Chỉ cần nghĩ đến gương mặt cấm dục, thâm sâu, kiêu ngạo của Thẩm Tu Minh gọi tôi là “bé con” trong voice chat.

Nghĩ đến bàn tay dài và trắng của anh ấy không chỉ xoay được quả địa cầu, mà còn xoay ví cực đỉnh chuyển khoản cho tôi…

Lỗ tai tôi đỏ ửng, ngoi đầu khỏi chăn, mở lại khung chat với Brand: [Không chia cũng được, nhưng em có điều kiện.]

Anh ấy trả lời ngay lập tức: [Bé yêu cứ nói, chỉ cần không chia tay, bảo anh làm gì cũng được.]

Tôi chần chừ một chút, cuối cùng gõ từng chữ một: [Nếu em hỏi… anh nói sẽ kèm em học Vật lý, anh còn giữ lời không?]

4

Để không bị Thẩm Tu Minh phát hiện tôi là sinh viên của anh, tôi chỉ hỏi những phần kiến thức liên quan đến môn chuyên ngành.

Lần trước chia tay, chắc để lại bóng ma tâm lý trong lòng anh, nên giờ nói chuyện với tôi, anh cực kỳ nhẹ nhàng cẩn thận: [Bé con nghe không hiểu, chắc chắn là tại anh giảng chưa rõ.]

[Bài này sai, chắc vì anh chưa nói kỹ phần đó.]

[Học mệt thì nghỉ đi, mai chúng ta học tiếp.]

Một Brand dịu dàng đến vậy, lại trùng khớp với bông hoa lạnh lùng tôi nhìn thấy trên bục giảng… Thật sự khiến người ta cảm giác như hai thế giới hoàn toàn tách biệt.

Đào Tử chọt nhẹ vào tay tôi: “Cầm Cầm, mày thấy có phải gần đây thầy Thẩm… hiền hơn không?”

Tôi lúng túng cúi đầu: “Vậy à.”

“Tất nhiên rồi! Hôm nay có đứa nhờ bạn điểm danh hộ, hồi trước là đại tội luôn đó. Vậy mà thầy chỉ bắt viết bản kiểm điểm là xong?”

Tôi từng nói với Brand rằng học sáng 8 giờ hay chiều 2 giờ đều là thử thách sinh tồn, dậy được là anh hùng.

Khi đó anh chỉ bật cười khe khẽ, tôi còn tưởng người kỷ luật như anh không thể hiểu được cảm giác đó.

“Còn nữa! Bây giờ mỗi khi tan học, thầy đều nán lại 10 phút để giải đáp thắc mắc. Hồi trước chỉ cần nhìn thấy bài tập là thầy bảo: ‘Về nhà đọc thêm sách, đừng chơi điện thoại khi học.’”

Tôi sắp không chịu nổi nữa rồi.

Hôm qua anh vừa giúp tôi giải được một bài mà tôi vật vã bao lâu không làm ra.

Anh hỏi sao tôi không trực tiếp nhờ thầy giảng dạy.

Tôi bảo: “Sợ hỏi xong, trí tuệ của em bị lộ ra, ngại chết đi được, hehe.”

Anh bật cười bất đắc dĩ, giọng nhẹ như nước: “Không đâu. Em sợ, chắc là do thầy ấy bình thường lạnh lùng quá.”

Aaaaaa!

Kiểu thay đổi âm thầm mà dịu dàng như vậy, đúng là trúng tim đen!

Cái ý nghĩ “muốn gặp ngoài đời” trong tôi, trong khoảnh khắc đó bỗng cháy bùng lên!

5

Muốn gặp thì gặp, không được thì thôi!

Dù sao thì, học kỳ sau anh cũng sẽ về lại K Đại.

Lúc đó, chúng tôi không còn là mối quan hệ “thầy – trò” nữa rồi.

Chỉ là tôi không ngờ, ngày ấy lại đến sớm hơn mình tưởng.

Đào Tử thông tin lúc nào cũng nhanh như chớp, báo tôi một tin “mật”: Giáo sư khách mời đẹp trai nhất khoa Vật lý – Thẩm Tu Minh – sau khi dạy nốt buổi cuối tuần sau sẽ quay về K Đại. Những buổi còn lại sẽ do giảng viên khác tiếp quản.

Dân tình biết tin đã đua nhau kéo lên diễn đàn trường lập thread chồng tầng liên tiếp.

Video, ảnh lén chụp thầy Thẩm tràn lan như vỡ trận.

Tôi vừa chuột phải lưu ảnh, vừa nhanh chóng suy nghĩ xem nên làm cách nào để nói thật với anh.

Gặp chuyện khó xử, cứ để cơ học lượng tử lo. Tôi quyết định đến thư viện tìm một góc yên tĩnh, củng cố lại lòng can đảm.

Ôm một đống sách, cuối cùng tôi cũng tìm được một chỗ trống ở góc xa khu sách tiếng nước ngoài. Góc này bị khuất, bình thường mà ra trễ là bị dân ôn thi thạc sĩ chiếm mất rồi.

Tôi lấy điện thoại ra, dán phần nội dung đã viết sẵn trong ghi chú vào khung chat:

[Brand, có thể anh đã đoán ra rồi, chúng ta học cùng trường.]

[Em nghĩ… chúng ta có thể gặp nhau một lần.]

[Trước lúc mặt trời lặn, em đợi anh trước thư viện Bắc Giáo.]

Chỉ ba dòng ngắn gọn, tôi đọc đi đọc lại, cuối cùng hít một hơi thật sâu, chuẩn bị nhấn gửi…

Ngoài kia bỗng vang lên tiếng nói chuyện đè giọng xuống.

Một trong những giọng nói đó, vô cùng quen tai.

“Tu Minh, lần này cậu đi vội quá rồi đấy. Không phải bị mấy em nữ sinh trường tôi nhiệt tình quá làm sợ hả?”

“Đừng đùa kiểu đó. Tôi không bao giờ có hứng thú với mấy cô bé con.”

“Đùa thôi mà, tôi biết cậu kén mà. Nghe nói cộng sự nghiên cứu bên nước ngoài của cậu về nước rồi? Lần này cậu về cũng là vì cô ấy…”

Rầm!

Chồng sách trước mặt tôi đột nhiên đổ sập xuống.

“Ai đấy?” Giọng nói bên ngoài áp sát.

Tôi giật mình hoảng hốt.

Tay run lên.

Tin nhắn… đã gửi đi rồi.

Cách một dãy kệ sách, tiếng chuông thông báo vang lên…

6

Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Tiếng bước chân đột ngột dừng lại.

“Tôi đi trước đây.” Thẩm Tu Minh không tiếp tục tiến về phía này nữa.

“Có việc gấp.”

“Này! Tối nay hẹn đánh bóng rổ với tụi tôi cơ mà, lại cho bọn này leo cây hả?”

“Các cậu cứ chơi đi, đồ ăn khuya để tôi bao. Tôi phải ra sân bay đón người.”

“Ồ~~ hiểu rồi hiểu rồi. Thay tôi gửi lời hỏi thăm Kiều Chi nhé~”

“Cậu không có số cô ấy à? Muốn hỏi thì tự mà hỏi.”

“Tsk. Đi đi đi, có gái là quên anh em liền ha!”

Tôi ngồi xổm xuống, nhặt từng cuốn sách vừa rơi đầy đất, ngay lúc đó, một đôi giày thể thao lọt vào tầm mắt.

“Em gái nhỏ, có cần giúp không?”

Một người đàn ông trẻ mặc đồ thể thao cúi người xuống, trêu chọc nhìn tôi.

Là thầy Trần Húc bên khoa Toán – bạn của Thẩm Tu Minh.

Tôi vội đứng dậy cảm ơn, ôm sách chạy khỏi đó như chạy nạn.

Ra đến cửa thư viện, tim vẫn chưa đập lại bình thường.

Tôi móc điện thoại ra xem – quả nhiên…

Một dấu chấm than đỏ chót nằm lù lù trong khung chat.

Tin nhắn lúc nãy gửi không thành công!


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!