Ta ung dung ngồi xuống ghế thái sư, nhìn nụ cười không thể che giấu trên môi Bùi Giới, lạnh nhạt nói: “Con không gả. Phụ thân muốn gả thì tự mình gả đi. Người ăn cơm Bùi gia năm xưa là phụ thân chứ không phải con, dựa vào đâu bắt con hạ mình cho tên mọt sách nghèo kiết xác này. Nghèo đến không có gì bỏ vào nồi mà còn muốn thú thê tử, thật không biết xấu hổ!”
Bùi Giới tức đến nắm chặt tay, ánh mắt nhìn ta sắc như dao. Hắn lớn lên trong nghèo khó, nhưng lòng tự tôn lại cao hơn bất cứ ai.
Kiếp trước, khi mẫu thân ta đến nhà hắn, thấy hai gian nhà tranh dột nát, không có cả địa long sưởi ấm, bà đã khóc ngất.
Bà đòi phụ thân ta hủy hôn, thậm chí dọa sẽ hòa ly để mang ta đi. Bà không muốn hy sinh hạnh phúc cả đời của ta chỉ vì một lời hứa của phụ thân.
Ngay lúc đó, mẫu thân của Bùi Giới đã dẫn theo các con đến quỳ trước phủ Thừa tướng, khóc lóc kể lể rằng nhà ta giàu sang rồi thì muốn hủy hôn, khiến lời đồn bay khắp kinh thành.
Phụ thân ta tức đến hộc máu, mẫu thân cũng ngã bệnh. Cuối cùng, chính Hoàng đế đã hạ chỉ, định đoạt cuộc hôn nhân này.
Ta đã trở thành thê tử của Bùi Giới.
Đêm tân hôn, hắn lạnh lùng hỏi ta: “Ngọc Vu, có vui không? Mẫu thân nàng cần phải dùng tiền để sỉ nhục ta như vậy sao!”
Thấy sắc mặt ta lạnh đi, hắn mới quỳ xuống, mắt đỏ hoe: “Nàng gả cho ta là thê tử của ta, lẽ nào ta lại đối xử tệ với nàng? Ta, Bùi Giới, dù có chết đói cũng không để nàng thiếu một miếng ăn.”
Ta chưa bao giờ tin lời hắn. Vì để phụ thân yên lòng, vì sự nghiệp của ông, sau khi thành hôn, ta đã giúp hắn trên con đường khoa cử, lo lót quan trường, phụng dưỡng công công bà bà, nuôi nấng đệ muội nhà hắn.
Ta không cầu ái tình.
Chỉ mong bọn họ có chút lương tâm.
Chỉ tiếc, kiếp trước ta hiểu biết quá nông cạn.
Không ngờ trên đời lại có loại người vong ân bội nghĩa đến thế.
Đời này, một gia đình “tốt” như vậy, sao ta có thể không nhường lại cho “muội muội tốt” của mình chứ? Để nàng ta làm kế thê thì thật quá ủy khuất. Một tiểu thư lớn lên trong gấm vóc như nàng ta, phải làm chính thất phu nhân mới xứng!
5
Phụ thân ta giữ Bùi Giới lại trong phủ để dưỡng thương. Mẫu thân hắn quả nhiên như kiếp trước, đi rêu rao khắp nơi rằng nhi tử bà ta có hôn ước với tiểu thư Ngọc gia.
Nha hoàn ta cài cắm bên ngoài báo lại: “Nhị tiểu thư đêm nào cũng lén đến thăm Bùi công tử, còn tự tay nấu thuốc, làm bánh cho công tử.”
Lúc nha hoàn nói những lời này, ta đã cho mời cả phụ thân mẫu thân đến.
“Phụ thân, người đừng se nhầm duyên. Đến lúc hai nữ nhi cùng tranh một phu quân, chuyện xấu từ phủ Thừa tướng truyền ra ngoài, mặt mũi người biết để vào đâu.”
Sắc mặt phụ thân ta đen lại. Sau khi ông rời đi, ta nhìn mẫu thân đang chau mày lo lắng, rồi cho người dẫn một thiếu niên mặc đồ gia đinh vào.
Đệ đệ ruột của ta không chết. Hắn được Châu gia cứu sống, đặt tên là Châu Yết. Châu Yết và Bùi Giới cùng thi một khoa.
Kiếp trước, Châu Yết đỗ Bảng nhãn. Nhưng Ngọc Đường lại vu cho hắn tội sàm sỡ mình, khiến hắn bị tước danh vị, đuổi khỏi kinh thành rồi rơi xuống vách núi mà chết. Bùi Giới nhờ đó mới chiếm được vị trí Bảng nhãn.
Đêm qua, ta đã cải trang ra ngoài gặp Châu Yết, kể lại mọi chuyện. Đêm nay, chính là lúc mẫu tử nhận nhau. Nhìn cảnh họ ôm nhau khóc, nghĩ đến kết cục bi thảm của đệ đệ kiếp trước, lòng ta đau như cắt.
Đời này, ta phải khiến Châu di nương tính toán thành không. Đường mây của Bùi Giới phải đứt đoạn. Ngọc Đường sẽ không còn được mẫu thân ta che chở nữa.
6
Phụ thân ta không tin lời ta. Nửa đêm, ông đích thân đến sân của Bùi Giới, quả nhiên thấy Ngọc Đường đang ân cần đút thuốc cho hắn. Hai người họ, hắn có tình thiếp có ý, trông như một đôi phu thê son sắt.
Ông thở dài trở về, bất lực nói với ta: “Nếu con đã không muốn gả, vậy thì thôi. Hôn thư chỉ ghi là nữ nhi của ta, chứ đâu có nói nhất định phải là trưởng nữ. Đường Nhi đã có lòng với nó, vậy cũng đành tác thành cho con bé.”
Ông nói tiếp: “Trong cung sắp tuyển Thái tử phi, các nhà có nữ nhi chưa gả đều phải nộp bát tự lên. Vốn định nộp của muội muội con, giờ đành nộp của con. Nhưng cũng chỉ là cho có lệ thôi, nữ nhi Ngọc gia không làm Thái tử phi được đâu.”
Ta gật đầu đồng ý. Người trong lòng ta, hai kiếp đều là vọng tưởng.
7
Ngọc Đường vẫn căm hận cái tát của ta. Có mặt phụ thân, nàng ta vẫn là muội muội ngoan. Phụ thân vừa đi, nàng ta liền không thèm giữ ý.
“Nói đi cũng phải nói lại, hôm đó tỷ tỷ đánh muội, có phải là vì thẹn quá hóa giận không? Nhưng tỷ có tức giận thế nào cũng vô dụng, tỷ vẫn phải gả cho Bùi công tử thôi. Muội gọi một tiếng tỷ phu trước thì đã sao?”
Nàng ta ta vênh váo: “Tỷ tỷ không biết đâu nhỉ, Bùi gia nghèo rớt mồng tơi. Phụ thân vừa cho người mang ít ngân lượng qua đó. Không thì bà bà tương lai của tỷ đã phải đi ăn xin rồi. Nhưng mà tỷ đừng lo. Phụ thân đưa cho muội xem tranh vẽ của các công tử quyền quý chưa thành thân trong kinh thành để muội chọn. Tỷ nói xem, muội nên chọn tiểu vương gia của phủ Thừa Ân hay tiểu hầu gia của phủ Tĩnh An đây? Khó chọn quá. Nhưng dù chọn ai, muội cũng không quên tỷ đâu. Đến lúc đó, tỷ cầu xin muội giúp tỷ phu lo lót đường quan lộ, muội nhất định sẽ nói tốt cho tỷ trước mặt phu quân tương lai.”
“Bùi công tử học hành đỗ đạt, vào quan trường chắc chắn sẽ thăng tiến vùn vụt. Để muội tính xem tỷ phải đợi bao nhiêu năm nhé! Mười năm thôi!”
Ta nhìn nàng ta, giọng nhẹ bẫng: “Hy vọng lúc xuất giá, muội cũng có thể cười vui vẻ như vậy.”
8
Bùi Giới nằm trên giường, không thể động đậy. Hắn đuổi hết người hầu ra ngoài.
Chỉ còn hai chúng ta, hắn nắm chặt cổ tay ta, giọng âm hiểm: “Ngọc Vu, ngươi cũng trọng sinh, đúng không? Ngươi nghĩ trọng sinh thì thay đổi được gì sao? Ngươi vẫn phải gả cho ta, đừng quên kiếp trước là ai ban hôn cho chúng ta. Ngươi không thoát được đâu. Nếu còn dám bắt nạt Ngọc Đường, sau khi thành hôn, ta sẽ cho ngươi biết tay.”
Ta chán ghét gạt tay hắn ra.
“Ngươi thích nàng ta như vậy, sao không cưới nàng ta?”
Bùi Giới mím môi, thoáng chút bối rối.
“Ngọc Đường là cành vàng lá ngọc, sao có thể chịu khổ được?”
Rồi hắn lại đắc ý: “Vẫn phải phiền nàng làm Bùi phu nhân mấy năm, giữ giúp vị trí này cho nàng ấy.”
Ta lấy khăn tay ra, lau kỹ nơi hắn vừa chạm vào.
“Bùi Giới, hãy trân trọng những ngày ngươi còn có thể nằm đây nói chuyện với ta. Vài ngày nữa thôi, khi gặp lại, ngươi sẽ phải quỳ xuống nói chuyện với ta đấy.”
Hắn cười khẩy.
“Nằm mơ.”
Hắn không biết, chỉ một khắc trước, Thái tử Yến Cảnh đã cho ám vệ thân tín báo tin cho ta.
Khâm Thiên Giám đã xem bát tự của ta và hắn, tâu với Bệ hạ: “Nữ tử này hợp với Thái tử, quý không thể tả. Có nàng phò tá, Thái tử sau này ắt sẽ là một bậc minh quân.”
Bệ hạ đã hạ bút phê chuẩn. Ta bây giờ đã là Thái tử phi được nội định.
Nhìn nụ cười đáng ghê tởm của Bùi Giới, ta quyết định chưa nói cho hắn biết.
Cứ để tên ngốc này tự vui vẻ thêm vài ngày nữa.
9
Ta ra khỏi viện của Bùi Giới thì gặp phụ thân vừa hạ triều về.
Bên cạnh ông là một thiếu niên đĩnh đạc ôn nhuận. Chính là Thái tử Yến Cảnh, người ta đã thầm thương từ nhỏ.
Kiếp trước, sau khi nhà ta gặp nạn, hắn vì là học trò của phụ thân mà bị liên lụy, bị Bệ hạ nghi ngờ có lòng mưu phản, giam lỏng trong Đông cung. Hắn có thể cắt đứt quan hệ để tự bảo vệ mình, nhưng hắn không làm vậy.
Hắn nhiều lần dâng sớ kêu oan cho phụ thân ta. Sau này, cả nhà ta bị Bùi Giới hại chết, thế lực của Yến Cảnh cũng vì mất đi Thừa tướng mà tổn hại nặng nề.
Hắn phải ẩn mình chờ thời nhiều năm mới giành được ngôi vị. Mười năm sau khi lên ngôi, khi cánh chim đã đủ lông đủ cánh, hắn vẫn không quên mối thù của Ngọc gia.
Hắn bất chấp quần thần phản đối, lật lại vụ án cũ, giải oan cho cả nhà ta, xử trảm Bùi Giới. Oán hận của ta tiêu tan, ta được đầu thai.
Nhưng hắn lại chết trong mùa đông năm đó.
Cả đời cô độc.
10
Ta sững sờ nhìn Yến Cảnh, chìm trong ký ức. Phụ thân ta bước nhanh tới, đẩy ta một cái mới khiến ta tỉnh lại.
Ông ghé vào tai ta, nghiến răng: “Ta đã cảnh cáo con, tránh xa hắn ra một chút, sau này hắn là muội phu của con! Ngọc Vu, Yến Cảnh mới là phu quân tương lai của con!”
Nhìn bộ dạng của phụ thân, ta không khỏi bật cười.
Yến Cảnh đến để tặng quà. Hắn săn được mấy con nhạn sống, đích thân mang đến nhà ta. Ta cười hỏi hắn, gọi như thuở nhỏ: “Cảnh ca ca, đây là sính lễ huynh tặng ta sao?”
Phụ thân ta trố mắt kinh ngạc, không ngờ ta lại có thể nói ra những lời không biết giữ kẽ như vậy.
Yến Cảnh ngẩn người một lúc, rồi trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt, dịu dàng gật đầu. “Ừ, là sính nhạn. Sính lễ vẫn đang chuẩn bị, sẽ không để A Vu muội muội thất vọng đâu. A Vu muội muội muốn gì không? Cứ nói với ta là được.”
Ta suy nghĩ một lát rồi cười: “Ta thích san hô đỏ.”
Vào mùa này, san hô đỏ rất khó tìm. Nhưng hắn vẫn đồng ý.