ nhẹ vài tiếng, theo sau mẫu thân vênh váo bỏ đi.
Vừa ngồi xuống, lại có vô số ánh mắt kỳ quái hướng về phía chúng ta.
Các đại thần xung quanh thì thào không dứt:
“Chậc, nói đúng ra, Khả Hãn đã chết thì nên để Từ Dục gả nối tiếp cho tiểu Khả Hãn mới phải, sao có thể trở về?”
“Cha truyền con nối vợ, thật không hợp lễ giáo, người Trung Nguyên vốn khó mà chấp nhận được.”
“Nhưng công chúa hòa thân nào phải để hưởng phúc, nhập gia tùy tục chẳng phải rất bình thường sao, đó là trách nhiệm của nàng mà!”
Nghe đến hai chữ “trách nhiệm”, thân hình mẫu thân khẽ run.
Ta cắn đũa, đại khái đã hiểu được phần nào.
Thì ra mười năm trước, Hung Nô sang triều cống.
Từ Thanh a di vì muốn ra oai, làm vỡ chín vòng ngọc mà Hung Nô tiến cống, chọc giận phụ vương – Khả Hãn.
Người chỉ đích danh muốn Đại Lương cử công chúa đi hòa thân.
Hoàng ngoại tổ vì e ngại thiết kỵ Hung Nô, bất đắc dĩ triệu Từ Thanh a di vào cung, phong làm công chúa, mang theo vạn lượng hoàng kim để dập tắt lửa giận.
Nhưng khi ấy, cữu cữu vẫn còn là Thái tử đã nói:
“Thanh Thanh thân thể yếu đuối, không chịu được gió cát.”
“Hơn nữa, hòa thân vốn là trách nhiệm của công chúa, Thanh Thanh dù sao cũng chỉ là tôn nữ tông thất, nhi thần thấy chi bằng cử đích nữ Từ Dục đi, càng thể hiện thành ý Đại Lương ta.”
Vì vậy, không ai hỏi ý mẫu thân, một cỗ kiệu đỏ rực cùng gió cát vàng bay mù trời đã tiễn nàng rời khỏi quê nhà.
Mà Từ Thanh a di chẳng những giữ được danh vị công chúa, còn kế thừa luôn hôn sự vốn thuộc về mẫu thân, gả cho vị ngạch phò sống lâu năm tại kinh thành.
Vị ngạch phò đó vừa nhìn sang, mẫu thân liền lãnh đạm quay đầu đi chỗ khác.
Từ Thanh a di thấy vậy, vội bảo con trai mình chạy đến làm nũng bên chân ngạch phò.
Ta lại nghe thấy có người nói:
“Ngươi xem, công chúa Từ Thanh có con có phúc, lại được huynh trưởng yêu thương, trách sao Từ Dục không hận.”
“Đúng vậy, nàng ta chỉ sinh được một đứa con gái, mà ở bộ lạc du mục thì con gái vô dụng nhất, không biết đã bị đè ép thành dạng gì rồi……”
Ta nhịn không nổi nữa, đứng bật dậy, ném một chiếc phi tiêu về phía mấy kẻ lắm mồm.
“Các người nói bậy, ta rất hữu dụng, phụ vương và ca ca đều nói ta là tiểu công chúa mạnh mẽ nhất thảo nguyên!”
“Tất cả mọi người trên thảo nguyên đều rất yêu quý ta, cũng rất yêu quý mẫu thân!”
Cả sảnh tiệc lập tức im phăng phắc, ai nấy trợn tròn mắt không dám tin.
________________________________________
3
Một hồi lâu sau, ta mới nghe thấy tiếng cười lạnh của hoàng đế cữu cữu:
“Thích các ngươi, gạt ai vậy?”
“Quả nhiên thảo nguyên dạy người thô tục, một tiểu nha đầu cũng học được cách nói dối như thật.”
“Từ Dục, ngươi còn đặt tên cho con là gì mà Chi, không phải là cỏ dại sao, thật đúng là người thế nào thì tên thế nấy, thô tục đến buồn cười.”
Ta chống nạnh, tức tối nói:
“Ta mới không phải là cỏ dại, ta là bạch chỉ có thể lớn lên giữa gió, là bảo bối của phụ vương và mẫu thân!”
Cữu cữu cau mày, quở trách ta vô lễ.
Mẫu thân chậm rãi đặt chén trà xuống, lạnh giọng ngắt lời ông:
“Chi thì sao, tên tự là Mỹ Dục, chẳng phải cũng bị một câu nói của ngươi đưa đi hòa thân sao?”
Từ Thanh a di bước lên kéo tay nàng,
“Từ Dục, tỷ nói ít một chút đi, đừng vì muội mà phá hỏng tình cảm huynh muội của các người……”
Mẫu thân đột nhiên đẩy nàng ta ra,
“Năm xưa sao ngươi không nói mấy lời này, giờ còn giả vờ giả vịt làm gì?”
Cữu cữu hoàn toàn mất kiên nhẫn, ném chén rượu xuống.
“Đủ rồi, Từ Dục, rốt cuộc ngươi còn muốn làm loạn tới bao giờ!”
“Trẫm đã cho phép ngươi hồi triều, sao ngươi vẫn còn bám lấy chuyện cũ không buông, nhất định phải khiến Thanh Thanh vì chuyện này mà ân hận cả đời ngươi mới cam lòng sao!”
Mẫu thân bị ném lệch đầu đi.
Môi mím thành một đường thẳng, đôi mắt đỏ đến rỉ máu.
Ta giận sôi máu, không màng đến lễ nghi Trung Nguyên mà mẫu thân từng dạy, lớn tiếng mắng cữu cữu:
“Ngươi rõ ràng là ca ca của mẫu thân, sao lại cứ thiên vị cái Từ Thanh a di kia!”
“Mẫu thân trở về, ngươi chẳng hỏi nàng sống ở thảo nguyên thế nào, chỉ biết đi dỗ cái người hối hận muộn màng đó!”
“Có giỏi thì để bà ta đi thảo nguyên thử xem, xem bà ta chịu được bao lâu!”
Từ Thanh a di không dám lên tiếng nữa.
Hoàng đế cữu cữu bị ta đâm trúng chỗ đau, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Con nha đầu này biết cái gì! Trẫm là đang rèn giũa tính khí mẫu thân ngươi, là vì muốn tốt cho nàng!”
“Từ Dục, con gái ngươi thật giống hệt ngươi năm đó, đúng lúc Tây Châu phái sứ thần đến, trẫm thấy chi bằng để nó đi hòa thân luôn đi!”
Mẫu thân vội chắn trước mặt ta, rút ra thanh kim sai đao mà phụ vương từng tặng.
“Ta xem ai dám động đến con gái ta!”
Lời còn chưa dứt, xa xa một con ưng bay đến, sà thẳng xuống trước mặt cữu cữu.
Thái giám rón rén lại gần con chim lớn cao đến nửa người.
“Là tín thư của tiểu Khả Hãn Hung Nô!”
“Trong thư nói, nói hắn mới kế vị, để tỏ thành ý, muốn đích thân dẫn binh mã đến Đại Lương triều cống!”
4.
Toàn sảnh đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh.
“Triều cống gì mà còn phải mang theo binh mã, rõ ràng là khiêu khích trắng trợn mà!”
“Chắc chắn là Từ Dục không làm tròn bổn phận công chúa hòa thân, khiến tiểu Khả Hãn nổi giận, giờ thì biết làm sao đây……”
“Theo ta thấy, nên đem hai mẹ con nàng ta trả lại, tiện thể cắt năm tòa thành biểu thị Đại Lương ta yêu chuộng hòa bình.”
Hoàng đế cữu cữu nuốt một ngụm nước bọt, vỗ mạnh bàn.
“Các ngươi gấp cái gì mà gấp, đường đường là Đại Lương, chẳng lẽ lại sợ một tiểu Khương Nô?”
Ông nói vậy, nhưng ánh mắt nhìn mẫu thân lại đầy trách móc.
Đang lúc bối rối, Từ Thanh a di lại đưa ra một cái chủ ý quỷ quái nữa:
“Bệ hạ, nếu Khương Nô đã muốn đến Đại Lương triều cống, tuyệt đối không thể để họ xem nhẹ chúng ta, chi bằng tổ chức một buổi diễn võ để thể hiện quốc lực Đại Lương.”