1
“Tần Nguyệt.”
“Trẫm đã chiếu cáo thiên hạ, con chọn ai, người đó chính là chủ nhân tương lai của giang sơn này.”
Thánh Thượng nhìn ta với ánh mắt chan chứa xót thương, khẽ ra hiệu để ta mạnh dạn lựa chọn.
Ta ngẩn người nhìn ống thẻ trước mặt, bên trong đều là những vị hoàng tử có cơ hội trở thành Trữ quân nhất. Trong khoảnh khắc, một cô nhi như ta lại trở thành người nắm giữ vận mệnh của họ.
Thế nhưng, ta đặt ống tre xuống, rồi quỳ rạp trước mặt Thánh Thượng, ánh mắt đầy kiên định.
“Bẩm Bệ hạ, Nguyệt Nhi chỉ muốn gả cho Đại hoàng tử Tạ Cảnh Diệp, cúi xin Người thành toàn!”
“Cảnh… Cảnh Diệp ư? Con đã nghĩ kỹ chưa? Đây không phải chuyện đùa!” Giọng Thánh Thượng cao lên mấy phần. Vị thái giám bên cạnh cũng vội vàng phụ họa.
“Quận chúa, Đại hoàng tử trước đây từng gặp nạn, việc này… e rằng cả đời phải gắn với xe lăn rồi.”
Kiếp trước sau khi ta chết, Tạ Cảnh An ra lệnh phơi thây ta nơi hoang dã, không cho bất kỳ ai mai táng.
Người đời sợ hãi quyền uy của hắn, dĩ nhiên không dám trái lệnh. Duy chỉ có Tạ Cảnh Diệp, một mình ngồi xe lăn đến bãi tha ma, đưa ta về chốn an nghỉ. Từ rạng đông đến hoàng hôn, hắn ôm lấy bia mộ của ta mà khóc ròng rã suốt ba ngày ba đêm.
Sau này, người từng nói chỉ muốn làm một vị vương gia nhàn tản ấy lại khởi binh tạo phản, ấn cổ Tạ Cảnh An quỳ trước mộ ta.
Hắn như kẻ điên, lau đi những vết máu loang lổ trên bia mộ, giọng đầy bi thương: “Nguyệt Nhi, ta đưa nàng về nhà.”
Nghĩ đến đây, tim ta như bị ai đó bóp nghẹt. Ta dập đầu thật mạnh mấy cái.
“Xin Bệ hạ ban hôn! Đời này Nguyệt Nhi không phải Đại hoàng tử thì không gả!”
Bốn bề tĩnh lặng như tờ. Hồi lâu sau, trên đỉnh đầu ta cuối cùng cũng vọng đến một tiếng thở dài.
“Thôi được, thôi được. Trẫm đã hứa với phụ thân con rằng sẽ coi con như con ruột. Nếu con đã thích, Trẫm sẽ thành toàn cho con…”
“Cảnh Diệp quả thực là một đứa trẻ tốt. Có lẽ, tất cả đều là số mệnh.”
Ta vội vàng khấu đầu tạ ơn, lòng vui khôn xiết rời khỏi cung.
Nào ngờ chưa ra đến Thần Võ Môn, ta đã chạm mặt hai kẻ mà đời này ta không muốn gặp nhất: Tạ Cảnh An và ả nha hoàn thân cận của hắn, Hạ Hòa.
Ta vốn định làm như không thấy, nhưng Hạ Hòa lại cố tình lao lên phía trước, hoảng hốt quỳ xuống chân ta.
“Quận chúa, Quận chúa, nô tỳ vừa gặp Tam lang đã nhất kiến chung tình. Nô tỳ không cầu danh phận, chỉ xin làm nô làm tỳ để được ở bên cạnh người.”
“Người có giận cứ trút lên thân nô tỳ, đánh mắng thế nào cũng được, xin người đừng làm khó gia đình của nô tỳ.”
Ả vừa nói vừa dập đầu. Tạ Cảnh An thấy dáng vẻ lê hoa đái vũ của ả thì đau lòng khôn xiết, vội ôm ả vào lòng.
“Tiểu Hòa, đừng cầu xin nữ nhân ác độc này! Ta là Trữ quân tương lai, một cô nhi như nàng ta thì quản được ta sao?”
Nói rồi, hắn liếc nhìn đám thái giám phía sau, đoạn ném cho ta một cái nhìn khinh miệt:
“Hừ, ngươi lại vào cung cầu xin Phụ hoàng ban hôn à? Tần gia sao lại sinh ra một nữ nhân không biết liêm sỉ như ngươi? Ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi an phận làm Hoàng tử phi của ta, ta sẽ không bạc đãi ngươi. Nhưng nếu ngươi còn dám bắt nạt Tiểu Hòa, ta dù có trái ý Phụ hoàng cũng quyết không cưới thứ nữ nhân độc địa như ngươi!”
Hạ Hòa vội đưa tay che miệng hắn, giả vờ yếu ớt: “Tam lang, đừng vì một nô tỳ như thiếp mà gây hiềm khích với Quận chúa.”
Ta lạnh lùng nhìn cảnh bọn họ tay trong tay thủ thỉ, quả thực còn giả tạo hơn cả tuồng hát. Nghĩ đến kiếp trước mình lại vì thứ cặn bã này mà sống dở chết dở, ta không khỏi thấy ghê tởm.
“Trữ quân? Tạ Cảnh An, ngươi đang nằm mơ giữa ban ngày, hay là đầu óc có vấn đề? Thánh Thượng đã nói sẽ lập ngươi làm Trữ quân rồi sao?”
Tạ Cảnh An vẫn giữ bộ dạng cao cao tại thượng: “Đến nước này rồi còn úp mở làm gì? Thiên hạ đều biết, có được ngươi là có được thiên hạ. Mà ngươi lại không biết xấu hổ bám theo ta bao nhiêu năm như vậy, chẳng lẽ còn chọn hoàng tử khác?”
“Đừng tưởng ta không biết hôm nay Phụ hoàng gọi ngươi vào cung làm gì. Thánh chỉ trong tay ngươi chính là do ngươi cầu xin ban hôn đúng không.”
Ta giấu thánh chỉ ra sau lưng, biếu hắn một cái nguýt dài.
“Tự mình đa tình!”
Dứt lời, ta liền giục công công mau chóng đưa mình ra khỏi cung, thực sự không muốn nhìn thấy cặp đôi khiến người ta buồn nôn này nữa.
Lúc rời đi, nha hoàn phía sau ta cố tình đưa chân ngáng Hạ Hòa. Ả không để ý, ngã sõng soài trên đất, bốn vó chổng lên trời, vô cùng mất mặt.
“Cho ngươi cái tội mắt không biết trên dưới, dám cả gan phạm thượng bắt nạt Quận chúa của chúng ta!”
Ta ném cho nha hoàn một ánh mắt tán thưởng, còn cố ý nói lớn: “Làm tốt lắm, đối với loại người này thì không cần giữ thể diện cho chúng.”
Phía sau lưng không ngừng vọng lại tiếng chửi bới của Tạ Cảnh An. Nhưng ta chỉ siết chặt nắm tay, đến độ móng tay găm sâu vào da thịt mà cũng không hề thấy đau.
Nghĩ lại những chuyện của kiếp trước, hận thù trong lòng lại cuồng loạn trỗi dậy. Lần này, ta nhất định phải tự mình báo thù.
2
Tuy nhiên, việc quan trọng nhất bây giờ là chữa khỏi bệnh ở chân cho Tạ Cảnh Diệp. Việc đầu tiên sau khi trùng sinh, ta đã ra lệnh cho người đi tìm một vị thần y, nghe nói ông ta có tài tái tạo xương cốt, nối liền huyết mạch.
Hôm ấy, thuộc hạ hớn hở báo với ta đã tìm được thần y, hiện đang dùng trà trong phủ của ta.
Ấy vậy mà vừa bước vào phủ, cảnh tượng ta thấy lại là Tạ Cảnh An đang ôm Hạ Hòa, ép buộc thần y phải chẩn bệnh.
Hạ Hòa rúc trong lòng hắn, giả vờ kinh hãi: “Tam lang, chúng ta giành người với Quận chúa như vậy, nàng… nàng sẽ không tức giận chứ.”
Còn Tạ Cảnh An lại vênh váo tự đắc: “Đợi Tần Nguyệt gả cho ta, ta chính là Trữ quân một nước, nàng ta là cái thá gì mà dám trái ý ta?”
Hai người họ liếc mắt đưa tình, hoàn toàn không để ý đến gương mặt đã sầm sì của vị thần y.
Ta giận sôi máu, lớn tiếng ngăn lại.
“Kẻ nào cho phép các ngươi tự tiện ra vào Tần phủ của ta!”
Thấy ta trở về, tay Tạ Cảnh An hơi buông lỏng, có chút chột dạ, nhưng nghĩ đến thân phận của mình, hắn lại cố tỏ ra trấn tĩnh.
“Hỗn xược! Ta là Trữ quân tương lai, ra vào Tần phủ của ngươi thì có vấn đề gì!”
“Tiểu Hòa không khỏe, ta để thần y chẩn bệnh cho nàng ấy thì có gì sai! Tần Nguyệt, sao ngươi có thể ghen tuông đến thế!”
Thần y tính tình cổ quái, lần này mời được ông đến đã là chuyện không dễ. Nay lại chịu nhục nhã thế này, ông phất tay áo, hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi thẳng.
Ta nhìn theo bóng lưng dứt khoát của thần y, mặt đầy tức giận, vớ lấy chén trà bên cạnh ném mạnh ra xa.
“Người đâu! Đuổi Tam hoàng tử và Hạ Hòa ra ngoài!”
Nhưng những người bên cạnh lại không hề nhúc nhích, còn quay sang khuyên ta.
“Quận chúa, hắn… hắn là Tam hoàng tử, lại còn là Trữ quân tương lai, chúng nô tài… chúng nô tài không dám.”
“Hơn nữa lần nào cũng vậy, hễ nổi giận là đuổi người, sau đó lại trút giận lên chúng nô tài. Quận chúa đừng quấy nữa được không ạ?”
Kiếp trước, ta đã quen hạ mình, hèn mọn đến mức khiến tất cả mọi người suýt quên mất một điều.
Tần gia vì nước hy sinh, sau khi chiến tử sa trường, phủ đệ rộng lớn chỉ còn lại một mình ta. Thánh Thượng thương ta đáng thương, phong ta làm Quận chúa, hưởng tôn vinh như công chúa, còn tuyên bố “có được ta là có được thiên hạ”.
Bách tính đều khen Thánh Thượng nhân từ, nhưng người tinh tường đều biết, ngài đang kiêng kỵ, là vì sự ổn định trăm năm của giang sơn ngài.
Tần gia chúng ta trấn giữ biên cương trăm năm, sớm đã không cần đến những vật hữu hình như hổ phù để điều động binh quyền, họ chỉ nhìn vào huyết mạch. Cái gọi là “có được ta có được thiên hạ” thực chất là “có được ta có được binh quyền”.
Còn hắn… Tạ Cảnh An, một hoàng tử do cung nữ sinh ra, không quyền không thế, có được ngày hôm nay đều là nhờ ta!
Ta đứng phắt dậy, rút bội kiếm, chĩa thẳng vào hai tên thị vệ vừa rồi.
“Đuổi bọn họ, hay là đuổi các ngươi? Tự chọn đi!”
Thấy khí thế của ta toát ra giống hệt phụ thân và huynh trưởng, lúc này bọn họ dường như mới nhớ ra trong người ta đang chảy dòng máu của Tần gia.
Hoàn toàn không màng đến bộ dạng hống hách dùng thân phận để ép người của Tạ Cảnh An, họ vội vàng xô đẩy, đuổi hai người kia đi.
Hạ Hòa thấy vậy lại giở trò cũ, quỳ xuống đất cầu xin ta: “Quận chúa, không phải lỗi của Tam lang, là do Tam lang xót cho sức khỏe của nô tỳ, vì quan tâm nên mới loạn, làm chọc giận thần y.”
Thật ồn ào, ta phất tay ra hiệu cho người nhét miệng ả lại.
Tạ Cảnh An nổi gân xanh, vớ lấy thanh kiếm của thị vệ chém vào cánh tay ta. Trong phút chốc, máu tươi nhuộm đỏ tay áo ta.
Nha hoàn bên cạnh hoảng hồn vội đi mời lang trung.
Còn Tạ Cảnh An chỉ cẩn thận bế Hạ Hòa dưới đất lên, nhìn ta với vẻ mặt chán ghét: “Tần Nguyệt! Ta đúng là gặp vận xui tám kiếp mới phải cưới thứ nữ nhân độc ác như ngươi!”
“Ngươi đừng có quá đáng! Cái loại nữ nhân thô lỗ như ngươi, cả thiên hạ này chắc chỉ có mình ta thèm lấy! Cho nên nếu ngươi còn dám bắt nạt Tiểu Hòa, ta dù cần ngôi vị Trữ quân này, cũng sẽ không cưới ngươi!”
Thế nhưng ta đến mày cũng không chau lại, chỉ lạnh lùng nhìn theo bóng lưng hắn rời đi.
Nha hoàn không chỉ đưa lang trung về, mà còn đưa cả Tạ Cảnh Diệp đến.
Chàng ngồi trên xe lăn theo sau họ, đôi mắt nhìn ta mang mấy phần xót xa.
Chàng tự nhiên cầm lấy miếng gạc từ tay lang trung, cẩn thận quấn từng vòng cho ta, giọng khàn khàn: “Nguyệt Nhi, đau lắm phải không.”
“Ta biết nàng đang hờn dỗi với tam đệ, nên mới cầu xin Phụ hoàng ban hôn cho chúng ta. Nàng yên tâm, ta không coi là thật đâu, hơn nữa ta cũng không có ý với ngôi vị Trữ quân đó.”
Nghe đến đây, ta bất chấp cơn đau ở tay phải, vội kéo chàng lại gần mình, ánh mắt nghiêm túc: “Không được, chàng phải coi là thật. Tạ Cảnh Diệp, ta muốn gả cho chàng, chàng có bằng lòng cưới ta không?”
Mắt chàng ngập tràn kinh ngạc, nhìn ta chằm chằm, như muốn xem thử ta có thật lòng hay không.
Nhưng ánh mắt không thể nói dối, ta đáp lại cái nhìn trần trụi của chàng.
Bị ta nhìn hồi lâu, vành tai chàng ửng đỏ, yết hầu khẽ động nuốt nước bọt, một giây sau lại không tự nhiên mà dời mắt đi.
“Vậy… vậy ta về phủ chuẩn bị.”
Để được yên tĩnh, ta ở trong phủ mấy ngày không ra ngoài.
Vậy mà hôm ấy Nhu phi – chính là người mẫu thân xuất thân cung nữ của Tạ Cảnh An – lại tìm đến tận cửa, một việc xưa nay chưa từng có. Trước đây toàn là ta tất tả chạy vào cung để lấy lòng, hôm nay thật hiếm thấy.
Vừa vào cửa, bà ta đã ngồi thẳng lên ghế chủ tọa như thể chủ nhân, ỷ vào thân phận phi tần mà đuổi hết hạ nhân trong sảnh ra ngoài, mở miệng liền bắt ta quỳ xuống.