Năm xưa khi nương ta mang thai a muội, di nương của Tiêu Như Ý vốn là tỳ nữ thân cận của nương ta, lại nảy sinh tà tâm.
Bà ta to gan lớn mật hạ dược phụ thân ta, gạo nấu thành cơm.
Sau đó phụ thân ta nổi trận lôi đình, định đem bà ta bán khỏi phủ, nhưng nương ta tâm thiện, giữ người lại, đặt ở hậu viện làm một thiếp thất có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Di nương ngược lại tốt số, một lần liền hoài thai sinh ra nàng ta.
Nhưng phụ thân ta không thích di nương, càng không thích Tiêu Như Ý, chỉ nghe theo lời nương ta, cho hai mẫu nữ nàng ta ở Tiêu phủ có miếng cơm ăn.
Ta khi còn nhỏ không hiểu những chuyện quanh co lòng vòng trong hậu trạch, chỉ cảm thấy muội muội này thật đáng thương, đến Tết cũng chẳng có nổi một tấm áo mới.
Là tỷ tỷ, lý nên chăm sóc muội muội.
Một lần chăm sóc này, liền kéo dài hơn mười năm.
Kết quả thì sao, ta bị chính tay nó chuốc năm bát thuốc giục sinh, sống sờ sờ bị băng huyết mà chết, cả phòng sinh ngập tràn máu tươi, thậm chí tràn cả ra ngoài.
Ta nhịn không được run rẩy toàn thân.
Trong người một người sao có thể chảy ra nhiều máu đến như vậy?
[Chậc chậc chậc, nữ chính đi dứt khoát thật, nàng ấy không nghe thấy phụ thân mình chửi hung thế nào đâu, chửi đến mức nữ phụ tức hộc máu luôn.]
[Mẹ kiếp, từ truyện trọng sinh nghẹn khuất biến thành đại nữ chủ sảng văn rồi? Đã theo dõi, đừng phụ lòng nha.]
[Thôi đừng, tính cách nữ chính thế nào chúng ta còn lạ gì, trọng sinh rồi mà còn nghẹn khuất như thế, chưa trọng sinh thì chẳng phải càng thảm hơn sao, ta không dám xem đâu, té trước đây.]
Tâm thần ta ngưng trọng.
Câu nói này là có ý gì?
Tiệc mừng thọ loa qua loa kết thúc, phụ thân sai người trói Tiết Yến Từ gửi trả về Trấn Quốc công phủ.
Quay đầu lại liền nhốt Tiêu Như Ý vào phòng củi, không có lệnh không được ra ngoài.
Lại gọi ta đến từ đường, hỏi ta có quyết ý hòa ly hay không.
Ta chỉ cần nhắm mắt lại, liền hiện lên cảnh tượng bản thân băng huyết chết trong phòng sinh.
Hòa ly chắc chắn là phải làm, thế nhưng…
Nương nắm lấy tay ta, lệ rơi đầy mặt.
“Nhưng hài tử trong bụng con, phải làm sao bây giờ?”
Cái thai này của ta vừa tròn ba tháng, theo lệ cũ, đã có thể công bố ra ngoài.
Ta cố ý chọn ngày đại thọ của phụ thân, muốn song hỷ lâm môn.
Nhưng ta chân trước vừa mới báo tin vui cho phụ mẫu, chân sau đã đụng phải chuyện xấu xa của Tiết Yến Từ và Tiêu Như Ý, hiện giờ càng là chủ động đề nghị hòa ly.
Hỷ sự đang yên đang lành, chớp mắt đã biến thành tai họa phiền toái.
Nếu giữ lại nó, sau này hòa ly rồi, đợi đứa bé sinh ra biết phải xử sự thế nào?
Là mang họ Tiết, hay mang họ Tiêu?
Nhà quyền quý coi trọng huyết mạch nhất, chỉ sợ Quốc công phủ sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Nhưng nếu không cần nó nữa…
Ta do dự.
Đứa bé này tồn tại trong bụng ta, là một sinh mệnh, sao ta có thể…
[Ta đã nói gì nào, ta biết ngay cái tính nhu nhược của nữ chính sẽ không nỡ phá thai mà!]
[Lầu trên, có thể đừng khắt khe với nữ nhân cổ đại như vậy được không? Bọn họ đâu có điều kiện y tế hiện đại, lỡ như lúc phá thai bị băng huyết chết thì sao?]
[Mấy người bênh vực nữ chính là chưa đọc đoạn sau à? Nữ chính dù có trọng sinh cũng vẫn giữ lại đứa bé này! Nàng ta còn tưởng kiếp trước nhi tử biến thành như thế đều do nữ phụ dạy hư, đinh ninh mình có thể dạy con nên người, còn muốn giúp nhi tử lấy được Quốc công phủ, kết quả thì sao, chậc chậc chậc…]
[He he, thằng bạch nhãn lang kia giống hệt phụ thân nó, nữ chính đốc thúc nó cầu tiến thì nó cảm thấy nữ chính coi mình là công cụ, nữ phụ ngày ngày dỗ dành nó chơi bời thì nó cảm thấy nữ phụ mới thật lòng thương yêu nó… Về sau còn giúp nữ phụ hãm hại nữ chính, nữ chính nghẹn khuất đến tận đại kết cục mới phát hiện thằng bạch nhãn lang này hết thuốc chữa!]
[Phải nói là, nữ nhân có thể bớt chút lòng từ bi với con cái được không? Từ lúc cắm rễ vào tử cung, nó chính là ký sinh trùng danh chính ngôn thuận rồi!]
[Máu thịt của mình không thể biến thành lưỡi dao nhọn đâm ngược lại mình, có hiểu hàm lượng vàng của câu này không hả! Có thể yêu bản thân mình hơn một chút được không?]
[Đã bảo với mấy người nữ chính là đồ vô dụng rồi, mấy người còn không tin, cái gì mà đại nữ chủ báo thù, rốt cuộc vẫn là văn phong đầy nghẹn khuất, bỏ truyện.]
[Không thích xem thì đi ra chỗ khác được không, không ai quan tâm ý kiến của mấy người đâu.]
Những dòng chữ kỳ quái dường như đang cãi nhau, từng hàng chữ lướt qua cực nhanh.
Nhưng ta vẫn phân tích ra được tiền căn hậu quả.
Sau khi trọng sinh, ta không nỡ bỏ đứa con trong bụng, cũng không lựa chọn hòa ly ngay từ đầu, ngược lại chọn cách nhẫn nhịn.
Trước tiên là tung chuyện Tiêu Như Ý bị hủy hoại sự trong sạch cho ai ai cũng biết, triệt để hủy hoại thanh danh của nàng ta và Tiết Yến Từ.
Bức ép Tiêu Như Ý đến đường cùng, quỳ trước mặt ta khổ sở cầu xin vào Trấn Quốc công phủ làm thiếp, ngày sau mặc ta nhào nặn.
Ta một lòng cho rằng nắm thóp được Tiết Yến Từ và Tiêu Như Ý, lại sinh con ra dạy dỗ tử tế, ngày sau nhất định có thể kế thừa Trấn Quốc công phủ, hăng hái sảng khoái.
Nhưng ta vạn lần không ngờ tới, đứa bé này giống hệt Tiết Yến Từ, dễ dàng bị Tiêu Như Ý lôi kéo dụ dỗ.
Làm lại một đời, nó vẫn lựa chọn nhận giặc làm mẫu thân.
Mà ta vào thời khắc cuối cùng mới nhìn rõ mọi chuyện, từ bỏ nhi tử này, dùng thủ đoạn tàn độc tiễn cả nhà ba người bọn họ lên đường.
Ta theo bản năng sờ lên bụng dưới vẫn còn bằng phẳng, đầu tim run lên bần bật.
Những dòng chữ kia nói đúng, nếu không có họ nhắc nhở, có lẽ ta sẽ thật sự giữ lại tên bạch nhãn lang này.
Nhưng hiện tại, đã chọn hòa ly thì phải cắt đứt cho sạch sẽ.
Ta quỳ “phịch” xuống trước mặt phụ mẫu, cúi rạp người dập đầu.
“Phụ thân, nương, hài nhi bất hiếu, hài nhi muốn bỏ đi nghiệt chủng trong bụng này.”
Trong từ đường một mảnh hỗn loạn, nương ta thậm chí còn khóc thành tiếng, hỏi ta tội gì phải khổ như vậy.
Đường đường là Tiêu phủ, cũng không phải không nuôi nổi một đứa bé.
Ta sa sầm mặt mũi lắc đầu.
Nếu đã hai đời đều không có duyên phận mẫu tử với đứa bé này, vậy ta buông tay là được.
Những dòng chữ đen kia nói đúng, ta nên yêu thương bản thân mình nhiều hơn một chút.
Nhưng chưa đợi ta thuyết phục mẫu thân đồng ý cho ta phá thai.
Môn đồng vào báo, phu thê Trấn Quốc công tới cửa nhận lỗi.
Từng rương vàng bạc châu báu như nước chảy được khiêng vào khoảng đất trống trước nhà.
Trấn Quốc công dẫn theo phu nhân, vừa vào cửa đã vái chào phụ thân ta, thay mặt Tiết Yến Từ tạ lỗi với phụ thân và ta.
“Tử Yến cái thằng nghịch tử kia, ta đã đánh gãy chân nó rồi, không có nửa tháng đừng hòng xuống giường!”
Hôm qua tiệc mừng thọ của phụ thân ta mời hơn phân nửa nhân vật có máu mặt trong kinh thành.
Trước mặt bao nhiêu người mà gây ra chuyện bê bối nhường này, cái bản mặt già nua của Trấn Quốc công đã không biết giấu vào đâu.
Tiết Yến Từ sau khi bị đưa về, Trấn Quốc công tính tình nóng nảy trực tiếp ra tay độc ác, hiện tại hắn còn đang nằm trên giường sống chết chưa rõ.
Trấn Quốc công phu nhân không màng nương ta ngăn cản, khăng khăng kéo ta về phía bà ta.
Trong lời nói ngoài lời nói đều là khuyên ta đừng hòa ly.
“Minh Châu, ta cũng là mẫu thân của con, nghe ta khuyên một câu được không? Hiện giờ trong bụng con đã mang cốt nhục nối dõi của hai dòng họ, mạo muội hòa ly, con để đứa bé này phải làm sao?”
“Yến Từ ấy mà, nó… nó là bị con tiện nhân kia hại thôi! Ai mà ngờ được thứ nữ không lên nổi mặt bàn kia lại dám tính kế Thế tử Trấn Quốc công phủ chứ?”
“Phải ta nói ấy, loại nghiệt chủng thứ xuất như thế, chính là ti tiện bẩn thỉu, nay lại gây ra chuyện xấu hổ bực này, chi bằng sớm đánh chết cho xong, cũng đỡ làm ô uế thanh danh Tiêu gia!”
Tim ta đập thình thịch kinh hãi.
Trấn Quốc công phu nhân lại độc ác đến mức này, thảo nào Tiết Yến Từ và Tiêu Như Ý trăm phương ngàn kế muốn tính kế ta.
Nhưng ta ý đã quyết, bất luận thế nào cũng sẽ không hồi tâm chuyển ý.
Ta nhẹ nhàng gạt tay Trấn Quốc công phu nhân ra, đứng dậy hành lễ với bà ta.
“Phu nhân thứ lỗi Minh Châu bất hiếu, tình nghĩa phu thê giữa Minh Châu và Tử Yến đã tận…”
“Về phần hài nhi trong bụng, Minh Châu đã có định đoạt.”
Ta nhìn thị nữ bên cạnh, lạnh lùng ra lệnh: “Đi mời phủ y, chuẩn bị thuốc phá thai.”
“Cái gì!”
Trấn Quốc công phu nhân “soạt” một cái đứng bật dậy.
[Vãi chưởng, thật hay đùa đấy? Nữ chính vùng lên rồi, thật sự nguyện ý bỏ cái thai bạch nhãn lang kia sao?]
[Nhưng mà phá thai thời cổ đại, nữ chính lỡ như lại băng huyết…]
[Ta ủng hộ tự do phá thai! Nữ nhân không thể bị con cái trói buộc!]
Thế nhưng người phản ứng dữ dội hơn bà ta lại là một người khác.
Tiêu Như Ý không biết làm cách nào thoát khỏi sự canh giữ của viện vệ, từ hậu viện chạy tới đường ốc ở tiền sảnh.
Nghe tin ta muốn chuẩn bị thuốc phá thai, mặt mũi nàng ta trắng bệch.