“Cha đứa bé đâu?” Anh lại hỏi, giọng dửng dưng, đầu vẫn cúi.

 

Nhưng tôi thấy được tay anh đang cầm bút.

 

Khớp ngón tay vì siết chặt mà trắng bệch, như thể sắp bóp nát luôn cây bút ấy.

 

Một góc nào đó trong tim, bất chợt bị thứ bình thản gần như tàn nhẫn phủ lên.

 

Tôi ôm chặt con gái hơn, con bé sốt đến ngơ ngác, thân người mềm rũ.

 

Tôi nghe thấy giọng mình vang lên, bình ổn, thậm chí cố tình mang theo chút thong thả như người phụ nữ có chỗ dựa:

 

“Anh ấy ở nhà, ngủ rồi.”

 

Một tiếng cười khẽ vang lên, mang theo đầy mỉa mai.

 

Một tiếng cười khẽ bật ra từ cổ họng anh, đầy mỉa mai.

 

Cuối cùng, anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh buốt.

 

Từng chữ như đóng băng trước gió rét:

 

“Cô đúng là nhìn người chẳng ra gì.”

 

Anh cố ngắt nhịp, để từng âm vang lên rõ ràng, như cố tình nhấn sâu vào tim tôi.

 

Tôi khẽ nhếch môi, đáp lại bằng vẻ bất đắc dĩ vừa đủ, như thể đang than phiền về một người chồng chẳng tinh tế nhưng lại buộc phải bao dung:

 

“Biết sao được… Dù sao anh ta cũng là ba của con tôi.”

 

Lúc này, Trì Diễn mới đứng dậy, cầm lấy ống nghe rồi cúi xuống khám cho con bé.

 

“Cô nhóc, hít thở sâu nào…”

 

Con bé ngoan ngoãn làm theo, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn người bác sĩ mặc áo blouse trắng, vừa lạ lẫm, vừa quen thuộc đến kỳ lạ.

 

Khám xong, anh đứng thẳng dậy, vừa viết bệnh án, vừa đều giọng giải thích tình trạng.

 

Đơn thuốc được đưa cho tôi, đầu ngón tay anh bình tĩnh đến mức không hề run.

 

“Ra quầy thanh toán rồi đi lấy thuốc, y tá sẽ dẫn đi truyền dịch.”

 

Tôi ôm con xoay người rời đi, không ngoái đầu lại.

 

Ánh đèn trắng dọc hành lang kéo dài bóng mẹ con tôi, như đang lặng lẽ đo đếm sáu năm xa cách.

 

Con bé được truyền nước, sốt cũng hạ dần, nằm trên giường bệnh ngủ ngoan lành.

 

Tôi nhẹ nhàng vuốt tóc con, càng nhìn càng thấy nét mặt giống anh ấy đến kỳ lạ.

 

“Mẹ ơi…” con bé lẩm bẩm trong cơn mơ, “chú bác sĩ kia… giống ba trong hình quá…”

 

Tim tôi bỗng siết lại.

 

“Ngủ đi, con yêu.” Tôi cúi xuống hôn nhẹ lên má con bé, lòng rối như tơ vò, vừa chua xót, vừa rối bời.

 

Trời gần sáng, Trì Diễn quay lại.

 

Anh mặc áo sơ mi trắng, quần dài sẫm màu, tay cầm theo túi đồ ăn còn bốc khói — cháo nóng và hoành thánh.

 

“Suất trực dư ra một phần.” Anh đặt đồ ăn lên tủ đầu giường, ánh mắt dừng lại trên gương mặt con bé đang say ngủ — ánh nhìn ấy phức tạp đến mức tôi không đọc nổi.

 

“Con bé… tên là gì?”

 

Tôi đáp nhỏ:

 

“Con bé tên Niệm Niệm. Họ Thẩm.”

 

Anh bỗng quay phắt sang nhìn tôi, trong mắt là sự kinh ngạc không hề che giấu.

 

Rồi rất nhanh, cảm xúc ấy bị một nụ cười giễu cợt thay thế — không rõ là giễu cợt tôi, hay chính bản thân anh.

 

“Thẩm Thu,” anh khẽ gọi, giọng khàn đặc vì thức trắng nhiều đêm, “chúng ta nói chuyện đi.”

 

Chúng tôi đứng ở hành lang cuối dãy, nơi có ban công hứng chút ánh sáng nhàn nhạt đầu buổi sớm.

 

“Lý do lúc đó là gì?” Anh dựa người vào lan can, châm một điếu thuốc. Khói thuốc lượn lờ che đi nửa gương mặt sắc lạnh. “Chỉ vì tôi quên sinh nhật em? Hay vì dạo ấy tôi quá bận dự án, không có thời gian bên em?”

 

Quả thật, đó là giọt nước tràn ly trong lần cãi nhau cuối cùng… nhưng chưa bao giờ là lý do thật sự.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!