Ôn Niệm là hòn ngọc quý trên tay Thái sư, đã đến tuổi cập kê. Ngài muốn tìm cho nàng một vị lang quân như ý, nhưng lại sợ đám công tử thế gia ở Kinh thành lòng dạ khó lường, nên muốn nhờ ta đổi một thân phận khác để tiếp cận, giúp ngài quan sát và đánh giá.

Thế là ta thay hình đổi dạng.

Bề ngoài là biểu tiểu thư của một gia tộc xa với Thái sư, trà trộn vào giới quý nữ.

Bề trong lại cải nam trang thành Giả công tử, một kẻ nhà giàu mới nổi, để lăn lộn trong giới quý tử.

Bận bịu không lúc nào ngơi tay.

3

Ta theo Ôn Niệm đến một thi hội. Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu đã bị đám quý nữ buông lời chế giễu.

“Tiểu thư nhà nào đây, sao lại đen như cục than thế này?”

“Dân quê lên, thảo nào chẳng có chút dáng vẻ khuê các nào cả.”

Ôn Niệm gần như sắp bật khóc. Vốn dĩ những lời này là nhắm vào nàng, nhưng bọn họ không dám đắc tội với Thái sư, nên mới chĩa mũi nhọn vào ta, một kẻ “ăn nhờ ở đậu” như ta, để chỉ dâu mắng hòe.

Ta nắm lấy tay Ôn Niệm: “Biểu muội, hình như có mấy con chó đang sủa thì phải.”

Ôn Niệm bật cười thành tiếng.

Ta còn định đáp trả vài câu, thì một giọng nói trong trẻo bỗng vang lên từ giữa đám đông:

“Các vị hà tất phải lấy dung mạo để phán xét người khác. Ta lại thấy vị cô nương này rất thẳng thắn và đáng yêu.”

Ta ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy một vị công tử vận trường bào màu trắng nguyệt đang đứng giữa đám đông, dáng vẻ thư sinh, mày sâu mắt sáng, một vẻ đẹp đến mức quá đáng. Đám nam nhân thô kệch ở tiêu cục của ta mà so với hắn, quả thực như bùn với ngọc.

Hắn mỉm cười với ta: “Cô nương thật hài hước.”

Ta bất giác hít một hơi khí lạnh.

Cực phẩm.

Muốn có được.

Thẩm Vân Tri là độc tử của Tướng quốc, một tài năng trẻ tuổi thanh cao như ngọc. Ôn Thái sư khá vừa ý với người này.

Lòng ta chợt dâng lên một nỗi thất vọng.

Nam nhân của tỷ muội, ta không thể động vào.

Nhưng Tướng quốc muốn biết con người thật của hắn sau lưng người khác ra sao, thế là ta lại đeo mặt nạ da người, hóa thân thành Giả công tử vung tiền như rác. Qua vài chén rượu mời qua đáp lại, chúng ta đã trở thành tri kỷ, và ta đã thành công trà trộn vào vòng tròn của hắn.

Để rồi, ta biết được vài chuyện không hề tầm thường.

Trong đám công tử thế gia này đang thịnh hành một loại cá cược, lấy sự trong trắng của các cô nương làm tiền cược, dùng yếm làm vật chứng. Kẻ nào lấy được trong thời gian quy định sẽ là người chiến thắng. Bọn họ dùng đủ mọi thủ đoạn để quyến rũ các cô nương, sau khi thắng cược rồi lại thẳng thừng vứt bỏ.

Nếu có cô nương nào còn níu kéo, chúng sẽ đi rêu rao khắp nơi rằng nàng ta lẳng lơ, không an phận. Dưới sức ép của những lời đồn, các cô nương chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay, hoặc tìm đến cái chết.

Bọn họ thậm chí còn lấy kết cục thảm thương của những cô nương đó ra để so kè với nhau.

Nàng Tây Thi bán đậu phụ ở Đông Thành xinh đẹp mơn mởn. Nhi tử của Binh bộ Thị lang ngày nào cũng đến mua đậu phụ, lại còn tỏ ra thâm tình như biển, chưa đầy nửa tháng đã dỗ được cô nương ngốc nghếch ấy vì hắn mà từ hôn. Sau khi bị bắt về, nàng bị phu quân tương lai lấy cớ thất trinh mà dìm xuống ao cho đến chết.

Nữ nhi của một vị quan nhỏ giữ thành được phát hiện treo cổ trên xà nhà, lúc chết đã mang thai ba tháng. Lưu công tử vẫn còn đắc ý khoe khoang: “Haizz, mới có một lần, sao đã dính bầu rồi chứ.”

Cả đám phá lên cười một cách bỉ ổi, còn khen hắn lợi hại.

Giữa những tiếng cười đó, Mộ Chiêu Chiêu, kẻ đã khởi xướng trò cá cược này, tựa vào vai Thẩm Vân Tri cười duyên: “Chết không oan.”

“Lũ tiện tỳ đó cũng không chịu nghĩ lại xem thân phận mình là gì, mà cũng đòi tơ tưởng đến các vị công tử danh giá.”

“Rõ ràng là bản tính bọn họ lẳng lơ, không đứng đắn. Thứ đồ không sạch sẽ, chết là đáng đời.”

Đám đông nâng ly kính nàng ta, cho rằng những lời nàng ta nói vô cùng chí phải.

Mộ Chiêu Chiêu là muội muội của Quý phi, Hoàng đế yêu ai yêu cả đường đi lối về, nên đã ban cho nàng ta phẩm cấp Quận chúa.

Nàng ta trước nay luôn được vây quanh như sao quanh trăng sáng, tận hưởng sự ngưỡng mộ của tất cả mọi người.

Đám công tử này đều mong nàng ta sẽ nói tốt cho mình vài câu trước mặt Quý phi, nên ra sức nịnh bợ.

Bôn ba nam bắc bao năm, chuyện ô uế nào ta chưa từng thấy, nhưng loại người lấy sự trong trắng và tính mạng của các cô nương ra làm trò tiêu khiển thì đúng là lần đầu tiên ta gặp.

Những kẻ này, đầu óc ít nhiều đều có vấn đề.

Chỉ không ngờ, bọn họ lại nhắm đến cả ta.

Mà kẻ ra tay, lại chính là Thẩm Vân Tri.

4

Lễ hội đèn lồng đông nghịt người, ta đang kiễng chân giữa đám đông để nhìn những chiếc đèn hoa đăng trên sông thì bất chợt loạng choạng ngã về phía sau. Bỗng, eo ta siết lại, một bàn tay to lớn choàng qua, vững vàng đỡ lấy ta.

Chiếc đèn lồng trong tay ta rơi xuống đất, cháy lên lách tách.

Trong ánh lửa, khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Vân Tri lúc ẩn lúc hiện, đẹp tựa như bước ra từ trong tranh.

Hắn dúi chiếc đèn lồng của mình vào tay ta, cười ôn tồn: “Cô nương, đêm tối khó đi, về cẩn thận một chút.”

Ta phải giữ giá!

Thế là, ta làm ra vẻ e thẹn, cúi đầu nói một tiếng cảm ơn.

Đôi lúc ta cũng khá nể phục hắn, hắn luôn có thể tạo ra những cuộc gặp gỡ tình cờ như vậy.

Ta thì lại vô cùng hưởng thụ.

Ôn Niệm kéo ta đến chùa thắp hương, ta đang chán chường đi dạo ở hội chợ thì một con ngựa hoảng đột nhiên lao tới. Lại là Thẩm Vân Tri tình cờ đi ngang qua, phi thân cứu ta.

Sau khi đứng vững, hắn lễ phép lùi lại hai bước, cúi đầu hành lễ: “Nam cô nương, cô không sao chứ?”

Qua lại vài lần như thế, ánh mắt hắn nhìn ta đã có thêm vài phần ý cười khiến người khác đỏ mặt tim đập. Mọi hành động của hắn đều vừa phải, không xa không gần, không thân không sơ. Trò lạt mềm buộc chặt này, hắn chơi thật sự cao tay.

Nhưng, ta cũng nào phải tay vừa.

Hắn muốn chạm vào tay ta, ta liền nhanh hơn một bước rụt lại. Hắn hẹn ta du hồ, ta liền giả bệnh từ chối. Cái thói xấu của nam nhân, càng không có được lại càng ngứa ngáy trong lòng.

Đến lúc hẹn được ta ra ngoài cưỡi ngựa, nụ cười đắc thắng trên mặt hắn đã không thể nào che giấu.

“Nữ tử Kinh thành đều tuân theo quy củ, cổng lớn không ra cổng trong không vào, lại chẳng ai biết cưỡi ngựa. Nhưng phong cảnh trên lưng ngựa rất đẹp, ta dạy nàng.”

Ai nói ta không biết.

Ta cười một tiếng, giật lấy dây cương rồi tung mình lên ngựa. Tiếng vó ngựa vang lên lộc cộc, ta đã phi quanh hắn hai vòng. Gió thu bất chợt nổi lên, vài lọn tóc bay lòa xòa làm mắt ta hơi ngứa. Giữa tà áo bay phần phật, ánh mắt Thẩm Vân Tri nhìn ta bỗng tối sầm lại, yết hầu bất giác trượt xuống một cái.

Ta nói: “Ngựa không tồi.”

Hắn cười đáp: “Con Đạp Tuyết này bình thường không mấy gần người, ai cưỡi không giỏi, nó sẽ hất văng ngay.”

Trời không chiều lòng người, đột nhiên đổ mưa lớn.

Chúng ta lên xe ngựa trú mưa. Vừa mới vào trong, Thẩm Vân Tri đã ấn ta vào thành xe, điên cuồng hôn xuống. Hắn cất đi vẻ nho nhã lịch thiệp, để lộ ra bản tính xấu xa trong cốt tủy, bá đạo và ngông cuồng.

Hắn bóp lấy cằm ta, thở hổn hển: “Đừng giả vờ.”

“Ta biết nàng thích ta.”

Ta khẽ cười.

Loại chính nhân quân tử mà bên trong lại là một tên lưu manh thế này, ai mà không mê chứ.

Ta không nói gì, hắn liền cắn ta một cách hung hãn, đôi môi quyện vào nhau, ấm nóng bỏng rẫy. Nhưng hắn và Mộ Chiêu Chiêu đã có giao kèo từ trước, lừa yếm của ta thì được, nhưng động vào ta thì không.

Thế thì không được rồi!

Thái sư đã sớm gạch tên hắn khỏi danh sách tế tử tương lai, ta có làm gì hắn, cũng đều được phép.

Xe ngựa chật hẹp, ta thuận thế ngồi lên đùi hắn. Ánh mắt hắn tối sầm lại, lý trí đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Ta run rẩy trong lòng hắn.

Không phải sợ hãi, mà là kích động.

Nam Yên ơi là Nam Yên, trước đây ngươi toàn ăn thứ thanh đạm gì thế này!

Thẩm Vân Tri lại tưởng ta sợ, hắn cười khẽ, giọng đầy mê hoặc: “Đừng sợ, ta thương nàng.”

Mấy ngày sau, hắn đòi yếm của ta làm vật định tình, ta lại không cho.

“Gấp cái gì, đợi ta thêu tên lên đã.”

Ta đi chân trần, giẫm lên cơ bụng của hắn, kéo hắn lại gần hơn một chút, chiếc chuông trên chân vang lên tiếng leng keng.

Ánh mắt Thẩm Vân Tri tối sầm, đột nhiên nắm lấy cổ chân ta: “Sao trên giường nàng lại đáo để như vậy?”

Ta cười khẽ: “Chàng… còn muốn nữa không?”

Nửa đêm sau đó, lại là một trận mây mưa đảo điên.

Ta thừa nhận mình có hơi “tra”.

Nhưng người giang hồ chúng ta, không có cái thói phải chung thủy một đời. Điều chúng ta coi trọng là kịp thời hưởng lạc, đôi bên cùng tình nguyện. Ta còn đang nghĩ giống như mẫu thân ta, tìm một nam nhân để có một đứa con, sau đó bỏ phụ thân giữ con. Không cần hầu hạ công công bà bà, cũng không cần phải giữ mình trong sạch như ngọc, sau này lại có thể kế thừa tiêu cục.

Tuyệt vời!

Bản tính ta vốn bạc bẽo, ba tháng trôi qua, món sơn hào hải vị này ta đã ăn đến ngán, liền ném cho hắn một chiếc yếm. Lúc đó ta còn nghĩ, nếu ta không cần hắn nữa, liệu hắn có khóc không?

Kết quả là ta đã lo xa rồi.

Kỹ năng diễn xuất của Thẩm Vân Tri quá tốt, khi Mộ Chiêu Chiêu thúc giục, hắn đã dùng chiếc yếm để trả bài.

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Hóa ra tất cả đều là giả, vậy thì dễ giải quyết rồi.

5

Kể từ bữa tiệc rượu hôm đó, Thẩm Vân Tri bắt đầu dần dần xa lánh ta. Hành động này chẳng khác nào khởi đầu cho một màn vứt bỏ tàn nhẫn.

Mỗi lần chúng ta gặp mặt đều là do hắn cố tình tạo cơ hội, lén lút vụng trộm, người ngoài không hề biết về mối quan hệ của hai ta.

Nếu đổi lại là một cô nương khác, e là đã sớm tìm đến cửa bắt hắn chịu trách nhiệm rồi. Nhưng hắn bây giờ lại biết điều như vậy, thật hợp với ý ta.

Ta vốn không định gặp hắn, nhưng lại có việc phải đến Tướng quốc phủ một chuyến. Tên gia nhân ở cửa liếc xéo ta:

“Công tử nhà chúng ta đã nói rồi, sau này người ngài ấy cưới phải là tiểu thư khuê các nhà quyền quý. Ngoài Mộ tiểu thư ra, những cô nương khác ngài ấy đều không gặp.”

“Mong cô nương hãy giữ mình trong sạch, đừng níu kéo công tử nhà chúng tôi nữa.”

Ta thong thả rút một phong thư từ trong tay áo ra:

“Cữu cữu của ta có thư gửi cho Tướng quốc, ta chỉ tiện đường đưa giúp, có liên quan gì đến công tử nhà các người sao?”

“Làm phiền chuyển giúp.”

Tên gia nhân mặt đỏ bừng lên, lúng túng rối rít xin lỗi.

Ta quay người bỏ đi, trong lòng thầm cười. Nam nhân trong thiên hạ này nhiều như vậy, ai thèm gặp công tử nhà hắn chứ?

Trọn một tháng, Thẩm Vân Tri không hề tìm ta, ta cũng gần như đã quên bẵng hắn. Hoàng đế tổ chức một trận đấu mã cầu ở hành cung, Ôn Niệm mang ta theo để góp vui, nói là muốn tìm cho ta một lang quân phù hợp.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!