“Vì sao anh thích em?”

Anh chỉ cười, im lặng hồi lâu rồi nắm tay tôi nói:

“Bị em mê hoặc từ lúc thấy em đá vào chỗ hiểm của đàn ông.”

Con người này xấu xa lắm, rất thích trêu chọc người khác.

Chúng tôi ở bên nhau rất lâu.

Anh mua một căn hộ gần trường.

Sống những ngày dính lấy nhau như bao cặp đôi bình thường.

Từ nhỏ bố mẹ tôi ly hôn, tôi lớn lên bên bà ngoại.

Có lần tôi gọi video cho bà.

Anh nghe thấy bà nói rụng răng, ăn uống không tiện.

Ngày hôm sau, anh liền đưa bà tôi đi làm răng giả toàn hàm.

Sau đó tôi ái ngại nhắc đến chi phí.

Cả hàm răng ấy hơn hai trăm nghìn.

Anh ký hóa đơn không chớp mắt, còn tôi thì không biết lấy gì để trả.

Anh nhìn thấu sự do dự của tôi, liền nói thẳng:

“Em không cần lo tiền bạc, để anh lo.”

Tôi dè dặt nói với anh:

“Lỡ sau này chúng ta chia tay, anh đừng bắt bà em nhổ răng nhé.”

Anh bật cười thành tiếng.

Khi đó tôi chỉ biết anh có tiền, chứ không biết là giàu đến mức nào.

Cho đến một lần tôi lẩm bẩm than thở với anh rằng học bổng của trường còn chưa phát.

Trùng hợp thay, từ ngày đó, quy trình học bổng do tập đoàn họ Tưởng tài trợ được đơn giản hóa.

Công bố trong ngày, phát tiền ngay trong ngày.

Lúc ấy tôi mới biết, anh là con trai nhà họ Tưởng ở Hoài Thành.

06

Sau này, cha anh qua đời.

Cuộc chiến thừa kế của nhà họ Tưởng quả thực chấn động một thời.

Ngoài Tưởng Kiêu – người con trai danh chính ngôn thuận.

Bên ngoài còn lác đác vài người con riêng.

Khi tranh chấp di sản căng thẳng nhất, Tưởng Kiêu đột ngột nhập viện.

Kết quả kiểm tra là suy thận cấp.

Anh nằm trong ICU hơn mười ngày.

Sau hai lần lọc máu, chức năng thận vẫn không hồi phục.

Bất đắc dĩ, bác sĩ đề nghị ghép thận.

Nhưng chúng tôi đợi mãi vẫn không có nguồn thận phù hợp.

Tôi thậm chí còn đi cầu xin từng người anh em cùng cha khác mẹ của anh.

Nhưng không ai chịu đi xét nghiệm tương thích.

Ai lại chịu chứ?

Thiếu Tưởng Kiêu, bọn họ sẽ chia được nhiều hơn.

Họ mong anh chết còn không kịp, sao có thể cứu anh?

Khoảng thời gian đó, tôi như lạc trong sương mù, không tìm thấy lối thoát.

Tưởng Kiêu dường như có linh cảm, anh bảo luật sư chuyển toàn bộ tài sản đứng tên mình sang cho tôi.

Anh nằm trên giường bệnh, bàn tay tái nhợt nhẹ nhàng vuốt má tôi.

Kiên nhẫn lau đi nước mắt tràn lan của tôi.

Anh nói, đời này gặp được tôi, anh không còn gì hối tiếc.

Nhưng điều khiến tất cả trố mắt kinh ngạc là…

Tôi vừa nhận xong tất cả những gì anh để lại.

Ngay sau đó đã lao vào vòng tay của một người đàn ông khác.

Tôi không chọn ở bên Tưởng Kiêu trong những ngày cuối cùng.

Tôi phản bội anh, nôn nóng đầu quân cho người khác.

Mà người đó, chính là đứa con riêng được cha anh cưng chiều nhất khi còn sống.
07

Tin đồn lan tràn, ai cũng chỉ trỏ mắng chửi sau lưng tôi.

Bạn bè của Tưởng Kiêu hễ thấy tôi là chửi thẳng mặt.

“Loại con gái xuất thân thấp kém này thì làm gì có chân tình?”

“Bên này di sản còn chưa ngã ngũ, thấy Tưởng Kiêu sắp chết, chắc cũng chẳng còn mạng mà tranh giành. Thế là quay đầu theo ngay thằng con riêng có cửa thắng lớn nhất. Đúng là cao tay thật, trước giờ tôi đúng là coi thường cô ta.”

“Đàn bà vô tình, đúng là mở mang tầm mắt. Bảo sao mẹ tôi nói yêu đương thì được, cưới vợ vẫn phải môn đăng hộ đối.”

Lời đồn bủa vây, Tưởng Kiêu cầu xin được gặp tôi một lần.

Bạn bè anh bất lực, đành tìm đến tôi.

Khi tôi gặp lại anh, anh còn tiều tụy hơn lần trước.

Anh nắm chặt cổ tay tôi, run rẩy hỏi:

“Họ nói em theo hắn, anh không tin. Anh muốn nghe chính miệng em nói.”

“Là họ hiểu lầm đúng không? Anh biết em không thể đối xử với anh như vậy.”

Tôi rút tay về, ánh mắt lạnh nhạt nhìn anh:

“Tưởng Kiêu, em không yêu anh nữa.”

Toàn thân anh chấn động, vành mắt trong nháy mắt đỏ hoe.

Thiên chi kiêu tử ngày nào, khoảnh khắc đó như bị bẻ gãy toàn bộ kiêu ngạo.

Đến tận hôm nay, tôi vẫn nhớ rõ dáng vẻ anh khóc đến thảm thiết khi ấy.

Anh nắm chặt tay tôi, run giọng cầu xin tôi đừng rời đi.

Anh thậm chí vừa khóc vừa xin tôi đợi anh thêm chút nữa, nói rằng anh sẽ giành được gia sản cho tôi.

Chỉ cần tôi không rời bỏ anh, anh sẽ đấu đến cùng vì tôi.

Nhưng tôi vẫn lạnh lùng nhìn anh sụp đổ.

Cuối cùng, anh em của anh không chịu nổi nữa.

Họ kéo anh ra, tức giận đẩy tôi khỏi phòng bệnh.

“Cút! Cút theo thằng tình nhân của mày càng xa càng tốt!”

“Sau này đừng bao giờ xuất hiện trước mặt bọn tao nữa!”

“Nếu A Kiêu không qua khỏi, bọn tao sẽ không tha cho mày!”

“Hôm nay tao nói rõ ở đây!”

08

Sáng tám giờ, cuối cùng tôi cũng tan ca đêm.

Về đến nhà, tôi chỉ kịp ngủ chưa đầy bốn tiếng.

Đồng nghiệp gọi điện tới, bảo tôi lập tức quay lại khách sạn.

Vị khách ở phòng tổng thống bị mất đồ quý giá.

Cơn buồn ngủ tan biến ngay tức khắc, tôi vội vàng dậy chạy trở lại.

Bước vào phòng tiếp khách của khách sạn.

Ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy Tưởng Kiêu đang ngồi trên ghế sofa.

Bạn gái anh ta nửa tựa trong lòng anh.

Quản lý đứng bên cạnh, gương mặt đầy vẻ nịnh nọt.

Sáng nay, bạn gái của Tưởng Kiêu phát hiện…

Cô ta bị mất một đôi bông tai trị giá ba triệu trong phòng.

Mà tối qua, những người từng vào phòng của họ chỉ có tôi và cô lao công.

Cô lao công đã bị hỏi han tra xét một lượt, không phát hiện gì khả nghi.

Người phụ nữ giơ tay chỉ thẳng vào tôi, giọng ngạo mạn:

“Cởi ra, kiểm tra.”

09

Ánh mắt tôi theo phản xạ lướt qua Tưởng Kiêu.

Đêm qua, mọi hành động của tôi đều nằm trong tầm mắt của anh.

Làm sao tôi có thể trộm đôi bông tai đó ngay dưới mí mắt anh?

Thế nhưng anh dường như không hề có ý định lên tiếng bênh vực tôi.

Anh chỉ vắt chân ngồi đó, lạnh lùng đứng ngoài cuộc.

Quản lý tiến lại gần, hạ giọng khuyên tôi:

“Vị này chúng ta không đắc tội nổi đâu, cô cứ làm cho có lệ, phối hợp một chút đi.”

Tôi kẹp chặt chiếc túi đeo một bên nách, ngẩng cao cằm, kiên quyết không nhượng bộ:

“Nếu các người nghi ngờ tôi ăn cắp, vậy thì báo cảnh sát đi.”

“Các người không có quyền tự ý khám người tôi.”

Nghe vậy, người phụ nữ bật dậy, giọng trở nên gay gắt:

“Bạn trai tôi bận lắm, bọn tôi đâu rảnh mà theo cô ra đồn cảnh sát làm mấy thủ tục rườm rà đó.”

“Đôi bông tai của tôi hơn ba triệu, là quà sinh nhật bạn trai tôi mới tặng.”

“Tối qua tôi đã thấy cô có gì đó không ổn rồi. Tôi vừa bước ra khỏi phòng tắm đã thấy cô chạy biến nhanh như chớp. Không có tật giật mình, sao lại chạy nhanh như thế?”

Nói xong, cô ta sải bước tới giật lấy túi của tôi.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!