Từ Kiều Thanh không từ chối.
Tôi đi bên anh ấy.
“Bạn Lô, bạn chăm chỉ thật đấy.”
Anh chủ động lên tiếng.
Tôi quay sang nhìn anh.
Anh giải thích: “Ngày nào tôi cũng thấy bạn ở thư viện.”
Tôi khẽ mỉm cười, không nói gì.
Từ đó, tôi và Từ Kiều Thanh dần trở nên thân thiết hơn.
Anh ấy thường rủ tôi đi thư viện cùng.
Suốt nửa năm sau đó, giữa chúng tôi không hề có chút mập mờ nào, chỉ đơn thuần là bạn học cùng học.
Mãi đến năm ba, Từ Kiều Thanh đi du học.
Tôi lại trở về là một mình.
9
Tôi không ngờ có một ngày lại gặp Cố Tứ Dã ở cửa lớp học.
Vừa chạm mắt tôi, anh ta đã vội vàng tránh ánh nhìn.
Tôi không chào hỏi, đi thẳng vào lớp.
Về chỗ ngồi mới biết, anh ta đến tìm Khinh Noãn.
Chợt nhớ lại tình tiết lóe qua trong đầu từ một năm trước.
Lẽ nào hai người họ thật sự là nam nữ chính của cái thế giới truyện này sao?
Cố Tứ Dã hình như đến đưa gì đó cho Khinh Noãn.
Khinh Noãn không muốn nhận, Cố Tứ Dã nhét vào tay cô ấy rồi chạy mất.
Lúc Khinh Noãn bước vào lớp, mặt đỏ bừng.
Tôi không thấy rõ trong tay cô ấy là gì, cũng chẳng quan tâm.
Dạo gần đây anh trai tôi thường về nhà rất muộn vì phải xã giao, lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu.
Tôi mang canh giải rượu vào phòng anh, khuyên mấy câu, bảo anh đừng làm việc quá sức, hạn chế uống rượu, anh chỉ im lặng không nói gì.
Tôi vừa định mở cửa đi ra thì anh gọi tôi lại.
“Nhan Nhan.”
Tôi dừng bước: “Sao vậy anh?”
“Không có gì, em ra đi.”
Tôi cau mày.
“Anh, có chuyện gì nhất định phải nói với em đấy.”
Anh lắc đầu, miễn cưỡng cười.
“Làm gì có chuyện gì chứ.”
Tôi ra ngoài.
Tối đó, điện thoại reo.
Là một dãy số lạ.
Tôi bắt máy, đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Đang định cúp thì giọng nói quen thuộc vang lên:
“Lô Tri Nhan.”
Là Cố Tứ Dã.
Tôi khựng lại.
“Có chuyện gì sao?”
“A Bạch uống say rồi, cô đến quán bar Kính Dược đón cậu ấy về đi.”
“Được, tôi đến ngay.”
Tôi không dám chậm trễ, vội lấy chìa khóa xe rồi ra khỏi nhà.
Dừng xe trước cửa quán bar, Cố Tứ Dã đang đỡ anh tôi — người say khướt đến không ra hồn.
Tôi bước tới.
“Đưa anh tôi cho tôi.”
Cố Tứ Dã nhướng mày.
“Cô chắc mình đỡ nổi chứ?”
Tôi không nói dư thừa.
“Đưa đây.”
Cố Tứ Dã đỡ anh tôi dậy, tôi để anh tựa lên lưng mình, cõng anh về phía xe.
Cố Tứ Dã giúp tôi mở cửa xe.
Tôi đặt anh vào ghế, cài dây an toàn lại.
“Cảm ơn.”
“Không có gì.”
“Chúng tôi đi trước.”
“Ừ, đi chậm thôi.”
Tin nhà tôi sắp phá sản, mãi ba tuần sau tôi mới biết.
Cả nhà ngồi trong phòng khách.
Tôi im lặng một lúc.
“Không còn cách cứu vãn nào sao?”
Mẹ tôi nhìn tôi, như muốn nói rồi lại thôi.
Ba tôi ngăn bà lại.
Anh tôi không nói lời nào.
Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn.
“Mẹ, có phải mọi người đang giấu con chuyện gì không?”
“Không có.”
“Mẹ, mỗi khi căng thẳng mẹ sẽ vô thức sờ mũi. Có chuyện gì, mẹ nói đi, chúng ta là người một nhà.”
Mẹ tôi thở dài, bỗng hỏi một câu chẳng ai ngờ tới.
“Nhan Nhan, con thấy Cố Tứ Dã là người thế nào?”
Tôi không hiểu sao mẹ lại hỏi vậy, nhưng vẫn trả lời:
“Anh ấy từng giúp con, chắc… cũng không tệ.”
“Vậy con có thích cậu ấy không?”
Giọng mẹ tôi hơi kích động, ba tôi vội vỗ tay bà trấn an.
Tôi đại khái đã đoán được vài phần.
“Ba mẹ đừng vòng vo nữa, có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi.”
Mẹ tôi đến bên tôi, nắm lấy tay tôi.
“Nhan Nhan, hôm qua phu nhân nhà họ Cố có đến nhà mình. Bà ấy… bà ấy nói muốn con và Cố Tứ Dã kết hôn, nhà họ Cố sẽ giúp chúng ta vượt qua khó khăn lần này.”
Tôi nhíu mày, không hiểu vì sao phu nhân nhà họ Cố lại chọn tôi.
“Nhan Nhan, con đang nghĩ gì thế?”
Mẹ tôi vén mấy sợi tóc bên tai tôi ra sau.
“Con đang nghĩ, rốt cuộc phu nhân nhà họ Cố thấy con có điểm gì tốt. Con rõ ràng… chẳng thể mang lại lợi ích gì cho nhà họ Cố, mà Cố Tứ Dã lại không thích con.”
Mẹ tôi phản bác:
“Nói bậy, con gái mẹ thì sao lại không ưu tú chứ!”
Tôi suy nghĩ suốt cả ngày.
Hôm sau nói với cả nhà:
“Ba, mẹ, anh… con đồng ý liên hôn với nhà họ Cố.”
Mẹ tôi mắt đỏ hoe.
“Xin lỗi con, Nhan Nhan, thật sự là hết cách rồi. Ba mẹ cũng không muốn hy sinh hạnh phúc hôn nhân của con…”
10
Nửa đêm buồn tiểu, tôi trở mình.
Chạm vào một cánh tay đàn ông.
Tôi hét lên một tiếng, người đàn ông bên cạnh cũng tỉnh dậy.
Anh ta bật đèn ngủ đầu giường.
“Lô Tri Nhan, nửa đêm cô phát điên cái gì vậy?”
Tôi kéo cổ áo ngủ lỏng lẻo lên cao hơn.
“Cố Tứ Dã, sao anh lại ở trên giường tôi?”
Nghe vậy, Cố Tứ Dã cũng sững lại.
Anh ta vò mái tóc rối bù, bực bội “chậc” một tiếng.
“Xin lỗi, đây vốn là phòng của tôi, tôi đi nhầm.”
Nói xong, ánh mắt anh ta vô tình lướt qua đôi chân trần lộ ra ngoài của tôi, yết hầu khẽ động.
Tôi bắt được ánh nhìn đó, kéo chăn trùm kín người.
“Đồ biến thái, anh đang nhìn cái gì vậy?”
Cố Tứ Dã càng bực hơn.
Anh ta nhìn tôi, từng chữ rít ra qua kẽ răng:
“Xin – lỗi – được – chưa – hả?”
Sau đó anh ta mặc áo thun vào, xuống giường.
“Cô ngủ tiếp đi, tôi đi tắm.”
“Ba giờ sáng anh đi tắm?”
Cánh cửa phòng đóng lại, giọng khàn khàn của anh ta vọng ra:
“Liên quan gì cô.”
Đúng là vô lý.
Tôi đi vệ sinh xong quay lại giường định ngủ tiếp.
Nhưng với chuyện vừa rồi, làm gì còn ngủ nổi.
Tôi dậy, loanh quanh trong phòng.
Tìm mãi trên giá sách đầy ắp sách, tôi phát hiện một quyển tiểu thuyết ngôn tình.
Cố Tứ Dã mà cũng đọc thứ này?
Tôi rút sách ra, bất ngờ làm rơi một mẩu giấy.
Tôi nhặt lên xem — bên trên là hàng chữ mạnh mẽ rõ nét:
【Cái gì chứ, cứ tưởng em gái A Bạch sẽ xinh đẹp như cậu ta, ai ngờ lại bình thường như vậy.】
Phía dưới ghi ngày tháng — cách đây năm năm.
Là khoảng thời gian tôi mới quen Cố Tứ Dã.
Tôi nhận ra ngay nét chữ anh ta.
Tôi mắng thầm cái đồ đàn ông khốn kiếp ấy cả nghìn lần trong đầu.
Mà không hề biết, ở phòng bên, người đang tắm nước lạnh kia đang hắt hơi liên tục.
Đẹp trai là giỏi lắm à!
11
Cuối tuần, nhóm lớp đại học bàn chuyện họp mặt.
Nghe nói Từ Kiều Thanh đã về nước.
Anh ấy cũng sẽ tham gia.
Vì vậy, khi bạn cùng lớp hỏi tôi có đi không, tôi chẳng nghĩ ngợi gì đã gật đầu đồng ý.
Bốn giờ chiều, tôi trang điểm nhẹ, phối đồ rồi chuẩn bị ra ngoài.
Không ngờ Cố Tứ Dã lại tan làm sớm về nhà.
Tôi đang xuống cầu thang.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, châm chọc:
“Mặc thế này là định đi hẹn hò à?”
Tôi cúi xuống nhìn chiếc áo len cổ cao ôm sát người và chân váy dài kín đáo của mình.
Mặc thế này là “thế nào” chứ?
Tôi liếc anh ta một cái.
“Liên quan gì anh.”
Tôi vòng qua người anh ta định đi.
Cố Tứ Dã bất ngờ nắm lấy tay tôi.
“Anh làm gì đấy?”
Anh ta không nói gì, viền mắt lại hơi đỏ.
Ai chọc tức anh ta thế?
Anh nghiêng đầu nhìn tôi.
“Cô định đi đâu?”
“Họp lớp.”
Nói xong, tôi khẽ cau mày.
Tự dưng lại đi giải thích với anh ta làm gì.
“Cô định đi gặp cái thằng họ Từ gì gì đó à?”
“Sao anh biết Kiều Thanh?”
Tôi hơi kinh ngạc.
“Kiều Thanh, gọi thân mật ghê nhỉ.”
Cố Tứ Dã buông tay tôi ra.
Tôi rủa thầm anh ta bị điên, đi giày cao gót, định mở cửa đi ra ngoài.
Cố Tứ Dã bỗng bước nhanh tới.
Cánh cửa vừa mở ra một nửa lập tức bị anh ta đẩy đóng lại.
Anh ta chặn tôi giữa cánh cửa và cơ thể mình.
Tôi còn đang nghĩ không biết anh ta nổi cơn gì, bỗng thấy vai đau nhói — là Cố Tứ Dã đang cắn mạnh vào vai tôi.
Tôi đau đến mức hét lên:
“Cố Tứ Dã, anh bị điên à?!”
Cố Tứ Dã vẫn chưa buông ra, miệng còn đang cắn.
Tôi bị anh ta khóa chặt trong vòng tay rắn chắc, giãy mãi không thoát được.
Mấy phút sau, khi cuối cùng Cố Tứ Dã cũng buông tôi ra.
Tôi quay người, tát mạnh vào mặt anh ta một cái.
Cố Tứ Dã bị đánh đến lệch mặt sang một bên.
Anh ta mặt mày u ám, không nói một lời, quay người nổi giận đùng đùng lên lầu.
Tôi xoa vai bị đau.
Kéo áo lên nhìn — rõ ràng in hằn dấu răng lớn.
12
Lần nữa gặp lại Từ Kiều Thanh, anh ấy còn xuất sắc hơn xưa.
Chơi trò thử thách thua, có người hỏi tôi một câu riêng tư, tôi chọn uống rượu.
Từ Kiều Thanh chủ động chắn giúp tôi.
Tôi nhìn anh ấy biết ơn, mỉm cười ra hiệu bằng miệng:
“Cảm ơn.”
Trong phòng bao hơi nóng, tôi lấy cớ đi vệ sinh để ra ngoài hóng mát.
Đứng trước cửa toilet một lúc, Từ Kiều Thanh cũng ra theo.
Anh đã thay kính gọng đen bằng kính viền vàng.
Áo vest cởi ra cầm tay, áo sơ mi trắng ôm sát người, toát lên vẻ phong độ xen lẫn chút… quyến rũ nguy hiểm.
So với mấy năm trước, càng điển trai hơn.
Tôi không kiềm được mà ngẩn người.
“Tri Nhan, nghe nói em kết hôn rồi.”
Tôi thu lại suy nghĩ, gật đầu.
“Ừ, hôn nhân thương mại.”
Từ Kiều Thanh không biểu lộ cảm xúc gì rõ rệt.
Cả hai im lặng một lúc, tôi gượng cười.
“Không biết mấy năm qua anh Kiều Thanh có gặp ai phù hợp chưa?”
Từ Kiều Thanh lấy ra một điếu thuốc, bước ra xa tôi vài bước.
“Em có để ý không?”
Tôi lắc đầu, tỏ ý không sao.
Anh ấy châm thuốc.
“Anh tạm thời chưa tính chuyện kết hôn.”
Tôi không biết phải nói gì.
Anh đột nhiên nhìn tôi.
“Với cả, chắc cũng chẳng có cô gái nào thích kiểu người như anh đâu.”
Câu này nghe có vẻ… hơi “khiêm tốn quá đà”.
Nhưng tôi chỉ cười, không đáp.
Anh hút xong điếu thuốc, tôi và anh cùng quay lại phòng.
Từ Kiều Thanh đi trước, tôi lặng lẽ nhìn bóng lưng anh.
Anh vừa vào trong, tôi lại chẳng muốn bước vào nữa, đứng ngoài cửa chần chừ.
Được gặp lại anh, thực sự khiến tôi rất vui.
Tôi đã sớm làm rõ cảm xúc của mình với anh rồi.
Nhiều năm như vậy, tôi vẫn thích anh.
Tất nhiên, không phải kiểu thích muốn đi cùng nhau đến cuối đời.
Mà là cảm giác ngưỡng mộ của một người hâm mộ dành cho thần tượng.
Ngay từ đầu đã là như vậy.
Những năm qua ở trong nước, tôi từng nhiều lần nghe về anh.
Trên truyền hình, trên tạp chí.
Anh ấy quá xuất sắc, khiến người ta chỉ biết đứng nhìn từ xa.
13
Đứng chờ một lúc thì tôi thật sự buồn tiểu.
Tôi vội chạy vào nhà vệ sinh.
Rửa tay xong bước ra ngoài, liền va phải một người mà tôi không ngờ tới.
Cố Tứ Dã.
Anh ta sao lại ở đây?
Anh ta theo dõi tôi à?
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, thì một cô gái từ phía sau anh ta chạy tới.
Cô ta mặc đồng phục phục vụ khách sạn, trông thuần khiết, đáng yêu, miệng gọi:
“Tổng Giám đốc Cố.”
Trên mặt Cố Tứ Dã là vẻ bực dọc hiện rõ.
Anh ta ngẩng đầu, thấy tôi, sững người, đứng yên tại chỗ, có vẻ hơi căng thẳng.
Cách khá xa mà tôi cũng đã ngửi thấy mùi rượu nồng trên người anh ta.
Khinh Noãn kéo tay áo Cố Tứ Dã, nhưng bị anh ta hất ra.
Tôi thầm nghĩ, họ đang cãi nhau à?
Cố Tứ Dã mà cư xử thế này, chẳng lẽ sắp đến màn tổng tài truy vợ nơi hoang tàn?
Khinh Noãn lúc này mới nhận ra tôi.
“Bạn học Lô Tri Nhan, lâu rồi không gặp.”
Cô ta có vẻ không biết người kết hôn với Cố Tứ Dã chính là tôi.
Dù sao thì, ngay sau hôn lễ, Cố Tứ Dã đã tháo nhẫn cưới xuống, tôi cũng vậy.
Tôi gật đầu chào Khinh Noãn, rồi định rời đi.
Lúc đi ngang qua Cố Tứ Dã, anh ta bất ngờ đưa tay kéo tôi lại.
Khinh Noãn cười gượng.
“Bạn Lô, ngại quá, Tổng Giám đốc Cố say rồi, giờ nhận không ra ai cả.”
“Ừ.”
Tôi đưa tay gỡ từng ngón tay anh ta ra.
Nhưng sức anh ta quá mạnh.
“Cố Tứ Dã, buông tay!”
Anh ta nhìn tôi chằm chằm.
Tôi đập mạnh tay lên cánh tay anh ta mấy cái.
Tay tôi đau rát, anh ta vẫn không buông.
“Cố Tứ Dã, nhìn kỹ xem tôi là ai!”
Nghe vậy, Cố Tứ Dã thật sự cúi sát lại nhìn tôi.
Mũi anh ta gần như chạm vào mặt tôi, tôi theo bản năng ngửa đầu ra sau.
Khinh Noãn còn gấp hơn cả tôi, cô ta kéo tay Cố Tứ Dã từ phía sau.
Nhưng không hiểu Cố Tứ Dã lấy sức ở đâu, đứng vững như núi.
Mặt Khinh Noãn đỏ bừng, nhưng anh ta chẳng nhúc nhích.
Cô ta cố gọi anh ta tỉnh lại:
“Tổng Giám đốc Cố, anh nhìn cho rõ, đây là Lô Tri Nhan mà anh ghét nhất đó!”
Cô ta cứ thế buột miệng nói ra.
Nói xong mới hơi hối hận, quay sang nhìn biểu cảm của tôi.
Tôi thì chẳng mấy quan tâm.
Ngược lại, ánh mắt Cố Tứ Dã sáng lên ngay khi nghe thấy cái tên đó.
Anh ta cúi xuống ngửi cổ và vai tôi, như đang xác nhận gì đó.
Xác nhận xong, anh ta bất ngờ siết chặt tôi vào lòng.
Mũi tôi va vào vai anh ta, nước mắt trào ra vì đau.
Khinh Noãn sững người tại chỗ.
Cô ta không tin nổi gọi tên anh ta:
“Cố Tứ Dã…”
Cố Tứ Dã không phản ứng.
Cô ta bật khóc rồi chạy đi.
Tôi dùng sức đập mạnh vào lưng anh ta.
“Cố Tứ Dã, buông ra, tôi không thở nổi…”
Cố Tứ Dã lại càng ôm chặt hơn.
Hơi nóng từ người anh ta xuyên qua lớp quần áo truyền sang tôi.
Toàn thân tôi cũng bắt đầu nóng lên.
14
Có lẽ vì thấy tôi mãi chưa quay lại, Từ Kiều Thanh lo tôi gặp chuyện nên ra ngoài tìm.
Rẽ qua một góc hành lang liền bắt gặp cảnh tượng kia.
Anh ấy nhìn rõ khuôn mặt Cố Tứ Dã.
Đứng cách đó hai bước, vẻ mặt không rõ cảm xúc.
“Tri Nhan, em cần anh giúp không?”
Quá cần luôn ấy chứ.
Tôi chỉ vào người đàn ông đang dính chặt trên người mình.
“Kiều Thanh, anh có thể giúp em gỡ anh ta ra được không?”
Từ Kiều Thanh hơi ngạc nhiên.
Anh gật đầu đồng ý, đưa tay định gỡ cánh tay của Cố Tứ Dã ra.
Nhưng còn chưa kịp dùng sức, Cố Tứ Dã vừa thấy mặt Từ Kiều Thanh đã chủ động buông tôi ra.
Giây tiếp theo, anh ta siết chặt nắm đấm, không đợi ai phản ứng đã vung tay đấm thẳng vào bụng Từ Kiều Thanh.
Cú đấm bất ngờ khiến Từ Kiều Thanh gập người, tay ôm bụng rên lên một tiếng.
Tôi sững sờ, vội chạy đến, lo lắng kiểm tra xem anh có sao không.
Từ Kiều Thanh ngẩng đầu, cố gắng nở nụ cười.
“Đây là chồng em à? Với sức như vậy, không đi làm võ sĩ đấm bốc thì phí quá.”
Tôi thấy ngượng, không ngừng xin lỗi anh.
“Em đưa anh đi bệnh viện kiểm tra một chút nhé.”
Từ Kiều Thanh không từ chối.
Tôi gọi điện cho chú Vương — tài xế, rồi khoác tay Từ Kiều Thanh lên vai mình.
Không ngờ Cố Tứ Dã thấy vậy lại bước nhanh tới.
Lần này, tôi đứng chắn trước mặt Từ Kiều Thanh.
“Đủ rồi, Cố Tứ Dã, anh điên cũng phải có mức độ thôi.”
Cố Tứ Dã buông lỏng nắm tay, nhìn tôi, vẻ mặt có chút hoang mang.
Còn tôi thì chẳng buồn để ý đến anh ta.
Tôi nói với Từ Kiều Thanh:
“Chúng ta đi thôi.”
Từ Kiều Thanh hỏi:
“Anh ta không sao chứ?”
Tôi chẳng buồn liếc mắt nhìn Cố Tứ Dã.
“Đừng quan tâm.”
15
May là Từ Kiều Thanh không sao.
Tôi thấy rất áy náy, liền bảo chú Vương đưa anh ấy về nhà trước.
Trên đường về, tôi vừa xoa đầu vừa thở dài, trong lòng có chút bực bội.
Về đến biệt thự, trong nhà tối om.
Tôi bật đèn lên thì giật bắn mình — Cố Tứ Dã đang ngồi dưới sàn cạnh ghế sofa.
Đúng là đồ có bệnh.
Sofa không ngồi, lại cứ phải ngồi bệt dưới đất.
Tôi lơ anh ta, định đi tắm rồi ngủ.
Cố Tứ Dã đứng dậy đi theo sau tôi.
Tôi hỏi anh ta định làm gì, anh ta cũng không trả lời.
Cho đến khi tôi chuẩn bị vào phòng tắm.
Tôi “chậc” một tiếng, xoay người lại.
“Anh muốn nhìn tôi tắm à?”
Hiếm khi thấy Cố Tứ Dã đỏ mặt.
Tôi trừng mắt.
“Cố Tứ Dã, cút khỏi phòng tôi ngay.”
Anh ta nhìn tôi không chớp.
“Đây là phòng tôi.”
“Bây giờ không phải, anh đồng ý để tôi ngủ phòng chính rồi còn gì.”
Tôi chuẩn bị đóng cửa thì Cố Tứ Dã đưa tay chặn lại.
Tay anh ta bị kẹp một chút, vậy mà chẳng kêu đau.
“Chuyện hôm nay… xin lỗi.”
“Tôi say quá, tôi không cố ý đánh anh ta.”
Tôi bất ngờ vì Cố Tứ Dã lại biết xin lỗi.
Quay đầu đi, hơi khó xử.
“Anh xin lỗi tôi làm gì, anh đánh là đánh Từ Kiều Thanh, đi mà nói với anh ấy.”
“Vậy cô cho tôi địa chỉ nhà anh ta, mai tôi tự tới xin lỗi.”
Sợ Cố Tứ Dã lại làm chuyện gì quá đáng, tôi do dự một lát rồi nói:
“Thôi tôi đưa anh phương thức liên lạc của anh ấy vậy.”
Cố Tứ Dã im lặng, cau mày, rồi gật đầu.
Tôi sắp bước vào phòng tắm, Cố Tứ Dã lại lần nữa chắn đường.
Tôi cau mày:
“Anh còn muốn gì nữa?”
Anh ta nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
“Lô Tri Nhan, chúng ta là vợ chồng.”
Tôi gật đầu:
“Ừ, vợ chồng không có tình cảm, tôi biết.”
Cố Tứ Dã:
“Nhưng tôi có nhu cầu sinh lý.”
Nghe tới đó, chân tôi mềm nhũn.
“Anh nói cái quái gì vậy? Ngày cưới là ai tuyên bố: tôi-không-được-chạm-vào-anh? Tổng giám đốc Cố, anh mau đi khám trí nhớ đi!”
Cố Tứ Dã cúi đầu, lúng túng.
Mãi sau mới thốt ra một câu:
“…Coi như tôi chưa từng nói. Lô Tri Nhan, tôi chuyển căn biệt thự ở thành phố A sang tên cô. Coi như hôm đó tôi chưa từng nói câu đó.”
Ánh mắt Cố Tứ Dã nóng rực nhìn tôi.
Tôi thấy không ổn, lùi lại một bước.
Ánh mắt liếc xuống phần dưới của anh ta.
Tôi nuốt nước bọt.
Rồi đẩy anh ta ra:
“Anh nói linh tinh cái gì vậy, mau cút!”
Không đẩy nổi.
Cố Tứ Dã bỗng bật cười.
“Lô Tri Nhan, chẳng lẽ cô sợ à?”
“Tôi sợ? Tôi có gì phải sợ?”
Anh ta từng bước tiến sát.
“Cô sợ tôi sẽ làm gì cô?”
Dứt lời, ánh mắt anh ta rơi xuống môi tôi.
“Có thể hôn không?”
Không đợi tôi trả lời, anh ta cúi xuống cắn môi tôi.
Tôi tròn mắt, sững người vài giây, rồi không chịu thua, kéo gáy anh ta đáp trả một cú cắn.
Nửa tiếng sau…
Khi lý trí quay lại, tôi và Cố Tứ Dã đã đứng trong phòng tắm, vòi sen xả nước ào ào, người tôi chỉ còn mặc một chiếc áo hai dây màu đen.
Tôi đẩy anh ta ra, thở hổn hển.
“Cố Tứ Dã, anh đang làm cái gì vậy?”
Bàn tay nóng rực của Cố Tứ Dã vuốt nhẹ lưng tôi, kéo tôi lại gần.
“Thế này rồi, còn hỏi mấy câu ngốc nghếch làm gì?”
Mặt tôi đỏ bừng, Cố Tứ Dã còn định tiếp tục.
Tôi vội đẩy anh ta ra, anh ta trượt chân ngã xuống đất, hai chân dài vắt lộn xộn.
Đôi mắt anh ta đọng lại sương mờ, áo sơ mi đã tuột khỏi vai.
Không biết là do ánh đèn hay vì lý do gì, nhưng dáng vẻ đó… hơi gợi cảm thật.
Tôi vội túm lấy khăn tắm quấn lên người, trừng mắt nhìn anh ta.
“Đồ khốn! Cút ra ngoài ngay!”
Cố Tứ Dã hình như bị chọc cười, chống tay đứng dậy.
“Lô Tri Nhan, cô giỏi lắm.”
Anh ta quay người đi ra, còn không quên đóng cửa phòng tắm.
Tôi vừa tắm vừa lòng rối bời.
Ra ngoài đã thấy Cố Tứ Dã vẫn ngồi trên giường tôi.
“Anh còn muốn gì nữa?”
Tôi siết chặt áo choàng tắm, lùi lại hai bước.
Có lẽ vì nhiệt độ phòng tắm quá cao, da anh ta vẫn đỏ ửng.
Anh ta đứng dậy.
“À, tôi cũng muốn tắm.”
“Thì anh về phòng mình mà tắm!”
“Đây vốn là phòng tôi, tôi muốn tắm ở đây, cô không có quyền ngăn.”
Anh ta tiến gần phòng tắm, tôi lập tức né về phía cửa phòng.
Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, tôi mới quay lại giường.
Tôi thật sự hơi mệt.
Sấy tóc xong, tôi nằm xuống, cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo đến.
Lúc mơ màng sắp ngủ, cảm thấy nệm bên cạnh lún xuống một góc.
Eo tôi bị một đôi tay ôm lấy, tôi theo phản xạ vùng vẫy vài cái.
Nhưng buồn ngủ quá.
Mắng vài câu “đồ khốn”, “đồ biến thái”, rồi nằm yên.
Có người cắn nhẹ vào vành tai tôi.
Tôi ngứa, giơ tay gãi, nhưng vô ích, lại càng ngứa hơn.
Nửa đêm, tôi mơ thấy mình đi tới sa mạc, sau đó bị bắt cóc.
Cơ thể bị dây thừng buộc chặt, giãy mãi không thoát.
Toàn thân nóng ran, khó chịu.
Rồi Cố Tứ Dã xuất hiện trước mặt tôi.
Anh ta đắc ý nói:
“Lô Tri Nhan, cô có tư cách gì cưới tôi? Cô không bằng một ngón chân của Khinh Noãn! Tôi ghét cô, cả đời này cô đừng mong quay về nhà họ Lô!”
Sau đó anh ta cười như điên.
Cười đến mức khiến người ta phát cáu.
Cuối cùng tôi không nhịn được, tung chân đá thẳng vào người anh ta một cú.
Bên tai truyền đến tiếng rên rỉ trầm thấp.
Khóe môi tôi cong lên, lòng thấy thoải mái hẳn.
16
Hôm sau, chuông báo thức vang lên.
Tôi lười biếng nằm thêm năm phút mới chịu dậy.
Thay đồ xong xuống lầu, dì Vương — người giúp việc — đã chuẩn bị xong bữa sáng.
Tôi ngồi vào bàn ăn.
Cố Tứ Dã cũng ngồi đối diện, mặt mũi có vẻ không vui.
Tôi làm bộ như không thấy, vui vẻ ăn sandwich.
Cố Tứ Dã ăn xong, hiếm hoi chủ động chào tôi:
“Cô ăn từ từ nhé, tôi đi làm trước.”
Tôi đáp: “Ừ.”
Chờ anh ta ra khỏi nhà, tôi mới quay sang hỏi dì Vương:
“Chân anh ta sao vậy? Sao đi kiểu gì lạ lạ?”
Dì Vương bật cười:
“Cậu chủ nói sáng dậy vội quá, bị ngã một cú.”
Tôi bĩu môi:
“Chà, lớn tướng rồi mà chẳng biết cẩn thận gì hết.”
17
Tan làm, tôi hẹn Từ Kiều Thanh đi ăn để xin lỗi chuyện hôm qua Cố Tứ Dã đánh anh ấy.
Địa điểm là một nhà hàng Âu.
“Kiều Thanh, chuyện hôm qua thật sự xin lỗi, chồng tôi uống say là đầu óc cứ như bị chập mạch vậy…”
Từ Kiều Thanh thấu hiểu cười nhẹ:
“Không sao đâu.”
“À mà, bụng anh còn đau không?”
Nghe tôi hỏi, Từ Kiều Thanh đưa tay ôm bụng, mặt hơi nhăn lại vì đau nhưng vẫn cố nở nụ cười.
“Tri Nhan, em không cần lo cho anh, anh biết chồng em không cố ý, mấy hôm nữa là đỡ thôi.”
Nhìn dáng vẻ ấy, trong đầu tôi bất chợt hiện lên một chiếc meme:
Một người ôm bụng ngã lăn ra đất, miệng còn cười tươi rói bảo “Không sao” — y chang.
Tự nhiên muốn cười quá, nhưng cười lúc này thì hơi thất đức.
Tôi cúi đầu, cố nín.
Từ Kiều Thanh nhìn tôi.
“Sao thế?”
Tôi ngẩng đầu, cố gắng giữ nghiêm túc:
“Không sao.”
“Tri Nhan, có phải anh nói gì chạm trúng điểm buồn cười của em rồi không?”
Cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa, cúi gập người ôm bụng, vai run lên vì cười.
Từ Kiều Thanh cũng bật cười theo.
“Tri Nhan, quan hệ của chúng ta vẫn như xưa. Ở cạnh anh, cứ thoải mái là được.”
18
Vừa rời khỏi nhà hàng, ngồi lên xe thì tôi nhận được cuộc gọi từ mẹ của Cố Tứ Dã.
“Tri Nhan, cuối tuần này con và Tứ Dã về nhà cũ một chuyến nhé.”
Tôi có hơi bất ngờ.
Sao bà ấy không gọi trực tiếp cho Cố Tứ Dã?
Tôi vừa gật đầu đồng ý, còn chưa kịp nói chuyện gì thêm thì bà đã cúp máy.
Lái xe về nhà, không ngờ lại thấy Cố Tứ Dã đang ở đó.
Dì Vương bước ra đón.
“Tri Nhan về rồi à, cậu chủ đang đợi con ăn tối cùng đó.”
Tôi sững người, quay sang nhìn Cố Tứ Dã đang ngồi ngay ngắn trên sofa đọc sách.
Tôi đảo mắt.
Ra vẻ cái gì chứ, cầm sách mà còn cầm ngược.
“Tôi ăn rồi.”
Cố Tứ Dã hơi cau mày, không biết đang nghĩ gì.
Tôi thay giày.
“Tôi lên phòng trước.”
Đi được nửa cầu thang, tôi chợt quay đầu nhìn xuống.
“À đúng rồi, Cố Tứ Dã, mẹ anh bảo cuối tuần về nhà cũ một chuyến.”
Cố Tứ Dã gật đầu:
“Ừ.”
Vào phòng, tôi nằm xụi lơ trên giường một lúc.
Điện thoại reo, là một bạn thực tập sinh trong công ty nhắn nhờ tôi xem lại bản kế hoạch.
Tôi mở laptop, ngồi lì trên ghế mấy tiếng đồng hồ.
Vai bắt đầu nhức, tôi đấm tạm vài cái rồi đi tắm.
Sấy tóc xong chuẩn bị ngủ, cửa phòng bị gõ.
Tưởng dì Vương mang sữa đêm cho tôi, tôi nói:
“Vào đi.”
Cửa mở ra — là Cố Tứ Dã.
Anh ta cầm một ly sữa nóng.
Tôi lập tức xụ mặt.
“Dì Vương đâu?”
“Cháu dì bị cảm, dì về nhà chăm nó rồi.”
Cố Tứ Dã đặt ly sữa lên tủ đầu giường, rồi quay người vào phòng tắm.
Tôi gào lên:
“Cố Tứ Dã, đồ khốn, phòng anh không có phòng tắm chắc?”
Trong phòng tắm vọng ra tiếng cười khẽ:
“À, phòng khách vòi sen bị hỏng rồi.”
Đồ khốn, đêm nào cũng phá giấc ngủ của tôi.
Tôi uống sữa xong, tức tối chui vào chăn nằm.
Rõ ràng vừa nãy còn buồn ngủ lắm, mà giờ lại tỉnh queo.
Tôi nằm ngửa nhìn trần nhà, bắt đầu nghĩ linh tinh.
Cố Tứ Dã tắm xong đi ra, cầm luôn máy sấy tóc của tôi mà dùng.
Tôi lười không thèm quan tâm, xoay người sang chỗ khác.
Vài phút sau, Cố Tứ Dã trèo lên giường nằm bên cạnh tôi.
……
Tôi bật dậy như lò xo.
“Cố Tứ Dã, anh ăn nhầm nấm độc à?!”
Cố Tứ Dã liếc nhìn tôi, trêu chọc, rồi quay lưng lại:
“Đừng làm ồn, ngủ sớm đi.”
“Tôi còn đang nằm đây!”
“Biết rồi mà.”
“Biết mà anh còn…”
Anh ta ngồi bật dậy, bỗng cúi sát vào tôi.
Tôi theo phản xạ nuốt nước bọt.
Đôi mắt anh ta hơi cụp xuống, nhìn tôi không chớp.
Ánh đèn vàng dịu chiếu lên gương mặt đẹp như tượng của anh ta, bầu không khí bắt đầu trở nên mờ ám.
Ánh mắt anh ta dời từ mắt tôi, sang mũi, rồi cuối cùng dừng lại ở môi.
Anh ta định hôn, tôi nhanh tay che miệng lại.
Kết quả là anh ta hôn trúng mu bàn tay tôi.
Mặt Cố Tứ Dã sầm xuống.
“Hôm qua tôi đã nói sẽ dọn về lại phòng này ngủ, cô đồng ý rồi.”
Tôi nhíu mày:
“Khi nào? Ở đâu? Tôi đồng ý lúc nào?”
Cố Tứ Dã trầm mặc vài giây rồi đáp:
“Một giờ sáng… trong mơ.”
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt “anh tưởng tôi tin chắc?”, tiện thể đảo một vòng mắt trắng dã.
Cố Tứ Dã:
“Tại sao lúc nào cô cũng lườm trắng mắt với tôi vậy?”
Không suy nghĩ gì, tôi đáp thẳng:
“Còn vì cái gì nữa? Vì ghét anh chứ sao.”
Mặt Cố Tứ Dã càng đen hơn.
Không nói thêm lời nào, anh ta tức tối nằm xuống, giật mạnh chăn từ phía tôi kéo về đắp kín người.
Là con gái thì không đấu với đàn ông.
Tôi qua phòng khác lấy một cái chăn khác trải ra.
Phòng ngủ chính này là của tôi, không đời nào nhường lại.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang nằm trong lòng Cố Tứ Dã.
Phản xạ đầu tiên của tôi là bật dậy, tát cho anh ta một cái.
Sau đó mới phát hiện chăn của mình rơi hết xuống đất, không biết từ lúc nào tôi đã chui vào nằm chung dưới lớp chăn lụa màu hồng mà anh ta đắp.
Cố Tứ Dã nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn giết người.
Tôi theo phản xạ cắn nhẹ đầu ngón tay, mắt láo liên nhìn quanh, giả bộ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tôi vươn vai thật dài, kéo rèm cửa sổ, bước xuống giường bắt đầu một ngày mới tươi đẹp.
18
Tối thứ Bảy, Cố Tứ Dã xã giao đến khuya mới về nhà.
Lúc anh ta bước vào phòng, tôi đã ngủ từ lâu.
Dạo gần đây anh ta mặt dày đòi ngủ chung với tôi.
Ban đầu tôi phản đối, sau đó thì mặc kệ.
Không còn cách nào khác, vì anh ta cho quá nhiều.
Sáng sớm hôm sau, tôi đang lục lọi trong phòng thay đồ để tìm bộ đồ mặc hôm nay.
Mỗi lần về nhà cũ cùng Cố Tứ Dã, tôi đều rất chú trọng hình tượng.
Chọn tới chọn lui vẫn không ưng ý.
Bộ này thì già quá, bộ kia giống đồ công sở, còn bộ mới mua gần đây thì lại hồng quá mức…
Tôi thở dài một tiếng.
Không biết từ khi nào Cố Tứ Dã đã đứng sau lưng tôi.
“Tôi thấy cái váy này không tệ, em mặc cái này đẹp đấy, hợp với làn da trắng của em.”
Tôi giật bắn người, quay lại trừng mắt với anh ta.
“Trời đất! Đi đứng không tiếng động hả?”
Cố Tứ Dã nhìn chăm chăm lên đỉnh đầu tôi, không rõ đang ngó cái gì.
Tôi lùi lại một bước, anh ta đặt hai tay lên vai tôi.
“Đừng động đậy.”
“Sao vậy?”
“Đừng nhúc nhích, tuyệt đối đừng nhúc nhích, trên đầu em có con sâu.”
Lưng tôi lạnh toát, nuốt khan một cái.
“Có vỏ hay không? Mềm hay cứng?”
Cố Tứ Dã không trả lời.
Anh ta từ từ đưa tay lên đầu tôi, tôi không dám động đậy.
Động tác của anh ta quá chậm, tôi không nhịn được giục:
“Nhanh lên một chút được không? Lỡ nó bò xuống người thì sao!”
Bỗng một bàn tay to ụp xuống đầu tôi.
Cố Tứ Dã nhếch môi cười:
“Xin lỗi nha, gần đây mắt kém, nhìn nhầm.
Hồi nãy là tóc con dựng lên, tôi giúp em ấn xuống thôi.”
“Em không nghĩ thử à? Nhà này ngày nào cũng có người dọn, làm gì có sâu?”
“Anh!”
Tôi giận quá, đạp mạnh một cú lên chân Cố Tứ Dã.
Anh ta rên khẽ một tiếng, cúi người xuống.
Vài giây sau ngẩng đầu lên, giơ ngón tay chỉ vào tôi:
“Cô cô cô! Cô là đồ đàn bà thô lỗ!”
Tôi không kém cạnh:
“Anh là đồ đàn ông trẻ con!”
19
Cuối cùng, tôi vẫn mặc chiếc váy lụa màu xanh rêu ôm eo mà Cố Tứ Dã chọn.
Trên bàn ăn, ngoài Cố Tứ Dã ra, người nhà họ Cố ai cũng toát ra khí chất áp lực.
Bữa ăn khiến tôi cảm giác như đang ngồi trên đống kim châm.
Mẹ Cố thì cười, nhưng nụ cười chẳng chạm tới đáy mắt.
“Tri Nhan, dạo này con và Tứ Dã sống thế nào?”
Cố Tứ Dã trả lời trước:
“Rất tốt.”
Bà liếc anh ta một cái sắc như dao:
“Mẹ đang hỏi vợ con, không hỏi con.”
Cố Tứ Dã ngậm miệng.
Tôi cười gượng, có chút ngại ngùng.
“Mẹ, Tứ Dã đối xử với con rất tốt, bộ đồ hôm nay con mặc là anh ấy chọn cho con đó.”
Mẹ Cố khẽ gật đầu.
Ba Cố, anh cả và chị dâu của Cố Tứ Dã không ai mở miệng.
Cố Tứ Dã không ngừng gắp thức ăn cho tôi.
Nhìn đống đồ ăn sắp thành núi trong bát, tôi nghĩ bụng:
Anh ta đúng là có tâm, đã diễn thì phải tròn vai, còn đi điều tra xem tôi thích ăn gì.
Ăn xong, ba Cố gọi Cố Tứ Dã và anh cả vào thư phòng.
Tôi cùng mẹ Cố và chị dâu ngồi ở sofa trong phòng khách.
Sau khi trò chuyện đôi ba câu, mẹ Cố quay sang tôi:
“Tri Nhan, con qua đây với mẹ một chút.”
Tôi hơi thấp thỏm, không biết bà định nói gì.
Vào một căn phòng trống, mẹ Cố đưa tôi một phong bì giấy màu nâu.
Tôi chưa hiểu gì, theo phản xạ nhận lấy.
“Mẹ, đây là gì ạ?”
“Con mở ra xem là biết.”
Tôi mở phong bì, bên trong là ảnh chụp tôi và Từ Kiều Thanh đang ăn cơm cùng nhau, còn đúng khoảnh khắc cả hai cùng cười.
Tôi khựng lại, mi mắt giật nhẹ.
“Mẹ, ý mẹ là sao?”
“Tri Nhan, con là đứa thông minh, mẹ nghĩ con hiểu mà.”
“Mẹ, anh ấy chỉ là…”
“Được rồi, khỏi phải giải thích.”
Mẹ Cố ngắt lời tôi:
“Mẹ không muốn thấy những bức ảnh như thế này lần nữa bị người ta gửi đến tay mẹ.
Không có vấn đề gì thì chúng ta ra ngoài thôi.”
Tôi mấp máy môi, cuối cùng chỉ thốt được một chữ:
“Dạ.”
20
Trên đường về nhà, tôi hạ cửa kính, để gió lạnh bên ngoài thổi vào.
Cố Tứ Dã liếc nhìn tôi.
“Sao vậy, không vui à? Mẹ tôi đã nói gì với em?”
Tôi không trả lời.
Cố Tứ Dã bỗng nghiêm túc:
“Tri Nhan, nếu mẹ tôi có nói lời nào khó nghe, tôi thay bà ấy xin lỗi em.
Em đừng để bụng, dù sao thì…”
Anh ta không nói tiếp.
Tôi biết anh ta định nói gì.
Dù sao thì giữa chúng tôi không có tình cảm, sớm muộn gì cũng sẽ ly hôn.
Lần hiếm hoi, tôi mỉm cười chân thành với Cố Tứ Dã.
“Không sao.”
Cố Tứ Dã nhìn tôi trân trối, có chút ngơ ngác.
Một lúc sau, anh ta quay mặt đi, mở cửa kính bên phía mình.
“Không sao là tốt rồi.”
21
Công ty bận rộn suốt một thời gian, chớp mắt đã gần đến Tết.
Ba mẹ Cố ra nước ngoài lo công việc, sau Tết mới về.
Mấy người trẻ như chúng tôi được tự do sắp xếp.
Ba mẹ và anh trai tôi năm nào cũng về quê ăn Tết.
Tôi nhớ ông bà nên quyết định về sớm một ngày.
Chú Vương đưa tôi về tận cổng.
Đang ngồi tán chuyện với bà, tôi mới nhớ ra phải nhắn cho Cố Tứ Dã một câu.
“Em về quê ông bà rồi, chắc mùng 7 hoặc mùng 8 mới quay lại.”
Năm phút sau, anh ta nhắn lại:
“Ừ.”
Ai ngờ đến tối, vừa đắp mặt nạ xong thì nhận được điện thoại của Cố Tứ Dã.
Tôi bắt máy:
“Có chuyện gì vậy?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Nếu tôi nói tôi đang đứng trước cổng nhà ông bà, em tin không?”
“…”
“Mở cửa đi.”
…
Tôi đứng trong, Cố Tứ Dã đứng ngoài, hai bên nhìn nhau trân trối.
Cố Tứ Dã hắt xì một cái.
“Lạnh quá, mau cho tôi vào đi.”
Lúc này ông bà đã đi ngủ.
Vào nhà, tôi nhắc anh ta nhỏ tiếng chút.
Anh ta ghé sát thì thầm:
“Tối nay tôi ngủ đâu?”
Tôi chỉ về phòng của anh tôi.
Rồi chợt nhớ ra — mấy hôm trước anh ấy đặt mua giường mới, cái cũ đã vứt, cái mới chưa tới.
Phòng trống trơn.
Tôi đánh tay sang phòng khác.
“Phòng này, ba mẹ tôi hay ngủ ở đây.”
Cố Tứ Dã nhíu mày:
“Ngủ phòng ba mẹ vợ… có hơi không phải phép.”
Cũng đúng.
“Vậy chỉ còn cách ngủ sofa.
Để tôi đi lấy chăn cho anh.”
Tôi vừa quay người, Cố Tứ Dã kéo tay tôi lại.
“Không được.”
“Sao nữa?”
“Ông bà không biết tôi tới.
Lỡ nửa đêm dậy đi vệ sinh, thấy tôi nằm sofa, bị dọa thì sao?”
Nghe cũng có lý.
“Vậy anh muốn ngủ đâu?”
“Ngủ với em.”
“Không được!”
Tôi gạt phắt.
Cố Tứ Dã cau mày:
“Tại sao?”
Tôi cười gượng:
“Giường tôi chỉ rộng 1m2, hai người không ngủ nổi.”
Cố Tứ Dã:
“Không sao, chật chút cũng được.”
Tôi hết nói nổi:
“Anh không tự lượng sức mình à?”
Cố Tứ Dã thoáng lộ vẻ tủi thân:
“Vậy tôi nằm đất.
Dù sàn nhà ẩm, dễ đau khớp, tôi cũng chịu được.”
Tôi: ?
Cảm thấy Cố Tứ Dã hôm nay là lạ.
Nhưng không nói được là lạ chỗ nào.
Cuối cùng tôi thoả hiệp:
“Thôi được rồi, ngủ với tôi.
Dù gì hồi cấp 2 tôi cũng từng ngủ chung giường với bạn thân rồi.
Nhưng nửa đêm anh mất ngủ thì đừng có làm phiền tôi đấy.”
Cố Tứ Dã mặt đầy mãn nguyện:
“Không đâu.”
Thế là hai chúng tôi chen chúc trên chiếc giường 1m2.
Khoảng cách gần đến mức chỉ cần tôi xoay người là chạm vào người anh ta.
Cơ thể anh ta rất ấm.
Mà tôi thì vừa rồi lại hóng gió ngoài trời.
Bây giờ mặt, tai, cổ đều nóng bừng.
Giường tôi kê sát tường.
Tôi quay mặt vào trong, lưng hướng về phía Cố Tứ Dã.
Hơi thở nóng ấm của anh ta phả vào sau gáy tôi.
Nóng quá.
22
Sáu giờ sáng hôm sau tôi đã tỉnh.
Tôi nhẹ tay gỡ cánh tay Cố Tứ Dã đang đặt lên eo mình, chui khỏi chăn.
Cố Tứ Dã lẩm bẩm mấy câu mơ ngủ, rồi ôm luôn cái gối của tôi vào lòng.
Tôi cạn lời.
Không biết anh ta mơ thấy mỹ nữ, hay mơ thấy đồ ăn nữa.
Tôi ra ngoài, nhẹ nhàng khép cửa phòng.
Ông bà cũng đã dậy, đang đi bộ trong sân.
Tôi kể với ông bà chuyện Cố Tứ Dã đang ngủ trong phòng tôi.
Bà tôi bật cười:
“Tri Nhan với Tiểu Cố đúng là vợ chồng son, giường nhỏ thế mà vẫn chịu nằm chung.”
Tôi hơi ngại, đưa tay gãi mũi.
Hồi mới cưới, tôi từng nói với ông bà là tôi và Cố Tứ Dã cưới vì tình yêu, không muốn hai người lo lắng.
Không biết Cố Tứ Dã thức dậy từ lúc nào, anh ta ra sân, cười tươi chào:
“Cháu chào ông bà ạ.”
Hai cụ rất hài lòng với cháu rể, vừa khen anh ta khôi ngô tuấn tú, vừa cười tít mắt.
Tôi ra tiệm tạp hóa mua đồ sinh hoạt cho Cố Tứ Dã.
Về đến nhà, bà đang nấu bữa sáng, ông thì đang dạy Cố Tứ Dã tập Thái Cực.
Tôi vào bếp phụ bà.
Bà đang gói sủi cảo, tôi ngồi xuống gói cùng.
Một lát sau, Cố Tứ Dã cũng vào bếp, đứng cạnh tôi.
“Bà ơi, có gì cháu giúp được không ạ?”
Bà đẩy kính lão, nhìn anh ta:
“Tiểu Cố à, giúp bà pha nước chấm sủi cảo nhé.”
Cố Tứ Dã đứng đơ một chỗ, môi mím thành một đường.
Tôi giục:
“Mau đi đi.”
Anh ta ngượng ngùng nói:
“Cháu… không biết pha.”
Giọng còn vang vang, như thể không biết là chuyện đáng tự hào.
Bà tôi bật cười.
Mặt anh ta đỏ lên.
Bà nói:
“Tri Nhan, con đi pha đi. Tiểu Cố, lại đây ngồi với bà, gói sủi cảo.”
Tôi cố nín cười đến mức mặt đỏ bừng.
“Dạ, con làm liền.”
Bốn mươi phút sau, sủi cảo nóng hổi được bưng lên.
Tôi gắp một cái lên ngắm nghía, rồi liếc sang Cố Tứ Dã với ánh mắt đầy khinh bỉ:
“Cái này anh gói hả? Nhìn như cục gì quái dị vậy? Xấu quá trời.”
Tôi đặt cái sủi cảo đó vào bát anh ta.
“Của anh, anh ăn đi.”
Tưởng anh ta sẽ nổi nóng, ai ngờ chỉ bình thản gắp lên bỏ vào miệng ăn luôn.
Ăn xong còn xung phong rửa bát.
Xì, làm màu.
Ở nhà chẳng bao giờ thấy siêng như thế.
Tôi kéo bà ra ngoài xem tivi.
“Bà ơi, kệ anh ta, cứ để anh ta rửa đi.”
Nửa tiếng sau, Cố Tứ Dã mới từ bếp đi ra.
Đến khi ba mẹ và anh trai tôi về tới nơi, thấy Cố Tứ Dã thì ai nấy đều bất ngờ.
“Ô, Tứ Dã cũng về đây à?”
Anh trai tôi kéo Cố Tứ Dã ra một góc, không biết thì thầm cái gì.
Buổi trưa, giường mới của anh tôi được giao tới.
Anh ấy gọi Cố Tứ Dã tới giúp lắp đặt.
Tôi đứng ở cửa nhìn, cười nói:
“Anh, giường anh to thật đấy. Vậy là tối nay Cố Tứ Dã ngủ chung với anh nhé.”
Cố Tứ Dã liếc anh trai tôi đầy ai oán.
Còn anh tôi thì ngơ ngác, chẳng hiểu gì.
23
Mấy ngày nay, Cố Tứ Dã đóng vai con rể tốt, chồng hiền trong mắt người nhà tôi.
Tôi thật sự không hiểu anh ta đang định giở trò gì.
Nghĩ lại lần đầu gặp, rõ ràng anh ta chẳng ưa gì tôi, vậy mà vẫn cười tươi như thể thân thiện lắm.
Hừ, đúng là đồ giả tạo!
Mùng 5 Tết, ba mẹ tôi cùng Cố Tứ Dã quay về thành phố.
Tôi và anh trai ở lại đến mùng 8 mới về.
Anh trai lái xe đưa tôi về biệt thự của Cố Tứ Dã.
Tôi mời anh vào nhà ngồi chơi, anh không từ chối.
Tôi lấy chìa khóa chuẩn bị mở cửa.
Chưa kịp tra vào ổ, cửa đã bật mở từ bên trong.
Tôi và cô gái đứng trong nhà mặt đối mặt, không khí bỗng chốc lúng túng.
“Khinh Noãn, sao cô lại ở nhà tôi?”
Mắt Khinh Noãn hơi đỏ, giống như vừa khóc.
Cô ấy liếc nhìn anh trai tôi, ánh mắt sâu thẳm rồi cắn môi chạy vụt đi, chen qua giữa hai chúng tôi.
“Cô gái đó là ai vậy?”
Anh trai hỏi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh không quen cô ấy à?”
Anh trai nhướng mày:
“Không quen. Lạ lắm sao?”
Tôi biểu cảm khó tả:
“Không.”
Vào trong nhà, Cố Tứ Dã đang ở đó.
Tôi giữ vẻ mặt tự nhiên, không hỏi gì chuyện của Khinh Noãn.
Anh tôi thì lại không nén được tò mò:
“Cố Tứ Dã, cô gái lúc nãy là ai vậy?”
“Không quen. Hình như là cấp dưới ở công ty.
Tôi vừa ra ngoài, cô ấy nói là bạn học của Tri Nhan, nên dì Vương mới cho vào.”
Cố Tứ Dã trả lời anh tôi, nhưng mắt lại dán chặt vào tôi.
Tôi làm như không thấy, ngồi xuống sofa, tao nhã bóc viên kẹo bỏ vào miệng.
“Tri Nhan, thật sự là bạn học em à?”
Anh tôi hỏi.
“Ừ.” Tôi gật đầu.
“Vậy sao cô ấy không nói gì mà bỏ chạy luôn thế?”
“Không biết nữa, chắc sắp mưa, cô ấy vội về thu đồ.”
“…Ờ.”
Anh trai ngồi thêm chút rồi có cuộc gọi, vội vã rời đi.
Trong phòng khách chỉ còn tôi với Cố Tứ Dã.
“Anh hôm nay không đi làm à?”
Tôi phá vỡ sự im lặng.
“Mai đi.”
“Ờ, vậy em lên ngủ bù chút.”
Tôi đứng dậy định đi thì bị Cố Tứ Dã kéo tay lại.
Anh ta vòng tay ôm tôi từ phía sau.
“Tri Nhan, sao em không hỏi anh chuyện Khinh Noãn?”
Tôi hơi nghiêng đầu:
“Không phải anh nói không quen cô ấy à?”
Cố Tứ Dã im lặng vài giây.
“Cô ấy suốt ngày lượn lờ trước mặt anh ở công ty, muốn quên cũng khó.”
“Vậy sao còn nói dối anh em?”
“Sợ đại ca hiểu lầm.”
Cố Tứ Dã đưa mũi cọ nhẹ lên cổ tôi.
Tôi lập tức thoát ra khỏi vòng tay anh ta.
“Cố Tứ Dã, anh nhập vai sâu quá rồi đó. Đừng quên, anh rất ghét em, hết ba năm chúng ta sẽ ly hôn.”
Hàng mi Cố Tứ Dã khẽ run, ánh mắt phức tạp.
“Thật ra, anh…”
Tôi cắt ngang:
“Thôi khỏi nói. Em buồn ngủ quá, cả đêm qua không ngủ, giờ phải ngủ bù.”
Cố Tứ Dã nhìn quầng thâm dưới mắt tôi, thở dài, gật đầu.
“Ừ.”
Buổi chiều tỉnh dậy, vừa mở mắt đã thấy một cái bóng đang ngồi chồm hổm bên mép giường, nhìn chằm chằm tôi.
Tôi hoảng đến suýt chửi thề.
“Mẹ nó, Cố Tứ Dã anh bị thần kinh à?!”
Cố Tứ Dã ngồi xuống mép giường.
“Xin lỗi, anh không cố ý.”
Anh ta dịu dàng vỗ lưng tôi.
“Anh chỉ định gọi em xuống ăn tối.”
Tôi lật người, úp mặt vào chăn.
“Không muốn ăn, anh ăn đi.”
“Không được.”
Cố Tứ Dã nhíu mày.
“Bà nội vừa gọi, nói sáng nay em không ăn gì, sợ dạ dày em yếu, dặn anh phải trông chừng.
Em ngủ suốt, nên tối nhất định phải ăn.”
Tôi quay sang liếc anh ta:
“Anh đúng là…”
“Là sao?”
“Không có gì.”
“Anh ăn trước đi, em lát ăn sau.”
Tôi lại định nằm xuống.
Cố Tứ Dã giữ vai tôi lại.
“Tri Nhan.”
Lần đầu tiên Cố Tứ Dã gọi tên thân mật của tôi.
Cảm giác thật lạ, khiến cả người nổi da gà.
Trong mắt anh ta phản chiếu hình bóng của tôi.
Biểu cảm nghiêm túc:
“Thật ra… anh không ghét em.”
Một câu chẳng ăn nhập gì, nhưng tôi nhanh chóng nhận ra…
Anh ta đang trả lời câu nói buổi sáng tôi bảo anh ghét tôi.
Cố Tứ Dã cởi giày, nằm xuống bên kia giường.
Tôi cúi đầu nhìn anh, anh cũng đang nhìn tôi.
“Anh không kiểm soát được bản thân mình.”
Tôi hơi ngẩn ra, “Gì cơ?”
“Lô Tri Nhan, anh từng nghĩ em không phải gu của anh.”
Tôi “hừ” hai tiếng cười lạnh, “Ồ, em biết, anh không cần phải nhấn mạnh lại lần nữa.”
Cố Tứ Dã bỗng giơ tay lên, giúp tôi vén mấy sợi tóc lòa xòa bên má ra sau tai.
“Ý anh là, anh cứ tưởng bản thân không thể nào thích em, nhưng sau đó… anh luôn không kìm được mà nhìn về phía em.”
“Lần đầu gặp mặt, em trông không giống như trong tưởng tượng của anh. Anh thừa nhận mình là người nhìn mặt chọn người, tất nhiên không có ý nói em xấu. Dù hôm đó anh luôn nói chuyện với người khác, nhưng trong lòng lại cứ thắc mắc sao em không đến bắt chuyện với anh.”
“Lần thứ hai gặp, em mặc váy dạ hội màu xanh nhạt, anh chỉ liếc nhìn một cái, trong đầu liền toàn là hình bóng em. Em đứng cạnh anh trai em, anh lại giả vờ thờ ơ, chỉ mong em cười với anh một cái thôi là đủ…”
“Khi tên phục vụ kia không có mắt làm đổ rượu vang lên váy em, mẹ anh bảo người hầu dẫn em đi thay đồ. Anh thấy có người ra hiệu với người hầu, cảm thấy em có thể gặp nguy hiểm, không chút do dự mà đi theo. Giữa đường bị một người va vào rồi bám lấy anh, anh đuổi hắn đi, quay đầu lại thì không thấy em đâu nữa.”
“Lúc tìm được em, em suýt bị một lão già giở trò, trong lòng anh bỗng bùng lên một cơn giận khó hiểu. Anh nghe A Bạch nói em rất thông minh, nhưng nếu thông minh thì sao lại không có chút đề phòng ai cả? Thế nhưng lúc em mềm mại gọi tên anh, trong lòng anh chỉ còn lại cảm giác may mắn – may mà anh đến kịp, em không gặp chuyện gì…”
Nghe đến đây, tôi không nhịn được chen ngang một câu.
“Đợi đã, nghe anh nói thế… ý là, anh thích em?”
Cố Tứ Dã quay đầu đi, không dám nhìn thẳng tôi.
“Ừm.”
Tôi bắt chước anh “chậc” một tiếng, trầm ngâm mấy chục giây.
“Em không hiểu nổi anh nữa. Đã thích em rồi, vậy sao ban đầu lại để mặc cho ba anh đánh ba ngày ba đêm, rồi còn bị lấy tiền đồ của Khinh Noãn ra uy hiếp mới chịu cưới em? Ngày cưới lại còn bày ra cái bộ mặt như thể chịu uất ức lắm, còn muốn lập ba điều ước với em?”
Nghe vậy, Cố Tứ Dã mờ mịt nhìn tôi.
“Về câu sau thì anh nhận, cái bộ dạng uất ức hôm đó là anh giả vờ, thật ra hôm đó anh vui muốn chết, anh là kiểu người S ngạo kiêu, giả bộ, ngốc nghếch. Ba điều ước lập ra là vì không dám thừa nhận mình thích em. Về đến phòng thì hối hận ngay, đêm tân hôn rõ ràng có thể ôm cô vợ mềm mại thơm tho, vậy mà lại tự đày mình cô đơn một góc phòng.”
“Còn chuyện trước đó… Anh bị ba anh đánh ba ngày ba đêm hồi nào? Với lại tiền đồ của Khinh Noãn liên quan gì đến anh? Tại sao ba anh phải lấy cô ta ra uy hiếp anh?”
Tôi hơi xấu hổ, “Em nghe người khác kể lại.”
Cố Tứ Dã lập tức nổi giận, “Má nó, đứa nào bịa chuyện về anh thế hả?!”
Ờm… Thật ra là hôm trước ngày cưới, bạn bè rủ tôi đi chơi lần cuối của hội độc thân, lúc đi ngang qua một phòng bao, nghe thấy Khinh Noãn đang khóc với mấy chị em.
Cô ta nước mắt nước mũi tèm lem, nếu không phải tôi là nhân vật chính, chắc tôi đã cảm động đến mức muốn xông vào gào lên: đau quá, thật đau quá, đây đúng là tình yêu đẹp đến tàn nhẫn!
Những điều đó tôi không kể với Cố Tứ Dã.
Cố Tứ Dã bỗng đỏ cả vành tai, nhìn tôi chằm chằm.
“Nhan Nhan, thử ở bên anh được không?”
Tôi nuốt một ngụm nước bọt, giả ngu.
“Thử gì cơ?”
Cố Tứ Dã càng đỏ mặt hơn.
“Hẹn…”
Anh mới nói được một chữ, tôi lập tức cắt ngang.
“Bụng em réo rồi, đói quá, xuống ăn cơm trước đi.”
Tôi không cho Cố Tứ Dã cơ hội, chưa kịp mang giày đã vù một phát chạy ra khỏi phòng.
Cố Tứ Dã đuổi theo tôi.
“Nhan Nhan, mang giày vào đã…”
24
Từ sau khi Cố Tứ Dã thú nhận với tôi, tôi cứ thấy anh ấy là ngượng ngùng.
Có cơ hội là lại chạy về nhà mẹ tôi.
Mẹ tôi hỏi tôi có phải cãi nhau với Cố Tứ Dã không.
Tôi lắc đầu.
Cố Tứ Dã cũng không đến tìm tôi.
Có khi ở nhà họ Lô một lần là cả tháng trời.
Anh ấy gọi điện cho tôi cũng chỉ vì phải cùng tôi về nhà họ Cố diễn vai “vợ chồng ân ái”.
Cuộc sống như vậy kéo dài suốt ba năm.
Một hôm, mẹ Cố ở lại biệt thự của Cố Tứ Dã đến tối muộn mới rời đi, tôi đành phải ở lại đây qua đêm.
Tối hôm đó, Cố Tứ Dã chủ động nhường phòng ngủ của anh ấy cho tôi.
Tôi vào phòng thay đồ tìm một bộ đồ ngủ.
Trong đó có rất nhiều quần áo của tôi, phần lớn là tôi chưa từng mặc, thậm chí chưa từng thấy qua.
Bàn trang điểm thì đủ loại kẹp tóc, vòng cổ, vòng tay.
Cố Tứ Dã thật kỳ lạ, mua cho tôi nhiều thứ như vậy để làm gì?
Tôi cầm chiếc váy ngủ màu xanh nhạt mình hay mặc trước kia, chuẩn bị thay thì để ý thấy một chiếc kẹp tóc nơ bướm màu đen trông rất bình thường trên bàn trang điểm.
Tôi cầm nó lên, ngắm rất lâu, rồi lại đặt về chỗ cũ.
Nằm xuống giường, cả chiếc chăn đều mang mùi hương của Cố Tứ Dã.
Thậm chí ngay cả đồ ngủ cũng phảng phất mùi anh ấy.
Tôi không thể nào ngủ được, đành dậy đi lòng vòng trong phòng.
Tìm thấy một cuốn tiểu thuyết ngôn tình trên giá sách, tôi ngồi vào bàn đọc.
Đọc được vài trang, tôi phát hiện trong sách kẹp một cuốn sổ nhỏ, rất mỏng.
Bìa sổ còn mới, tôi vô thức nghĩ chắc là chưa dùng, bàn lại đang có sẵn bút máy, tự nhiên lại muốn viết gì đó.
Lật ra xem, không ngờ ngay trang đầu tiên đã đầy kín chữ.
Tôi hơi nhướn mày, cảm thấy cảnh tượng này thật quen thuộc.
Không kìm được, tôi bắt đầu đọc.
Ngày 4 tháng 3 năm 2023
“Hu hu, sao vợ lại lạnh nhạt với mình như vậy? Trước kia mình là thể loại ngốc nghếch gì thế không biết! Sao lúc đó lại giả vờ giả vịt như vậy! Giờ Tri Nhan không thích mình nữa, cô ấy muốn về nhà mẹ đẻ ở, mình còn không dám ngăn lại, chỉ sợ cô ấy ghét mình. Nếu có thể quay về quá khứ, nhất định sẽ cho bản thân hai cái bạt tai! Thôi, đọc vài quyển truyện theo đuổi vợ kiểu ‘ngược tâm’ cho bình tĩnh lại đã.”
Ngày 10 tháng 8 năm 2025
“Ngày ly hôn theo thỏa thuận sắp đến rồi, cô ấy sẽ vì mình mà ở lại chứ? Mình thích Lô Tri Nhan, nhưng sẽ tôn trọng quyết định của cô ấy. Nếu cô ấy kiên quyết ly hôn, mình sẽ buông tay, để cô ấy đi tìm hạnh phúc của mình.”
Ngày 11 tháng 8 năm 2025
“Buông tay không nổi chút nào! Mình biết Từ Kiều Thanh là ánh trăng trắng trong lòng Tri Nhan, đã điều tra rồi, anh ta rất xuất sắc, hồi đại học còn thân thiết với Tri Nhan nữa. Anh ta quá mạnh, mình không tự tin rằng Tri Nhan sẽ chọn mình mà không phải anh ta. Mình rốt cuộc phải làm gì để cô ấy yêu mình đây?
Quyến rũ bằng thân thể có hiệu quả không nhỉ?
Ừm… cũng là một cách không tệ, vài hôm nữa thử xem.”
Lật thêm mấy trang nữa, không còn gì cả.
Tôi kẹp sổ nhỏ lại chỗ cũ, “phạch” một tiếng đóng cuốn tiểu thuyết lại, cất về giá sách.
Ừm… bụng đói rồi, thôi thì đi ngủ vậy.
25
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng nước từ phòng tắm làm tỉnh dậy.
Tôi vừa ngồi dậy trên giường, thì Cố Tứ Dã cũng vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm.
Anh ấy chỉ mặc một chiếc quần short rộng thùng thình.
Thấy tôi, vẻ mặt anh ấy có chút ngượng ngùng.
“Ngại quá, những phòng tắm khác tôi dùng không quen.”
Tôi liếc qua cơ ngực và bắp tay rắn chắc của anh ấy, bình thản nói:
“Không sao, nhà của anh, anh muốn sao cũng được.”
Nói rồi tôi định ra ngoài.
Lúc đi ngang qua anh ấy, Cố Tứ Dã bỗng gọi tôi lại.
“Nghe nói con gái thích sờ cơ bụng, tôi đặc biệt tập luyện đấy, em có muốn thử sờ không?”
Mục đích hiện rõ trên mặt, quá trắng trợn luôn.
Tôi dừng bước, nghiêng đầu nhìn anh ấy… từ cổ trở xuống.
“Vậy thì… được thôi, cho sờ hai cái.”
Cố Tứ Dã lập tức đứng thẳng người.
Không ngờ tôi lại đồng ý, mặt anh ấy đỏ bừng trong tích tắc.
Tôi đưa tay ra, sờ hai cái, rồi còn bóp nhẹ hai cái nữa.
Cuối cùng đánh giá chân thành: “Cảm giác không tệ.”
Sau đó tôi thản nhiên rời đi, hoàn toàn không biết sau khi tôi đi khỏi, Cố Tứ Dã đã chui vào phòng tắm tắm thêm lần nữa.
26
Tan ca xong, tôi không về nhà họ Lô.
Tại biệt thự của Cố Tứ Dã…
Vừa mở cửa bước vào, Cố Tứ Dã đã lập tức bước nhanh đến cạnh tôi.
Trong đôi mắt anh ấy là đầy ắp hình bóng tôi.
“Em về rồi.”
“Ừm.”
Anh bế tôi lên, đặt ngồi lên kệ giày.
“Anh nhớ em lắm.”
Chưa kịp để tôi đáp lời, những nụ hôn dồn dập đã rơi xuống.
Bàn tay Cố Tứ Dã luồn vào trong áo tôi, tôi nhanh chóng giữ lấy tay anh, chặn lại hành vi táo bạo.
Cố Tứ Dã hơi đỏ mắt, nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ tủi thân.
Tôi khẽ ho một tiếng, xoa xoa mấy cái lên mái đầu mềm mượt của anh.
“Ờ thì… em nhớ không nhầm thì ngày mình ký giấy ly hôn cũng gần tới rồi đúng không? Bao giờ đi lấy giấy chứng nhận nhỉ?”
Cố Tứ Dã nhìn tôi không thể tin nổi, gương mặt càng lúc càng ấm ức.
Kệ giày ở cửa ra vào khá cao, tôi ngồi lên trên, còn cao hơn anh nửa cái đầu. Giờ nhìn từ trên xuống, anh ngước mắt nhìn lên tôi…
Góc nhìn này… ừm, hơi có chút cảm xúc.
“Có thể đừng ly hôn không?”
Cố Tứ Dã mắt hoe đỏ, một giọt nước mắt lăn xuống, giọng nói cũng khẽ run.
Tôi nhìn anh, giả vờ khó xử.
“Nhưng mà…”
Tôi nói lấp lửng.
“Nhưng mà anh mới vừa viết một bản thỏa thuận, trên đó ghi là chia một nửa tài sản của anh cho vợ.”
“À? Vậy hả.”
Tôi lập tức bẻ lái câu nói.
“Ý em là… như vậy thì hôn cổ có khi sẽ hơi mỏi đó, đúng không?”
“Nếu anh không muốn ly hôn thì cứ để đó đã, cũng đâu có gấp.”
Cố Tứ Dã ngẩn người, rồi lập tức phản ứng lại, bế tôi đi thẳng về phòng.
Tôi vòng tay ôm cổ anh.
“Có thể ăn cơm trước không?”
Cố Tứ Dã bật cười.
“Làm việc chính trước đi, đợi lát nữa em đói, anh hâm nóng rồi đem vào cho em.”
Phiên ngoại
Cố Tứ Dã cái người này, sức lực đúng là quá dư thừa.
Tự nhiên tôi lại thấy hối hận với quyết định trước đó của mình.
Mỗi lần tôi tỏ vẻ ghét bỏ anh, anh lại lén lút viết nhật ký.
Cái tên “Từ Kiều Thanh” xuất hiện quá nhiều lần trong nhật ký khiến tôi cũng cạn lời.
“Tôi nói bao nhiêu lần rồi, tôi với Kiều Thanh chỉ là bạn bình thường, giữa chúng tôi không có gì hết, sao anh cứ không tin?”
Cố Tứ Dã nằm cạnh tôi, mắt đỏ hoe nhìn tôi.
“Những lời em nói y hệt mấy thằng tra nam trong tiểu thuyết ngôn tình.”
Hừ!
“Anh còn mặt mũi nói tôi? Tôi nghe nói trước khi cưới, anh yêu đương lăng nhăng không ít, lần nào chia tay cũng phát tiền chia tay, tổng giám đốc Cố chơi cũng bạo đó?”
Cố Tứ Dã vội vàng:
“Không phải! Là ai tung cái tin nhảm nhí đó nữa vậy trời?”
Tôi khẽ ho một tiếng — chắc là anh tôi cũng nghe người ta đồn.
Cố Tứ Dã nghiêm túc giải thích:
“Em à, anh bị oan đó. Trước khi cưới em, anh chỉ quen đúng một người, chưa nắm tay đã chia tay rồi.”
Tôi: “Ồ, vậy lý do chia tay là gì?”
Cuối cùng cũng chuyển được chủ đề rồi.
“Bạn bè giới thiệu, nói chuyện vài ngày thấy không hợp, không có cảm xúc gì nên chia tay.”
Ra là trước khi cưới tôi, Cố Tứ Dã vẫn còn là một chàng trai thuần khiết.
Mấy cái tin đồn anh từng yêu nhiều người đúng là quá đáng thật.
“Còn chuyện của Từ Kiều Thanh thì…”
“Khoan đã, tôi còn một chuyện nữa. Tôi nhớ hồi đại học anh từng đến lớp tìm Khinh Noãn, nhét cho cô ta cái gì đó rồi đi luôn. Anh với cô ta…?”
Cố Tứ Dã nhíu mày.
“Khi nào cơ… ừm, anh nhớ rồi.”
“Hôm đó thật ra anh muốn đến tìm em. Đứng ngoài hành lang gặp Khinh Noãn, cô ta nhét cái hộp gì đó vào tay anh rồi chạy mất, nhanh như thỏ.
Anh đuổi theo đến tận lớp mấy người, chỉ để trả lại cái hộp đó.”
“Còn gì nữa không?”
“Còn một chuyện cuối.”
“Em nói đi.”
“Trước khi gặp mặt, anh tưởng tôi với anh trai tôi giống nhau nên đã tán tỉnh tôi qua mạng… Đừng nói là anh từng thầm thích anh tôi nha?”
Nghe vậy, mắt Cố Tứ Dã trợn tròn, ấp a ấp úng, cuối cùng chỉ biết lặng lẽ trói tay chân tôi lại.
“Vợ yêu à, vậy thì anh chỉ có thể chứng minh bằng hành động… cho em biết rốt cuộc anh có ‘thẳng’ hay không.”
Tôi: …
Không cần thiết vậy đâu a a a a!
(Hoàn)