“Ta cứ tưởng nàng sẽ tức giận.”

“Có gì mà phải tức giận chứ, người tới Giang Nam lần này…”

“Đại tiểu thư, Hầu gia, lão phu nhân sai nô tỳ tới truyền lời, bữa trưa đã chuẩn bị xong rồi ạ.”

Tỳ nữ đột nhiên vào bẩm báo, ngắt lời ta.

Bùi Trạm đã đứng dậy đi ra ngoài.

Ta đành tạm nuốt những lời còn dang dở vào bụng, cùng hắn đến nhà ăn.

Mẫu thân đang bóc tôm cho Giang Chỉ.

“Ăn nhiều một chút, không lát nữa tỷ tỷ con tới lại giành với con bây giờ, tỷ con thích ăn tôm nhất đấy.”

Bà nhớ ta cũng thích ăn tôm, nhưng lại không chuẩn bị thêm một đĩa nữa.

Ta trầm mặc ngồi xuống.

Mẫu thân thấy ta đến liền im bặt.

Bà điềm nhiên đẩy đĩa tôm đó về sát phía Giang Chỉ hơn một chút.

Đột nhiên một bát thịt tôm đã bóc vỏ sạch sẽ xuất hiện trong tầm mắt ta.

Bùi Trạm khẽ lên tiếng, “Phần của nàng, ta đã chuẩn bị sẵn cho nàng rồi.”

Ta cố ý không muốn dây dưa với hắn nữa.

Lướt qua bát thịt tôm đó, gắp một miếng cá mà ta vốn không thích.

Hắn nhíu mày.

Kéo giãn khoảng cách với ta.

Dựa người vào lưng ghế, sầm mặt xuống.

Phụ thân và mẫu thân có bắt chuyện, hắn cũng chẳng buồn để ý.

Không khí trên bàn ăn trở nên vô cùng căng thẳng và gượng gạo.

Bữa ăn vội kết thúc.

Khi ta định rời đi.

Bỗng nhiên bị hắn kéo chặt lấy cổ tay.

“Vừa nãy ở trong phòng, ta nhắc tới chuyện đưa dâu, nàng tỏ vẻ rộng lượng, lúc ăn cơm lại quay ra làm mình làm mẩy với ta.”

“Nàng từ khi nào lại trở nên đỏng đảnh như thế?”

Ta vừa định hé môi.

Bên ngoài đã truyền tới tiếng của Giang Chỉ.

“Ây da! Đôi khuyên tai mẫu thân tặng muội biến mất rồi! Mau tìm thử xem! Có phải làm rơi ở phòng ăn không!”

Gần như chỉ cần một cái liếc mắt Bùi Trạm đã phát hiện ra chiếc khuyên tai rơi trên ghế.

Hắn đứng dậy mang ra ngoài.

Nếu không phải ngày thường luôn chú ý, sao hắn có thể nhận ra đôi khuyên tai của muội ấy nhanh đến thế.

Phải là ta của kiếp trước, e rằng đã ghen tuông chua xót rồi.

Nhưng hiện tại, ta chỉ bình thản quay về phòng ngủ.

Sắp xếp hành lý.

Buổi chiều, mẫu thân mang hỷ phục tới bắt ta mặc thử.

Bà thở vắn than dài.

“Muội muội con không hiểu chuyện, bỏ qua phu quân mà mẫu thân và phụ thân con tốn công chọn lựa, cứ khăng khăng đòi ở lại nhà với chúng ta, thành ra lại để con nhặt được món hời.”

“Còn về phía Hầu gia, đợi con xuất giá xong, mẫu thân sẽ tự mình đi nói rõ ràng.”

“Thế nhưng, chuyện gả thay này con phải giữ bí mật. Dù sao hôn sự này cũng là do phụ mẫu định cho nó từ nhỏ, nay đổi ý, mẫu thân không muốn người trong kinh thành bàn tán về nó.”

“Đến Giang Nam rồi, con cũng phải nói là muội muội con không hay biết gì, là do con muốn cướp mối hôn sự này nên mới đòi gả thay.”

Ta nghe mà bật cười

“Nếu vậy năm xưa hai người chỉ sinh một mình muội muội, đừng sinh con ra thì có phải tốt biết bao.”

“Sinh ra rồi lại như người mù dở, chỉ có thể nhìn thấy một đứa, không thấy được đứa còn lại, cũng đỡ cho hai người mang tiếng thiên vị.”

Mẫu thân tỏ vẻ không vui

“Cái đứa này nói bậy bạ gì thế, ta và phụ thân con trước nay luôn giữ một bát nước cho bằng.”

“Làm tỷ tỷ, không nên bảo vệ tốt cho muội muội sao?”

“Răng nhọn miệng sắc, dung mạo không bằng muội muội con, tính tình cũng chẳng còn hiểu chuyện đáng yêu như hồi bé nữa.”

Dù những lời này ta đã nghe vô số lần, nhưng trong lòng vẫn sẽ thấy khó chịu.

Ta ôm chặt bộ hỷ phục vào lòng, cố gắng xoa dịu đi sự ngột ngạt này.

Lúc này giọng nói của Bùi Trạm bỗng cất lên:

“Huỳnh nhi có điểm tốt của nàng ấy, chỉ là bá mẫu không nhìn ra mà thôi.”

Hắn thân phận cao quý là một Hầu gia, mẫu thân không dám đắc tội, cười trừ hùa theo vài câu, rồi bị Bùi Trạm mời đi.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Liếc thấy bộ hỷ phục của ta, ánh mắt Bùi Trạm lạnh đi vài phần.

“Ta đã nói với nàng rồi, ta muốn đi đưa dâu cho muội muội nàng, hôn kỳ hoãn lại. Nàng bây giờ lại đi thử hỷ phục, là muốn ép hôn sao?”

“Nàng sao lại trở nên không hiểu chuyện như thế?”

Ta rũ mắt xuống.

“Hầu gia hiểu lầm rồi, người ta sắp gả cho là Tổng đốc Giang Nam, chứ không phải ngài.”

Lạch cạch——

Chén trà Bùi Trạm vừa cầm lên, đột nhiên rơi bộp xuống đất.

Nước trà làm ướt đẫm tay áo.

Bùi Trạm hoàn toàn không hay biết, chằm chằm nhìn ta, mang theo vài phần không vui.

“Giang Huỳnh, làm mình làm mẩy cũng phải có chừng mực thôi.”

“Biểu huynh của ta là phu quân tương lai của muội muội nàng, dù nàng có giận việc ta đi Giang Nam đưa dâu đến mấy, cũng không nên lôi huynh ấy ra để nói lẫy, muội muội nàng nghe được sẽ không thấy thoải mái đâu.”

Hóa ra ngay từ lúc này, Bùi Trạm đã chẳng hề có chút tín nhiệm nào với ta.

Thảo nào kiếp trước ta có trăm phương ngàn kế giải thích rằng mình không hề trả thù Giang Chỉ, hắn cũng không thèm tin.

Sự mệt mỏi bủa vây lấy ta.

Ta đột nhiên chẳng buồn tranh cãi nữa.

“Vậy tùy Hầu gia nghĩ sao thì nghĩ.”

Hắn lại cau chặt mày.

Nhưng không nói thêm lời nào.

Phất tay áo bỏ đi.

Hương trà nhàn nhạt vấn vương, xua đi vị đắng chát nơi cổ họng ta.

Hôm sau.

Bùi Trạm – người mà trước kia mỗi buổi sáng đều đến Giang phủ thăm ta – đã thất hẹn.

Ta biết, hắn đang tức giận với ta.

Người không đến, nhưng tin tức về hắn lại truyền đến tận viện của ta.

“Của hồi môn Hầu gia chuẩn bị cho Nhị tiểu thư thật phong phú, đủ tròn hai mươi rương, ta vừa mới xem, bên trong thế mà lại có cả Dạ minh châu Đông Hải.”

“Sính lễ của Đại tiểu thư mới có mười rương, lại chẳng có minh châu.”

Người trong phủ hoàn toàn không biết chuyện gả thay, xôn xao bàn tán về số lượng rương đồ không tương xứng đó.

Nếu là kiếp trước, ta nhất định sẽ đi tìm Bùi Trạm ầm ĩ một trận, tức giận hỏi tại sao hắn lại đối xử với muội muội tốt hơn cả ta.

Giờ đây, ta chỉ cảm thấy thật vô vị.

Người mình thích cũng không dám theo đuổi.

Đồ nhát gan.

Ta chuyên tâm chờ đợi ngày xuất giá vào ngày mai.

Đêm đến, mẫu thân tới phòng ta.

Giang Chỉ bước theo sau lưng bà, cẩn thận nâng chiếc khăn trùm đầu của ta.

Mẫu thân căn dặn ta:

“Hầu gia khăng khăng đòi đi đưa dâu, ta và phụ thân con cản không được. Đường đến Giang Nam xa xôi, con tuyệt đối không được để lộ thân phận. Nếu không, ngài ấy mà biết người gả đi là con, chắc chắn sẽ làm ầm lên.”

“Mẫu thân lo xa quá rồi.”

Hắn sẽ chỉ vui mừng thôi, bởi từ nay chẳng còn ai ngáng đường hắn theo đuổi người trong mộng nữa.

Đột nhiên trên cổ tay truyền đến cảm giác lạnh lẽo.

Mẫu thân đã đeo chiếc vòng ngọc của bà cho ta.

“Con đến Giang Nam không biết khi nào mới trở lại, chiếc vòng này, coi như món đồ mẫu thân tặng để con làm vật kỷ niệm gửi gắm nỗi nhớ.”

Thế nhưng mười mấy năm trước, ngay khi vừa định hôn ước cho Giang Chỉ, bọn họ đã mua sẵn nhà cửa, ruộng vườn ở Giang Nam, quyết định sau khi muội ấy gả qua đó sẽ từ quan dọn tới sống luôn, để tránh việc muội ấy nhớ nhà.

Tới lượt ta, thì chỉ là một chiếc vòng.

Ta cười giễu cợt, tháo chiếc vòng ngọc ra, tiện tay đưa luôn cho Giang Chỉ.

“Thôi cứ để cho muội muội đi, con không thích ngọc.”

Và cũng chẳng cần thứ gì để tưởng nhớ về cái nhà này cả.

Mẫu thân bĩu môi

“Cái con bé này, đúng là càng lớn càng không khiến người ta ưa nổi.”

“Tỷ tỷ con không biết nhìn hàng, vậy con đeo đi.”

Giang Chỉ nhìn chiếc vòng ngọc, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Ngày hôm sau.

Theo phong tục, hôm nay ta sẽ phải mặc hỷ phục, đội khăn trùm đầu.

Vừa cầm bộ hỷ phục lên.

Bỗng vang lên một tiếng “bịch” trầm đục.

Một túi vải rơi xuống đất.

Bên trong đựng đủ loại trang sức quý giá.

Nặng trĩu, toàn là những món Giang Chỉ thường xuyên đeo.

Dưới chiếc khăn trùm đầu, còn giấu sẵn một xấp ngân phiếu.

3.

Có lẽ là do muội ấy lén nhét vào đêm qua.

Chẳng biết là để bù đắp cho việc ta phải gả thay, hay là quà mừng đưa tiễn tỷ tỷ.

Thật ra, mối quan hệ giữa ta và Giang Chỉ không hề tồi tệ như Bùi Trạm vẫn nghĩ.

Thuở nhỏ, mỗi khi có ai khen ngợi ta, phụ thân và mẫu thân luôn xen vào buông một câu hạ thấp

“Đứa lớn không xinh xắn bằng đứa nhỏ.”

Giang Chỉ bé xíu khi ấy sẽ lập tức lớn tiếng phản bác

“Tỷ tỷ chính là người đẹp nhất thế gian!”

Tiên sinh dạy học nói ta chẳng bằng một nửa phần thông minh của muội ấy, muội ấy liền trừng mắt lên.

“Ta và tỷ tỷ đều là học trò của ông, sao có thể một người thông minh một người ngu ngốc được! Rõ ràng là ông dạy tỷ tỷ của ta không đàng hoàng! Ta sẽ bảo phụ thân và mẫu thân đuổi ông đi!”

Từ lúc lẫm chẫm biết đi, muội ấy đã luôn theo sau lưng ta, mở miệng ra là gọi một tiếng “tỷ tỷ”.

Ta hận muội ấy cướp đi tình yêu thương của phụ thân và mẫu thân, nhưng lại mềm lòng trước từng tiếng gọi tỷ tỷ ngọt ngào kia.

Nhưng, mọi chuyện đã qua cả rồi.

Sau này, Giang gia không còn chút liên hệ nào với ta nữa.

Ta cất kỹ số vàng bạc châu báu đó, đội khăn trùm đầu lên, được tỳ nữ dìu lên kiệu hoa.

Trước lúc khởi hành, một bàn tay lớn với những khớp x ư ơ n g rõ ràng thò vào trong kiệu.

Xách theo một hộp thức ăn.

Qua lớp khăn trùm đầu bán trong suốt, hiện lên khuôn mặt mờ ảo của Bùi Trạm.

“Chỉ nhi, tỷ tỷ nàng bảo ta mang điểm tâm cho nàng.”

“Chúng ta xuất phát sớm, nàng ấy sợ nàng sẽ bị đói.”

Rõ ràng là bản thân hắn quan tâm Giang Chỉ, vậy mà lại lấy ta ra làm cái cớ.

Ta cười mỉa mai.

“Tạ ơn Hầu gia.”

Giọng ta vốn rất giống Giang Chỉ, lại cố ý ép thấp xuống vài phần, nên hắn hoàn toàn không nhận ra.

Ánh mắt hắn khẽ cong lên, tựa như tuyết mùa xuân tan chảy.

Vậy mà trước mặt ta, hắn lại rất hiếm khi cười.

Phần lớn thời gian, hắn đều giữ lấy khuôn mặt lạnh lùng ấy.

“Không có gì, ta là tỷ phu tương lai của nàng, không cần phải khách sáo với ta.”

Chẳng biết lúc đó nghĩ gì, ta buột miệng hỏi

“Hầu gia có thật lòng muốn cưới tỷ tỷ của ta không?”

Hắn im lặng một thoáng.

“Lệnh của phụ mẫu, lời của bà mối.”

“Tỷ tỷ nàng tuy hay làm mình làm mẩy, đôi lúc lại dở chứng cố chấp, nhưng hoàn toàn gánh vác được vị trí phu nhân Hầu phủ, hơn nữa…”

Đúng lúc tiếng chiêng trống vang lên ầm ĩ.

Câu cuối cùng hắn nói, ta nghe không rõ.

Nhưng ta đã hiểu rõ ý tứ của hắn.

Chẳng qua là cưới ta thì phù hợp mà thôi.

Chút hy vọng mong manh chẳng thể diễn tả rõ thành lời nơi đáy lòng ta tan biến, hoàn toàn trở về trạng thái bình lặng.

Lúc này tỳ nữ mang trà nước tới.

“Đại tiểu thư, trà Bích Loa Xuân người cần đây ạ.”

Động tác của Bùi Trạm khựng lại, hắn nhìn về phía tỳ nữ

“Đại tiểu thư? Chỉ nhi không phải là Nhị tiểu thư sao?”

Ánh mắt hắn lại rơi trở về trên người ta.

Tỳ nữ cúi người đáp

“Hầu gia có điều không biết, nô tỳ là do Đại tiểu thư phái tới chuyên hầu hạ Nhị tiểu thư, e ngại dọc đường tiểu thư có chỗ không khỏe.”

“Ngày thường nô tỳ gọi Đại tiểu thư quen miệng rồi, nên mới lỡ gọi nhầm.”

Bùi Trạm thu lại ánh mắt.

Buông rèm kiệu xuống.

Ta không nhìn thấy hắn, chỉ nghe thấy tiếng hắn cất lời khen ngợi.

“Huỳnh nhi nàng ấy cũng thật có lòng.”

Đoàn xe khởi hành.

Suốt dọc đường đi đi dừng dừng, chỉ sợ người ngồi trong kiệu sẽ mệt.

Mỗi lúc nghỉ ngơi, Bùi Trạm không hề quản ngại phiền phức, sai người dựng trướng, chuẩn bị sẵn hoa quả điểm tâm, sau đó mới gọi ta xuống kiệu.

Chẳng qua là vì hắn tưởng người dưới lớp khăn trùm đầu ấy, là Giang Chỉ.

Bất cứ việc gì cũng tỉ mỉ, lo liệu chu toàn, chỉ sợ khiến muội ấy mệt mỏi dù chỉ một chút.

Ta bình thản đón nhận tất cả những điều này.

Cho đến khi tới gần địa phận Giang Nam, đoàn xe dừng chân bên bờ sông, ta vén khăn trùm đầu lên để hít thở chút không khí.

“Giang Huỳnh.”

Ta đột nhiên cứng đờ người.

Không dám quay đầu lại.

Cũng chẳng dám cử động bừa bãi.

Tiếng bước chân phía sau lưng ngày càng gần.

“Dây hạt châu của nàng ấy sao lại ở chỗ nàng?”

Trên cổ tay ta, là một chuỗi dây kết bằng chỉ vàng xâu hạt châu.

Ngày đính hôn, là tín vật do đích thân Bùi Trạm tết lấy.

Đeo quen rồi, nên sau khi sống lại ta cũng quên khuấy việc tháo nó ra.

Ban nãy lúc rửa tay ta có xắn tay áo lên, không ngờ lại bị hắn liếc mắt một cái đã nhận ra.

Đầu ngón tay thả lỏng, chiếc khăn trùm đầu rơi xuống che đi.

Bùi Trạm cũng đã đi tới bên cạnh ta.

Không hề nhìn thấy mặt ta.

Ta bịa chuyện nói dối

“Trước ngày xuất giá, tỷ tỷ đã tặng lại cho muội.”

Bùi Trạm bỗng bật cười một tiếng.

Nghe có chút chói tai.

“Nàng ấy đối xử với nàng hào phóng thật đấy, cái gì cũng mang đi đem tặng.”

“Dẫu sao muội cũng là muội muội ruột của tỷ ấy, lại phải gả đi xa.”

Hắn không nói gì.

Đôi môi mỏng mím chặt, nhìn xa xăm xuống dòng nước.

Một lát sau, xoay người bước đi.

“Xuất phát thôi.”

Không biết là đang tức giận chuyện gì.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Có lẽ cứ nghĩ đến việc đời này không thể gặp lại Giang Chỉ nữa, trong lòng hắn sinh ra sự bất mãn chăng.

Ta thầm nghĩ.

Đứng dậy, ta tháo chuỗi dây hạt châu kia ra, ném thẳng xuống dòng sông.

Nếu đã chẳng còn bất kỳ sợi dây dưa nào nữa, thì tín vật định tình cũng chẳng cần thiết phải giữ lại làm gì.

Hai ngày sau, cuối cùng cũng đặt chân tới Giang Nam.

Phủ Tổng đốc đã treo đèn lồng đỏ chót từ bao giờ.

Người mà Giang Chỉ gả cho, là Tổng đốc Giang Nam, biểu huynh của Bùi Trạm, Tạ Du.

Từ lúc nhận được thư báo từ kinh thành, nhà trai đã bắt đầu chuẩn bị tiệc cưới, chỉ đợi ta tới là cử hành nghi thức.

Đối với Tạ Du, ta biết rất ít thông tin.

Kiếp trước, Giang Chỉ tới Giang Nam rồi mới bỏ trốn, Tạ Du đã viết thư gửi về cho Giang gia.

Đại ý là không trách Giang Chỉ, còn bảo phụ thân và mẫu thân đừng quá nóng giận tổn hại thân thể.

Không hề làm khó dễ Giang gia.

Thậm chí sau khi Giang Chỉ lâm bệnh qua đời, hắn còn nhận lỗi về phần mình, cho rằng bản thân đã không tìm thấy người kịp thời, nên từng đích thân tới cửa tạ tội.

Đáng lẽ ra đây phải là một nam nhân rất tốt.

Tiệc cưới được tổ chức vào buổi tối.

Bùi Trạm lại không có ý định ở lại tham dự, bèn tìm một cái cớ khéo léo từ chối lời mời của phủ Tổng đốc.

Ta cảm thấy, hắn đơn giản là không thể chịu đựng nổi việc nhìn thấy người mình thương gả cho nam nhân khác.

Lúc chia tay.

Bùi Trạm lên tiếng gọi ta lại.

“Chỉ nhi…” Giọng hắn khựng lại.

“Lần sau gặp lại, ta sẽ phải gọi nàng là biểu tẩu rồi.”

“Chúc nàng và biểu huynh của ta trăm năm hòa hợp, răng long đầu bạc.”

“Nếu huynh ấy dám ức hiếp nàng, nàng có thể đưa thư cho ta bất cứ lúc nào, ta và tỷ tỷ của nàng đều sẽ đứng ra làm chủ cho nàng.”

Ta gật đầu.

Hành lễ cáo từ.

Từ ngày hôm nay, chàng cứ việc hoàn thành những tiếc nuối dang dở của kiếp trước, ta sẽ đi trên con đường mới mà ta đã chọn ở kiếp này.

Từ nay về sau, mãi mãi không gặp lại.

“Hầu gia, bảo trọng.”

Rời khỏi phủ Tổng đốc, Bùi Trạm lập tức thúc ngựa phóng nhanh như bay quay về kinh thành.

Người con gái đầu tiên chớm nở tình cảm đem lòng yêu thương lại gả cho kẻ khác, nói không khó chịu chắc chắn là nói dối.

Thế nhưng nhiều hơn cả, lại là sự hoang mang rối bời.

Không hiểu tại sao, suốt quãng đường tới Giang Nam này, trong lòng hắn lại dâng lên một nỗi bất an khó tả, hắn luôn bất giác nhớ tới Giang Huỳnh.

Có lẽ vì Giang Chỉ và nàng ấy quá giống nhau chăng.

Cũng có thể vì tức giận chuyện nàng đem tín vật định tình tặng cho người khác.

Cho đến tận bây giờ hắn vẫn còn nhớ rõ cái dáng vẻ khi Giang Huỳnh đón lấy chuỗi dây hạt châu năm ấy.

Đôi mắt sáng lấp lánh.

Nàng vui vẻ rạng rỡ nói rằng sẽ trân trọng nó cả đời, thế mà giờ đây lại tùy tiện đưa cho Giang Chỉ.

Quả thực là đã bị hắn làm cho sinh hư rồi.

Lúc giận dỗi thì lôi cả muội phu ra làm trò đùa, lại còn vứt bỏ cả tín vật.

Tuy nhiên, chiến tranh lạnh nhiều ngày như vậy, hẳn là nàng ấy đã hoảng sợ lắm rồi.

Nếu nàng vẫn chưa chịu cúi đầu nhận sai, vậy thì cứ tiếp tục lạnh nhạt với nàng thêm chút nữa, để mài bớt cái tính khí cứng đầu của nàng đi.

Đường đường là một phu nhân Hầu phủ tương lai, không thể lúc nào cũng tùy hứng như thế được.

Nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi đi được một quãng đường, Bùi Trạm đều sẽ quay đầu nhìn về hướng Giang Nam.

Chắc có lẽ, là do hắn vẫn chưa thể hoàn toàn buông bỏ được Giang Chỉ mà thôi.

Nàng ấy đã thành thân rồi, hai người sẽ chẳng còn tia hy vọng nào nữa.

Bùi Trạm tự nhủ với bản thân hết lần này tới lần khác.

Sau khi về tới kinh thành.

Theo bản năng hắn định chạy thẳng tới Giang phủ.

Nhưng lại bất ngờ ghì chặt dây cương.

Không cần phải vội vàng lúc này, cứ để nàng ấy đợi thêm chút nữa.

Trở về phủ tắm rửa thay y phục xong xuôi, Bùi Trạm mới thong thả bước sang.

Vừa bước vào phủ, hắn đã nhìn thấy Giang Chỉ đang thả diều trong sân viện.

Hắn sững sờ trong chốc lát.

“Tại sao nàng lại ở nhà? Chẳng phải nàng nên ở Giang Nam sao?”

“Nàng lén trốn về ư?”

Thấy Bùi Trạm đã phát hiện ra, Giang Chỉ cũng hết cách che giấu, đành chột dạ nói ra chuyện gả thay.

Hắn không cần suy nghĩ liền lên tiếng phản bác

“Không thể nào, Giang Huỳnh vô cùng yêu ta, ngày đêm mong ngóng ta tới rước nàng ấy, tuyệt đối không có chuyện nàng ấy đồng ý gả thay.”

“Người ta đưa dâu gả đi rõ ràng là nàng, sao có thể biến thành Huỳnh nhi được…”

Giang Chỉ đành khai thật toàn bộ

“Tỷ tỷ từng nói với ta rằng, tỷ ấy không hề thích ngài, chỉ coi ngài là bằng hữu mà thôi.”

Giọng nói nhẹ bẫng, vậy mà lại giáng một đòn khiến đầu óc Bùi Trạm quay cuồng.

Chuyện này sao có thể.

Giang Huỳnh, sao có thể không thích hắn được cơ chứ…

Trăng sáng sao thưa.

Sau khi hành lễ xong, ta được đưa vào động phòng.

 

4.

 

Tạ Du vốn không uống rượu, chàng từ chối những lời mời ép rượu của bằng hữu, cùng ta bước vào.

Khăn trùm đầu được vén lên.

Gương mặt thanh tú, ôn nhuận lọt vào tầm mắt.

Ngũ quan đoan chính. Đuôi mắt hơi xếch lên, trời sinh đã mang nét cười.

“Ta từng xem qua bức họa của Giang Chỉ, nàng không phải muội ấy, nàng là Đại tiểu thư Giang gia, Giang Huỳnh.”

Tim ta chùng xuống.

Không ngờ lại bị vạch trần nhanh đến vậy.

Ta bối rối giải thích ngọn nguồn.

Còn về lời căn dặn của mẫu thân…

Ta cũng đâu có hứa là sẽ không nói ra.

Tạ Du sau khi biết mọi chuyện không hề tức giận:

“Người bái đường cùng ta là nàng, vậy người ta muốn lấy, nương tử của ta, chính là nàng. A Huỳnh không cần suy nghĩ nhiều, cứ coi nơi này như nhà của nàng là được.”

Một tiếng A Huỳnh, chàng gọi thật tự nhiên, tựa như chúng ta không phải mới gặp lần đầu.

“Nàng và ta mới quen biết, có thể nhiều chuyện còn chưa quen thuộc. Ngày tháng còn dài, chúng ta cứ từ từ. Nàng nghỉ ngơi sớm đi.”

Dứt lời, chàng tự giác ôm chăn nệm qua chiếc sập nhỏ nằm.

Chàng tinh tế nhìn ra sự căng thẳng của ta, chủ động bỏ qua chuyện viên phòng.

Ta dần dần thả lỏng.

Đột nhiên, trong lòng ta trỗi dậy một tia kỳ vọng vào cuộc sống mới.

Tạ Du dịu dàng, hữu lễ, cùng chàng tương kính như tân sống trọn một đời, có lẽ cũng không tồi.

Hôm sau tỉnh lại.

Tạ Du không còn trong phòng.

Hạ nhân mang đến vô số xấp vải thượng hạng, cùng đủ loại trâm cài ngọc ngà.

“Những thứ này là do đại nhân sáng nay vừa dặn dò chuẩn bị, ngài ấy nói, phu nhân gả đi xa, có thể đã không còn thích những kiểu dáng mang từ kinh thành tới nữa, nên may thêm vài bộ y phục mới.”

Lần này đến Giang Nam, ta không mang theo nhiều quần áo.

Kể từ khi Giang Chỉ ra đời, những xấp vải mới đẹp đẽ đều không đến lượt ta.

Đồ phụ thân và mẫu thân cho, đều là đồ thừa lại, hoặc là đồ muội ấy đã mặc qua.

Nay lại được may y phục mới, ta có chút cảm giác như đang nằm mơ, không dám chắc chắn.

“Đều để cho ta chọn sao?”

Hạ nhân mỉm cười gật đầu

“Trong phủ chỉ có mình người là phu nhân, đương nhiên chỉ để người chọn rồi.”

“Đại nhân còn dặn, nếu người không thích vải vóc trang sức ở đây, thì đợi ngài ấy bận xong việc trở về, sẽ dẫn người ra ngoài dạo phố.”

Phụ thân và mẫu thân chọn cho Giang Chỉ, quả thực là một phu quân tốt.

Mặt trời xuống núi, Tạ Du hồi phủ.

Nhìn thấy chiếc bộ diêu mới cài trên tóc ta, khóe môi chàng ngậm ý cười.

Chàng vươn tay định nắm lấy tay ta.

Nhưng khi sắp chạm vào, lại hơi hạ xuống, chỉ nắm lấy mép tay áo của ta.

“Ta đã sai người chuẩn bị trước bữa tối, không biết có hợp khẩu vị của nàng không.”

Khi nhìn thấy đồ ăn ngon bày đầy bàn trong phòng ăn, ta sững sờ.

“Chỉ có hai chúng ta, thế này có phải hơi lãng phí rồi không…”

“Tiệc sinh thần của nương tử, sao có thể sơ sài được.”

Cổ tay trĩu xuống.

Tạ Du đeo cho ta một chiếc vòng vàng tinh xảo

“Sinh thần vui vẻ.”

“Hôm qua hỷ bà đưa bát tự của nàng cho ta, ta mới biết hôm nay là sinh thần của nàng. Hôm nay không thể nghỉ phép để ở bên nàng, nương tử chớ trách.”

Ta lâng lâng ngồi xuống.

Đã rất lâu rồi, ta chưa từng được đón sinh thần.

Sự chú ý của phụ thân và mẫu thân đều đặt hết lên người Giang Chỉ. Bùi Trạm tuy nhớ năm nào cũng tặng quà cho ta.

Nhưng chưa từng tặng một bát mì trường thọ.

Bát mì vẫn còn bốc hơi nóng.

Làm khóe mắt ta hơi ươn ướt.

Ta cúi đầu ăn mì.

Đêm đó ta ngủ một giấc thật yên bình.

Những ngày tháng ở phủ Tổng đốc, lại yên bình hơn cả khi ta ở nhà.

Không có ai cằn nhằn dạy dỗ rằng ta không đủ hiểu chuyện, tính tình không đáng yêu, càng không có ai cướp đi những món đồ ta thích.

Ta muốn ăn gì thì ăn.

Những thứ ta thích, đều nằm chắc trong tay ta.

Những lúc rảnh rỗi, Tạ Du sẽ đi cùng ta du ngoạn Giang Nam.

Dường như những tủi thân của kiếp trước, chẳng qua chỉ là một giấc mộng của ta.

Người ta gả, vốn dĩ phải là Tạ Du.

Hôm đó.

Ta muốn ra ngoài tìm Tạ Du đang đi tuần tra để cùng dùng bữa.

Vừa ra khỏi phủ.

Ta liền nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Hơi thở Bùi Trạm có chút dồn dập.

Rõ ràng là đến rất gấp gáp.

Dáng vẻ phong trần mệt mỏi.

“Tại sao lại gạt ta.”

“Rõ ràng người ngồi trong kiệu là nàng, nàng lại không nói cho ta biết, còn giả vờ làm muội muội Giang Chỉ.”

“Đã hẹn đợi ta từ Giang Nam trở về sẽ thành hôn, vậy mà nàng lại giấu ta gả cho biểu huynh của ta!”

Từng câu từng chữ của Bùi Trạm đều là chất vấn, mang theo sự tức giận.

Ta bình thản rũ mắt nhìn hắn.

“Ta đã nói với ngươi từ sớm rồi, người ta gả là Tạ Du, là do ngươi không tin.”

“Huống hồ, Giang Chỉ chưa gả cho ai, ta cũng không gả cho ngươi, chẳng phải đúng ý ngươi sao?”

Hắn cứng đờ người, “Nàng biết rồi…”

“Phải, ta biết.”

Bùi Trạm trầm mặc hồi lâu.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Hắn lên tiếng giải thích.

“Ta tuy có tình cảm với Giang Chỉ, nhưng khi biết nàng ấy đã đính hôn, liền không còn giữ tâm tư đó nữa.”

“Nhưng bây giờ muội ấy không còn hôn ước trên người, ngươi có thể theo đuổi muội ấy rồi.”

Bùi Trạm khẽ nhíu mày, “Chuyện này không giống nhau.”

“Nàng vốn dĩ phải là thê tử của ta.”

“Giang Huỳnh, đừng làm mình làm mẩy nữa, ta đi cùng nàng đi tìm biểu huynh nhận lỗi và nói rõ ràng, nàng gả cho huynh ấy chỉ là vì đang giận dỗi ta.”

“Đợi khi về lại kinh thành…” Hắn mím môi.

“Nếu muội muội nàng không bận tâm, nàng có thể làm bình thê.”

Ta suýt nữa thì bật cười thành tiếng.

Hắn không chỉ cho rằng ta đang làm loạn, thậm chí còn tính toán sẵn đường đi nước bước để theo đuổi Giang Chỉ, đồng thời nạp ta vào phủ, ngồi hưởng phúc “tề nhân”.

Kiếp trước sao ta lại không nhận ra Bùi Trạm có bộ mặt buồn nôn đến nhường này.

Ta lạnh mặt.

“Xin Hầu gia chú ý ngôn từ, ta là biểu tẩu của ngươi.”

“Phủ Tổng đốc không chào đón ngươi.”

Nói xong, ta bước lướt qua Bùi Trạm định rời đi.

Vừa ngước mắt lên.

Đã nhìn thấy Tạ Du cách đó không xa.

“Vốn định về sớm tạo cho nàng niềm vui bất ngờ, không ngờ lại có khách tới.”

Bùi Trạm vô sỉ và mặt dày hơn ta nghĩ.

Mặc kệ Tạ Du có nghe thấy những lời vừa rồi hay không, hắn cứ khăng khăng đòi ở lại trong phủ.

Tạ Du cũng không từ chối, thiết tiệc khoản đãi hắn.

Lúc trò chuyện với hắn, vẫn không quên gắp thức ăn cho ta.

Bùi Trạm đột nhiên lên tiếng.

“Huỳnh nhi không thích ăn cá.”

“Đó là ngày trước, bây giờ ta rất thích.”

Ta ung dung ăn hết miếng cá Tạ Du gắp cho.

Tạ Du cười nói

“Bùi Trạm không hiểu biểu tẩu của đệ rồi, từ khi nàng ấy đến Giang Nam, món thích nhất chính là cá.”

“Đệ và ta tuy là thân thích, quan hệ gần gũi, nhưng lễ nghĩa cơ bản vẫn phải có. Không được gọi thẳng tên biểu tẩu của đệ như vậy, phải tôn xưng là biểu tẩu, kẻo người ngoài hiểu lầm đệ không có giáo dưỡng.”

Sắc mặt Bùi Trạm tái mét, uất ức đến mức không nói được lời phản bác.

Dù sao thì nay ta cũng là nương tử được Tạ Du cưới hỏi đàng hoàng bằng kiệu tám người khiêng.

Dùng bữa xong, ta có thói quen cùng Tạ Du ra viện đi dạo.

Bùi Trạm ngang ngược bám theo.

Mỗi khi ta nói chuyện với Tạ Du.

“Hôm nay đi tuần tra thế nào, có mệt không…”

Hắn liền cố tình chen ngang

“Hoa hải đường trong viện này của biểu huynh nở đẹp thật, lần trước đệ tới sao không thấy.”

Tạ Du vẫn giữ nụ cười nhạt

“Trồng riêng cho biểu tẩu của đệ đấy, nàng ấy thích ngắm hoa hải đường.”

“Đệ ở kinh thành lâu như vậy, cũng là bằng hữu với nàng ấy, đệ không biết sao?”

Bùi Trạm nghẹn họng.

Hắn đương nhiên biết.

Chỉ là chưa từng nghĩ đến việc tặng ta.

Giống như bát mì trường thọ ngày sinh thần vậy.

Hắn cảm thấy đó đều là những thứ không cần thiết, tặng hay không cũng chẳng sao.

Trải qua hai kiếp ta mới giật mình nhận ra.

Bùi Trạm, hoàn toàn không hiểu ta.

Đang mải ngẩn ngơ.

Trên vai bỗng truyền đến hơi ấm.

Tạ Du khoác áo choàng của chàng lên người ta

“Trời trở gió rồi, cẩn thận kẻo lạnh.”

Tiện đà nắm lấy tay ta.

Lòng bàn tay nóng rực.

Đây là lần đầu tiên sau nửa tháng thành hôn chúng ta mười ngón tay đan vào nhau, má ta hơi nóng lên, bất giác nắm chặt lấy tay chàng.

Bỗng “xoạt” một tiếng.

Bùi Trạm đưa tay gạt mạnh khiến một mảng lá cây lớn rụng tơi tả, đen mặt sải bước bỏ đi.

Rõ ràng là đang tức giận.

Tạ Du gọi hạ nhân lại

“Hầu gia có vẻ thân thể không khỏe, đi thỉnh lang trung đến khám cho ngài ấy.”

Vốn tưởng Bùi Trạm ở lại vài ngày sẽ rời đi.

Nhưng hắn cứ như mọc rễ ở phủ Tổng đốc vậy.

Suốt ngày chen ngang giữa ta và Tạ Du, vô cùng chướng mắt.

Ta không thể nhịn thêm được nữa.

“Ngươi không về kinh thành theo đuổi muội muội ta, ngày nào cũng ăn vạ ở nhà ta làm gì.”

“Nàng sao lại trở nên vô lý như vậy.”

Bùi Trạm ngẩng phắt đầu lên, tức tối vì lời nói của ta

“Nàng quen biết Tạ Du mới được bao lâu, đã coi nơi này là nhà của mình rồi.”

“Chàng là phu quân của ta, nơi này đương nhiên là nhà ta.”

Ánh mắt Bùi Trạm thoáng chốc tối sầm lại.

Vướng víu vì có người đi tới, hắn đành nuốt những lời định nói vào trong.

Chỉ là ta thực sự không tính được, hắn lại to gan đến mức đó.

Đêm đến khi ta định về phòng nghỉ ngơi.

Hắn lại chặn ta ngay ở cửa.

“Ngươi làm cái gì vậy, biểu huynh ngươi đang ở trong phòng đấy, cẩn thận ta gọi chàng ấy ra.”

Bùi Trạm cười lạnh

“Ta đều nghe hạ nhân nói cả rồi, nàng và Tạ Du đến giờ vẫn chưa viên phòng, ngủ khác giường.”

“Giang Huỳnh, trong lòng nàng vẫn còn ta đúng không?”

“Chuyện trì hoãn hôn kỳ là ta không tốt, ta xin lỗi nàng, nàng đừng hờn dỗi ta nữa được không?”

5.

Hắn hạ giọng, hiếm hoi chịu cúi đầu trước ta

“Mấy ngày nay, nhìn nàng và Tạ Du thân mật, lòng ta đau như dao cắt.”

“Lúc đầu ta còn vui mừng vì có thể theo đuổi Giang Chỉ, nhưng cứ nghĩ đến chuyện nàng gả cho kẻ khác, ta lại có cảm giác khó chịu không nói thành lời.”

“Bao nhiêu năm qua, ta từ sớm đã coi nàng là phu nhân mà đối đãi.”

“Nếu nàng không muốn, ta có thể bàn bạc với Giang Chỉ, để muội ấy làm trắc thất, nàng vẫn là Hầu phủ phu nhân độc nhất vô nhị.”

Ta không hiểu nổi.

Phu nhân Hầu phủ là báu vật hiếm lạ gì sao, mà ta cứ phải nhận lấy bằng được?

Kiếp trước, trong tim trong mắt ta đều là hắn, vậy mà không đổi lại được nửa phần tín nhiệm của hắn.

Hắn ngày đêm thương nhớ người khác.

Nay ta đã gả cho Tạ Du, hắn lại cố chấp tin rằng ta đang làm mình làm mẩy, rằng ta vẫn còn yêu hắn, nên ngày ngày bám riết.

Nhớ lại kiếp trước bị nhốt ở Hầu phủ không thể siêu thoát, lửa giận trong ta bùng lên.

Bốp——!

Ta hung hăng tát Bùi Trạm một bạt tai.

“Nếu ngươi còn dám quấy rối ta, ta sẽ nói cho biểu huynh ngươi biết, rồi để chàng ấy đi cáo ngự trạng, nói ngươi thèm muốn cả biểu tẩu của mình!”

Bùi Trạm sững sờ.

Không dám tin vào hành động của ta.

“Nàng trước kia không bao giờ đối xử với ta như vậy…”

“Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ, không ai sống mãi trong quá khứ được.” Ta lạnh lùng liếc nhìn Bùi Trạm.

“Muốn ta gọi người đuổi ngươi đi, hay tự ngươi cút.”

Khuôn mặt Bùi Trạm tái đi.

Rốt cuộc vẫn không muốn xé rách mặt với Tạ Du.

Loạng choạng bước đi.

Ta hít sâu một hơi.

Đẩy cửa vào phòng.

Tạ Du đáng lẽ đã nghỉ ngơi, lúc này lại đang hoàn toàn tỉnh táo ngồi bên mép giường.

Giọng nói của ta và Bùi Trạm không hề nhỏ, chẳng thể giấu được Tạ Du.

Hơn nữa, ta cũng đã sớm muốn tìm cơ hội để nói rõ ràng với chàng.

Mím mím môi, ta đem chuyện giữa ta và Bùi Trạm kể lại cho chàng nghe.

“Xin đại nhân ban cho ta một tờ hưu thư.”

Tạ Du là một người rất tốt.

Ta không muốn sau này Bùi Trạm làm ầm ĩ lên, sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của chàng.

Tạ Du nhưng lại không đáp ứng, ngược lại còn hỏi ta:

“Vậy nàng còn muốn ở bên Bùi Trạm không?”

“Thành thân là di nguyện trước lúc lâm chung của phụ thân và mẫu thân ta, không thể hủy bỏ mối hôn sự này.”

“Nhưng năm đó khi định thân, chúng ta còn quá nhỏ, điều này vốn không công bằng với cả hai. Ta đã sớm nghĩ, nếu Giang Chỉ không muốn gả, thì kiếm một cái cớ, đưa nàng ấy rời đi, cũng coi như là hoàn thành xong chuyện cưới hỏi.”

“Chỉ là không ngờ, người gả đến lại bị đổi mất.”

“Nếu nàng vẫn không buông bỏ được Bùi Trạm, ta có thể hòa ly, thành toàn cho hai người.”

Ta sững sờ.

Hóa ra kiếp trước Giang Chỉ không phải đào hôn, mà là muội ấy đã nói rõ tâm ý với Tạ Du.

Chàng lấy cớ muội ấy đào hôn để che giấu giúp muội ấy.

Thảo nào Giang Chỉ lại vẫn luôn ở lại Giang Nam.

Ta thẳng thắn nói:

“Ta và Bùi Trạm đã là quá khứ.”

“Nhưng ta muốn ra ngoài đi đây đi đó.”

Kiếp trước, danh vị Hầu phủ phu nhân đã trói buộc ta.

Tạ Du của kiếp này quả thực là một lựa chọn tuyệt vời, nhưng ta không dám đ á n h cược vào tương lai.

Tạ Du đối xử với ta càng tốt, ta lại càng sợ hãi.

Sợ rằng một ngày nào đó, chàng sẽ biến thành một Bùi Trạm thứ hai.

Hơn thế nữa, hai đời đều chôn vùi trong chốn thâm khuê hậu viện.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Nếu có cơ hội được ra ngoài nhìn ngắm thế giới, ta cũng coi như không uổng công đến nhân gian một chuyến.

Tạ Du không ép ta phải ở lại.

Chàng luôn tôn trọng lựa chọn của ta.

“Chỉ là, Bùi Trạm từ nhỏ đã được nuông chiều mà lớn, chuyện đệ ấy đã nhận định thì rất khó thay đổi. E rằng khi rời khỏi phủ Tổng đốc, đệ ấy sẽ càng làm càn hơn.”

“Tuy nhiên có một cách, có thể khiến đệ ấy không bám lấy nàng nữa.”

Phủ Tổng đốc nửa đêm bốc cháy, Tổng đốc phu nhân tử nạn, Tạ Du may mắn sống sót.

Bùi Trạm hay tin vội vã chạy tới, ngây dại nhìn mớ đổ nát hoang tàn:

“Sao có thể… Giang Huỳnh sao có thể c h í c? Rõ ràng đêm qua nàng ấy vẫn còn nói chuyện với ta…”

Nhưng căn nhà cháy đen, váy áo của nàng ấy, không thể là giả được.

Bùi Trạm ngã bệt xuống đất.

Không thể nghĩ thông tại sao tai nạn lại ập đến quá đỗi đột ngột như vậy.

Có người tới kéo hắn lên.

Nhưng hắn tựa như bị rút cạn toàn bộ sức lực, không thể gượng dậy nổi.

Nhìn hạ nhân nhặt lấy những mảnh vải vụn của chiếc váy màu hồng đào, hắn lẩm bẩm tự nhủ:

“Nếu ta không trì hoãn hôn kỳ, nếu ta không chọc giận nàng ấy, nàng ấy đã không đến Giang Nam gả thay, nàng ấy có phải… sẽ không gặp chuyện ngoài ý muốn…”

Bùi Trạm không biết.

Chỉ biết rằng, trái tim hắn đã trống hoác một mảng lớn.

Trong đầu chỉ còn đọng lại từng nụ cười, từng ánh mắt của Giang Huỳnh khi xưa.

Lần tiếp theo nghe được tin tức về Bùi Trạm, ta đang ở Mạc Bắc.

Dạo trước sau khi Tạ Du giúp ta làm giả cái c h í c, chàng đã đổi toàn bộ đồ cưới của ta thành ngân phiếu rồi giao cho ta.

Ta đi mãi về hướng bắc.

Cho đến khi dừng chân tại nơi này.

Thực khách trong quán ăn bàn tán.

“Các người có tin không, con người thật sự có kiếp trước kiếp này đấy.”

“Nhà ta có người làm đạo sĩ ở kinh thành, kể rằng Hầu gia Bùi Trạm sau khi từ Giang Nam trở về thì đổ bệnh một trận thập tử nhất sinh, suốt ngày lảm nhảm miệng nói sai rồi sai rồi, kiếp trước ngài ấy có lỗi với Giang đại tiểu thư, dọa lão phu nhân sợ đến mức ngày nào cũng phải tìm cách khu trừ tà ma cho ngài ấy.”

“Đáng tiếc là chẳng có tác dụng gì, Bùi Trạm ngày nào cũng thẫn thờ điên điên khùng khùng, nói bây giờ hắn mới nhận ra, người hắn yêu nhất là Giang đại tiểu thư, chứ không phải muội muội cô ta.”

“Hắn còn nói, kiếp trước hắn mắc nợ Giang đại tiểu thư, kiếp này lại trở thành đầu sỏ gây ra cái c h í c của nàng ấy, hắn không đáng được tiếp tục sống.”

“Khổ nỗi có người trông coi, hắn có muốn c h í c cũng chẳng c h í c được, giằng co mấy bận, tự hành hạ mình đến mức suýt thì tàn phế.”

Có người xì mũi cười nhạo:

“Kiếp trước kiếp sau cái gì, chuyện của Bùi Trạm và Giang Huỳnh ta cũng từng nghe qua, tóm lại là cả hai tỷ muội Giang gia hắn đều muốn ôm trọn.”

“Kết quả là cô tỷ tỷ không thèm chiều chuộng hắn, gả quách cho người khác, cô muội muội cũng chẳng thích hắn. Chẳng có được ai, hắn mới sinh ra hối hận, phải chi lúc đầu giữ chặt cô tỷ tỷ, thì ít ra cũng còn sót lại một người.”

“Chỉ thương cho cô tỷ tỷ bạc mệnh, mãi mới thoát khỏi tên Bùi Trạm trăng hoa, lại phải bỏ mạng trong biển lửa, vị Tổng đốc Giang Nam kia nghe đâu đến giờ vẫn chưa chịu cưới thê tử mới.”

Ta không nghe tiếp nữa.

Thanh toán xong tiền trọ, chuẩn bị xuất phát đến nơi tiếp theo.

Lúc bước ra ngoài.

Chợt nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.

Giang Chỉ tình cờ ngẩng đầu lên, cũng nhìn thấy ta.

Ngay lúc chúng ta đang sững sờ.

Phụ thân và mẫu thân bước tới.

“Chỉ nhi, sao thế con?”

“Dạ không có gì.”

Muội ấy vội vã quay người lại, che khuất tầm nhìn của phụ thân và mẫu thân

“Chỉ là con vừa thấy một cô nương thật xinh đẹp lại tự do tự tại, nên nhịn không được mà ngẩn ngơ thôi.”

“Phụ thân, mẫu thân, chúng ta qua bên kia dạo đi.”

Giang Chỉ kéo tay họ rời đi.

Ta mới nhớ ra, hôm nay là sinh thần của Giang Chỉ.

Năm ngoái phụ thân và mẫu thân từng hứa, năm nay sẽ đưa muội ấy đến Mạc Bắc ngắm tuyết.

Không rõ vì sao muội ấy lại giúp ta che giấu.

Ta xoay người khởi hành.

Dù sao thì, mọi chuyện ở kinh thành đã chẳng còn liên quan gì đến ta nữa.

Kiếp này, ta chỉ sống vì chính bản thân mình.

—HẾT—


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!