Hoàng huynh chẳng hề bị vẻ hung thần ác sát của ta dọa sợ, ngược lại còn cười lên, khuôn mặt gầy gò xương xẩu rõ ràng, vô cùng chắc chắn: “Ngươi không nỡ đâu. Hắn là con út nhà họ Tống, ngươi không nỡ làm nguội lạnh tấm lòng của lão thần Tống gia.”
Cười quá nhiều, huynh ấy che miệng ho khan, ta vội vàng đau lòng vỗ lưng cho huynh ấy, tiếng ho này nghe mà lòng ta hoảng hốt.
Hoàng huynh bảo ta làm cho có lệ, dù sao cũng nên mang chút thuốc cho Tống Diệm, ta không nghĩ ngợi gì liền gật đầu, ngoan ngoãn vô cùng, toàn thân gai góc đều thuận theo, chỉ sợ huynh ấy kích động lại ho lên.
Về đến Tống phủ, ta tự mình vào bếp sắc thuốc nửa ngày, tự tay mang đến thăm Tống cẩu, vừa đến nơi, đúng lúc bắt gặp nữ nhân xuyên không cũng đang bưng một bát thuốc chuẩn bị vào nhà.
Ta lười nhìn nàng ta một cái, đi ngang qua nàng ta đến trước giường Tống Diệm, cũng lười nhìn hắn một cái, đặt bát thuốc nóng hổi lên bàn, nói ngắn gọn: “Uống đi.”
Tống Diệm uể oải liếc nhìn, nhíu mày, quay đầu đi: “Sao lại là ngươi? Không uống.”
4
“Sao, ngươi sợ đắng à?”
“Sợ ngươi cho thêm thuốc vào.” Tống Diệm ác ý suy đoán.
Hắn để bát thuốc ta sắc sang một bên, nhận lấy bát thuốc nữ nhân xuyên không bưng tới uống một hơi cạn sạch. Nữ nhân xuyên không nhìn ta một cái, rồi lại dịu dàng khuyên hắn: “Tống lang, chàng uống chậm thôi. Hầm lâu lắm đấy, thuốc đắng lắm, ăn một viên mứt cho đỡ đắng.”
Ánh mắt đó, dưới vẻ cung kính sợ hãi ẩn giấu một sự đắc ý nào đó, một cảm giác hư vinh kiểu “xem ra công chúa cũng không được Tống lang cưng chiều bằng ta”.
Ta dù sao cũng là do phụ hoàng đích thân dạy dỗ lớn lên, chút tâm tư nhỏ mọn đó của nàng ta ta liếc một cái là nhìn thấu.
Lời nói trong ngoài đều dẫn dắt người khác, như thể bát thuốc này là do nàng ta vất vả sắc vậy.
Thực tế thì nàng ta chỉ đợi nhà bếp sắc thuốc xong, rồi cướp việc của tỳ nữ mang thuốc đến để lấy lòng, một chiêu trò quen thuộc trong cung đấu trạch đấu, rốt cuộc ai lại thực sự đi làm việc khổ cực trong bếp chứ?
Nhưng ta thì có thể. Nàng ta không biết, bát thuốc nàng ta bưng từ nhà bếp đến là do ta canh lửa hầm mấy canh giờ để dư lại.
Kẻ tranh sủng nịnh hót chỉ cần vụng về lấy lòng nam nhân là được.
Nhưng ta là công chúa, hành sự có thể tùy tiện, nhưng không thể để lộ sơ hở.
Ví dụ như bát thuốc này, từ tay ta đưa ra, lỡ có người tinh vi trên đường bỏ chút độc vào để gây xích mích giữa hoàng gia và võ tướng thì sẽ gây thêm phiền phức cho hoàng huynh.
Nàng ta chỉ thấy được vẻ ngang ngược của ta, không thấy được sự cẩn trọng phía sau, rồi tự đắc vì mình đã chiếm được sự ưu ái của nam nhân.
Cũng như nàng ta không thấy được ta cố ý để mặc nàng ta, dung túng nàng ta, buông thả nàng ta.
5
Tống Diệm cắn viên mứt, rồi lại “phì” ra, “Ngọt quá.”
Cái vẻ õng ẹo này nhìn thật ngứa mắt, ta quay người bỏ đi, chẳng thèm quan tâm hắn có uống thuốc hay không, ta chỉ cần làm tốt bề ngoài để hoàng huynh yên tâm là được.
Mấy ngày tiếp theo cũng y như vậy, thuốc ta mang đến hắn để sang một bên thậm chí đổ đi, thuốc Tô Vô Song mang đến thì hắn ngoan ngoãn uống.
Chỉ là để chọc tức ta, ta đương nhiên cũng không để hắn chọc tức.
Một thang thuốc sắp sắc xong, còn lại thang cuối cùng, ta vừa ngân nga vừa cho thêm một chút ba đậu, hoàng liên vào, xách hộp cơm đi trên đường, gặp một đám thị thiếp đang ngắm hoa, các mỹ nhân vô cùng ân cần muốn giúp ta xách đồ.
Thế này thì không được, bát này thật sự có cho thêm thuốc, ta sao nỡ để các tỷ tỷ mỹ nhân bị liên lụy vô tội.
Ta kiên quyết tự mình xách, ngay cả tỳ nữ cũng không cần.
Đang lúc từ chối, Tô Vô Song đi ngang qua, rụt rè hành lễ. Đợi ta đi đến trước cửa phòng Tống Diệm, vừa hay nghe thấy nàng ta nói với Tống Diệm: “Nữ nhân trong các đại gia tộc thật đáng thương, cạnh tranh nhau khắp nơi.”
Ngụ ý: ta không giống những nữ nhân đó, ta không tham gia cạnh tranh, ta khác biệt, và ta thương hại họ. Nhìn xem! Ta thật lương thiện và có lòng đồng cảm biết bao!
Tống Diệm không kiên nhẫn nói: “Một đám nữ nhân ngày nào cũng tranh giành ghen tuông, làm cho phủ đệ náo loạn.”
Vị quý thiếp vừa rồi tranh giành ghen tuông lợi hại nhất, nghe thấy lời này liền tức giận, xắn tay áo xin chỉ thị của ta: “Điện hạ, thiếp đi vặn cổ đôi cẩu nam nữ này!”
Ta mặt đầy vẻ không tán thành: “Thế này bạo lực quá. Tiểu Hoa, đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, bạo lực không giải quyết được vấn đề. Ngươi bây giờ là quý thiếp nhà cao cửa rộng, phải tao nhã, phải hiền dịu.”
Lời vừa dứt, bước chân không dừng, ta đẩy cửa ra, rất thuận tay, rất bạo lực, rất tiêu chuẩn kép, ném hộp cơm trong tay vào đầu tên chó đực.
6
Trúng ngay đầu Tống Diệm.
Tống Diệm chật vật sửa lại búi tóc, mặt đầy vẻ tức giận: “Triệu Quan Ngọc, ngươi phát điên gì vậy?”
Ta tát hắn một cái: “Ngươi câm miệng.”
Không thèm để ý đến hắn, ta ung dung đi đến trước mặt Tô Vô Song, nhìn vẻ đáng thương bị dọa sợ của nàng ta, cười nhẹ hỏi: “Không tham gia cạnh tranh nữ giới à? Vậy thì ngươi đừng quấn lấy phu quân người ta nữa, ra cửa lớn rẽ phải đi thẳng, có một cái am ni cô, ngươi đến đó, đảm bảo cả đời cũng không gặp được nam nhân, đi vì bá tánh vạn dân tụng kinh cầu phúc thì thế nào?”
Tô Vô Song lí nhí một lúc lâu, không dám nhận lời này.
Tống Diệm che vết tát trên mặt, chắn trước người nàng ta.
Hắn chắn trước một người ngoài để đối đầu với ta, người thê tử kết tóc của hắn, “Triệu Quan Ngọc, ngươi có gì không hài lòng thì cứ nhắm vào ta, đừng gây khó dễ cho nàng ấy.”
Ta: “… Nàng ta không đáng để ta gây khó dễ.”
Ta tự mình ngồi xuống, vừa thưởng trà vừa nói: “Đợi ngươi uống xong thuốc hôm nay ta sẽ đi, như vậy ta cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ rồi.”
Hắn chắc chắn đã sớm đoán ra việc ta ngày nào cũng đến đưa thuốc là do hoàng huynh chỉ thị.
Tống Diệm không vui ra lệnh: “Mang thuốc đến đây.”
Tô Vô Song dâng bát thuốc nàng ta mang đến lên, ngón út vô tình chạm vào Tống Diệm, mặt đỏ bừng nhìn hắn, không khí trở nên mờ ám.
Ta ở một bên xem kịch với vẻ thản nhiên, vừa phá đám vừa mỉa mai: “Không tham gia cạnh tranh nữ giới à… chỉ hầu hạ nam nhân. Vừa làm kỹ nữ lại vừa muốn lập đền thờ trinh tiết, như vậy là có thể giả vờ là người đàng hoàng để chế nhạo đồng cảm với kỹ nữ rồi.”
Tô Vô Song mặt đỏ bừng không dám phản bác ta, nhìn về phía Tống Diệm, hy vọng hắn sẽ bênh vực mình. Nào ngờ Tống Diệm đang bận uống thuốc, nếm thử một ngụm, hắn nhíu mày: “Đắng quá, sao thuốc hôm nay lại khác vậy?”
Ta giọng điệu lạnh lùng: “Không phải là có cho thêm thuốc vào chứ?”
“Chắc chắn không có.” Tô Vô Song chột dạ nhỏ giọng đáp, dù sao cũng không phải thuốc do nàng ta tự tay sắc. Bị lời nói của ta kích động, để chứng minh thuốc không có vấn đề, nàng ta bị ép bưng bát thuốc lại uống một ngụm lớn, đắng đến mức mặt mày nhăn nhó.
Tống Diệm nghi ngờ, nhăn mặt uống hết phần thuốc còn lại.
Ta không nhịn được cười lên, cười đến mức hai người họ ngơ ngác, trong ánh mắt khó hiểu của họ, ta tốt bụng nhắc nhở:
“Thật sự là có cho thêm thuốc đấy, cho hoàng liên, ba đậu. Bởi vì thuốc từ trước đến nay, đều là ta tự phối thuốc, tự sắc.”
“Choang!”
Bát thuốc trong tay Tống Diệm rơi xuống đất.
7
Hắn không thể tin được, nhìn về phía Tô Vô Song: “Không phải ngươi nói là thuốc do ngươi tự tay sắc sao?”