1

 

“Cạch” một tiếng.

 

Công tắc trên tường bật sáng, cả căn phòng sáng trưng.

 

Đối diện tôi, là gương mặt đẹp trai sắc sảo như tạc tượng – lạnh lùng, cao quý. Tôi đỏ bừng mặt tới tận mang tai.

 

Mà lúc đó…tôi vẫn còn đang ngồi trên người anh. Dây váy trễ vai tuột hẳn xuống cánh tay.

 

Tôi hoảng loạn bật dậy.

 

Vừa lùi ra xa, vừa nhặt áo khoác dưới đất quấn kín người.

 

Hôm nay là kỷ niệm một năm tôi và bạn trai – Giang Vũ quen nhau.

 

Tôi đồng ý cùng anh tới khách sạn.

 

Bộ đồ trên người là bộ nội y gợi cảm anh từng chọn cho tôi — chất ren, chút xuyên thấu.

 

Mặc lên người…gần như chẳng khác gì không mặc.

 

Vì tăng ca nên tôi tới muộn.

 

Giang Vũ bảo để thẻ phòng sẵn ở quầy lễ tân cho tôi.

 

 

 

Tôi lấy thẻ rồi lên thẳng tầng.

 

Để tạo bất ngờ cho bạn trai, tôi không bật đèn, nhào vào ôm hôn anh luôn.

 

Nhưng giờ đây…

 

Nội thất xa hoa sang trọng, gương mặt lạnh lùng khí chất này…

 

Tôi lập tức nhận ra mình lấy sai thẻ, vào nhầm phòng.

 

“Xin… xin lỗi, Tổng giám đốc Lục! Em… hình như vào nhầm phòng rồi!”

 

Tôi cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Lục Tư Thần.

 

Nghĩ đến những hành động vừa rồi mình làm với anh…tôi cảm giác xấu hổ đến mức muốn chếc đi luôn cho rồi.

 

Anh vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.

 

Chỉnh lại áo quần, từ sofa đứng lên.

 

“Vậy… chỉ là hiểu lầm?”

 

Anh bước đến gần tôi.

 

Chiều cao gần một mét chín, áp lực mạnh đến mức ánh đèn trên đầu cũng bị che khuất.

 

Tôi buộc phải ngước lên, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh.

 

“Đúng…em đến gặp bạn trai. Em lấy nhầm thẻ phòng…”

 

Tôi nuốt khan, cố giải thích.

 

Anh im lặng.

 

Lục Tư Thần nhìn tôi từ trên cao, yết hầu khẽ chuyển động.

 

Động tác ấy khiến tôi càng thêm thấp thỏm căng thẳng.

 

Tôi chờ anh phán xét.

 

Dù sao…bị một người phụ nữ lạ sờ mó lung tung trong bóng tối, về cơ bản cũng tính là q u ấ y rối rồi.

 

Nhưng ngay giây sau, anh chỉ lạnh nhạt lùi bước.

 

“Ra ngoài.”

 

Hai chữ đơn giản, nhưng đủ khiến trái tim tôi đang bị siết chặt…rơi xuống đất cái “phịch”.

 

Anh đã quyết định bỏ qua cho tôi…?

 

Tôi lập tức cúi người cảm ơn, chạy khỏi phòng như trốn khỏi hiện trường gây án.

 

 

 

2

 

Vừa ra khỏi phòng, điện thoại reo.

 

“Lạc Lạc, em tới khách sạn chưa? Anh đợi nãy giờ mà không thấy em lên.”

 

Giọng Giang Vũ vang lên, kéo suy nghĩ rối bời của tôi trở lại.

 

Tôi cố giữ bình tĩnh:

 

“Giang Vũ…tự nhiên em thấy hơi đau bụng… mình để hôm khác nhé…”

 

Vừa xảy ra chuyện như vậy, tôi không còn tâm trạng ở cạnh anh tối nay nữa.

 

Giang Vũ có chút tiếc nuối nhưng vẫn xuống tầng sảnh.

 

“Không sao chứ? Sao tự nhiên thấy không khỏe?”

 

Gặp tôi ở đại sảnh, anh lo lắng hỏi.

 

“Có lẽ… tại dạo này tăng ca nhiều quá… nên hơi mệt.”

 

Tôi tỏ ra khó chịu.

 

“Vậy anh đưa em về.”

 

Anh xoa đầu tôi rồi lái xe đưa tôi về nhà.

 

3

 

Về đến nhà, tôi trằn trọc cả đêm không ngủ nổi.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!