Hai người họ không nhúc nhích, nhưng người đứng bên cửa sổ lại quát lên: “Ôn Giáng Tuyết, giáo dưỡng của con đâu mất rồi!”
Tôi ngước mắt nhìn cái người gọi là cha kia: “Phòng bệnh không được hút thuốc, ông cũng cút luôn đi.”
Đối phương lập tức nổi giận, định mắng tôi thì bị người đàn bà kia xen vào: “Đây là Tiểu Tuyết phải không, tôi có thể đưa Tiểu Duyệt đi, nhưng cháu hãy nói chuyện tử tế với bố cháu, đừng vì mẹ con tôi mà cãi nhau, tôi và Tiểu Duyệt chưa bao giờ có ý định phá hoại gia đình cháu…”
Lúc đó mẹ tôi đã tức đến mức không nói nên lời.
Tôi trực tiếp cầm con dao gọt hoa quả trên bàn ném qua.
“Cút!”
Con dao rơi ngay dưới chân người đàn bà đó, bà ta sợ đến mức nhũn chân, bước hụt một cái đạp trúng mũi dao.
Máu chảy ra, người bên cạnh hét lên thất thanh.
Cuối cùng, phải đến khi bà nội từ dưới quê lên mới dẹp yên được cuộc hỗn chiến đó.
Nhưng cũng chẳng để làm gì. Vì đêm đó, mẹ được đưa vào phòng cấp cứu rồi không bao giờ trở ra nữa.
04
Chỉ trong một đêm, tôi mất mẹ.
Còn cha tôi lại có một gia đình mới.
Dù cho ông ta thực sự không biết về sự tồn tại của hai mẹ con kia, tôi cũng không bao giờ mở miệng gọi ông ta một tiếng “cha” nữa.
Sau khi tang lễ của mẹ kết thúc, tôi bắt đầu lên cơn sốt cao không dứt.
Bà cụ ngoài tám mươi tuổi, đáng lẽ đang dưỡng già ở quê, vì chăm sóc tôi mà nửa đêm dọn về biệt thự.
Bà dùng cổ tay cứng rắn chuyển nhượng toàn bộ 20% cổ phần công ty sang tên tôi, đồng thời nghiêm lệnh cấm mẹ con nhà kia bước vào cửa Ôn gia nửa bước.
Mặc dù ai cũng biết cha tôi đã sắp xếp cho họ ở một căn hộ cao cấp khác, còn rình rang đổi tên cô gái kia thành Ôn Duyệt.
Nhưng trên danh nghĩa, người thừa kế duy nhất của Ôn gia vẫn chỉ có mình tôi.
Ban đầu ông ta còn cố đóng vai người cha hiền từ, nhưng có lẽ sự phản kháng lâu dài của tôi đã hoàn toàn chọc giận uy nghiêm chủ gia đình của ông ta, ông ta bắt đầu thường xuyên nhắc đến Ôn Duyệt trước mặt tôi.
Ôn Duyệt làm việc ở công ty rất tốt.
Ôn Duyệt giành được dự án.
Ôn Duyệt có vài phương diện rất giống ông ta, không hổ là cốt nhục của ông ta.
Mỗi lần nhắc là mỗi lần cãi vã, chuyện này trong nhà đã quá quen thuộc.
Chỉ là sức khỏe bà nội ngày một yếu đi, có lần bà ngã trong vườn phải nhập viện.
Bác sĩ nghiêm túc thông báo: “Người già không thể chịu thêm kích động nữa.”
Bà nội không dạy dỗ được một đứa con trai tốt, nhưng đối với tôi là tốt thật lòng.
Tôi vừa tốt nghiệp đại học, học ngành báo chí, hoàn toàn không hiểu gì về quản lý công ty, mẹ con nhà kia lại đang nhìn chằm chằm như hổ đói, liên hôn là cách duy nhất bà có thể nghĩ ra để bảo vệ tôi.
Tôi đã không giữ được mẹ, không thể không giữ được cả bà nội. Vì vậy tôi đồng ý với sự sắp xếp xem mắt của bà.
Hào môn cũng phân cao thấp.
Nếu Ôn gia được coi là dòng hào môn bình dân, thì Phong gia chính là dòng cao cấp nhất, và Phong Lâm chính là người thừa kế thế hệ mới của Phong gia.
Vốn dĩ sự chênh lệch này khiến chúng tôi khó lòng gặp được nhau, nhưng lúc bà nội nằm viện, bà cụ nhà họ Phong cũng nhập viện điều dưỡng, hai người tình cờ ở phòng bệnh sát vách.
Hai bà cụ vừa sưởi nắng vừa trò chuyện, phát hiện đều đang sốt ruột chuyện cưới xin của cháu chắt, thế là mang ảnh của chúng tôi ra xem, lập tức vừa mắt ngay.
Tôi đồng ý thì đồng ý vậy thôi, nhưng cũng chỉ muốn thuận theo sự sắp xếp của bà, xem sao đã chứ chưa có hành động gì.
Kết quả không biết chuyện này lọt đến tai Ôn Duyệt bằng cách nào, cô ta muốn mượn tay ông bố hờ kia để giành lấy cuộc xem mắt này.
Thậm chí cô ta đã chủ động tìm đến tận công ty của Phong Lâm để bàn chuyện huy động vốn cho dự án.
Nếu bảo là Phong Lâm gia thế hiển hách, tôi cũng không hứng thú lắm.
Nhưng nếu bảo có người muốn cướp, vậy thì tôi phải đi xem thử cho bằng được.
Thế là tôi chủ động kết bạn WeChat mà bà nội gửi qua.
【Chào anh, tôi là Ôn Giáng Tuyết. Có cân nhắc chuyện kết hôn với tôi không?】
Phong Lâm chắc cũng bị người nhà thúc giục đến phát phiền rồi.
Sau lời mời trò chuyện không theo lẽ thường của tôi, câu trả lời của anh là…
【Chào em, tôi là Phong Lâm. Khi nào thì mình đi lãnh chứng?】
05
Phong Lâm chắc cũng bị người nhà thúc ép đến phát phiền rồi.
Không biết có phải vì vậy hay không, sau khi nhận được lời mời trò chuyện theo kiểu mai mối thông thường, Phong Lâm liền trả lời thẳng một câu…
【Xin chào, tôi là Phong Lâm. Khi nào đi đăng ký kết hôn?】
Quả không hổ là người trẻ tuổi đã sớm ngồi vững vị trí “Tiểu Phong tổng”, tác phong làm việc đúng là khác người.
Tôi cũng không chịu lép vế:【Vậy ngày mai gặp mặt trước được không?】
Rất nhanh, anh ấy gửi lại mấy khung giờ rảnh, còn chu đáo đưa ra vài phương án để tôi lựa chọn.
Chuyện gặp mặt cứ thế được định xuống.
Thực ra, tôi đã quen biết Phong Lâm từ rất lâu rồi.
Năm đó tôi học lớp 10, còn anh học lớp 12.
Anh là nhân vật nổi tiếng trong trường.
Gương mặt đẹp trai đến mức có thể “ăn cơm bằng nhan sắc”, thành tích học tập cũng xuất sắc đến mức “ăn cơm bằng điểm số”, lại còn là chủ tịch hội học sinh lừng danh.
Thuộc kiểu người mà ngay cả mèo hoang đi ngang qua bảng vinh danh treo ảnh anh cũng phải dừng lại “meo meo” hai tiếng.
Lần đầu tiên tôi gặp anh là ở phòng phát thanh.
Hồi đó trường bắt buộc phải tham gia cái gọi là “lớp học thứ hai”, ép học sinh đăng ký câu lạc bộ, tôi lười suy nghĩ nên chọn luôn phòng phát thanh, mỗi ngày chỉ cần đọc bản tin, phát nhạc là xong.
Cuối tháng mười, Phong Lâm giành giải nhất cuộc thi vật lý toàn tỉnh, được tuyển thẳng vào đại học top đầu, hiệu trưởng muốn anh phát biểu trong lễ chào cờ, nhưng đúng hôm đó lại mưa nên đổi sang phát biểu tại phòng phát thanh.
Hôm ấy vừa hay tôi trực ca, tôi giúp anh chỉnh thiết bị, anh đứng trước micro bắt đầu bài diễn thuyết.
Rất kỳ lạ, rõ ràng đó là một ngày đáng để vui mừng của anh, nhưng khi tôi ngồi bên cạnh lại cảm thấy tâm trạng anh không hề cao, thậm chí còn có chút trầm xuống.
Anh không biểu cảm gì, chỉ đọc bài phát biểu theo đúng kịch bản.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau, không quá gần, trước mặt là dàn thiết bị tối om, xa hơn nữa là khung cửa sổ.
Bên ngoài mưa rơi, có người che ô từ căng tin chạy về, có người đội mũ mặc kệ mưa mà lao đi, cũng có người nghịch ngợm hất nước mưa sang người bên cạnh.
Thỉnh thoảng, tôi đứng dậy giúp anh điều chỉnh âm lượng.
Bài phát biểu kết thúc, anh đứng dậy định rời đi, tôi cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, liền gọi anh lại.
“Chủ tịch, anh nhìn kìa, bên kia có cầu vồng.”
Anh nhìn theo hướng tay tôi chỉ, sau cơn mưa trời lại sáng, một vệt cầu vồng mờ ảo treo giữa không trung.