4

Tạ Nhiên ghét tôi, tôi hiểu.

Nghe bảo anh từng có vị hôn thê.

Vì tôi mà bị gia đình ép chia tay.

Anh ta đi sớm về khuya, không bao giờ bước vào phòng tôi.

Cũng coi như giữ lời – để tôi thủ tiết làm góa phụ.

Nhưng không sao.

Tôi nghĩ thoáng lắm.

Tiền và tình – phải chọn một.

Không có được tình, thì lao đầu kiếm tiền.

Đến ngày anh chán, nhà anh chịu thua, họ mà quay lại với nhau…

kết cục 80% là ly hôn thôi.

Từ nhà ông nội về, xe chưa dừng, tôi đã thấy vị “hôn thê cũ” ngoài cổng – Lý Thiến.

Cô ta mặc váy trắng, đứng ở nơi gió thổi, tóc tung bay.

Da trắng – môi đỏ – mắt ướt.

Đẹp như phim điện ảnh.

“Lý Thiến.” – Tạ Nhiên thấy cô ta thì lập tức hốt hoảng… vội vung tay hất mạnh tay tôi ra.

Cô ta nhìn tôi, rồi nhìn Tạ Nhiên, mắt lập tức ngấn lệ. “Anh Tạ Nhiên, anh ấy không cần em nữa rồi.”

Một câu nói, khiến tôi ngây người.

Cái gì là anh ấy không cần em nữa rồi vậy?

Tôi đánh giá Tạ Nhiên trước mặt, không ngờ Nhị công tử nhà họ Tạ quyết đoán, sát phạt thường ngày, lại là một kẻ liếm chó (simp)?

“Vào trong nói chuyện đi, ngoài trời gió lớn.”

Tôi đẩy cổng cho hai người họ đi vào. Cô ta rõ ràng có chút ác ý với tôi, không sao, tôi rất tự giác nhường phòng khách cho họ tâm sự, rồi quay về phòng ngủ.

Tôi ngủ một giấc tỉnh dậy – phòng khách không còn ai.

Dì giúp việc nói:

“Cô gái kia hình như bị trúng gió… ngất đi, cậu chủ…”

“Dạ, con biết rồi.” – tôi gật đầu.

Hôm đó, tôi chẳng muốn ăn tối.

Cứ nhìn từng con số trong tài khoản, mà lòng bứt rứt.

Cả đêm, Tạ Nhiên không về.

Tôi xỏ váy dây, mang giày cao gót – thẳng tiến đến quán bar.

5

Trong bar, bạn thân Chu Vân đã ngồi chờ.

“Không làm thiếu phu nhân nữa à? Chạy ra đây giải sầu?” – cô chọc tôi.

“Làm chứ, cười đến đơ hết cả mặt rồi, kiếm tiền đâu có dễ.”

Cô ôm bụng cười rũ rượi.

“Cũng phải, dù Tạ Nhiên trông cũng ngon thì nhìn mãi cũng phát ngán thôi.”

“Tiêu Dịch ấy, còn liên lạc không?”

“Không.” – tôi uống một hơi.

“Trước cậu cuồng anh ta lắm mà? Cả trường biết luôn. Khó khăn lắm mới yêu nhau, giờ nói gả cho người khác là gả ngay?”

Tôi im lặng một lát.

“Mẹ anh ta từng tìm tôi.”

“Hả? Tìm làm gì?”

“Cho tôi năm triệu (5 triệu NDT), bảo tôi rời xa cậu ấy.”

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Chu Văn, tôi không nhịn được cười, “Cậu xem TV nhiều quá rồi.”

“Bà ấy không cho tôi một xu nào cả, chỉ nói bố tôi phá sản rồi, bảo tôi phải tự giác, nói nếu người ngoài biết quan hệ giữa tôi và Tiêu Dịch, sẽ liên lụy đến việc kinh doanh của gia đình họ.”

“Vkl, bố cậu phá sản liên quan quái gì đến việc hai người yêu nhau chứ?”

“Liên quan chứ. Ngoài nhà họ Tạ, ai dám cưới tôi đâu?”

Tôi lại uống tiếp.

“Xoá hết rồi. Không nhắc nữa.”

“Được, tối nay không bàn về đàn ông. Chỉ ngắm trai đẹp.”

Thế là cô bạn thân của tôi, trong nửa tiếng đã giúp tôi kết bạn WeChat với mười anh chàng đẹp trai.

Nửa sau không chống cự được hơi men, một anh chàng đẹp trai đã gọi taxi đưa tôi về nhà.

Tôi loạng choạng đi bật đèn.

Kết quả, còn chưa chạm vào công tắc, một giọng nói đã vang lên từ phòng khách.

“Chơi vui nhỉ. Cũng chịu về nhà rồi cơ đấy?”

Tôi nhìn theo giọng nói.

Sofa tối om có một người ngồi đó…nhìn tôi chằm chằm.

Tạ Nhiên?

Tim tôi…hẫng đi một nhịp.
6.

Tôi tự nhủ không được hoảng, nhưng lúc thay giày tay vẫn không kiềm được run rẩy.

Vì mất thăng bằng, lúc bước tới nhận lỗi liền ngã nhào vào người anh ta.

Có thể nói, hình tượng tiểu thư danh môn dịu dàng hiền thục mà tôi dày công xây dựng, tan thành mây khói trong đêm nay.

Anh ta ngồi đó, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt đầy chán ghét:

“Lúc cô gả tới, cha cô nói cô dịu dàng rộng lượng, hiền thục hơn người.”

Liếc nhìn đồng hồ trên tay, anh ta nói tiếp:

“Người hiền thục hơn người sẽ đi bar nhảy nhót đến tận 5 giờ sáng à?”

Tôi cầu xin anh đừng nói nữa.

“Anh lấy tư cách gì mà nói tôi?” Tôi bất ngờ tủi thân bật khóc.

“Chẳng phải anh cũng đi hẹn hò với đóa sen trắng của anh tới tận giờ mới về sao?”

Có lẽ không ngờ tôi sẽ khóc, anh ta vốn định mắng thêm vài câu, bỗng chốc bối rối.

Đã diễn thì diễn cho trót, tôi liền trèo lên người anh ta, òa khóc thật to.

“Xuống mau.” Anh ta hạ giọng mắng.

Tôi không nghe, còn cố tình choàng tay ôm cổ anh ta.

“Anh biết mỗi ngày nhìn anh yêu người khác, tôi đau lòng cỡ nào không?”

“Anh biết mỗi đêm ngủ một mình trong căn nhà rộng thế này, tôi sợ đến mức nào không?”

Cả người tôi đè lên người anh, anh không dám nhúc nhích sợ tôi làm điều điên rồ hơn, vươn cổ né môi tôi.

“Tôi thấy… bây giờ cô đáng sợ hơn đấy.”

Anh đưa tay chắn tôi, tay kia cố giữ lấy tay tôi đang loạn động.

“Rất đáng sợ sao? Vậy là anh không thích tôi?”

“Quả nhiên anh không thích tôi rồi…”

Tôi diễn quá nhập tâm, đến mức nước mũi cũng chảy ra.

Rồi tôi… tiện tay quẹt hết vào người anh.

Anh có bệnh sạch sẽ, mặt đen như đít nồi.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi bất ngờ đổ chuông.

Tiếng chuông quá đột ngột, anh ta bực mình nhấc máy luôn.

“Alo, em về nhà chưa? Em không trả lời WeChat làm anh hơi lo.”

Giọng đàn ông vang vọng giữa phòng khách yên ắng.

Sắc mặt Tạ Nhiên không thể tệ hơn.

Chính là người vừa đưa tôi về ban nãy.

Chết tiệt!

Tôi hoảng thật rồi.

Thấy anh ta sắp nổi giận, tôi liều mạng… hôn luôn.

Có lẽ anh ta không ngờ, chưa kịp phản ứng đã bị tôi nhào tới.

Tôi hôn như cắn, đến cuối anh ta gần như buông xuôi.

“Đau.” Anh ta xoa gáy tôi, đẩy tôi ra.

Trong miệng có vị mặn nhẹ — hình như tôi cắn đến rách môi anh thật rồi.

“Đi tắm.”

Anh đứng dậy, xách tôi vào phòng tắm.

“Nếu sau này còn dám uống đến thế nữa, tôi sẽ…”

Chưa kịp dọa hết câu, tôi đã nôn thẳng vào người anh ta.

Nhìn ra được anh ta đã hoàn toàn sụp đổ, vì sau đó toàn bộ quần áo của anh đều bị sai người mang đi vứt hết.

Anh đứng trước cửa nhìn tôi một cái, rồi bất lực đóng cửa lại.

Tôi đứng một mình trong phòng tắm, tim đập nhanh đến mức có thể nghe rõ tiếng thình thịch trong lồng ngực.

7.

Tỉnh dậy đã là chiều.

Tạ Nhiên không còn ở nhà nữa.

Nghe dì giúp việc nói, tủ rượu đã bị dọn sạch ngay trong đêm.

Mấy ngày sau anh ta đều đi công tác, tôi nghi ngờ anh đang né tránh mình.

Hừ, gan đúng là bé.

Tôi cũng không rảnh, để tiện “duy trì liên lạc” với anh ta, tôi mang thẻ phụ của anh đi quẹt mua túi.

Tôi và Chu Vân khoác tay nhau vui vẻ dạo phố, cô ấy nghe chuyện tôi phát rồ tối đó mà hào hứng vỗ tay.

“Tuyệt! Gặp loại đàn ông cặn bã đó thì phải nôn thẳng vào người nó!”

“Lúc hôn sao cô không nôn luôn vào miệng anh ta cho đủ combo?”

Tôi: …

“Cô kinh tởm vừa thôi?”

Nụ hôn đó là ngoài ý muốn, nhưng nghĩ lại, đó là lần đầu tiên tôi thân mật như vậy với một người đàn ông.

Chỉ cần nhớ đến lúc anh ta khe khẽ nói ‘đau’, tim tôi vẫn còn đập loạn lên.

Chúng tôi cười nói đi vào cửa hàng hàng hiệu, rồi bỗng thấy Lý Thiến.

Tôi và cô ta nhìn nhau một giây, cả hai đều sững lại.

Cô ta làm ở đây?

Cũng coi như có chí khí đấy.

Giờ tôi thật sự giống kiểu nữ phụ ác độc trong phim, sống sờ sờ chen ngang một cặp tình nhân khổ mệnh.

Tôi khẽ thở dài, bước vào trong.

Lý Thiến chủ động tiến lại, “Cô Tô, cô muốn xem mẫu túi nào ạ?”

“Cô giới thiệu mẫu nào, tôi xem mẫu đó. Dù sao gu thẩm mỹ của chúng ta cũng giống nhau.”

Tôi mỉm cười, lễ phép đáp lại cô ta.

Cô ta xoắn chặt ngón tay, trông lại có phần rụt rè.

Một lúc sau, cô ta mang đến mấy chiếc túi.

Lúc cúi người, cổ áo hơi trễ xuống, khiến tôi không tránh khỏi việc nhìn thấy dấu vết “trái dâu” trên cổ cô ta.

Tôi thấy tim mình thắt lại, trong lòng như sóng cuộn triều dâng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười.

Chết tiệt, con mắt cô ta đúng là không tệ, cái nào tôi cũng thích.

“Khó chọn quá đi mất.” Tôi thử từng chiếc một trước gương.

“Nếu cô Tô thích, thì lấy hết đi ạ.” Quản lý cửa hàng bước tới, không tiếc lời khen tôi.

“Đúng vậy đó, chiếc nào cũng hợp với cô cả.” Nhân viên bên cạnh cũng phụ họa thêm.

“Không được, tôi phải hỏi chồng tôi đã. Mua đồ phải thực tế, không được hoang phí.”

Nói xong, tôi bấm gọi cho Tạ Nhiên ngay trước mặt tất cả mọi người.

Lý Thiến đứng bên cạnh, sắc mặt mỗi lúc một khó coi.

“A lô.”

“Chồng ơi~”

“Cô lại giở trò gì nữa đấy?”

“Chồng à, em vừa thấy mấy chiếc túi đẹp quá, khó chọn ghê á. Anh có rảnh không, giúp em chọn với nha~”

“Tô Minh Nguyệt, tôi đang họp.”

“Ồ, lấy hết luôn hả? Như vậy có ổn không ta… Nhưng anh nói rồi thì em đành nghe vậy, yêu anh nhiều, chồng nhé~”

Tôi nói một mạch, không cho anh ta cơ hội mắng, rồi lập tức cúp máy.

“Thanh toán được rồi chứ?” Tôi lấy thẻ từ trong túi, đưa cho Lý Thiến.

“Đ…được ạ.” Cô ta cắn môi, cầm thẻ đi quẹt.

Chu Vân đứng bên cạnh bị màn biểu diễn của tôi làm cho choáng váng.

“Cái kiểu này của cô bắt đầu từ khi nào vậy?”

“Kiểu gì cơ?”

“Khoe khoang… rồi còn phát cẩu lương nữa chứ.”

Trán tôi nổi ba đường gân xanh, khẽ nói: “Cô có thấy vết hôn trên cổ cô ta không? Là Tạ Nhiên để lại đấy, cô ta là bạch nguyệt quang của anh ta.”

Chu Vân suýt chút nữa nhảy dựng lên.

“Cái này mà cô cũng chịu được á?”

“Chứ sao? Tôi lăn ra chợ mắng chửi à?”

Mất mặt lắm.

Tôi và Chu Vân xách túi chuẩn bị ra khỏi cửa.

Lý Thiến tiễn chúng tôi đến tận cửa, rồi bỗng gọi tôi lại:

“Cô Tô.”

“Ừm?” Tôi dừng chân.

“Cô thật sự không cần phải làm thế này… Tôi chưa từng… chấp nhận tình cảm của anh Tạ.”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!