1
Trên đường lưu đày đến Lĩnh Nam, thời tiết nóng nực không thể chịu nổi. Mấy ngày trôi qua, đoàn quân mới đi được chưa đầy trăm dặm.
Đội ngũ vừa dừng lại, phó tướng Trình Tiên đã vung roi lên.
“Đi mau! Sao lại không đi nữa?”
“Ngày trước, các ngươi là đám tiểu thư công tử nhà giàu vênh váo, không coi chúng ta ra gì. Bây giờ rơi vào tay ta, cũng phải cho các ngươi nếm thử mùi vị làm chó!”
Vài ngọn roi quất xuống, trong đám người lập tức vang lên những tiếng la hét thảm thiết.
Nhìn những đám mây đen đang đè nặng trên bầu trời xa xăm, gã phó tướng đưa mắt nhìn mấy nữ quyến có thân hình duyên dáng bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ gian tà.
“Huynh đệ nghe lệnh, trước tiên hãy lôi mấy ả da trắng thịt mềm này vào lều!”
“Để ta hưởng thụ xong, các ngươi hãy xếp hàng.”
Mấy nữ nhân ấy liều chết chống cự, nhưng cuối cùng vẫn bị kéo vào khu rừng nhỏ bên cạnh.
Ta nhân lúc hỗn loạn, trét vội mấy vốc bùn lên mặt, mới miễn cưỡng thoát được kiếp nạn.
Đêm đó, để tránh những nguy hiểm có thể xảy ra ở bất cứ đâu, ta cố tình trốn bên cạnh chum nước dùng để nấu ăn, tìm một góc khuất rồi nằm xuống.
Chẳng may, mấy tên lính lưu manh vẫn lén lút mò đến bên cạnh ta, cởi phăng thắt lưng.
“Ta biết con tiện nhân này trông cũng xinh xắn lắm.”
“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, lỡ như bị phó soái nghe thấy, miếng thịt vịt đến miệng lại bay mất.”
“Nhanh lên, nhanh lên, lần này để ta trước.”
Ta liều mạng giãy giụa, nhưng hai tay sao địch lại bốn người. Nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên trời, nước mắt ta bỗng tuôn rơi.
Ta từng là thiên kim của phủ Hầu gia, cơm áo không lo, lẽ nào hôm nay thật sự phải mất đi trong sạch như thế này sao?
“Ai ở đó?”
Ta bỗng nghe thấy một giọng nói trầm hùng. Là một bà đầu bếp vai u thịt bắp.
Nhìn mấy tên lính lưu manh lẳng lặng bỏ chạy, bà đầu bếp đặt con d a o phay xuống, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
“Ta có thể bảo vệ ngươi nhất thời, nhưng không thể bảo vệ ngươi cả đời. Đã bị lưu đày, đối với nữ nhân mà nói, có khác gì làm k ỹ nữ trong quân đâu? Cô nương, ta khuyên ngươi một câu, sớm chọn lấy một người đi, để tránh bị cả đám…Haizz!”
Bà ta lắc đầu, không nói gì thêm rồi bỏ đi. Ta hiểu ý của bà ấy.
Nếu ta không sớm tìm một chỗ dựa… e rằng ta sẽ nhanh chóng trở thành món đồ chơi của cả đám người.
Nhưng, chọn ai đây?
Trong đầu ta chợt hiện lên gương mặt của một người.
Nhìn về phía doanh trại sáng đèn ở xa, ta rửa mặt, búi lại tóc một cách đơn giản. Sau đó, ta giật mạnh tấm áo lụa mỏng, để lộ bờ vai trắng như tuyết.
Do dự hồi lâu, ta cắn răng một cái. Cuối cùng vẫn bước về phía doanh trại.
2
Trong quân doanh, ta nhận ra Tạ Cảnh Uyên ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Đám quân Hán thô kệch thì cởi trần khoe tay, vây quanh một đống lửa. Chỉ riêng hắn ngồi một mình trong góc lều, dáng người thẳng tắp và cô độc như cây tùng, cây bách.
Mái tóc đen dài không buộc, làm nổi bật trung y màu trắng tinh khiết hơn cả tuyết. Dưới ánh nến bập bùng, hàng mày của hắn sắc như kiếm, đuôi mắt hơi nhếch lên.
Khí chất thanh cao toát ra từ người hắn tựa như một vệt trăng lạnh lẽo, vô hình tách biệt hắn khỏi đám đông ồn ào xung quanh.
Tạ Cảnh Uyên không nhận ra ta. Cũng phải thôi, hắn là đệ đệ ruột của Hoàng đế đương triều, còn ta chỉ là một trong vô số tiểu thư khuê các ở kinh thành.
Dựa vào đâu mà hắn phải nhớ đến ta?
Ba năm trước, ta từng múa trong tiệc mừng thọ của Thái hậu.
Ta nhớ rất rõ. Ánh mắt của hắn ngày hôm đó, đã lặng lẽ dõi theo từng cử chỉ của ta.
Thậm chí sau này, khuê mật của ta còn từng trêu đùa, nói rằng hắn đã xin thánh chỉ, muốn cưới ta làm trắc phi.
Ta biết đó chỉ là lời nói đùa. Nhưng ta cũng từng ảo tưởng được trở thành nữ nhân bên cạnh hắn.
Nhưng thế sự khó lường. Bây giờ, hắn lại không hề nhớ ra ta.
Thấy ta xuất hiện, không khí ồn ào trong lều bỗng trở nên yên lặng. Ban đầu, bọn họ còn tưởng là quân địch đột kích.
Nhưng khi thấy chỉ là một nữ nhân yếu đuối, ánh mắt cảnh giác ban đầu bỗng thả lỏng.
Mấy người nhìn ta một lượt, miệng tuôn ra những lời lẽ thô tục.
“Ối, còn một ả nữa này.”
“So với những người trước, tiểu nương tử này trông có vẻ ngon hơn đấy. Vương gia nhân từ, trước nay không cho chúng ta chơi nữ nhân, người này chắc chắn…”
“Cút, cút, cút, uống mấy ngụm rượu mèo mà quên cả quy củ rồi à? Vương gia phụng mệnh đến quân doanh, mỹ nữ hiếm có thế này, đương nhiên phải để chủ soái dùng trước.”
“Phải, phải, phải, Vương gia xin mời trước. Đợi Vương gia chán rồi, tiểu nhân chúng ta mới đến lượt.”
Một tên tướng quân say khướt bước tới, mặt cười gian xảo kéo ta đến trước mặt Tạ Cảnh Uyên. Trong lều, ánh nến bập bùng, hơi rượu nồng nặc.
Tạ Cảnh Uyên lười biếng tựa vào chiếc ghế mềm, những ngón tay thon dài thờ ơ vuốt ve vành chén.
Đáy mắt hắn lạnh lẽo, thậm chí còn phảng phất vài tia tức giận.
Đối diện với ánh mắt có phần giận dữ của hắn, ta chân trần bước trên tấm thảm, eo nhỏ nhẹ nhàng xoay chuyển.
Phía trên là chiếc cổ thon dài, mềm mại của ta. Phía dưới là vòng eo nhỏ đến mức không thể một tay ôm trọn.
Ánh mắt Tạ Cảnh Uyên đột nhiên trầm xuống.
Ta biết vì sao hắn thất thần. Điệu múa này, từng được người hắn trân quý nhất múa cho hắn xem. Nhưng sau này, người trong lòng hắn bị thương ở chân, không thể múa được nữa.
Ta đánh cược điệu múa này sẽ trở thành lá bùa hộ mệnh của ta. Quả nhiên, ta đã cược đúng.
Tạ Cảnh Uyên đột ngột đứng dậy. Hắn bước lớn về phía ta, đáy mắt cuộn trào những cảm xúc phức tạp, khó đoán. Chưa đợi ta dừng điệu múa, hắn đã siết chặt lấy eo ta.
Tấm áo lụa mỏng trượt xuống từ vai ta. Làn da trắng như tuyết dưới ánh nến ánh lên vẻ óng ả, ta thấy yết hầu của hắn khẽ động.
“Ai cho phép ngươi múa điệu này?”
Giọng hắn trầm khàn, mang theo cảm giác áp bức đầy nguy hiểm.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống, khóc nức nở như một con thú nhỏ: “Vương gia, cầu xin ngài cứu nô tỳ. Nếu Vương gia không thương xót, e rằng nô tỳ không qua nổi đêm nay…”
Nói rồi, tấm áo lụa vốn đã xộc xệch lại càng tuột hẳn xuống tấm thảm. Nhìn cảnh xuân sắc lồ lộ trước mắt, ánh mắt Tạ Cảnh Uyên sầm lại, hắn đột ngột bế ngang ta lên.
Giây tiếp theo, hắn ném lại một câu tàn nhẫn cho đám đông say khướt: “Cút!”
Trong khoảnh khắc, trong lều chỉ còn lại ta và Tạ Cảnh Uyên. Ta nhắm mắt lại, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng chìm xuống.
Chưa kịp phản ứng, Tạ Cảnh Uyên đã ném ta lên tấm thảm lông cáo trên giường.
3
Những nụ hôn của Tạ Cảnh Uyên ập đến như vũ bão, khiến ta gần như không thở nổi.
Nụ hôn của hắn mang đầy tính xâm lược, bá đạo, như thể muốn nuốt chửng ta vào cơ thể hắn.
Mùi máu tanh nhanh chóng lan ra trên đầu lưỡi. Ta vùng vẫy, muốn đẩy hắn ra. Nhưng lại bị hắn dùng một tay giữ chặt cổ tay, đè chặt trên đỉnh đầu.
“Đã dám múa điệu này…” Hắn thở dốc, giọng nói khàn đặc đến đáng sợ, “…thì phải gánh chịu hậu quả.”
Ánh nến bập bùng, nhiệt độ trong lều đột ngột tăng cao. Ta bị hắn lật người đè lên giường, không thể cử động.
Nhìn ánh mắt đầy dục vọng như dã thú của hắn, nước mắt ta không kìm được mà trào ra: “Vương gia… cầu xin ngài nhẹ một chút, nô tỳ sợ đau…”
Nhưng đáp lại lời ta, là sự đòi hỏi càng thêm hung hãn của hắn.
Không có tình yêu, không có sự dịu dàng. Chỉ có sự điên cuồng như trời long đất lở.
Sau một đêm hoang đường, khắp người ta đầy những vết bầm tím, toàn là những dấu vết không thể nói thành lời.
Hắn trong giấc ngủ, dù chỉ là gương mặt nhìn nghiêng, cũng tuấn mỹ yêu nghiệt đến bức người.
Tim ta bỗng đập thình thịch.
Trong lòng ta có một bí mật được chôn sâu dưới đáy.
Ba năm trước, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Tạ Cảnh Uyên, ta đã yêu hắn.
Ta chỉ không ngờ rằng, bây giờ ta và hắn lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.
Ngón tay vừa chạm vào sống mũi hắn, hắn bỗng giật mình tỉnh giấc. Xoay người một cái, hắn đã bóp chặt lấy cổ ta.
Khi nhận ra đó là ta, hắn mới ném quần áo cho ta, lạnh lùng nói:
“Cũng là một kẻ có mưu đồ.”
“Nể tình ngươi có vài phần nhan sắc, tạm thời không giết ngươi. Sau này hãy ở lại làm ấm giường cho ta.”
4
Ta đã giành lại cho mình một mạng sống.
Nhờ có Tạ Cảnh Uyên, những người khác không dám bắt nạt ta dù chỉ một chút.
Ban đầu, ta tưởng rằng chỉ cần hầu hạ hắn vài đêm mỗi tháng là có thể đổi lấy sự yên ổn trong quân. Nhưng rất nhanh, ta biết mình đã lầm.
Hắn đến mỗi ngày, mỗi đêm. Không bao giờ nói chuyện, cũng không có sự dịu dàng. Hắn chưa bao giờ báo trước, cũng chưa bao giờ hỏi ta có bằng lòng hay không.
Nghe tiếng áo giáp ngoài lều ngày càng gần, tim ta chùng xuống. Rèm lều bị vén lên một cách thô bạo.
Hắn mặc bộ áo giáp, mang theo mùi rượu nồng nặc, đi thẳng về phía ta. Trực giác mách bảo ta, hôm nay hắn có gì đó không ổn.
Ta còn chưa kịp đứng dậy, hắn đã nắm lấy cổ tay ta, ném mạnh ta lên giường. Ta run rẩy cầu xin tha thứ.
Hắn lại vuốt ve xương quai xanh của ta, cười lạnh nói: “Sao, đây không phải là điều ngươi muốn sao?”
Giây tiếp theo, hắn kéo tấm lụa đỏ bên cạnh, phủ lên mặt ta. Tầm nhìn bị che khuất, trước mắt chỉ còn lại một màu máu mờ ảo.
Bên tai, truyền đến tiếng thở dốc trầm thấp, dồn dập của hắn. Lẫn trong đó là những tiếng gọi khẽ gần như điên cuồng—
“Giao Giao…”
Nghe thấy cái tên này, toàn thân ta cứng đờ. Mạnh Giao Giao, thiên kim tiểu thư của Thừa tướng.
Đệ nhất tiểu thư khuê các kinh thành, người trong lòng của hắn.
Ta bỗng tự trách mình. Thân là nữ nhi của tội thần, có thể sống sót đã là may mắn lắm rồi. Sao ta dám còn vương vấn những tình cảm thiếu nữ của ba năm trước?
Hơn nữa, hắn là Vương gia, làm sao có thể ở lại Lĩnh Nam mãi được?
Ngày hắn trở về kinh thành, e rằng ta sẽ chết thảm hơn. Nghĩ đến đây, ta bỗng bình tĩnh lại. Phải nhân lúc Tạ Cảnh Uyên còn có thể bảo vệ ta, ta phải nhanh chóng trốn thoát.
Sự im lặng đột ngột của ta khiến hắn càng thêm hung hãn.
Hắn bóp chặt cằm ta, buộc ta phải nhìn hắn:
“Sao thế? Bổn vương đối với ngươi không đủ tốt sao?”
“Vì sao? Vì sao ngươi lại gửi thư tuyệt tình, lại tham gia tuyển tú vào cung? Chỉ vì hắn lợi hại hơn ta, ngồi trên chiếc ghế rồng chết tiệt đó sao?”
Hắn đã nhầm ta với Mạnh Giao Giao. Ta cắn chặt môi, không dám lên tiếng.
Hắn như phát điên, dùng hết sức lực xông tới. Những ngón tay thô ráp của hắn siết chặt eo ta, như muốn hòa vào xương máu ta.
Trong hai canh giờ dài đằng đẵng, ta đã ngất đi mấy lần. Cũng không biết đã qua bao lâu. Cho đến khi bầu trời đêm lấp lánh những vì sao, hắn cuối cùng mới rời khỏi người ta.
Trước khi đứng dậy, hắn liếc nhìn ta một cái. Cuộc mây mưa vừa rồi khiến hai má hắn ửng hồng.
Nhưng giây tiếp theo, những lời hắn nói ra lại lạnh như dao cắt: “Giữ lại cho ngươi một mạng, đã là ta nhân từ. Biết rõ thân phận của mình, ngoan ngoãn uống thuốc đi.”
Dứt lời, hắn không quay đầu lại mà bỏ đi.
Một nữ nhân tóc tai bù xù bưng bát thuốc bước vào. Nhìn rõ khuôn mặt của nàng ta, ta mới nhớ ra.
Nàng ta chính là một trong những nữ nhân bị phó tướng lôi đi ngày hôm đó. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tóc nàng ta đã khô héo, người gầy đi một vòng, bị đám lính côn đồ hành hạ đến không ra hình người.
Nhìn bát thuốc đen kịt, đắng ngắt, ta ngoan ngoãn nhận lấy. Thuốc tránh thai, ta biết chứ. Nhưng đột nhiên, nàng ta bóp chặt cằm ta, đổ hết bát thuốc đắng ngắt vào miệng ta.
“Con tiện nhân!” Nàng ta nghiến răng nghiến lợi, “Dựa vào đâu mà ngươi chỉ phải hầu hạ một người! Còn ta lại bị bọn chúng chuyền tay nhau! Đều là nữ nhi của tội thần, tại sao ngươi lại may mắn như vậy? Ngươi nói đi, có phải ngươi là yêu tinh chuyển thế không? Có phải đã dùng thủ đoạn hạ tiện gì để quyến rũ Vương gia không? Ngươi nói đi, nói đi chứ!”