Tô Vô Song mặt tái mét, ôm bụng, sự việc đã đến nước này, đương nhiên cũng không thể lừa dối người khác được nữa, chột dạ thừa nhận: “Là, là ta bưng từ nhà bếp đến.”

Cuối cùng, nàng ta ngạc nhiên nhìn ta một cái, chắc là không ngờ những bát thuốc nàng ta bưng lại là do một công chúa như ta tự tay sắc.

Ồ, mặt Tống Diệm đen lại.

Nhưng chưa kịp trách mắng nàng ta, thuốc đã có tác dụng, hắn mặt đen như đít nồi chạy đi, Tô Vô Song lúng túng đứng tại chỗ.

Ta: “Ngươi không đi nhà xí à?”

Tiếp theo ta nghe rõ tiếng bụng nàng ta réo lên một tiếng, Tô Vô Song mặt đỏ bừng chạy đi.

Mãi đến chiều, Tống Diệm mới lết ra, cả phủ đều đang đứng xem náo nhiệt. Hắn tức giận đến mức gào lên: “Cút! Tất cả cút hết cho ta!”

Người hầu bị gào đến ngơ ngác, họ không biết thiếu gia bị làm sao, họ chỉ đến để nhận phần củ sen và cua thôi. Ta đang chỉ huy người ta lật tung cái ao sen đã dọn sạch, củ sen và hải sản hồ lật lên được chia cho các viện xong vẫn còn thừa, liền chia cho gia nhân tỳ nữ trong phủ.

Tống Diệm thấy ta san phẳng hoa sen quý của hắn, củ sen còn mang đi biếu người ta hầm canh, trước mắt tối sầm lại, yếu ớt kêu gào: “Ngươi đây là phung phí của trời.”

Ta: “Thứ bản công chúa không thích, dù quý giá đến đâu cũng không còn quý giá nữa.”

Chỉ dâu mắng hòe, Tống Diệm nghe hiểu được.

Mặc dù hắn là một công tử bột vô dụng, nhưng lại có một khuôn mặt đẹp, tuấn tú tuyệt trần, không ai sánh bằng.

Hắn cưỡi ngựa trên phố, tà áo bay phấp phới, đôi mắt phượng liếc qua, liền có thể làm loạn lòng người. Dưới ánh nắng rực rỡ, các nữ nhân trên lầu vẫy tay chào đón, cộng thêm gia thế ưu việt, hắn cũng được coi là một trong những công tử mà nhiều tiểu thư khuê các trong kinh thành muốn gả nhất.

Nhưng người không thích ta, tự nhiên ta cũng không thích, dù có đẹp trai đến đâu cũng vậy.

8

Mẫu hậu là một người mê trai đẹp chết đi được, vì mê mẩn nhan sắc của Tống Diệm lúc nhỏ, nên đã sớm hẹn ước sẽ kết thân với nhà họ Tống.

Kết quả là Tống Diệm càng lớn càng lệch lạc, mắt thấy hắn đi theo con đường ăn hại không lối về, mọi người đều ngầm hiểu quên đi hôn ước miệng này.

Sau đó, nước láng giềng Nguyệt Quốc cử sứ thần đến, sau khi dâng lên một đống công chúa của mình, liền thỉnh cầu hai nước liên hôn, xin cưới công chúa Lương Quốc làm thái tử phi.

Công chúa đích xuất và thứ xuất của Nguyệt Quốc thì một đống, nhưng phụ hoàng của ta chỉ có một nữ nhi, đương nhiên không nỡ để ta đi Nguyệt Quốc. Vừa mới nhận mỹ nhân của người ta, lại không tiện từ chối thẳng thừng, bèn nói ta đã có hôn ước.

Phụ hoàng quét mắt xuống đám đại thần bên dưới, ra hiệu cho một người nào đó vì vua lo lắng mà nhận lấy cuộc hôn sự này.

Phò mã không được làm quan, không được đánh giặc, tóm lại không phải là lựa chọn hàng đầu của những thanh niên có chí. Một đám đại thần im lặng.

May mà Tống lão tướng quân khá trung quân ái quốc, đã cống hiến đứa con út của mình ra, nói hai nhà đã có hôn ước từ nhỏ.

Phụ hoàng lúc này mới nhớ ra lời hứa miệng này, vô cùng cảm động trước sự lo lắng vì vua của lão tướng quân, đã phá lệ cho phép phò mã đời này được đánh giặc làm quan, mọi việc cứ theo như nhà dân thường là được.

Các đại thần có mặt ở đó ruột gan đều hối hận xanh cả mặt, sớm biết phụ hoàng hào phóng như vậy, ai lại từ chối công chúa đích xuất đẹp nhất triều đình chứ?

Phụ hoàng rất vui, mẫu hậu rất vui, lão tướng quân rất vui, ta thì sao cũng được, Tống Diệm thì chẳng vui chút nào.

Trong lòng hắn có một bạch nguyệt quang, cô nương đó đã cứu mạng hắn, cũng là một cô nhi. Tống gia cảm kích nàng ta, cho nàng ta thân phận biểu tiểu thư sống trong Tống phủ mấy năm.

Tống Diệm có lẽ rất thích nàng ta, không chấp nhận ta, ngoan cường chống cự, ra vẻ không phải nàng ta thì không cưới, nào ngờ bị phụ thân và huynh trưởng hắn vô tình trấn áp.

Làm ta cứ như một kẻ độc ác chia rẽ uyên ương, chen chân vào vậy.

Ta thu dọn một chút, chuẩn bị đi gặp Tống Diệm, cho hắn vài ý tưởng tồi.

Ta định xúi giục và tài trợ cho hắn mang cô nương đó bỏ trốn, sau đó ta với danh nghĩa bị ruồng bỏ, đau lòng đến rơi lệ mà thu thập các loại nam sủng đẹp trai giống hắn, để tỏ lòng thương nhớ phu quân.

Tống Diệm đẹp trai như vậy, bất kể là loại mỹ nam nào cũng ít nhiều có vài phần giống hắn.

Thật là một ý tưởng tồi tệ mà mọi người đều vui vẻ.

9

Ta chân trước vừa bước vào Tống phủ, chân sau cô nương đó đã đi gặp phụ hoàng của ta, tự xin đi hòa thân với Nguyệt Quốc.

Thế là những lời nói ly kinh bạn đạo của ta còn chưa kịp nói ra, Tống Diệm đã mặt đầy vẻ nghi ngờ chất vấn ta: “Có phải ngươi ép nàng đi không?”

Ta: “???”

Phụ hoàng không nỡ để ta đi Nguyệt Quốc, tự nhiên phải tìm người khác thay thế. Nào ngờ hậu cung của người chỉ có một mình mẫu hậu, con cái chỉ có ta và hoàng huynh, không còn nữ quyến hoàng tộc trực hệ nào khác.

Lúc này mới thấy phụ hoàng thiệt thòi biết bao. Hoàng đế nước khác hậu cung ba nghìn giai lệ, công chúa được nuôi như công cụ, gửi đi một lần một đống không đau lòng. Công chúa của người chỉ có một, nuôi như báu vật, gửi ta đi, người sẽ biến thành một ông già cô đơn.

Phụ hoàng kêu gọi các đại thần hăng hái hòa thân, đi thêm vài người, lấy số lượng để chiến thắng. Nhưng Nguyệt Quốc xa xôi, nhà ai lại muốn để nữ nhi gả xa sang nước khác chứ?

Lúc này cô nương đó lại đứng ra, vô cùng hiểu chuyện, ngoài dự đoán của mọi người.

Phụ hoàng rất vui, phong cho nàng ta làm công chúa, chuẩn bị rất nhiều của hồi môn, vui vẻ tiễn nàng ta đến chỗ sứ thần Nguyệt Quốc.

Ta không kiếm được nam sủng, hắn không chống cự thành công, cuối cùng chúng ta vẫn thành một đôi.

Ngày thành thân, hắn chạy đến thanh lâu nâng đỡ hoa khôi. Ta ngáp ngắn ngáp dài muốn đi ngủ, bị hoàng huynh thúc giục đi tìm người về.

Thế là ta lại ngáp ngắn ngáp dài đến thanh lâu, ném cho tú bà một xấp ngân phiếu, dưới ánh mắt kinh ngạc của bà ta, lười biếng nói: “Tòa nhà này, ta mua rồi. Trong vòng nửa canh giờ, ngươi gói ghém những cô nương xinh đẹp trong nhà, đặc biệt là hoa khôi đó, gửi đến Tống phủ.”

Dùng thế ép người mua bán xong, ta quay đầu ra lệnh cho thị vệ: “Để lại một đội người, nửa canh giờ sau, đốt tòa nhà này đi.”

Ta lười leo cầu thang tìm người.

Trên đường về, gặp một tên ma cô đang hành hạ một người mới bỏ trốn, ta lại cho thị vệ đánh cho đám nam nhân bỉ ổi này một trận, vớt cô nương tên Tiểu Hoa lên xe. Ma cô gào lên: “Ngươi là ai? Dám báo danh không? Chủ nhân nhà ta không dễ chọc đâu!”

“Chủ nhân nhà ngươi là ai?” Ta hứng thú, cho người vén rèm xe lên, nghiêng đầu nhìn hắn.

Người vừa rồi còn gào thét, mắt nhìn thẳng đơ, ánh mắt cả đám dần trở nên ghê tởm. Hỏi chủ nhân là ai, lại không nói ra được tên tuổi.

Ta tự báo danh: “Nhớ kỹ đây, ta là nhị thiếu phu nhân của Tống phủ, cũng là chủ nhân mới của ngươi bây giờ. Có vấn đề gì cứ đi tìm nhị lang nhà họ Tống.”

Nói xong, thị vệ vung đao, một đám người đầu lìa khỏi cổ, chỉ để lại tên vừa rồi gào thét, sợ đến tè ra quần bỏ chạy, ta để lại một tên về báo tin.

Xúc phạm công chúa đương triều, theo luật phải bị chém.

Đây chính là kết cục.

Bắt nạt nam nữ, đốt nhà dân, lúc làm chuyện xấu ta đều báo danh của Tống Diệm.

Không phải thích mỹ nhân sao? Vậy thì nhét hết vào viện của Tống Diệm làm thị thiếp, làm bại hoại danh tiếng của hắn, dùng tiền của hắn để nuôi, cho hắn nghèo chết đi.

Tiện thể ra lệnh cho người gác cổng tối nay không được cho hắn vào, người gác cổng do dự, ta nghịch ngợm lệnh bài công chúa cười lạnh với hắn.

Người gác cổng “rầm” một tiếng đóng chặt cửa.

Lúc làm chuyện xấu ta là phu nhân của Tống Diệm, lúc làm chuyện tốt ta là Triệu Quan Ngọc, lúc dùng thế ép người ta là Chiêu Ngọc công chúa.

Đêm tân hôn hắn cho ta leo cây, làm ta mất mặt, ta dẹp luôn thanh lâu, cho hắn ngủ ngoài đường, cho hắn gánh chịu hậu quả, cho hắn trở thành trò cười.

Đây chính là sự đáp trả.

10

Nhưng có lẽ là ghét ai ghét cả tông chi họ hàng, Tống Diệm ngay cả đám mỹ nhân ta mang về cũng không thèm đoái hoài, làm cho một đám mỹ nhân phải nhìn sắc mặt, ngày nào cũng vây quanh ta, để đứng vững gót chân mà lấy lòng ta.

Tiểu Hoa thì ngốc hơn, nàng chỉ muốn báo ơn. Cô nương này vốn là người giang hồ, võ công cao cường, đầu óc đơn giản, ta đề bạt nàng làm quý thiếp.

Tống Diệm một chân dẫm bẹp hạt sen giống ta cố ý để lại cho hắn, cười lạnh mỉa mai: “Đúng vậy, Triệu Quan Ngọc ngươi ngoài hoàng huynh của mình ra, chỉ thích chó và những kẻ làm chó cho ngươi.”

Ta: “Còn hơn ngươi chỉ thích bạch liên hoa và trà xanh.”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!