Em trai tôi là phản diện, cũng phải có chứ!
Lại một buổi tối, sau khi ăn cơm xong, bóng dáng nhỏ bé đứng trước kệ bếp, quay lưng về phía tôi rửa bát.
Tiếng nước chảy ào ào không dứt.
Tôi dựa vào ghế sofa, nhìn những dòng chữ liên tục hiện ra trước mắt.
[Sao tôi thấy tên phản diện này cũng hiểu chuyện phết nhỉ, còn biết giúp chị rửa bát nữa!]
[Chỉ là nghèo quá thôi…]
[Trạng thái tinh thần của chị gái phản diện ổn định thật ha ha ha ha]
Tôi: “…”
Không, có những người vẻ ngoài trông rất ổn định nhưng thực ra đã sắp điên rồi.
Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng Cố Thời Tranh, chợt nghĩ ra điều gì đó. Đợi nó rửa bát xong, tôi vẫy tay với nó: “Em trai, lại đây một chút.”
Cố Thời Tranh không hiểu chuyện gì nhưng vẫn ngoan ngoãn đi tới.
Đợi nó đến gần, tôi xoa xoa tay, bắt đầu ước nguyện:
“Em trai, sau này chị muốn một căn biệt thự lớn.”
“À đúng rồi, còn cả một đống quần áo đẹp với túi xách nữa!”
“Còn nữa còn nữa, chị muốn ăn nhà hàng Michelin!”
Em trai tôi sững sờ: “???”
Ngay cả những dòng bình luận cũng ngẩn ra một lúc rồi điên cuồng hiện lên.
[Cười chết tôi rồi, chị gái này coi tên phản diện như con rùa trong hồ ước để hành hạ à!]
[Ha ha ha ha ha rốt cuộc ai mới là phản diện đây! Xem chị gái kìa, dọa cho tên phản diện sợ đến mức biểu cảm như heo con luôn rồi!]
[Nhưng mà đừng nói nhé, thật đấy, tên phản diện sau này đúng là rất giàu…]
Tôi nhìn ra được sự nghi hoặc của Cố Thời Tranh, cũng biết nó còn nhỏ tuổi làm sao hiểu được những thứ này.
Nhưng không quan trọng.
Cứ coi như tôi đang nói nhảm đi.
Nhưng tôi không hề biết, tối hôm đó Cố Thời Tranh về phòng, đã cẩn thận ghi vào một cuốn sổ nhỏ…
Nguyện vọng của tôi.
7
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mấy ngày trôi qua trong nháy mắt.
Đến ngày khai giảng, tôi đưa Cố Thời Tranh đến trường tiểu học trước rồi mới đến trường đại học làm thủ tục nhập học.
May là trường đại học tôi đăng ký cách chỗ ở không xa lắm, đạp xe đạp công cộng hơn nửa tiếng là tới. Đi trong vòng nửa tiếng chỉ tốn một tệ rưỡi, quá hời!
Tôi để lại cho Cố Thời Tranh ba trăm tệ tiền sinh hoạt, bảo nó tự lo bữa sáng và bữa trưa. Nếu hôm nào tôi có tiết học buổi tối thì đừng đợi cơm.
Ở trường, tôi ăn một bát cơm với khoai tây xào và canh miễn phí cũng đủ no rồi.
Ngày qua ngày cứ thế trôi đi.
Cố Thời Tranh bên kia không gây ra chuyện gì, tôi cũng dần yên tâm, tranh thủ thời gian rảnh sau giờ học đi làm gia sư kiếm tiền.
Nhưng tôi không ngờ tới.
Lại một ngày thứ Tư.
Sau khi học xong tiết chuyên ngành cuối cùng, tôi đang định xách túi đến nhà ăn mua một phần sườn xào chua ngọt mang về thì mở điện thoại ra bỗng thấy một cuộc gọi nhỡ từ số được lưu là “Cô giáo của em trai”. Tim tôi thắt lại, lập tức gọi lại.
Ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng một người phụ nữ trung niên vang lên: “Chào bạn, bạn là?”
Tôi vội vàng đáp: “Em là chị gái của Cố Thời Tranh ạ. Xin hỏi có chuyện gì không ạ?”
Đầu dây bên kia dường như rất ồn ào, loáng thoáng nghe thấy tiếng mắng chửi. Một lúc lâu sau tôi mới nghe thấy giọng nói nghiêm nghị của cô giáo: “Cố Thời Tranh bên này xảy ra chút chuyện, phiền em đến đây một chuyến.”
Trước mắt tôi tối sầm lại.
Cố Thời Tranh xảy ra chuyện rồi?
8
Trong lúc vội vàng, tôi cũng không kịp tìm xe đạp công cộng nữa, đành gọi một chiếc taxi chạy thẳng đến trường tiểu học.
Trên xe, tôi bấu chặt ngón tay, cố gắng giữ bình tĩnh.
Trong ký ức của tôi, Cố Thời Tranh với tư cách là nhân vật phản diện, tính cách cô độc, không có bạn bè. Mãi cho đến khi lớn lên, tính tình trở nên lệch lạc, u ám, bất chấp thủ đoạn để gây dựng sự nghiệp.
Trong truyện, quãng đời thiếu niên của nó được miêu tả qua loa vài nét, chỉ nhấn mạnh một chữ “thảm”.
Nhưng hiện tại, tất cả những điều này đều đang diễn ra một cách chân thực.
“Đến nơi rồi.”
Đúng lúc tôi đang chìm trong suy nghĩ, bác tài xế phía trước nhắc một câu.
Tôi hoàn hồn, thì ra đã đến cổng trường tiểu học.
Tôi xuống xe, thanh toán tiền trên điện thoại rồi đi về phía lớp học của Cố Thời Tranh.
Lúc này đúng vào giờ tan học, mọi người đều đang xúm lại xem náo nhiệt.
Bên ngoài văn phòng giáo viên ở cuối lớp học đông nghịt người, bàn tán xôn xao.
“Thật hay giả vậy, Cố Thời Tranh trộm tiền của Hà Vĩ à?”
“Chắc là thật rồi, nó nghèo thế cơ mà, ngày nào cũng chỉ gặm bánh bao…”
“Nghe nói là không ít tiền đâu, thảo nào mẹ Hà Vĩ làm ầm lên tận trường.”
Tôi nhíu mày, đang định chen qua đám đông vào văn phòng thì ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Cố Thời Tranh đang đứng ở góc tường với vẻ mặt thờ ơ.
Khác hẳn với dáng vẻ trước mặt tôi, thằng bé lúc này toàn thân như có gai nhọn, ánh mắt lạnh băng.
Nhưng điều tôi chú ý đầu tiên là vết tát trên mặt nó. Bước chân tôi chợt khựng lại.
Nửa bên mặt nó gần như sưng vù lên, mái tóc đen như bị ai đó túm giật mạnh, rối bù như tổ quạ. Trên đất còn vương vài sợi tóc gãy rụng.
Một giọng nói chua ngoa quen thuộc vang lên trong không khí.
“Đồ mất mặt!”
“Còn không mau lấy tiền ra trả cho bạn!”
Ánh mắt tôi nhìn theo hướng giọng nói, là người mợ cách đây không lâu còn định vứt bỏ Cố Thời Tranh.
Lúc này, người đàn bà đó đang chán ghét xô đẩy Cố Thời Tranh, miệng không ngừng chửi bới: “Bà già này đúng là xui xẻo tám đời mới vớ phải hai chị em chúng mày! Chị thì vô lương tâm, em thì là thằng ăn trộm! Còn học hành gì nữa, nghỉ học cho rồi!”
Cố Thời Tranh bị đẩy lảo đảo, suýt ngã, ánh mắt như phủ một tầng u ám nhưng không hề lên tiếng.
Những học sinh khác đều đứng xem náo nhiệt.
Cách đó không xa, một người phụ nữ ăn mặc lịch sự đang đứng cạnh một cậu bé, có lẽ là mẹ của Hà Vĩ kia, lúc này cũng đang lạnh lùng đứng nhìn.
Thấy Cố Thời Tranh không có phản ứng, khóe mắt mợ giật giật, gương mặt được chăm sóc kỹ lưỡng hiện lên vẻ dữ tợn, giơ tay lên…
Cố Thời Tranh mí mắt cũng không thèm động, cứ đứng yên tại chỗ.
Dù sao thì cũng không phải lần đầu.
Nhưng ngay khi cái tát sắp giáng xuống.
Chợt nghe thấy một giọng nói: “Mợ!”
9
Tôi nhanh chân bước vào, theo phản xạ chắn trước mặt Cố Thời Tranh.
Đối diện với ánh mắt giận dữ của tôi, mợ sửng sốt một chút rồi cười lạnh, khoanh tay nhìn tôi từ trên xuống dưới, khinh miệt nói: “Mới có bao nhiêu ngày mà đã nuôi em mày thành thằng ăn trộm rồi à? Mày tự đi bán thân thì thôi đi, còn kéo cả em mày xuống nước!”
Lời vừa dứt, đủ loại ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Có nghi ngờ, có không hiểu chuyện gì, cũng có cả khinh bỉ.
Sắc mặt cô giáo biến đổi liên tục.
Bình luận điên cuồng hiện lên.
[Chết tiệt, bà mợ này cũng độc ác quá rồi! Giữa thanh thiên bạch nhật mà bịa đặt chuyện bẩn thỉu về cháu gái mình??]
[Thảo nào sau này bà ta là người đầu tiên bị tên phản diện xử lý. Trước tôi còn thấy tên phản diện vong ơn bội nghĩa, không ngờ là bà ta đáng chết thật!]