3
“Tần Nguyệt, ngươi có biết tội không!”
Ta ngơ ngác nhìn bà ta, không hiểu bà ta đang diễn trò gì.
Nhưng trong mắt bà ta, vẻ mặt này của ta lại thành ra bị khí thế của bà ta dọa sợ, bà ta càng thêm ngang ngược: “Cảnh An nhà chúng ta là hoàng tử, là Trữ quân tương lai! Còn ngươi? Chẳng qua chỉ là một cô nhi, may mắn được gả vào hoàng thất đã là phúc đức lắm rồi, sao còn mặt dày ghen tuông như vậy!”
“Ta nói cho ngươi biết, Tiểu Hòa đã theo mẫu tử ta nhiều năm, tình cảm giữa chúng ta sớm đã không phải người ngoài như ngươi có thể xen vào, ngươi nên nhìn cho rõ thân phận của mình!”
Ta cười lạnh một tiếng, khoanh tay vẻ không liên quan: “Ồ, thì liên quan gì đến ta?”
Nhu phi tức đến độ ném thẳng chén trà về phía ta. Ta không động thanh sắc, né sang một bên, chén trà thuận thế rơi trúng người Tạ Cảnh An vừa mới chạy tới.
Thấy nhi tử cưng bị chút thương ngoài da, Nhu phi liền ra lệnh cho hộ vệ bên cạnh đè ta xuống đất.
“Ngươi là cái thá gì! Còn dám né? Ta là trưởng bối của ngươi, dạy dỗ ngươi là phận sự, không ngờ ngươi lại không biết điều như vậy.”
Tạ Cảnh An thấy ta bị khống chế, ánh mắt đầy đắc ý, hắn bóp cằm ta, hung hăng nói: “Cho ngươi ngông cuồng! Ngươi tưởng hoàng thất dễ vào lắm sao! Ta nói cho ngươi biết, đừng tưởng ta đồng ý cưới ngươi là trong lòng có ngươi! Ngươi có thể có được người của ta, nhưng vĩnh viễn không có được trái tim ta!”
“Thứ nữ nhân độc ác như ngươi sao có thể so với Tiểu Hòa, ta cũng chẳng ngại nói cho ngươi biết, Tiểu Hòa đã mang cốt nhục của ta.”
“Đợi ngày sau ta lên ngôi Hoàng đế, con của nàng ấy chính là Hoàng trưởng tử, ngươi phải chăm sóc tốt cho nàng và đứa bé trong bụng, đó mới là bổn phận của chính thất!”
Hắn vừa nói vừa liếc mắt đưa tình với Hạ Hòa bên cạnh, ghê tởm đến mức ta nổi hết cả da gà.
Ta nhổ thẳng một bãi nước bọt vào cái mặt cao cao tại thượng của hắn.
“Phì! Ngươi thật ghê tởm!”
4
Hắn nhìn ta không thể tin nổi, dường như cảm thấy có gì đó đã thay đổi.
Hạ Hòa bên cạnh thấy vậy, lập tức chạy tới khóc lóc thảm thiết: “Tam lang, Tam lang, người không sao chứ!”
Ả cũng không quên nhân cơ hội này diễn một màn lang tình thiếp ý trước mặt ta.
“Quận chúa, người có giận gì cứ trút lên đầu nô tỳ, tại sao phải làm nhục Tam lang như vậy! Nếu người thực sự không thích nô tỳ, nô tỳ sẽ rời đi, nô tỳ… nô tỳ chỉ không muốn vì mình mà khiến hai vị quý nhân sinh hiềm khích, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của một mình Tiểu Hòa.”
Ả vừa nói vừa dập đầu, lúc kích động còn ôm ngực giả vờ như sắp ngất đi.
Tạ Cảnh An không nói hai lời, giơ tay tát mạnh ta một cái.
“Tiện nhân! Ngươi hết lần này đến lần khác làm nhục Tiểu Hòa, thật sự nghĩ ta sợ ngươi sao!”
Ta bị đánh đến choáng váng, một bên má sưng vù.
Khóe miệng Nhu phi cũng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, bà ta liếc mắt ra hiệu cho Tạ Cảnh An.
“Đừng nhiều lời với nó nữa, thứ không biết lễ nghĩa này nên phải dạy lại quy củ cho tốt. Ở chỗ chúng ta, nếu có phụ nhân nào dám cãi lại phu quân, là phải chịu roi vọt, bắt quỳ ở từ đường để sám hối.”
“Người đâu! Trói con tiện tỳ này lại, đánh mạnh hai mươi roi, cho nó một bài học!”
Đám thuộc hạ của bà ta cầm dây thừng thô tiến lại gần ta. Ngay lúc ta đang nghĩ cách thoát thân, những người đó đột nhiên như bị một luồng sức mạnh hất văng ra xa.
“Ta xem ai dám động vào nàng!”
Là Tạ Cảnh Diệp, chàng ngồi xe lăn quá lâu, lâu đến mức mọi người gần như quên mất, trước khi xảy ra chuyện, chàng là một hoàng tử anh tuấn hiên ngang, võ nghệ siêu phàm, là người nhi tử khiến Hoàng thượng tự hào nhất.
Chàng cẩn thận bế ta lên, đặt lên đùi mình, xót xa vuốt ve bên má sưng vù của ta.
“Đừng sợ Nguyệt Nhi, ta sẽ bảo vệ nàng.”
Nói rồi, chàng không chút khách khí chĩa thẳng kiếm vào Tạ Cảnh An.
Hắn sợ đến mức ngã phịch xuống đất.
“Tạ Cảnh Diệp! Ngươi muốn mưu sát hoàng tử sao! Phụ hoàng mà biết được, chắc chắn sẽ không tha cho ngươi đâu!”
Ta nhìn đôi mắt đỏ ngầu của người nam nhân trên xe lăn, giống hệt chàng của kiếp trước bên mộ ta.
Ta vội ôm chặt lấy chàng, ngăn hành động của chàng lại, vì ta biết, chàng không hề nói đùa.
Nếu giết Tạ Cảnh An ở đây, danh không chính ngôn không thuận, chàng thật sự sẽ mang tội danh giết hoàng tử.
Nhu phi cũng sợ đến run cả chân, “Tiện tỳ! Để các hoàng tử vì ngươi mà tàn sát lẫn nhau, ta nhất định sẽ đến chỗ Bệ hạ cáo trạng ngươi!”
Nghe đến đây, ta không nhịn được mà cười khẩy một tiếng: “Có bản lĩnh thì cứ đi đi, tốt nhất là kể lại toàn bộ chuyện xảy ra hôm nay, ta muốn xem Bệ hạ cuối cùng sẽ tin ai hơn?”
“Nhu phi, bà đừng quên, bà xuất thân từ cung nữ, rốt cuộc là nhờ ai mà leo lên được vị trí hôm nay!”
Lời này vừa thốt ra, ký ức của mọi người dường như đều ùa về.
Không có ta, Tạ Cảnh An và mẫu thân ruột của hắn có lẽ vẫn đang ở trong lãnh cung tối tăm, âm u đáng sợ đó!
Có lẽ là nhớ lại những chuyện quá khứ không mấy tốt đẹp, ba người bọn họ lủi thủi rời đi.
Lúc quay đi, mấy người còn không quên buông lời cay độc: “Ngày bái đường nếu tân lang không xuất hiện, ta xem kẻ mất mặt cuối cùng là ai!”
5
Để thể hiện lòng nhân đức, Thánh Thượng đã đặc biệt ra chỉ dụ cho phép hôn lễ lần này được tổ chức tại Tần phủ của ta, để an ủi linh hồn của phụ thân và huynh trưởng trên trời.
Tất cả các hoàng tử, phi tần đều đến tham dự thịnh yến, chỉ không thấy bóng dáng của Tạ Cảnh An và Nhu phi.
Sau khi hành lễ xong, lúc mọi người đang trêu đùa đưa tân nương vào động phòng thì Tạ Cảnh An đến.
Bộ dạng đầu bù tóc rối của hắn, vừa nhìn đã biết là vừa từ đám nữ nhân nào đó chui ra.
“Tạ Cảnh Diệp! Ngươi to gan thật! Dám kháng chỉ thay ta thành hôn!”
“Trong thánh chỉ viết tên của ta, hành vi như vậy của ngươi là tội lớn phải chém đầu đó!”
Nói rồi hắn còn tiến lại gần ta, với vẻ dịu dàng mà ta chưa từng thấy bao giờ.
“Nguyệt Nhi, đừng quấy nữa, ta biết nàng đang dỗi ta, nhưng Tạ Cảnh Diệp chỉ là một tên què, nửa đời sau của hắn chỉ có thể ngồi trên xe lăn thì làm sao cho nàng hạnh phúc được! Nàng không cần vì dỗi dằn mà gả cho loại người như hắn, ta đồng ý cưới nàng là được rồi.”
“Nếu nàng thành tâm hối cải, hứa với ta từ nay sẽ đối tốt với Hòa Nhi, chuyện hôm nay ta có thể coi như chưa từng xảy ra, được không?”
Hắn vừa nói vừa định đưa tay ôm lấy ta.
Giây tiếp theo, Tạ Cảnh Diệp không chút khách khí đá mạnh hắn một cú, khiến hắn bay xa mấy mét.
Ngay lúc hắn định nổi giận, ta đã làm một loạt hành động, trước tiên là ghét bỏ phủi phủi bộ hỷ phục suýt bị hắn chạm vào, sau đó cầm thánh chỉ trong tay giơ ra trước mặt hắn.
“Ai nói với ngươi chúng ta kháng chỉ? Tạ Cảnh An, mở to đôi mắt chó của ngươi ra mà xem cho kỹ, trên thánh chỉ này viết tên của hai người nào.”
Ngón tay Tạ Cảnh An nắm chặt thánh chỉ trắng bệch, đồng tử co giật dữ dội.
“Sao… sao có thể, người ngươi thích không phải luôn là ta sao? Có phải, có phải là Tạ Cảnh Diệp ép ngươi không? Hay là các ngươi đã sửa thánh chỉ!”
“Đừng tự mình đa tình nữa, từ đầu đến cuối người ta muốn gả chính là đại ca của ngươi – Tạ Cảnh Diệp!”
Ta nhìn hắn như nhìn một tên ngốc. Nhưng hắn chỉ máy móc lắc đầu, lẩm bẩm một mình: “Ngươi lẽo đẽo theo ta mười năm, vì ta mà cam tâm từ bỏ cơ hội theo phụ huynh ra biên cương, vì ta không bị phạt mà ngươi quỳ trước mặt Phụ hoàng ba ngày ba đêm, sao có thể bây giờ nói không thích là không thích được!”
Nam nhân trên đời phần lớn là hạng bạc tình, khi có người đẹp trong vòng tay thì vứt bỏ như cỏ rác, một sớm mất đi lại như chó nhà có tang, nước mắt nước mũi giàn giụa, chỉ để lại bộ dạng nực cười.
Xung quanh lập tức biến thành chảo dầu sôi, tiếng xì xào vang lên.
“Tên Tạ Cảnh An này đúng là đồ lòng lang dạ sói, nếu không có Quận chúa, hắn và người mẫu thân cung nữ của hắn có lẽ bây giờ vẫn còn ở trong lãnh cung!”
“Đúng vậy, Quận chúa người ta thật lòng với hắn, còn hắn thì hay rồi, lại coi một ả nha hoàn như báu vật, đúng là bị mỡ heo che mờ mắt gan!”
“Theo ta thấy, hắn chính là ngu đến cùng cực, ngôi vị Trữ quân tốt đẹp không cần, lại cứ thích tự tìm đường chết. Nếu không có Quận chúa, ta xem cuộc sống sau này của hắn và mẫu thân hắn chắc chắn sẽ không dễ chịu đâu.”
Mặt Tạ Cảnh An tái nhợt, đột nhiên điên cuồng lao về phía Tạ Cảnh Diệp, nhưng bị thị vệ bên cạnh ta giữ chặt lại.
“Tần Nguyệt! Ban đầu là ai đã kéo ta đến rừng mai nói đời này không gả cho ai ngoài ta, là ai đã nói với ta đời này có ta là đủ! Ngươi, ả nữ nhân lẳng lơ bắt cá hai tay!”
Lời vừa dứt, ta giơ tay tát thẳng vào mặt hắn một cái: “Khi ta dùng tự do của mình để đổi lấy cơ hội cho ngươi ra khỏi lãnh cung, ngươi lại nói ta nhiều chuyện; khi ta vì ngươi cầu xin mà quỳ trong tuyết ba ngày ba đêm, ngươi lại ôm ả Tiểu Hòa của ngươi trong phòng ấm ngắm hoa mai. Tạ Cảnh An, ngươi cũng xứng nói ta lẳng lơ sao?”
“Cái tát này là ta đòi lại món nợ cho mười năm chân tình đặt sai chỗ. Nếu ngươi thật lòng đến chúc phúc cho ta và… đại ca của ngươi, chúng ta tự nhiên sẽ tiếp đãi tử tế; nếu ngươi còn gây sự, cũng đừng trách ta trong ngày đại hỷ này lại làm ra chuyện đổ máu!”
Ta rút thanh bội kiếm của thị vệ bên cạnh, chỉ vào hắn như đang nhìn một người xa lạ.
Giây tiếp theo, Hạ Hòa không biết từ đâu xông vào, ưỡn cái bụng hơi nhô ra, chắn trước mặt Tạ Cảnh An, quả đúng là một màn lang tình thiếp ý.
“Quận chúa nguôi giận, Tam lang chỉ là quá yêu nô tỳ thôi, người cứ phạt nô tỳ, hà cớ gì phải làm nhục Tam lang như vậy?”