Quá xấu hổ.

 

Vào nhầm phòng còn đỡ…

 

Mà tôi lại vào phòng sếp tổng công ty mình.

 

Còn đè người ta xuống sofa hôn với sờ!

 

Bình thường ở công ty, Lục Tư Thần là người đứng trên đỉnh kim tự tháp.

 

Nghe nói anh không gần nữ sắc, lối sống sạch sẽ.

 

Ai cũng chỉ dám ngước nhìn, không ai dám lại gần.

 

Vậy mà tôi…

 

Lại dám xâm phạm thần linh…

 

Ngày mai…có khi trên bàn tôi sẽ là đơn đuổi việc?!

 

Hôm sau đi làm.

 

Tôi mắt thâm quầng, người choáng váng.

 

May mắn thay, cả ngày vẫn bình thường. Không hề có động tĩnh gì.

 

Tôi cầu trời vái phật, cố gắng tới gần hết giờ làm.

 

Đột nhiên phòng hành chính gửi thông báo: tất cả đến phòng hội nghị lớn họp.

 

Không lâu sau — Lục Tư Thần bước vào.

 

Anh mặc vest xám đậm, vai rộng eo hẹp, thân hình như người mẫu, gương mặt như mô hình 3D hoàn hảo.

 

Vừa xuất hiện đã như mang theo ánh đèn sân khấu, thu hút toàn bộ ánh nhìn.

 

Vẫn là phong thái lạnh lùng, xa cách người ngoài ngàn dặm.

 

Anh phát biểu xong, các lãnh đạo khác lần lượt lên tiếng.

 

Tôi lẩn trong đám người, suốt cả buổi anh chẳng liếc tôi lấy một lần.

 

Với vị CEO trẻ tuổi như anh — một đoá hoa trên núi cao làm sao để mắt đến nhân viên nhỏ nhoi như tôi?

 

Tốt rồi.

 

Ít nhất… tôi vẫn giữ được công việc.

 

Về đến nhà, tôi tắm nước ấm, thở phào nhẹ nhõm.

 

Nhưng đêm nằm xuống, trong đầu lại chợt ùa về ký ức tối qua.

 

Với chênh lệch thể hình như vậy giữa tôi và anh…

 

Lúc đó…

 

Rõ ràng anh hoàn toàn có thể đẩy tôi ra.

 

Vậy sao anh lại không làm gì…mà còn để mặc tôi làm càn…?

 

Nghĩ đến đây, mặt tôi nóng bừng, tim đập loạn.

 

4

 

Vài hôm sau, mọi chuyện vẫn bình an.

 

Trưởng nhóm bảo tôi mang tài liệu lên cho Tổng giám đốc Lục.

 

Theo thông thường, kiểu nhân viên quèn như tôi làm sao có cơ hội tiếp xúc với “đại lão” như anh.

 

Đã xảy ra chuyện như thế, tôi chỉ mong trong mắt anh – tôi là người vô hình.

 

 

 

Nhưng trưởng nhóm có việc bận, còn dặn tài liệu bắt buộc phải có chữ ký anh càng sớm càng tốt.

 

Tôi đành phải lấy hết can đảm, gõ cửa phòng Tổng giám đốc.

 

Vào phòng, không thấy anh.

 

Tôi do dự một chút, định đặt tài liệu xuống bàn rồi rời đi.

 

Nhưng vừa xoay người — lại thấy anh đứng ngay phía sau.

 

Tôi hoảng quá, hất đổ xấp tài liệu xuống đất.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!