1
“Hoàng đế ca ca, chúng ta đã xuống địa ngục rồi sao?”
Đôi mắt đen như mực của Giang Hoài Ngọc ánh lên vẻ lạnh lùng: “Không có, Khanh Khanh ngoan, cởi trói cho ta trước đã.”
Ta vội vàng cởi sợi dây mảnh đang trói ở eo và bụng hắn, vừa cởi vừa xin lỗi: “Khanh Khanh đáng chết, không nên đối với hoàng đế, à, thái tử ca ca như vậy…”
Cảm xúc trong mắt Giang Hoài Ngọc cuộn trào: “Sau này những lời như vậy đừng nói trước mặt người khác, biết chưa?”
Hắn nâng cằm ta lên, buộc ta phải đối mặt với hắn. Ta bất giác sợ hãi, thất thần một lúc rồi khẽ “ừm” một tiếng.
Lúc này ta mới nhận ra, có lẽ mình đã trùng sinh như trong tiểu thuyết, trùng sinh về đúng thời điểm ta “bá vương ngạnh thượng cung” với Giang Hoài Ngọc.
Kiếp trước, ta ỷ vào việc cô mẫu là kế hậu, bản thân lại là đích nữ nhà họ Cố, nên đã ép Giang Hoài Ngọc cưới ta.
Nhưng sau khi gả cho hắn, dù ta đã làm hoàng hậu, Giang Hoài Ngọc vẫn không yêu ta.
Hắn nhốt ta trong cung, thậm chí còn cho ta uống thuốc độc mãn tính, khiến ta nửa bước cũng không thể rời khỏi điện Chiêu Hoa.
Sau này, trong hậu cung xuất hiện một nữ tử phong hoa tuyệt đại, nàng ta nói với ta: ta là nữ phụ độc ác, người định mệnh ở bên Giang Hoài Ngọc là nàng ta, không phải ta.
Nghĩ đến đây, ta không kìm được run rẩy, môi suýt nữa đã cắn đến chảy máu.
“Thái tử ca ca, xin lỗi, Khanh Khanh không cố ý.”
Ngón tay hắn khẽ lướt qua đuôi mắt ta: “Được, ta tin muội, thuốc giải đâu?”
Ta siết chặt lòng bàn tay, mấp máy môi nhưng không nói nên lời.
Kiếp trước, để đạt được mục đích, ta đã bỏ cho hắn loại xuân dược không có thuốc giải.
Sau một đêm mặn nồng, cô mẫu biết ta đã mất đi trong trắng, bèn xin hoàng thượng ban hôn ta cho Giang Hoài Ngọc làm thái tử phi.
“Xin lỗi thái tử ca ca, ta không có thuốc giải.”
Hắn khẽ nhíu mày, hơi thở nóng rực phả vào cổ ta có chút ngứa.
“Ta, ta đi bảo Thanh Từ chuẩn bị ít nước lạnh ở phòng bên, thái tử ca ca ráng nhịn một chút.”
Giang Hoài Ngọc bật cười, giọng nói trầm ấm đến lạ thường.
Ta vừa định đứng dậy thì phát hiện chân mình đã tê rần. Mặt mày méo xệch, ta không biết phải làm sao.
“Thái tử ca ca, chân Khanh Khanh tê rồi.”
Hắn hít sâu một hơi, cảnh cáo ta: “Đừng động.”
Ta có thể cảm nhận được sự thay đổi của hắn, ký ức quá khứ ùa về như thủy triều. Mỗi một hơi thở đều trở nên nóng bỏng, triền miên.
Ta cúi đầu, cố gắng thở thật nhẹ. Một lúc lâu sau, chân mới đỡ tê.
Ta vội vàng đứng dậy, lau đi mồ hôi mịn trên trán, gọi Thanh Từ đang canh ở ngoài cửa.
“Tiểu thư, đã thành công chưa ạ?” Thanh Từ mặt mày kích động và hưng phấn.
Ta lắc đầu: “Thanh Từ, ngươi đến phòng bên chuẩn bị ít nước lạnh, tiện thể mời Từ thái y qua đây, đừng để ai phát hiện.”
“Nô tỳ đi ngay, tiểu thư cẩn thận.”
Ta gật đầu, tựa người vào cửa.
Không ngờ mình lại thật sự trùng sinh. Lần này, ta nhất định sẽ không gả cho Giang Hoài Ngọc.
Ta kìm nén tâm trạng kích động, quay vào trong phòng, Giang Hoài Ngọc đã mặc xong quần áo.
Dù sắc mặt ửng hồng, đáy mắt lộ rõ dục vọng, hắn vẫn nhất quyết mặc quần áo chỉnh tề không chạm vào ta. Xem ra hắn thật sự ghét ta đến cùng cực.
Ta không nói gì, chỉ đứng im một chỗ.
Hắn vẫy tay với ta: “Khanh Khanh, lại đây.”
Ta bất giác mỉm cười đi về phía hắn.
“Thái tử ca ca…”
“Sau này không được quậy như vậy nữa. Lát nữa về lại tiệc cung đình, nếu hoàng hậu hỏi, muội nhớ nói là mình ra ngự hoa viên hóng mát, biết chưa?”
Ta gật đầu. Nửa nén hương sau, cuối cùng ta cũng nghe thấy tiếng của Thanh Từ.
“Tiểu thư, đã chuẩn bị xong rồi ạ!”
Lòng ta vui mừng, dịu dàng nói: “Thái tử ca ca, nước đã chuẩn bị xong, thái y…”
“Không cần thái y, muội đi theo ta.”
Cơ thể ta cứng đờ, nhưng vẫn đi theo hắn vào phòng bên.
2
Bên trong phòng bên, chỉ có ta và hắn.
“Thái tử ca ca, thái y đến rồi, hay là để ngài ấy xem qua cho huynh nhé?”
Nhưng ta vừa dứt lời, Giang Hoài Ngọc đã bế bổng ta lên và cùng bước vào thùng tắm.
Làn nước mát lạnh khiến cơ thể nóng rực của ta dịu đi không ít.
Hắn ngậm lấy đầu ngón tay ta, khẽ thì thầm bên tai: “Khanh Khanh, đây là hình phạt của muội đó.”
Nghe câu này, ta như bị điện giật, tim đập thình thịch.
Kiếp trước, hình phạt của Giang Hoài Ngọc chẳng qua là bắt ta làm lại hết các tư thế trong bức xuân cung đồ.
Đợi đến khi ta mệt lả, đến ngón tay cũng không nhấc nổi, lí nhí cầu xin, hắn mới chịu buông tha.
Mặt ta “vụt” một tiếng, đỏ bừng lên.
“Xin lỗi, thái tử ca ca, Khanh Khanh sẽ không bao giờ như vậy nữa.”
Hắn cắn mạnh một cái, đầu ngón tay ta hằn lên dấu răng.
“Khanh Khanh, muội ra ngoài trước đi, thay một bộ đồ khác.”
Ta gật đầu, sang một phòng bên khác thay một bộ y phục giống hệt bộ đang mặc.
Đây là thứ ta đã chuẩn bị từ trước.
“Tiểu thư, người và thái tử điện hạ…”
Ta vội cắt lời Thanh Từ: “Kể từ bây giờ, ta là ta, thái tử điện hạ là thái tử điện hạ, không có bất kỳ mối quan hệ nào, ngươi nhất định phải nhớ kỹ.”
Thanh Từ hoảng sợ gật đầu.
Ta mặc quần áo chỉnh tề, ngồi trước gương đồng ngắm một lúc lâu mới bật cười.
“Giang Hoài Ngọc, kiếp này coi như xong.”
Ta để Thanh Từ canh ở ngoài cửa, còn mình thì đến phòng bên kia.
Giang Hoài Ngọc vẫn còn ở trong thùng tắm.
Ta cắn môi, nấp sau tấm bình phong, đột nhiên nghe thấy tiếng hắn khẽ gọi: “Khanh Khanh…”
Ta đứng ngây ra đó, bối rối không yên.
Hắn…
Chắc chắn là ta nghe nhầm rồi.
Hắn không thể nào thích ta được, nếu không kiếp trước đã chẳng để ta chết thảm trong cung.
Một lúc lâu sau tiếng nước mới ngừng lại.
Y phục của hắn đã được mặc lại chỉnh tề, đôi môi mỏng còn vương một lớp nước trông thật quyến rũ.
“Khanh Khanh…”
Ta hoảng hốt cúi đầu: “Thái tử ca ca, Khanh Khanh về lại tiệc cung đình trước, mong thái tử ca ca một lát nữa hãy đến…”
Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm khiến da đầu ta tê dại, tim đập nhanh hơn.
“Được.”
Nghe câu này, ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, lúc xoay người rời đi suýt nữa thì vấp ngã.
Thanh Từ đỡ lấy tay ta: “Tiểu thư!”
Trái tim đang treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng trở về vị trí cũ.
“Thanh Từ, sau này không được nhắc đến thái tử điện hạ nữa, ta không xứng với ngài ấy.”
3
Trở lại tiệc cung đình.
Cô mẫu của ta – hoàng hậu đương triều – đang mỉm cười ngồi trên cao.
Mũi ta cay xè, suýt nữa thì bật khóc.
“Khanh Khanh, nha đầu này chạy đi đâu vậy?”
Ta nghẹn ngào nói: “Cô mẫu, là Khanh Khanh không tốt, để cô mẫu lo lắng.”
Bà ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng an ủi: “Nha đầu này đã đến tuổi cập kê rồi mà vẫn còn mít ướt.”
“Cô mẫu, Khanh Khanh chỉ là nhớ người thôi mà!”
Kiếp trước, ta gả cho Giang Hoài Ngọc không lâu thì Gia Đế băng hà, Giang Hoài Ngọc lên ngôi, còn cô mẫu tự nguyện đến chùa cầu phúc.
Một tháng sau, Giang Hoài Ngọc nói với ta, cô mẫu vì quá nhớ thương tiên đế nên đã đi theo ngài.
Ta không tin.
Cô mẫu luôn dạy ta, con người phải sống ích kỷ một chút, bản thân mình còn sống, cớ gì phải để người khác ảnh hưởng đến mình?
Ta không tin cô mẫu vì quá đau buồn, u uất mà qua đời.
“Được rồi, mau đi ăn chút gì đi, đừng để mình bị đói.”
Ta gật đầu, trở về chỗ ngồi của mình.
Vừa bóc xong một quả nho, Giang Hoài Ngọc đã bước vào.
Hoàng đế nhìn hắn, trong mắt thoáng qua một tia không vui: “Thái tử vừa đi đâu vậy?”
Giang Hoài Ngọc hành lễ xong, nghiêm giọng đáp: “Thưa phụ hoàng, nhi thần vừa ra tường thành xem pháo hoa.”
Ta cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào hắn.
Ca múa vẫn tiếp tục.
Cô mẫu mỉm cười nói với hoàng đế: “Hoàng thượng, Khanh Khanh cũng không còn nhỏ nữa, thần thiếp muốn cầu xin hoàng ân, tìm cho con bé một lang quân tốt.”
Quả nho trong tay ta rơi xuống đất.
Không, không thể như vậy được!
Ta hoảng hốt la lên: “Cô mẫu!”
Cô mẫu ném cho ta một ánh mắt cảnh cáo.
Ta mấp máy môi, rồi lại nghĩ, có lẽ gả cho người khác, mình có thể hoàn toàn cắt đứt với Giang Hoài Ngọc.
Thế là ta không lên tiếng ngăn cản nữa.