1

Ngày ta trùng sinh, đất Thượng Kinh hoa hạnh giăng đầy lối, hoa lê trắng xóa phủ kín bầu trời.

Kỳ thi Hội sắp đến ngày yết bảng!

Ta lập tức đi tìm phụ thân, giục người mau chóng dẫn gia đinh đến dưới bảng vàng chờ sẵn.

Phụ thân lấy làm lạ: “Bắt rể dưới bảng vàng ư? Chẳng phải con là người coi thường thủ đoạn này nhất, đã sớm từ chối lời đề nghị của phụ thân rồi sao?”

Ta mím môi, mỉm cười không đáp.

Kiếp trước. Phụ thân cũng bắt rể dưới bảng vàng, đưa Thám hoa lang Mạnh Lan Đình vào trong xe ngựa của ta.

Ngắm nhìn gương mặt tuấn mỹ như ngọc thụ của hắn, ta nén lại trái tim đang loạn nhịp, nghiêm trang nói: “Tuy Kỷ gia chúng ta chỉ là hoàng thương, rất cần một tế tử xuất sĩ để làm rạng danh môn đình, nhưng ta cũng không muốn ép buộc người khác. Nếu ngươi không muốn, có thể xuống xe.”

Mạnh Lan Đình nhìn ta chăm chú, khẽ gật đầu, rồi bằng lòng cưới ta.

Ta vui mừng khôn xiết.

Từ đó, ta và Mạnh Lan Đình trở thành một cặp tình nhân được cả Thượng Kinh công nhận. Các vị tiểu thư khuê các không khỏi ngưỡng mộ, dưa hái ép hóa ra lại ngọt đến thế.

Ta chỉ quay lưng về phía họ, khẽ bĩu môi.

Đâu phải ép mà thành. Lòng ta sáng tựa gương, rõ ràng Mạnh Lan Đình là thật lòng thật dạ yêu ta.

Nếu không, một vị lang quân thanh cao, lạnh lùng như hắn, cớ sao lại sáng tinh mơ đã vẽ mày cho ta, suýt nữa bỏ lỡ buổi chầu?

Nếu không, đến khi ngồi ngôi Thủ phụ, được Hoàng đế ban thê thiếp mỹ tỳ, hắn sao có thể lấy cớ “thê tử ở nhà hay ghen” mà dập đầu tạ từ, không dám nhận?

Vậy nên kiếp này, ta vẫn muốn gả cho Mạnh Lan Đình, cùng hắn ân ái hai kiếp người.

Khi ta đến cổng lễ bộ, nơi yết bảng đã trở nên hỗn loạn. Nhiều tân khoa tiến sĩ nhẹ dạ đã bị người ta nhanh tay đoạt mất.

Ta dặn đi dặn lại phụ thân phải nhanh tay một chút, rồi yên lòng ngồi trong xe ngựa, chờ đợi cuộc gặp gỡ định mệnh như kiếp trước.

Thế nhưng, ta đợi suốt một nén hương, vẫn không thấy bóng dáng Mạnh Lan Đình đâu.

Phụ thân mặt mày ủ dột bước vào: “Ôi trời ơi, Trạng nguyên năm nay đã ngoại tứ tuần, Bảng nhãn thì nghe đồn là đoạn tụ. Thám hoa lang đẹp mã nhất thì lại chẳng thèm ra khỏi cửa, ngay cả bảng vàng cũng không ngó tới. Con nói xem, phụ thân biết đi đoạt ai về làm phu quân cho con đây!”

Sao có thể như vậy? Mạnh Lan Đình mồ côi từ nhỏ, gia cảnh bần hàn, khổ học mười năm đèn sách mới có ngày bảng vàng đề tên.

Hắn không phải kẻ tự phụ kiêu ngạo, sao có thể đến cả xem bảng vàng cũng không tới?

Tay ta siết chặt dải cung thao. Trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành. Lẽ nào… hắn cũng đã trùng sinh, nên biết trước mình sẽ đỗ đạt, thành ra không cần đến xem bảng?

Ta quyết định ôm cây đợi thỏ.

Kiếp trước, các tiến sĩ tụ tập ở Hồng Phúc Lâu uống rượu mừng, chẳng may lầu sập, chết mất mấy người. Trong đó có bạn đồng môn của Mạnh Lan Đình, khiến hắn đau buồn một thời gian dài.

Ta bèn đợi sẵn ở cửa Hồng Phúc Lâu, quả nhiên thấy Mạnh Lan Đình ra sức khuyên can chưởng quỹ, lại dùng trăm phương ngàn kế dụ các tiến sĩ ra ngoài.

Trong khoảnh khắc, tửu lầu sụp đổ, nhưng không một ai bị thương.

Mạnh Lan Đình thở phào nhẹ nhõm, quay người lại thì bắt gặp nụ cười tỏ tường của ta. Giây phút ấy, trong đáy mắt hắn lướt qua đủ mọi cảm xúc: kinh ngạc, phẫn nộ, tiếc nuối, bi thương. Hắn suýt chút nữa đã nổi giận vì thẹn.

Cuối cùng, tất cả hóa thành một nụ cười bất đắc dĩ: “Linh Tê, nàng lúc nào cũng thông tuệ như vậy.”

Một thần đồng nổi danh khắp làng trên xóm dưới, mười bảy tuổi đỗ Thám hoa, bốn mươi tuổi vào Nội các, trở thành vị Thủ phụ trẻ nhất của triều ta, vậy mà lại khen ta thông tuệ? Lòng ta ngọt ngào như vừa được ăn mật.

Thế là ta hỏi hắn: “Khi nào chàng đến nhà ta cầu thân?”

Nửa gương mặt của Mạnh Lan Đình khuất dưới bóng thưa của nhành hoa hạnh. Hắn khẽ thở dài. “Nàng hãy đợi một chút.”

Ta không ngờ, một lần đợi này lại kéo dài suốt ba năm.

Năm đầu tiên, Mạnh Lan Đình nói rằng việc quan trọng nhất là phải minh oan cho nhà họ Liễu. Lời này có lý, ta gật đầu.

Liễu thị nhất tộc là trung thần của đất nước, cương trực công chính, lại bị hoạn đảng hãm hại, cả nhà bị đi đày.

Mạnh Lan Đình đã bước chân vào chốn quan trường, tất phải thanh lọc triều chính, diệt trừ gian thần.

Kiếp trước, hắn đã mất gần tám năm để minh oan cho Liễu gia. Sống lại một đời, chắc chắn sẽ nhanh hơn.

Ta bằng lòng.

Năm thứ hai, Mạnh Lan Đình lại nói hoạn đảng đã bị diệt trừ, nhà họ Liễu đã được rửa oan, nhưng phe cánh của hoạn đảng còn nhiều, cần phải nhổ cỏ tận gốc mới yên.

Hắn đã vào Ngự Sử Đài, quả thực có trách nhiệm giám sát bá quan, đàn hặc kẻ phạm pháp. Ta có chút không vui, nhưng cũng đồng ý.

Năm thứ ba, cớ của Mạnh Lan Đình đổi thành phải tới đất Thục tuần tra việc muối. Ta đã sớm hỏi thăm đồng liêu của hắn.

Chuyến tuần tra này vốn không phải nhiệm vụ của hắn, là hắn tự mình đứng ra gánh vác, rồi chẳng nói chẳng rằng đã lên đường.

Lần này, ta thực sự nổi giận.

2

Ba năm ròng rã trôi qua, ta từ một thiếu nữ mười sáu đã thành cô nương mười chín, sắp sửa thành gái lỡ thì.

Đến cả phụ thân cũng khuyên ta: “Nữ nhi à, thực ra phụ thân cũng không quá coi trọng môn đình nữa. Thân thương nhân thấp kém thì cứ thấp kém, chỉ cần tay rủng rỉnh tiền bạc, sống đời tiêu dao là được. Ở quê nhà Kim Lăng có một mối hôn sự không tệ, hay là con thử nghĩ xem sao?”

Lòng ta rối như tơ vò.

Đúng lúc ấy, tộc nhân họ Liễu được đại xá trở về từ Ninh Cổ Tháp.

Trong số đó có Liễu cô nương, tên là Liễu Bạch Lộ.

Kiếp trước, Mạnh Lan Đình từng nói với ta rằng khi hắn cùng đường bí lối, Liễu Bạch Lộ đã có đại ân với hắn.

Ta lại nghe tin nàng vừa tới Thượng Kinh đã nhiễm phong hàn, sốt cao không hạ. Vốn nghĩ phu thê một thể, ta bèn muốn đến thăm nàng.

Giữa đường, tuyết bắt đầu rơi như lông ngỗng.

Ta xách theo một bọc dược liệu bước vào Liễu phủ. Một mặt, ta thầm nghĩ không biết khí hậu đất Thục ra sao, đã có tuyết rơi chưa.

Mạnh Lan Đình sợ lạnh nhất, cứ đến ngày tuyết rơi là hai chân lại lạnh buốt, phải để ta ôm vào lòng trong chăn cho ấm, chẳng biết hắn có mang đủ áo lông chồn không.

Một mặt, ta tiến vào trong sân. Nhìn ra xa là một khoảng trắng xóa, trong sân dường như có một người đang nằm.

Những bông tuyết li ti rơi dày làm mờ đi tầm mắt ta.

Nhưng ta vẫn nhận ra người không mặc áo lông chồn, chỉ vận một lớp áo trong, nằm giữa nền tuyết sắp đông cứng thành một pho tượng băng kia, chính là Mạnh Lan Đình.

Hắn về Thượng Kinh từ bao giờ? Hắn về kinh sao không đến nhà ta cầu thân, lại chạy đến đây chịu rét?

Tiểu tư bên cạnh đang hết lời khuyên can: “Lang quân đừng dại dột nữa, làm hỏng thân mình thì không đáng đâu!”

Mạnh Lan Đình lạnh đến môi tím tái, lông mi cũng đọng đầy tuyết. Hắn gắng gượng đứng dậy, tập tễnh bước vào phòng ngủ.

Tay ta buông thõng, hơn mười gói dược liệu quý giá rơi vãi cả trên nền tuyết. Qua khung cửa sổ hình hoa mai, ta thấy Liễu Bạch Lộ mặt đỏ bừng nằm trong lòng hắn, khẽ rên rỉ: “Lan Đình, ta không cần chàng phải làm vậy vì ta…”

Mạnh Lan Đình ôm chặt lấy nàng, dùng thân thể lạnh buốt của mình để giúp nàng hạ nhiệt.

“Không sao đâu.”

Hắn run lên cầm cập vì lạnh.

“Người nàng nóng quá, lang trung nói nếu không hạ sốt, e rằng sẽ nguy đến tính m ạ n g.”

Trong đầu ta, một kẻ vốn chẳng chuộng thi thư, bỗng hiện lên một ý thơ: Chẳng ngại băng tuyết, vì nàng mà sưởi ấm.

Mạnh Lan Đình từng nói, lúc hắn sắp chết đói, may mắn gặp được Liễu Bạch Lộ. Nàng động lòng trắc ẩn, mua cho hắn một bát canh cá.

Nhưng một bát canh cá, liệu có đáng để hắn bất chấp tính m ạ n g, nằm giữa trời tuyết, rồi lại ôm nàng vào lòng, dịu dàng giúp nàng hạ sốt hay không?

Ta nhìn vào đôi mắt chan chứa dịu dàng của hắn, cuối cùng cũng vỡ lẽ.

Thảo nào dưới Hồng Phúc Lâu, Mạnh Lan Đình lại tức giận đến thế, dường như là giận ta đã vạch trần việc hắn cũng trùng sinh.

Hắn cố tình trì hoãn không đến cầu hôn, có lẽ là vì… Người hắn thật sự muốn cưới, vốn chẳng phải là ta.

Hắn chỉ muốn sống một cuộc đời khác, một cuộc đời không có ta mà thôi.

Tim ta nhói lên từng cơn đau buốt. Ta không nỡ nhìn thêm đôi nam nữ đang ôm nhau thắm thiết trong khung cửa kia nữa.

Một trong hai người, lại chính là phu quân mà ta ngày đêm mong đợi.

Ta nghĩ, lời cầu thân này, hắn sẽ không bao giờ nói ra. Mối hôn sự này, kiếp này không thể thành được rồi.

Lảo đảo bước ra khỏi Liễu phủ. Ta trượt chân ngã nhào trên bậc thềm phủ đầy tuyết, rồi ngất lịm đi giữa tiếng kêu kinh hãi của đám nha hoàn bà tử.

Sau trận ấy, ta cũng đổ bệnh. Cơn bệnh ập đến, dai dẳng khôn nguôi. Ta nóng ran khắp người, mắt mở không lên.

Khi tỉnh lại, chỉ thấy mỗi phụ thân ngồi bên giường. Mắt người đã đỏ hoe, đau lòng nói: “Nữ nhi, mẫu thân con năm xưa cũng vì sốt cao không hạ mà qua đời. Phụ thân thật sự sợ con cũng sẽ như vậy.”

Vì chuyện hôn sự của ta, phụ thân đã hao tâm tổn trí, đến tóc mai cũng điểm thêm nhiều sợi bạc.

Lòng ta quặn thắt, đã đến lúc phải buông tay rồi. Cớ gì vì một gã nam nhân bạc bẽo mà làm người thân yêu nhất phải đau lòng đến thế.

“Phụ thân.” Ta uống cạn chén thuốc, giọng khản đặc: “Mối hôn sự ở Kim Lăng ấy, bây giờ con nhận lời… liệu có còn kịp không?”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!