Chương 3
Sáng hôm sau, tôi lại bị hôn đến tỉnh giấc.
Người trên người tôi mặt đỏ bừng, ánh mắt mê ly.
Nhưng tôi chẳng có hứng thú.
Một chân đá anh ta xuống giường, sau đó đứng dậy thay quần áo rồi đi rửa mặt.
Lúc xuống lầu.
Quý Yến Lễ và Quý Xuyên đã đợi sẵn trong phòng ăn.
Gương mặt giống nhau, quần áo khác nhau.
Một đen một trắng.
Bọn họ lại trở về thân phận ban ngày.
“Vợ, em dậy rồi à.”
Quý Yến Lễ đứng dậy kéo ghế cho tôi.
“Hôm nay có hoành thánh nhỏ em thích ăn đó, mau lại nếm thử đi.”
Nói xong còn tự tay múc cho tôi một bát.
Tôi nhìn Quý Xuyên phía đối diện.
Anh cúi đầu, vẫn đang uống sữa.
Hàng mi khẽ run lên, dưới ánh nắng ngoài cửa sổ lại có vài phần đẹp mắt.
Nghĩ tới dáng vẻ chật vật sáng nay bị tôi đá xuống giường, tôi đột nhiên nổi hứng.
Cố ý ghé sát tai Quý Yến Lễ, làm nũng:
“Chồng à, hôm qua anh mạnh quá, em chưa bao giờ thỏa mãn như vậy, giờ eo vẫn còn đau đây này, anh xoa giúp em đi.”
Sắc mặt Quý Yến Lễ lập tức trắng bệch.
“Chưa bao giờ thỏa mãn như vậy? Trước đây anh…”
Tôi lập tức sửa lời:
“Tất nhiên trước đây anh cũng rất giỏi, chỉ là gần đây sao đột nhiên lợi hại thế, em có hơi không chịu nổi rồi…”
Sắc mặt Quý Yến Lễ lúc đỏ lúc trắng.
Anh ta theo bản năng liếc Quý Xuyên đối diện.
Người vốn luôn bình tĩnh lạnh nhạt kia lúc này trên mặt cũng nhiễm một tầng đỏ nhạt, vẻ mặt như đang không thể tin nổi mà nhìn tôi.
Ngay cả việc sữa trong ly đổ lên quần áo cũng không phát hiện.
“Anh cả, sữa đổ rồi.”
Tôi vội lấy khăn giấy lau quần áo cho anh, còn tiện tay kéo cà vạt.
“Anh cả, quần áo anh cũng bẩn rồi, cởi ra em giặt cho.”
Nếu là trước đây, với cái mặt lạnh ngàn năm này của Quý Xuyên thì đến nói chuyện tôi cũng không dám nói.
Nhưng nghĩ tới biểu hiện của anh trên giường.
Thân thiết đến thế rồi mà còn giả vờ như không quen biết tôi.
Tôi đột nhiên có chút không phục, muốn xé bỏ lớp ngụy trang đó của anh.
“Không… không cần đâu. Em… em tự trọng.”
Quý Xuyên lắp bắp, bị tôi dọa đến mức trực tiếp bỏ chạy.
Tôi tự trọng?
Tôi còn muốn anh tự trọng thì có.
Tôi nghiến răng trừng bóng lưng đang chạy trối c.h.ế.t của anh.
Nghĩ tới phản ứng vừa rồi của anh.
Hình như chỉ cần tôi chạm vào, anh sẽ không ngừng run rẩy…
Chẳng lẽ…
Vậy thì càng thú vị hơn rồi.
“Anh ấy chưa từng yêu ai, có chút bài xích con gái, sau này em tránh xa anh ấy một chút.”
Quý Yến Lễ không vui kéo tôi ngồi lại xuống ghế.
Còn càm ràm:
“Cũng không biết khi nào anh ấy mới dọn đi, chúng ta chẳng còn tự do như trước nữa.”
Tôi cười cười.
Không nói gì.
Quý Xuyên rất nhanh đã thay xong một bộ vest khác rồi ra ngoài, vẫn là màu xám đậm.
Xe của Quý Yến Lễ còn chưa sửa xong nên Chu Tri Hạ tự mình lên đón anh ta.
Đợi hai người rời đi.
Tôi mới mở điện thoại nghe ghi âm.
Ngay lúc tiếp xúc vừa rồi, tôi đã gắn thiết bị nghe lén lên cổ áo của Quý Yến Lễ và Quý Xuyên.
…
Quý Yến Lễ vừa lên xe đã nói chuyện không ngừng với Chu Tri Hạ.
Ồn như hai con vịt.
Ngược lại phía Quý Xuyên lại luôn rất yên tĩnh.
Giống hệt con người anh.
Sau khi tới công ty, có người chào hỏi cũng hờ hững chẳng buồn đáp, họp sáng, mắng nhân viên, họp điện thoại, mắng nhân viên…
Tôi chỉ nghe sơ thôi cũng không nhịn được mà chê bai.
Gặp phải kiểu sếp này đúng là xui tám đời.
Nhưng tới trưa…
Trong thiết bị nghe lén vậy mà vang lên nhạc nền game.
Càng nghe tôi càng thấy quen.
Là một game online tôi bắt đầu chơi từ hồi cấp ba, hơn nữa những bản nhạc này còn là tôi đặc biệt sưu tầm để nghe lúc đ.á.n.h quái…
Nghĩ tới đây, tôi lập tức mở máy tính đăng nhập game.
Không đăng nhập được!
Tài khoản của tôi bị h.a.c.k rồi!
Trời đ.á.n.h thánh vật.
Game này tôi chơi bảy năm rồi, tôi và Quý Yến Lễ cũng quen nhau qua game này, tài khoản này vô cùng quan trọng với tôi.
Anh ta h.a.c.k acc của tôi!!!
Cái này còn quá đáng hơn chuyện ngủ với tôi!
Tôi lập tức lao tới công ty.
Kết quả lại gặp Chu Tri Hạ ở cửa.
Cô ta đưa cho tôi một tấm thiệp mời:
“Thiệp mời lễ kỷ niệm thành lập công ty. Vốn định nhờ Tiểu Quý tổng mang về cho cô, nhưng anh ấy họp cả buổi chiều, không ngờ cô lại vừa hay tới công ty.”
Tôi nhận lấy thiệp mời rồi bình tĩnh đ.á.n.h giá Chu Tri Hạ một lượt.
Bề ngoài là một cô thư ký quyến rũ phong tình.
Thực ra lại là bà mẹ đơn thân có cuộc hôn nhân thất bại.
Cô ta bị chồng cũ bạo hành, ngoại tình, còn nợ một đống nợ c.ờ b.ạ.c…
Chỉ có thể dẫn theo con trai ra đi tay trắng, hiện giờ đang cực kỳ cần một người đổ vỏ.
Tôi im lặng nhận thiệp mời rồi đi thẳng tới văn phòng Quý Xuyên.
Đẩy cửa xông vào:
“Hack acc của em vui lắm hả?”
Quý Xuyên đang cúi đầu đ.á.n.h game, nghe thấy giọng tôi thì theo bản năng ngẩng đầu lên.
Thấy là tôi, ánh mắt khựng lại một chút, hờ hững nói:
“Vậy việc em nghe lén tôi thì có ý nghĩa gì?”
Sau đó anh tháo thiết bị nghe lén trên cổ áo xuống ném lên bàn.
Tôi nhìn cái máy nghe lén nhỏ bằng móng tay kia, trên mặt thoáng hiện vẻ chột dạ.
Mà Quý Xuyên vẫn ngồi thẳng tắp trước bàn làm việc, biểu cảm lạnh nhạt, ngay cả cà vạt cũng thắt chỉnh tề.
Hoàn toàn là dáng vẻ tinh anh xã hội.
Lúc nhìn tôi, trong mắt không có chút nhiệt độ nào.
Nghĩ tới biểu hiện trên giường của anh mấy ngày nay, ý nghĩ muốn xé bỏ lớp ngụy trang của anh càng lúc càng mạnh.
“Anh biết vì sao em nghe lén anh không?”
Tôi vừa nói vừa từng bước tiến lại gần.
“Gần đây em hay nằm mơ lắm, mơ thấy anh với Yến Lễ đổi thân phận cho nhau. Anh nói xem, hai người giống nhau thế này, nếu thật sự muốn lừa em… em phát hiện được sao?”
Nói xong, tôi cố ý chống người lên bàn làm việc, ghé sát anh.
Anh không để lộ cảm xúc mà lùi ra sau một chút, mắt dời sang chỗ khác.
“Em thông minh như vậy, không ai lừa được em.”
“Vậy sao?”
Tôi đưa tay kéo cà vạt anh.
Chương 4
“Thế anh có thích một người thông minh như em không?”
Anh bị ép phải nhìn thẳng tôi, vành tai lập tức đỏ lên một tầng mỏng.
Nốt ruồi đỏ nơi đuôi mắt vì run rẩy mà càng thêm yêu dị, mê người đến lạ.
Tôi không nhịn được đưa tay chạm lên.
“Anh trai, anh nói đi chứ…”
Tiếng “anh trai” này giống như mở ra một công tắc nào đó trong người anh.
Cơ thể anh rõ ràng run lên.
Giọng nói cũng run không ngừng:
“Em… em biết mình đang làm gì không?”
Tôi ghé sát tai anh, nhẹ nhàng nói hai chữ:
“Quyến rũ.”
Anh đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt tôi.
Màu sắc trong mắt đậm tới mức như sắp nhỏ ra mực.
Trực giác mách bảo tôi không ổn.
Quả nhiên giây tiếp theo.
Anh đã hôn tôi.
Nụ hôn của anh hung hăng bá đạo, mang theo mùi hương đặc trưng của màn đêm.
Vốn dĩ tôi chỉ định trêu anh một chút, ép anh thừa nhận chuyện ban đêm.
Không ngờ lại bị một nụ hôn của anh làm mê mẩn đầu óc.
Đến mức thần hồn điên đảo.
Tôi đột nhiên nhớ tới đoạn đối thoại của Yến Lễ với Chu Tri Hạ trên xe.
“Mị ma là hai chiều… Kiều Dã bị anh ấy ngủ rồi, sau này sẽ chẳng còn người đàn ông nào lọt nổi vào mắt cô ta nữa…”
Lúc thất thần, áo khoác trên người tôi đã chẳng biết biến đâu mất, sau lưng truyền tới cảm giác lạnh buốt, tôi lập tức tỉnh táo.
Đây là văn phòng của anh.
“Đừng…”
Muốn trêu chọc người ta.
Cuối cùng lại tự chui vào bẫy của anh.
“Muộn rồi.”
Anh đè người xuống.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Ngay sau đó cửa văn phòng bị người ta đạp bật ra.
“Hai người đang làm gì vậy?”
Tôi ngẩng đầu lên.
Là Quý Yến Lễ!
…
Những gì Quý Yến Lễ và Chu Tri Hạ nói không hoàn toàn là nói nhảm.
Vừa lên xe.
Chu Tri Hạ đã hỏi:
“Chuyện tối qua, Kiều Dã không nghi ngờ gì chứ?”
Thì ra.
Hai người này đã sớm lén lút sau lưng tôi rồi.
Chu Tri Hạ cũng giống tôi, rất nhanh cô ta đã phát hiện Quý Yến Lễ chỉ là cái gối thêu hoa, dỗ dành lừa gạt đưa anh ta tới bệnh viện kiểm tra.
Không kiểm tra thì thôi.
Kiểm tra xong mới phát hiện Quý Yến Lễ vô sinh.
Nhà họ Quý mấy đời đơn truyền, tới đời này ông cụ Quý còn buông lời, ai có con nối dõi trước thì tập đoàn Quý thị sẽ giao cho người đó…
Giờ thì đừng nói ai sinh con trước.
Quý Yến Lễ đời này căn bản không thể có con.
Quý Yến Lễ suy sụp một thời gian.
Cho đến khi Quý Xuyên trở về nước.
Anh ta nhìn gương mặt giống mình bảy tám phần của Quý Xuyên, bàn bạc với Chu Tri Hạ một hồi thì đột nhiên nghĩ ra một cách hay.
Anh ta chuốc say tôi và Quý Xuyên, sau đó nhốt vào cùng một phòng còn cúp điện.
Sau một đêm điên cuồng…
Anh ta phát hiện một sự thật c.h.ế.t người.
Quý Xuyên là một con mị ma.
Không chỉ giỏi chuyện giường chiếu mà đời này chỉ có thể có một người phụ nữ.
Hơn nữa người phụ nữ từng ngủ với anh rồi sẽ không thể nhìn nổi người đàn ông nào khác.
Nhưng chuyện đã tới nước này, vở kịch vẫn phải tiếp tục.
Sáng hôm sau, anh ta giả vờ bắt gặp Quý Xuyên bước ra khỏi phòng tôi, lấy đó uy h.i.ế.p muốn lấy một nửa cổ phần trong tay anh.
Không ngờ Quý Xuyên vậy mà đồng ý.
Nhưng có một điều kiện.
Đó là buổi tối tiếp tục đóng vai Quý Yến Lễ.
Điều này đúng ý Quý Yến Lễ.
Chỉ cần tôi thuận lợi mang thai, sau đó anh ta tìm cơ hội xử lý Quý Xuyên, tới lúc đó tôi sinh con ra, anh ta dẫn tôi về nhà họ Quý, kế thừa gia sản.
Đúng là một mũi tên trúng hai đích.
Nhưng anh ta dường như quên mất.
Kiều Dã tôi chưa từng là kiểu người để người khác tùy ý thao túng.
…
Cho nên.
Vừa rồi lúc bị Quý Xuyên trêu đến mất hồn.
Tôi đã lén bấm gọi cho Quý Yến Lễ.
Tôi chỉ muốn anh ta nhìn thấy.
Khi phát hiện tôi và Quý Xuyên đang dây dưa trong văn phòng.
Anh ta sẽ chọn tiếp tục diễn trò.
Hay trực tiếp vạch trần chúng tôi?
Nếu thật sự vạch trần thì…
Chẳng phải toàn bộ kế hoạch trước đó đều đổ sông đổ biển rồi sao?
…
Quý Yến Lễ lao vào văn phòng.
Phẫn nộ kéo Quý Xuyên khỏi người tôi.
Nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t rồi lại siết c.h.ặ.t, cuối cùng vẫn không đ.á.n.h xuống, chỉ nghiến răng nhắc nhở:
“Cô ấy là bạn gái em.”
“Là cô ấy tự vào đây.”
Quý Xuyên thờ ơ nhún vai.
“Xin lỗi nhé, vừa rồi em lại nhận nhầm anh trai anh thành anh.”
Tôi vô tội nhìn hai gương mặt gần như giống hệt nhau rồi giải thích.
Quý Yến Lễ kéo tôi ra khỏi văn phòng.
“Vợ à, em còn như vậy nữa anh sẽ ghen đó.”
Anh ta nắm tay tôi rất c.h.ặ.t, giống như thật sự rất để ý tôi.
“Biết sao được, hai người thật sự quá giống nhau.”
Tôi bất đắc dĩ đáp, khóe mắt chú ý tới Chu Tri Hạ đang đi tới phía đối diện, tôi cố ý xoay người véo nhẹ má Quý Yến Lễ.
“Ghen? Anh cũng biết ghen à? Ghen cho em xem thử đi.”
Quý Yến Lễ kéo tay tôi xuống, vẻ mặt nghiêm túc:
“Vợ à, em chờ thêm chút nữa đi. Đợi nhà anh ấy sửa xong, anh lập tức bảo anh ấy dọn ra ngoài. Tới lúc đó sẽ không ai quấy rầy chúng ta nữa…”
“Tiểu Quý tổng.”
Chu Tri Hạ đi tới.
“Phòng họp bên kia…”
“Mọi người cứ bận đi, em về trường đây.”
Tôi mỉm cười vẫy tay rồi bước vào thang máy.
Nụ cười cũng lập tức biến mất.
…
Buổi tối, lúc tôi về đến nhà thì trong nhà không có ai.
Máy tính của Quý Xuyên vẫn mở toang trên bàn, bên trên đang đăng nhập giao diện game.
Là game online tôi chơi suốt năm năm nay.
Có người liên tục gửi lời mời PK cho anh.
Tôi nhất thời ngứa tay, bấm đồng ý.
Một trận PK kết thúc.
Tôi nở nụ cười hài lòng.
“Kỹ thuật không tệ.”
Sau lưng vang lên một giọng nam lạnh nhạt trong trẻo.
Tôi quay đầu lại.
Là Quý Xuyên.
Anh vẫn mặc đồ ban ngày, trong tay cầm ly nước, không biết đã đứng phía sau nhìn bao lâu rồi.
“Xin lỗi nhé, nhất thời không nhịn được nên giúp anh thắng một trận PK.”
Nói xong, tôi đứng dậy định rời đi.
Anh giữ vai tôi lại:
“Có hứng thú PK với tôi một trận không?”
Tôi bực bội:
“Acc của em bị anh h.a.c.k rồi.”
“Đã đổi mật khẩu lại rồi.”
“Thật à?”
Chương 5
Tôi nửa tin nửa ngờ quay lại ghế, mở một máy tính khác đăng nhập tài khoản game của mình.
Quả nhiên đăng nhập được.
Lời mời của Quý Yến Lễ rất nhanh đã gửi tới.
Acc của anh rất mới, nhưng kỹ thuật lại khá tốt.
Hai chúng tôi đ.á.n.h cực kỳ đã tay trong game.
Ban đầu là PK, sau đó chuyển sang tổ đội.
Tôi đột nhiên phát hiện.
Quý Yến Lễ từ sau khi quen tôi luôn chê game trẻ con, chẳng mấy khi chơi nữa…
Kỹ thuật thật ra lại không bằng Quý Xuyên.
“Kỹ thuật của anh không giống người mới chơi đâu, sao acc lại mới vậy?”
Tôi thuận miệng hỏi.
“Trước đây có một acc cũ chơi năm năm, bị h.a.c.k mất rồi.”
“Anh cũng có ngày bị h.a.c.k acc à? Ha ha…”
Tôi cười nhạo, rồi khựng lại, theo bản năng nhìn tay anh đặt trên bàn phím.
Khoảnh khắc đó.
Hình như tôi đã hiểu ra điều gì đó.
Chúng tôi chơi tới tận sáng.
…
Quý Yến Lễ cả đêm không về.
Thiết bị nghe lén liên tục phát ra âm thanh anh ta ở cùng Chu Tri Hạ.
Ngày hôm sau chính là lễ kỷ niệm thành lập tập đoàn Quý thị.
Lúc tôi ngồi xe Quý Xuyên tới công ty.
Điện thoại của Quý Yến Lễ mới chậm chạp gọi tới, nói đã sắp xếp tài xế tới đón tôi.
Tôi nói không cần nữa, tôi tới rồi.
Vừa bước vào hội trường, Quý Xuyên đã nắm tay tôi đi thẳng tới trước mặt ông cụ Quý.
“Ông nội, đây là bạn gái cháu, cô ấy tên Kiều Dã.”
Lời này vừa dứt.
Toàn bộ hội trường lập tức yên tĩnh.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía chúng tôi.
Hôm nay là lễ kỷ niệm tập đoàn Quý thị, cũng là đại thọ tám mươi tuổi của ông cụ Quý.
Ngoài lãnh đạo công ty, tất cả họ hàng thân thích nhà họ Quý đều có mặt.
Quý Xuyên là trưởng tôn nhà họ Quý, lại là người thừa kế tương lai của công ty.
Trong hoàn cảnh như thế này mà dẫn tôi xuất hiện bên cạnh mình.
Người có mắt nhìn đều hiểu điều đó có ý nghĩa gì.
Đương nhiên, trong số những người có mắt nhìn đó không bao gồm Quý Yến Lễ.
Quý Yến Lễ đang dây dưa mập mờ với Chu Tri Hạ lúc này mới chú ý tới sự tồn tại của tôi.
Sau khi nghe rõ lời Quý Xuyên nói, cả người anh ta đứng hình rồi ngay lập tức ném ly rượu xuống định lao tới bên này.
Lại bị Chu Tri Hạ giữ c.h.ặ.t.
Ông cụ Quý đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới một lượt, cười hiền từ:
“Cháu chính là con bé họ Kiều kia à? Người thật còn đẹp hơn trong ảnh nhiều.”
Sau đó ông lại nhìn sang Quý Xuyên bên cạnh.
“Cuối cùng Xuyên Nhi cũng được như ý nguyện rồi, sau này phải đối xử tốt với con gái nhà người ta đó.”
Ảnh?
Như ý nguyện?
Tôi nghi hoặc nhìn Quý Xuyên.
Anh đã kéo tôi ngồi xuống.
Quý Xuyên là người thừa kế tương lai của công ty, vừa ngồi xuống đã có không ít người tới kính rượu.
Một tay anh cầm ly rượu, tay còn lại từ đầu tới cuối vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.
Giữa những tiếng chúc tụng nâng ly.
Tôi hình như nhìn thấy gương mặt Quý Yến Lễ mang theo vẻ không cam lòng và phẫn nộ nhìn về phía tôi.
Nhưng chỉ thoáng qua một cái rồi biến mất giữa đám đông.
Mãi tới khi tiệc kết thúc.
Tôi bước ra khỏi hội trường, đang chuẩn bị lên xe.
Quý Yến Lễ mới như ma quỷ từ bụi cỏ bên cạnh lao ra, túm lấy tay tôi:
“Kiều Dã, em có ý gì? Em không phải bạn gái của anh sao? Chúng ta sắp kết hôn rồi mà.”
Mắt anh ta đỏ ngầu, cả người đầy mùi rượu.
“Tiểu Quý tổng, Tiểu Quý tổng, anh say rồi, anh say rồi.”
Chu Tri Hạ đuổi theo phía sau, muốn kéo Quý Yến Lễ ra.
Kết quả lại bị anh ta hất ngã xuống đất.
Quý Yến Lễ nghiến răng:
“Kiều Dã, em nói đi chứ! Rốt cuộc em có ý gì?”
Tôi không trả lời.
Chỉ nhẹ nhàng lấy điện thoại từ túi ra, phát đoạn ghi âm cuộc trò chuyện của anh ta với Chu Tri Hạ trên xe.
Càng nghe sắc mặt Quý Yến Lễ càng thay đổi.
Đặc biệt là khi phát tới câu:
“Xử lý Quý Xuyên xong, đợi Kiều Dã thuận lợi sinh đứa bé ra, chúng ta sẽ giữ con bỏ mẹ…”
Anh ta cuối cùng không nhịn nổi nữa, vươn tay định cướp điện thoại của tôi:
“Không… không phải vậy đâu. Kiều Kiều, em nghe anh giải thích, là Chu Tri Hạ dụ dỗ anh…”
Kết quả anh ta bị Quý Xuyên từ phía sau đi tới giữ c.h.ặ.t cổ tay.
“Anh…”
Quý Yến Lễ vừa quay đầu thì cả người đã bị Quý Xuyên mạnh tay hất mạnh ra xa hơn một mét.
“Kiều Dã, em nghe anh giải thích.”
Quý Yến Lễ vẫn chưa chịu bỏ cuộc, bò dậy khỏi mặt đất.
“Chuyện không giống như em nghĩ đâu. Anh chỉ muốn có một đứa con, muốn có một đứa con của chúng ta nên mới bất đắc dĩ làm vậy. Anh yêu em, thật sự yêu em, cho nên cho dù đứa bé trong bụng em không phải con anh, anh cũng chấp nhận…”
“Chát!”
Tôi giơ tay.
Một cái tát cắt ngang lời anh ta.
“Quý Yến Lễ, anh nói mấy lời này mà không thấy ghê tởm sao?”
Nói xong, tôi mở cửa xe ngồi vào trong.
“Kiều Dã, em đứng lại!”
Quý Yến Lễ vẫn không cam lòng.
“Em nghĩ Quý Xuyên thật sự yêu em sao? Anh ta còn bỉ ổi hơn anh. Nếu anh ta yêu em thì đã không đồng ý giao dịch này. Em chỉ là một cuộc giao dịch mà thôi…”
Phía sau truyền tới tiếng đ.á.n.h nhau, cắt ngang lời anh ta.
Sau đó là giọng nói bình tĩnh không gợn sóng của Quý Xuyên.
“Quý Yến Lễ, từ nhỏ cậu đã bắt chước cách ăn mặc, giọng nói, thói quen sinh hoạt của tôi, thậm chí còn phẫu thuật thẩm mỹ thành dáng vẻ giống tôi tám phần. Tôi đều nhịn rồi.”
“Nhưng có vẻ cậu quên mất.”
“Kiều Dã vốn dĩ đã là người phụ nữ của tôi.”
…
Góc nhìn Quý Xuyên.
Kiều Dã vốn dĩ là người phụ nữ của tôi!
Tôi và Quý Yến Lễ không phải song sinh.
Thậm chí còn không phải anh em ruột.
Quý Yến Lễ là đứa trẻ được ba tôi dẫn về sau khi mẹ tôi qua đời.
Nói là con riêng ở bên ngoài.
Thực ra cũng chẳng có chút quan hệ m.á.u mủ nào với ba tôi.
Người phụ nữ kia vì muốn gả vào nhà họ Quý mà lừa ba tôi suốt hai mươi năm.
Cho tới giây phút hấp hối cuối cùng, bà ta không chịu nổi c.ắ.n rứt lương tâm mới nói ra sự thật.
Ba tôi tuy hận bà ta lừa mình, nhưng cũng thật lòng yêu bà ta.
Sau khi biết chân tướng, ông chịu đả kích nặng nề, đổ bệnh một trận, mấy tháng sau cũng qua đời.
Chương 6
Trước lúc lâm chung, ba dặn đi dặn lại chuyện này tuyệt đối không được nói ra ngoài.
Quý Yến Lễ mãi mãi là người nhà họ Quý.
Tôi từng cho rằng bí mật này sẽ mãi mãi bị chôn vùi.
Dù sao người biết chuyện chỉ có tôi và ông nội.
Ít nhất lúc đó tôi nghĩ như vậy.
Cho tới khi tôi ra nước ngoài du học.
Nhiều lần bị ám sát, cận kề cái c.h.ế.t.
Lúc đó tôi mới biết.
Quý Yến Lễ còn biết chân tướng sớm hơn chúng tôi.
Cậu ta hết lần này tới lần khác chỉnh sửa gương mặt, khiến mình càng ngày càng giống tôi.
Hữu ý vô ý bắt chước phong cách làm việc và giọng điệu nói chuyện của tôi.
Ban đầu có lẽ chỉ là vì ghen tị, vì sợ thân phận bại lộ.
Về sau dần dần sinh ra ý định thay thế tôi.
Nhân lúc tôi một mình du học ở nước ngoài, cậu ta nhiều lần thuê sát thủ lấy mạng tôi.
Lần cuối cùng.
Tôi bị ép nhảy khỏi cây cầu cao mấy chục mét, sống c.h.ế.t không rõ.
Cậu ta thì được trường học thông báo tới dọn di vật.
Trong đống di vật đó.
Cậu ta biết tôi có một người bạn gái quen qua mạng suốt ba năm.
Vì tò mò, cậu ta phá mật khẩu của tôi, nhìn thấy ảnh Kiều Dã.
Sau đó cướp đi tất cả của tôi.
Bao gồm cả Kiều Dã.
Mà sau khi bị đẩy xuống cầu.
Tôi ngâm mình trong dòng nước lạnh một ngày một đêm, sau đó được một gia đình nông dân cứu, dưỡng thương hơn nửa năm mới có thể trở về nước.
Khi đó.
Quý Yến Lễ đã giữ chức vụ quan trọng trong tập đoàn, dỗ dành ông nội xoay vòng vòng.
Ngay cả Kiều Dã cũng đã trở thành bạn gái cậu ta.
Thậm chí còn tính chuyện kết hôn.
Kiều Dã.
Đó là người con gái tôi thích từ thời sinh viên mà.
Lần đầu gặp Kiều Dã, tôi đang học năm tư đại học.
Trên đường về trường, tôi gặp một nhóm làm từ thiện.
Cô mặc áo phông trắng đơn giản cùng quần jean, tóc đuôi ngựa buộc cao, đội mũ chống nắng màu trắng.
Giữa bao nhiêu người như vậy.
Tôi lại chỉ liếc một cái đã nhìn thấy cô.
Trời rất nóng.
Mồ hôi không ngừng lăn xuống trán cô, cô lau qua loa rồi lại tiếp tục làm việc thiện nguyện.
Tôi ngồi trong xe nhìn một lúc.
Đang định lái đi thì cô hình như chú ý tới bên này, chạy chậm về phía tôi.
“Anh trai, anh có thể mua một chai nước khoáng của bọn em không? Mỗi phần bán được sẽ quyên góp một đồng cho trẻ em vùng núi.”
Cô chạy hơi gấp, vẫn còn hơi thở dốc.
Đôi mắt đen trắng rõ ràng tràn đầy mong đợi.
Bình thường tôi không tin mấy chuyện này.
Vì khi đó tương lai của tôi đã được ba sắp xếp sẵn.
Tốt nghiệp xong đi du học, sau đó trở về tập đoàn làm việc.
Dường như sẽ chẳng bao giờ có giao điểm với kiểu con gái lừa tiền ven đường như cô.
Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào.
Tôi lại nhận lấy chai nước trong tay cô và trả tiền.
“Cảm ơn anh.”
Cô nhận tiền, khóe mắt cong cong, lúm đồng tiền bên má thấp thoáng hiện ra.
Nụ cười đó.
Giống như ánh mặt trời đầu hạ.
Rực rỡ ch.ói mắt.
Tôi nhất thời thất thần.
Nụ cười này nhất định tôi đã từng gặp ở đâu đó.
Nhưng cô đã quay người rời đi.
Ngày hôm đó.
Tôi đứng ở ngã tư nhìn theo cô rất lâu.
Trời nóng gay gắt.
Ánh nắng như thiêu đốt.
Cô vẫn luôn mỉm cười.
Thỉnh thoảng gặp người thiếu kiên nhẫn mắng cô vài câu, cô cũng vẫn giữ nụ cười như cũ.
Sau này tôi mới biết.
Cô thật sự đang làm từ thiện.
Hơn nữa không phải lần đầu tiên.
Tôi cũng bắt đầu vô thức chú ý tin tức về cô.
Biết cô ba mẹ mất sớm, lớn lên trong cô nhi viện.
Biết cô vừa học vừa làm, còn kiên trì làm thiện nguyện chỉ để giúp nhiều đứa trẻ giống mình hơn.
Cũng biết lúc rảnh cô sẽ chơi một game online.
Ma xui quỷ khiến thế nào.
Tôi tải game đó xuống, còn thành công lập đội với cô.
Chúng tôi quen nhau, yêu nhau trong game.
Cô gửi cho tôi cuộc sống đại học của mình, bao gồm cả ảnh chụp của cô.
Chúng tôi hẹn đợi cô tốt nghiệp, tôi sẽ về nước gặp cô.
…
Không ngờ lại bị Quý Yến Lễ cướp trước.
Lần trở về nước này.
Tôi chính là tới lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.
Chu Tri Hạ đã làm việc ở tập đoàn Quý thị gần mười năm.
Tôi biết cô ta nợ rất nhiều tiền bên ngoài, còn phải nuôi con, hiện tại cực kỳ thiếu tiền.
Tôi chỉ có một yêu cầu.
Dụ Quý Yến Lễ đi, dẫn cậu ta tới bệnh viện.
Tờ giấy chẩn đoán vô sinh đó.
Là món quà đầu tiên tôi tặng Quý Yến Lễ.
Còn món quà thứ hai.
Đang chờ cậu ta trong ngục giam.
…
Ngày tôi nhận bằng tốt nghiệp.
Chu Tri Hạ đột nhiên hẹn gặp tôi.
“Anh ấy hối hận rồi, muốn gặp cô một lần.”
“Anh ấy đã bị kết án, tháng sau sẽ rời khỏi nơi này.”
“Có lẽ anh ấy vẫn còn yêu cô. Ngay từ đầu tôi với anh ấy đã chỉ là lừa dối nhau thôi…”
Chu Tri Hạ kể toàn bộ giao dịch giữa cô ta và Quý Xuyên cho tôi nghe.
Sau đó cô ta cũng từ chức khỏi tập đoàn Quý thị, rời khỏi thành phố này.
Tôi cầm tờ giấy khám t.h.a.i trong tay, do dự suốt ba ngày.
Cuối cùng vẫn bước lên chuyến bay sang nước ngoài.
…
Giáng Sinh bảy năm sau.
Trên đường phố nơi đất khách.
Tôi dắt theo một cậu bé sáu tuổi.
Đột nhiên thằng bé chỉ về phía tủ kính phía xa:
“Mẹ ơi, người kia có giống ba không?”
Tôi nhìn theo hướng ngón tay con.
Góc nghiêng quen thuộc.
Ngũ quan lạnh lùng như tuyết.
Nốt ruồi đỏ nơi đuôi mắt thấp thoáng hiện ra.
Là Quý Xuyên.
Tôi kéo con trai định xoay người rời đi.
Anh đã đuổi theo.
Trong tay còn cầm bức ảnh chụp chung duy nhất của chúng tôi.
Anh đứng chắn trước mặt tôi, không nói gì.
Tuyết rơi càng lúc càng lớn.
Tiếng chuông đêm Giáng Sinh sắp vang lên.
Tôi nghe thấy giọng nói hơi run run của anh:
“Kiều Dã, em biết anh vẫn luôn tìm em không?”
Tôi đương nhiên biết.
Cũng chưa từng cố ý trốn tránh.
Thậm chí còn thường đưa ảnh anh cho con xem, nói đây là ba.
Tôi chỉ là vì công việc mà phiêu bạt khắp nơi, yên ổn sống cuộc sống của mình mà thôi.
Có vài người.
Có duyên rồi sẽ gặp lại.
Cho nên tôi nhẹ nhàng vẫy tay với anh.
“Chào anh Quý. Lâu rồi không gặp.”
(Hết)