Người đó không bỏ cuộc, càng lay mạnh hơn.

“Điện thoại của cô.”

Giọng đàn ông? Tôi lập tức bừng tỉnh, bật dậy.

Hạ Nam Tuấn ném điện thoại cho tôi rồi lặng lẽ mặc quần áo.

“Rầm!”

Cửa bị đóng sập lại. Đến khi bóng lưng Hạ Nam Tuấn khuất hẳn, tôi mới hoàn hồn.

Thì ra hôm qua… không phải là mơ.

Nghĩ lại cảnh nóng bỏng hôm qua, tôi ngây ngô cười một lúc lâu.

Điện thoại vẫn kiên trì đổ chuông.

Tôi cầm lên nhìn, nụ cười lập tức cứng lại.

Cuộc gọi đến hiển thị: “Chồng yêu.”

10

Tôi hớt hải lao tới công ty.

Xông thẳng vào văn phòng tổng tài, vừa mở cửa vừa nói:

“Hạ Nam Tuấn, sáng nay anh đi vội quá, để em giải th…”

Ba người trong phòng cùng lúc quay đầu nhìn tôi.

“Phó tổng, Giám đốc, xin lỗi đã làm phiền, hai người cứ nói chuyện tiếp nhé.”

Tôi lùi lại như bị gió thổi.

Hạ Nam Tuấn gọi tôi lại, tôi ngoan ngoãn đứng yên.

“Thế nhé, hai người ra ngoài trước đi.”

Phó tổng và giám đốc liếc tôi đầy ẩn ý lúc đi qua.

Cái kiểu: “chúng tôi hiểu hết rồi đấy.”

Tôi nghĩ mình lại gây họa rồi.

Đành đứng ngây người tại chỗ.

Hạ Nam Tuấn bực bội kéo lỏng cà vạt.

“Trần Noãn, chuyện tối qua cứ xem như chưa từng xảy ra đi.”

Tôi nghĩ anh hiểu nhầm gì đó, vội vàng giải thích:

“Thật ra em…”

Anh thẳng thừng cắt lời:

“Nếu em muốn bồi thường gì thì cứ nói. Còn lại thì đừng vọng tưởng.”

Tôi cố hiểu hàm ý trong lời anh.

“Anh nghĩ em tìm anh là vì tiền à?”

Hạ Nam Tuấn lặng lẽ bước tới cửa sổ sát đất, nhìn dòng xe cộ bên dưới.

“Trần Noãn, chúng ta vốn dĩ là người của hai thế giới.”

Mắt tôi đỏ hoe, cố kìm nén giọng nói.

“Anh yên tâm, sau này em sẽ biết thân biết phận, không dám mộng tưởng nữa, tổng giám đốc Hạ!”

Nói xong, tôi chạy khỏi văn phòng.

Chạy thẳng vào nhà vệ sinh khóc một trận.

Khóc xong thì bình tĩnh lại.

Chợt nghĩ thông suốt, dù sao cũng không lỗ.

Cứ coi như… gọi free một nam kỹ cao cấp.

Sau này mà còn mơ tưởng đến Hạ Nam Tuấn, tôi làm… cún con!

11

Dạo gần đây, trong công ty lan truyền đủ kiểu tin đồn giữa tôi và Hạ Nam Tuấn.

Vậy mà chính hai nhân vật chính là chúng tôi lại cư xử còn bình thường hơn cả đồng nghiệp bình thường.

Sau một thời gian quan sát, mọi người rốt cuộc rút ra kết luận:

Tôi đã bị Hạ Nam Tuấn đá!

Mà đó là cách nói dễ nghe rồi đấy.

Khó nghe hơn thì bảo tôi chủ động quyến rũ Hạ Nam Tuấn, rồi bị anh ta thẳng thừng từ chối và làm nhục không thương tiếc.

Tôi cũng chỉ coi như nghe chuyện phiếm.

Nghĩ lại năm xưa người đá Hạ Nam Tuấn trước là ai hả? Là tôi đây chứ ai.

Nhưng thứ khiến tôi phiền não hơn cả không phải là lời đồn… mà là cuộc gọi truy sát của mẹ tôi.

“Tuần này em họ con kết hôn rồi, nếu lần này về mà con còn không dắt theo được bạn trai thì đừng có về nữa! Mẹ mất mặt chết đi được!”

Tôi còn chưa kịp đáp lại, đầu dây bên kia đã cúp máy.

Nhìn màn hình tối om, tôi thở dài.

Em họ nhỏ hơn tôi 5 tuổi sắp cưới chồng, đúng là cú đả kích mạnh với mẹ tôi rồi.

Nghe nói gia cảnh nhà chồng em họ cũng không tệ.

Cô tôi với mẹ tôi xưa nay vốn đã không ưa nhau.

Chắc chuyện này cũng đã bị đem ra khoe khắp nơi, khiến mẹ tôi tức đến phát điên mới gọi tôi liên tục như thế.

Nếu tôi mà không về thật, đảm bảo mẹ tôi xé xác tôi tại chỗ.

Nhưng trong thời gian ngắn vậy, tôi biết đào đâu ra bạn trai đây?

Đang lúc tôi ủ ê sầu não…

Một bóng người lướt ngang qua trước mắt tôi.

Tôi hét to:

“Vương Lâm Thành!”

Anh ta giật bắn người, quay lại một cách chậm chạp:

“Thư ký Trần, cô… tìm tôi có việc gì?”

Còn gì nữa, đây chẳng phải ứng viên lý tưởng sao?

Dáng cao ráo, gương mặt… trông cũng hiền lành.

Tút tát lại tí chắc cũng qua mặt được mọi người.

Vương Lâm Thành bị tôi nhìn chằm chằm đến mức mất tự nhiên.

“Sao thế?”

Vương Lâm Thành là tài xế riêng của Hạ Nam Tuấn, mỗi lần ra ngoài tôi đều ngồi xe của anh ta.

Những lúc chờ Hạ Nam Tuấn trong xe, hai chúng tôi từ trò chuyện xã giao đã chuyển sang cùng nhau buôn chuyện xấu về sếp.

Anh ta là người duy nhất tin tôi không có gì với Hạ Nam Tuấn.

Vì mấy câu chửi của tôi với Hạ Nam Tuấn, phát sóng trên truyền hình là bị cấm liền.

Tôi kéo anh ta vào phòng nghỉ.

Sau khi tôi nghiến răng rút ra 2000 tệ, cuối cùng Vương Lâm Thành cũng gật đầu chịu làm bạn trai giả của tôi.

Hai đứa vừa cười vừa bước ra khỏi phòng nghỉ.

Đúng lúc đó, Hạ Nam Tuấn từ đối diện bước tới.

12

Ánh mắt sắc lạnh của Hạ Nam Tuấn liên tục đảo qua đảo lại giữa tôi và Vương Lâm Thành.

“Hai người ở trong đó làm gì?”

Vương Lâm Thành lập tức nép vào sau lưng tôi.

Y như thể chúng tôi thật sự đã làm gì đó mờ ám.

Mà thật sự có làm gì đi nữa… cũng không liên quan đến anh ta.

Anh ta có tư cách gì mà tra hỏi chúng tôi?

“Tổng giám đốc Hạ, bây giờ là giờ nghỉ trưa, chuyện riêng của chúng tôi chắc không cần báo cáo với anh chứ?”

Hạ Nam Tuấn bị câu nói đó chọc tức đến bật cười.

“Cô có dáng vẻ của người đã có chồng đấy à?”

Vương Lâm Thành lập tức nhảy dựng lên:

“Thư ký Trần! Cô có chồng rồi còn bắt tôi giả làm bạn trai?”

Tôi ôm đầu đau đầu.

Chuyện này càng lúc càng rối.

Dưới ánh nhìn chất vấn của Hạ Nam Tuấn, cuối cùng Vương Lâm Thành cũng khai tuốt kế hoạch của tôi.

Để anh ta yên tâm, tôi đành giải thích luôn.

Chuyện hôm đó thật sự chỉ là hiểu lầm.

Điện thoại của tôi trước đó bị hỏng, vì chưa có tiền mua cái mới, tôi dùng tạm điện thoại cũ của bạn thân.

Tôi đâu có để ý danh bạ trong đó lưu ai là gì.

Hôm ấy chồng bạn tôi tự dưng bị gì đó, gọi cho tôi từ sáng sớm chỉ để bảo:

“Nhanh lên! Vào like bài mới đăng đi! Thiếu 1 like nữa là đủ nhận nồi miễn phí rồi đó!”

Tôi thật sự… cũng cạn lời với cái thể loại “đồ rể đầu đất” như vậy luôn rồi!

13

Tối hôm đó, tôi hẹn Vương Lâm Thành để đưa anh ta đi sắm sửa quần áo, chuẩn bị cho vai diễn “bạn trai giả”.

Ai ngờ… người xuất hiện lại là Hạ Nam Tuấn.

“Vương Lâm Thành đâu?”

“Tôi điều cậu ta đi đón người rồi.”

“Vậy anh đến làm gì?”

Vẻ mặt Hạ Nam Tuấn có chút ngượng ngùng, anh lẩm bẩm:

“Thật ra… tôi cũng có thể.”

“Anh nói gì cơ? Nếu không có gì thì tôi đi trước.”

Tôi quay người bỏ đi.

Tan làm còn phải gặp sếp? Về nhà cày phim không vui hơn à?

Anh kéo tay tôi lại, rủ đi ăn tối.

Tôi dĩ nhiên từ chối.

Anh nghiến răng nói: “Tính vào tiền làm thêm giờ.”

Tôi liền cười toe toét đồng ý ngay.

Anh đưa tôi đến một nhà hàng cao cấp.

“Trần Noãn, thật ra tôi thấy để Tiểu Vương đóng giả bạn trai cô, chuyện này… không đáng tin lắm.”

Tôi chẳng giữ chút hình tượng, xắn dĩa đâm ngay miếng bò bít tết to tướng bỏ vào miệng.

Bò mềm thật!

“Ý anh là sao?”

“Hai người vốn không thân, lại chẳng phải diễn viên, bác gái chắc chắn sẽ phát hiện ra điều bất thường.”

Tôi gật đầu lia lịa.

“Nghe cũng hợp lý đấy.”

“Thật ra tôi thấy…”

“Lúc đó tôi bảo Tiểu Vương ít nói lại, dựng hình tượng lạnh lùng là được.”

Không ngờ Hạ Nam Tuấn cũng nhiệt tình nhắc nhở tôi như vậy.

“Ơ, lúc nãy anh định nói gì cơ?”

Anh hít sâu một hơi.

“Không có gì, cô ăn đi.”

Hạ Nam Tuấn ngửa đầu uống cạn nửa ly rượu vang.

Người có tiền giờ uống rượu như uống nước lọc vậy sao?

Mà thôi, rượu xịn thế này, tôi không dám đụng nữa…vì uống vào dễ gây họa!

Cuối cùng, tôi thì tỉnh, còn Hạ Nam Tuấn thì say bí tỉ.

Cứ coi rượu vang là nước lọc mà uống, đến thần tiên cũng phải gục.

Tôi vội gọi cho Vương Lâm Thành.

“Tổng giám đốc Hạ say rồi, anh qua đón anh ta về đi.”

“Thư ký Trần, tổng giám đốc cử tôi đi công tác ở thành phố B rồi, tôi không về kịp đâu!”

Tôi muốn khóc luôn tại chỗ.

Hạ Nam Tuấn cứ lôi kéo tôi mãi không thôi, tôi đành… tặng cho anh ta một cái bạt tai.

Thế giới lập tức yên tĩnh lại.

14

Cuối cùng, tôi vẫn là người vác Hạ Nam Tuấn say mềm về nhà.

Thở hồng hộc, tôi quăng tay anh ta xuống, kết quả là anh ta ngã thẳng xuống sàn.

“Hừm!”

Một tiếng rên trầm đục vang lên, tôi cứ tưởng anh ta tỉnh rồi.

Nhưng đợi mãi… chẳng thấy anh nhúc nhích gì.

Tôi bực quá, lại đá thêm hai cú.

Đồ đàn ông khốn nạn.

Hạ Nam Tuấn quay lưng về phía tôi, lúc này môi anh mím chặt, lông mày nhíu lại như đau đớn lắm.

Tôi ngửi thử mùi rượu trên người, không chịu nổi nữa.

Vội xách đồ đi tắm.

Ào ào, ào ào.

Tôi đứng dưới vòi sen, để nước xối thẳng xuống người.

Bỗng có một lồng ngực cứng cáp áp sát từ phía sau.

Tôi suýt hét lên thì bị bàn tay lạnh ngắt bịt miệng.

Môi anh ta kề sát tai tôi, giọng khàn khàn thì thầm:

“Noãn Noãn, là anh.”

Tôi rùng mình, rõ ràng cảm nhận được… dị thường sau lưng.

Anh xoay người tôi lại, bá đạo khóa lấy môi tôi.

Anh cắn xé, trừng phạt tôi vì đã bạt tai anh ban nãy.

Nụ hôn mỗi lúc một cuồng nhiệt, như thể muốn nuốt trọn tôi.

Cuối cùng, khi tôi gần như nghẹt thở, anh mới chịu buông môi tôi ra.

“Đồ vô liêm sỉ.”

Tôi không nhịn được mắng anh một câu.

Hạ Nam Tuấn khẽ cười.

“Còn vô liêm sỉ hơn nữa kìa.”

Cơ thể tôi, anh quá quen thuộc rồi.

Rốt cuộc chẳng còn chút sức lực nào, chỉ biết bám lấy anh, để mặc anh làm gì thì làm.

Trong làn hơi nước, hai bóng người quấn chặt, nước bắn tung tóe.

15

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi như vừa bị xe lu cán qua.

Bên cạnh đã trống trơn.

Hạ Nam Tuấn để lại một tin nhắn:

“Hôm nay nghỉ ngơi đi, không cần đến công ty.”

Vẫn như xưa – rõ ràng người lao lực là anh, nhưng ngày hôm sau lại tươi tỉnh như thường.

Trời đúng là quá bất công!

Không biết nên đối mặt với anh thế nào, tôi xin nghỉ phép về nhà luôn.

Mẹ tôi vẫn không ngừng lải nhải.

Tôi cầu cứu bằng ánh mắt nhìn về phía bố.

Ông vội bưng ly trà bước ra cửa, như thể sợ bị lôi vào cuộc.

“Con có bạn trai thật rồi hả?”

“Vâng.”

Thái độ mẹ tôi lập tức thay đổi 180 độ.

“Mau kể cho mẹ nghe, nó làm gì vậy?”

Tôi tả Vương Lâm Thành như một chàng trai có chí, có trách nhiệm, làm việc dưới trướng tổng giám đốc, rất có tiền đồ.

Nói thật thì… miêu tả đó cũng không sai lắm.

Nhờ thế, tôi được mấy ngày yên bình.

Hạ Nam Tuấn có nhắn hỏi tôi đã về nhà chưa, nhưng tôi không trả lời.

Cảm xúc của tôi với anh vẫn rất rối rắm, không muốn lại mơ mộng hão huyền.

Ngày cưới của em họ cũng đến.

Tôi đứng ở cửa khách sạn, nôn nóng nhìn quanh.

Vương Lâm Thành nói 10 phút nữa tới, nhưng mãi không thấy bóng dáng.

Mẹ tôi còn sốt ruột hơn, liên tục hỏi bạn trai tôi đâu rồi.

Bà vừa khoe khoang với họ hàng xong, nếu lỡ không gặp mặt, chắc bà lóc thịt tôi tại chỗ.

Tên Vương Lâm Thành chết tiệt kia, gọi mãi không nghe máy!

Cuối cùng cũng bắt máy.

“Alo? Anh đâu rồi? Sắp bắt đầu lễ rồi đó, mau tới!”

“Xin lỗi, xin lỗi Thư ký Trần! Tôi không đến được. Tổng giám đốc gọi tôi đi công chuyện gấp.”

“Gì cơ?!”

“Thật sự xin lỗi…”

Dứt lời, anh ta cúp máy.

Tôi tức giậm chân thùm thụp.

Hạ Nam Tuấn, tên khốn này cố tình đúng không? Biết rõ hôm nay là ngày gì mà vẫn phá!

Chưa kịp lôi đầu hắn tới hỏi tội.

Tôi vừa mới ngồi xuống cạnh mẹ.

Trước mắt là phải lo xoa dịu tâm trạng bà đã.

Một bà cô không biết điều mở miệng hỏi ngay:

“Noãn Noãn, bạn trai cháu đâu rồi? Sao vẫn chưa đến?”

Đúng là đụng đâu nói đấy.

Những người xung quanh cũng không buông tha:

“Bạn trai nhà Noãn Noãn là người thành đạt mà, chắc bận rộn thôi.”

Tôi cười gượng hai tiếng.

“Thật à? Đừng bảo cuối cùng nói anh ta không tới nha?”

“Không phải xấu hổ nên không dám dẫn tới đấy chứ?”

“Noãn Noãn, đừng thấy em họ lấy chồng giàu rồi lại tự bịa ra bạn trai tưởng tượng nhé?”

Cô tôi cũng tranh thủ dẫm thêm một cú.

Đám họ hàng xung quanh thì cười cười hùa theo.

Mẹ tôi thì bấu mạnh vào đùi tôi.

Tôi lạnh mặt nhìn cả đám “thân nhân tốt bụng” kia.

“Ừm!”

Được rồi, không thể nhịn nữa.

Tôi cố gắng mỉm cười, đứng lên:

“Mọi người nghe tôi nói, bạn trai tôi là…”

16

Cửa ra vào bỗng nhiên xôn xao, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía đó.

Một dáng người cao ráo, ăn mặc chỉnh tề dần hiện rõ trong tầm mắt tôi.

“Hạ Nam Tuấn?”

Tôi sững sờ bật dậy.

Hạ Nam Tuấn nhìn thấy tôi, cười dịu dàng, sải bước đi thẳng tới.

Anh vòng tay ôm lấy vai tôi một cách thân mật.

“Xin lỗi, Noãn Noãn, anh đến muộn.”

Tôi mở to mắt, chuyện gì đang xảy ra vậy?

“Chị họ, sao chị không nói trước là bạn trai chị là tổng giám đốc Hạ?”

Chồng sắp cưới của em họ tôi mặt mũi rạng rỡ, nịnh nọt đến mức sắp gập người chào.

Tên này đúng là kiểu “thấy sang bắt quàng làm họ”, trước đó còn gọi thẳng tên tôi trống không, bây giờ lại biết gọi là “chị họ” rồi đấy!

Họ hàng bắt đầu thì thầm bàn tán, ai tinh mắt cũng nhìn ra Hạ Nam Tuấn thân phận không tầm thường.

Sắc mặt cô tôi thì thay đổi liên tục.

Hạ Nam Tuấn vẫn ung dung, như thể tất cả đều nằm trong dự tính.

Anh dịu dàng nhìn tôi:

“Không có gì đâu, là cô ấy không muốn phô trương, là tôi mặt dày đòi đi theo.”

Nói xong, anh rút từ túi ra một phong bao lì xì thật dày đưa cho chú rể:

“Chúc mừng tân hôn.”

Tôi nghe bên cạnh có người hít khí lạnh.

Tuy không phải tiền của tôi, mà sao tôi lại thấy xót thế này?

Tên này keo kiệt với tôi bao nhiêu, mà với người khác lại rộng tay vậy sao?

Sắc mặt cô tôi lập tức rạng rỡ như hoa nở.

Cả đám họ hàng từ mỉa mai công kích quay ngoắt sang tươi cười nịnh nọt.

Chú rể thì cuống cuồng ra mời rượu không ngừng.

Còn mẹ tôi, tôi sống hơn hai mươi năm trời, lần đầu tiên thấy khóe môi bà cong lên lâu đến vậy.

Tôi thật sự sợ mặt bà cười đến rách.

Mọi thứ cứ như đang trong phim vậy, mẹ tôi còn nghi hoặc hỏi:

“Thằng này không phải con thuê về đóng giả chứ?”

Tôi suýt bật cười.

Muốn nói thật là tôi có thuê một người, nhưng bị cho leo cây mất rồi.

17

Lúc tiệc cưới kết thúc thì trời đã về khuya.

Tôi định đưa bố mẹ về.

Mẹ tôi lại nắm chặt lấy cánh tay Hạ Nam Tuấn, nhất quyết không buông.

“Tiểu Tuấn à, đêm nay con ở đâu?”

“Mẹ, khách sạn đầy ra đó, anh ấy có chỗ nghỉ mà.”

Tôi liếc sang Hạ Nam Tuấn.

Hy vọng anh ta tự biết điều mà biến sớm.

Thế mà tên đó lại giở trò tội nghiệp:

“Bác trai, bác gái, hình như Noãn Noãn không muốn cho con về… vậy con đi tìm khách sạn ở tạm cũng được.”

Mẹ tôi nghe vậy thì nổi giận trừng mắt với tôi:

“Về nhà với mẹ! Nó không hoan nghênh, mẹ hoan nghênh!”

Không ngờ bố tôi cũng về phe mẹ, phớt lờ hoàn toàn ý kiến của tôi.

Nhà chỉ có hai phòng.

Tôi bảo Hạ Nam Tuấn ngủ sofa, mẹ tôi là người phản đối đầu tiên, còn đẩy thẳng anh vào phòng tôi.

“Không ngờ mẹ em cũng hiện đại ghê.”

Tôi nhìn gương mặt ngây thơ vô số tội của anh ta, cạn lời.

Cứ tiếp tục đóng kịch đi!

Trong phòng, tôi khoanh tay trước ngực, nhìn anh ta đầy nghi ngờ:

“Nói đi, hôm nay là trò gì?”

Hạ Nam Tuấn bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, còn vừa làm vừa nhìn tôi:

“Noãn Noãn, anh muốn tắm trước đã.”

Động tác kia còn tiếp tục trượt xuống…

Tên khốn này lại muốn quyến rũ tôi?

“Đứng lại! Nói rõ rồi hãy tắm!”

Trong mắt anh ánh lên sự mệt mỏi, đỏ ngầu vì thiếu ngủ:

“Noãn Noãn, tối qua anh lái xe suốt đêm để đến đây, chưa chợp mắt chút nào.”

Anh tựa người mệt mỏi bên khung cửa, áo sơ mi đã mở hơn nửa, lộ ra cơ ngực vạm vỡ, cơ bụng mờ mờ ẩn hiện, cộng với gương mặt trời cho kia…

Đúng là sức hấp dẫn chết người.

Tôi nuốt nước bọt, chỉ muốn lao tới vồ lấy anh.

Nhưng tôi lắc đầu, cố giữ lý trí – Không được! Mỹ sắc hại thân!

Tôi vội vơ lấy chăn, chạy ra cửa:

“Phòng này cho anh, tôi ra sofa ngủ.”

Tôi chưa kịp mở cửa thì đã bị anh bế bổng lên.

“Á…!”

“Im, đừng đánh thức bác trai bác gái.”

Tôi lập tức bịt miệng.

Giãy giụa mãi không thoát được.

Vừa nãy trông còn yếu, giờ thì khỏe như trâu.

Bị bế xoay vòng chóng mặt, bản năng tôi ôm chặt lấy cổ anh, hai chân quặp chặt eo anh.

Anh dùng tay đỡ lấy mông tôi, còn nhéo một cái rõ đau.

Tư thế này… nhục chết đi được!

“Bỏ tôi xuống!”

Anh vẫn ôm tôi ngồi xuống giường, gục đầu vào cổ tôi, thở dài:

“Noãn Noãn, lần này anh sẽ không buông tay nữa. Nếu em không thể đến với người em thích, vậy hãy đến bên anh.”

Nói không cảm động… là nói dối.

Tổng tài cao cao tại thượng như anh lại chấp nhận làm người thay thế?

Tôi cũng thở dài, vòng tay ôm lấy anh:

“Hạ Nam Tuấn, nếu em nói… người em thích chỉ là bịa ra, anh tin không?”

Anh đột ngột đẩy tôi ra, nắm lấy mặt tôi, kích động:

“Thật không?”

Tôi kể lại mọi chuyện trước đó.

Anh tức đến mắng tôi ngốc, nói mình đã đau lòng mất một thời gian.

Tôi cũng hỏi anh vì sao lúc trước không nói rõ thân phận, mà lại chạy tới “nương nhờ” tôi.

Thì ra anh từng từ chối hôn sự gia đình sắp đặt, bỏ nhà đi tay trắng đến tìm tôi.

Mà tôi thì lại thẳng tay đuổi anh đi.

Tôi càng nghe càng thấy có lỗi.

May mà sau này, người nhà thấy anh kiên quyết nên cũng nhượng bộ, để anh quay về nhà.

“Giờ hiểu lầm đã giải quyết, đừng lãng phí thời gian nữa.”

“Anh chưa ngủ cả đêm rồi, nghỉ ngơi chút đi…”

Chưa kịp nói hết câu, anh đã kéo tôi lại, giữ chặt sau gáy, hôn tôi thật sâu.

Cuối cùng, dưới lời van xin đáng thương của tôi, anh mới chịu dừng tay.

18

Tôi tỉnh dậy giữa tiếng cười rộn rã.

Vẫn nhắm mắt, tôi với tay sang bên cạnh — giường đã trống không.

Nhớ ra mình vẫn đang ở nhà, tôi lập tức bật dậy.

Mở cửa phòng, liền thấy bố mẹ tôi và Hạ Nam Tuấn đang ngồi quanh bàn ăn sáng, trò chuyện vui vẻ.

Tôi bị anh kéo ngồi xuống ghế, không khỏi tự hỏi:

Đây là nhà ai vậy?

Trước khi đưa tôi quay lại thành phố A, Hạ Nam Tuấn còn mua cả đống quà gửi về nhà tôi, nói lần sau sẽ chính thức đến thăm.

Nếu không phải tôi lấy cớ còn công việc cần làm, mẹ tôi chắc chắn đã giữ anh lại thêm mấy ngày.

Tôi để ý hướng xe chạy không phải về khu trọ của mình.

“Anh đưa tôi đi đâu thế?”

Hạ Nam Tuấn cười bí ẩn:

“Dẫn em đi xem nhà tân hôn của chúng ta.”

Tôi trợn mắt liếc anh:

“Ai đồng ý cưới anh chứ? Trả người lại cho tôi trước đã.”

“Em đã là của anh, còn chạy đi đâu được nữa?”

Cái bộ dạng không biết xấu hổ của Hạ Nam Tuấn khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Xe rẽ vào một khu khác.

Bước vào căn hộ, tôi nhìn quanh từng chi tiết bày trí — tất cả đều giống hệt những gì tôi từng tưởng tượng và kể với anh ngày trước.

Mũi tôi cay cay, tôi quay người ôm chặt lấy anh.

“Hạ Nam Tuấn… tại sao anh lại tốt với em như vậy?”

Anh siết chặt vòng tay:

“Vì em xứng đáng có được những điều tốt nhất.”

Tôi cảm động hôn lên môi anh.

Anh lập tức phản khách vi chủ, bế tôi đặt lên bàn ăn.

Hai chân tôi bị đôi đùi rắn chắc của anh tách ra.

Tôi vội chống tay lên ngực anh:

“Không được… hôm nay tha cho em đi…”

Eo tôi vẫn còn đau ê ẩm sau đêm qua.

Anh vén tóc tôi ra sau tai, giọng đã bắt đầu khàn đặc:

“Là em tự câu dẫn anh trước.”

Rồi cúi xuống hôn tôi.

Tôi còn chưa kịp nói gì đã bị anh chiếm lấy mọi lời.

Bàn tay anh lướt dọc eo tôi, tôi nhanh chóng đầu hàng.

Chiến trường từ bàn ăn lan sang ghế sofa, rồi kết thúc trên giường.

Đến khi xong việc, trời đã tối đen.

Anh cúi xuống hôn lên trán tôi:

“Ngủ thêm chút đi.”

Tôi đã kiệt sức toàn thân, nhắm mắt thiếp đi.

Tỉnh dậy, tôi xuống lầu tìm anh.

Hạ Nam Tuấn mặc áo ngủ lụa, thắt tạp dề, bận rộn trong bếp.

Anh thành thạo rửa rau, thái thịt, xào nấu…

Khiến tôi có cảm giác như đang sống lại những ngày xưa cũ.

Anh quay người, nhìn thấy tôi thì mỉm cười:

“Đợi chút nữa là xong.”

Anh không cho tôi đụng tay vào gì, đuổi tôi ra khỏi bếp.

Chẳng bao lâu sau, mùi thơm quyến rũ lan tỏa khắp căn hộ.

Bàn ăn bày đầy những món tôi thích.

Tôi chợt nhận ra… Hạ Nam Tuấn yêu tôi còn nhiều hơn tôi nghĩ.

19

Tôi phát hiện — Hạ Nam Tuấn là một cái bình giấm chua di động.

Vì tôi, Vương Lâm Thành bị chuyển sang bộ phận khác.

Tài xế mới là một chú trung niên đứng tuổi.

Hôm đó tôi tình cờ gặp Vương Lâm Thành ở công ty, định chào một câu.

Anh ta vừa thấy tôi đã quay người chạy mất.

Chắc anh ấy không ngờ “đồng đội” năm xưa — hóa ra lại là nội gián.

Hạ Nam Tuấn luôn muốn đưa tôi về ra mắt bố mẹ, nhưng tôi cứ lần lữa từ chối.

Tôi hiểu khoảng cách giữa tôi và anh ấy — quá xa.

Nếu ba mẹ anh biết năm xưa chính vì tôi mà anh bỏ nhà ra đi, e là họ sẽ cực kỳ ghét tôi.

Không ngờ — ngày đó đến nhanh hơn tôi tưởng.

Và lại còn là một tình huống “muối mặt” cực độ.

Khi ở nhà, Hạ Nam Tuấn như lên cơn động dục bất kỳ lúc nào.

Chúng tôi đang ôm ấp trên sofa, thì… cửa bật mở.

Một cặp vợ chồng trung niên bước vào.

“Bảo sao dạo này không chịu về nhà, thì ra là thế.”

Mẹ Hạ trách yêu, liếc con trai một cái.

Tôi lập tức toát mồ hôi, hình tượng tôi tiêu tan sạch.

Hạ Nam Tuấn khoác vai tôi, cảm nhận được sự căng thẳng, liền trách nhẹ:

“Mẹ, đừng làm Noãn Noãn sợ.”

Tôi lén nhéo anh một cái.

Anh định hại chết tôi à?

Tôi dè dặt quan sát phản ứng của mẹ Hạ.

Không những bà không giận, mà còn… cười rất tươi.

“Còn chưa cưới mà đã quên mẹ rồi. Noãn Noãn, đừng để ý mấy tên đàn ông xấu tính này. Đi, mẹ dắt con đi mua sắm!”

Có lẽ do tôi xem phim nhiều quá, cứ nghĩ nhà giàu nào cũng khó ở.

Ai ngờ họ lại dễ gần hơn tưởng tượng.

Mẹ Hạ kéo tôi thử hết cái này đến cái kia.

Thấy đẹp là mua không do dự.

Sau đó còn đưa tôi đi làm đẹp.

Bà kể, thật ra từ lâu họ đã biết đến tôi.

Lúc Hạ Nam Tuấn vừa quay về, suốt ngày vùi đầu vào công việc.

Ban đầu ai cũng vui vì tưởng anh đã trưởng thành.

Nhưng không lâu sau, phát hiện anh uống rượu điên cuồng mỗi lần đi tiếp khách, say về nhà là gọi tên tôi không dứt, miệng thì nói bị tôi bỏ rơi.

Tôi nghe đến đó mà thấy tội lỗi trào dâng, không dám nhìn vào mắt mẹ Hạ.

Bà lại vỗ vỗ tay tôi:

“Giỏi lắm con gái. Tên nhóc đó xưa nay thuận buồm xuôi gió, bị con làm cho thất tình, coi như gặp phải khắc tinh rồi.”

“Bác gái… thật ra con luôn yêu Hạ Nam Tuấn.”

“Bác biết. Sau đó bác cho người điều tra, thấy con từng không chê nó trắng tay ăn bám, thì bác hiểu… con thật lòng.”

Rồi bà còn kể… việc tôi bị công ty trước sa thải, là Hạ Nam Tuấn sắp đặt.

Tốt thôi, tên này lại khiến tôi lo lắng mất ăn mất ngủ cả tuần lễ.

Tối hôm đó, tôi truy hỏi anh.

Anh chỉ vừa hôn vừa dỗ:

“Noãn Noãn, đừng giận nữa mà…”

Cuối cùng, đúng kiểu:

Cãi nhau đầu giường — làm hòa cuối giường.

20

Đám cưới của chúng tôi được tổ chức vào mùa hè năm sau.

Từ đó, trong công ty bắt đầu lưu truyền “truyền kỳ Trần Noãn” — rằng khi đi phỏng vấn, nếu HR hỏi về định hướng nghề nghiệp thì cứ mạnh dạn nói ra, biết đâu lại thành hiện thực.

Mãi đến năm thứ ba sau hôn nhân, tôi mới mang thai.

Hạ Nam Tuấn nhìn tôi đầy ảo não:

“Vợ à, anh sắp phải xuất gia rồi…”

Tôi cười trộm.

Anh không hiểu vì sao rõ ràng đã phòng bị kỹ càng, vậy mà vẫn “dính”.

Tất nhiên là vì… tôi lén giở trò.

Nếu không, anh ta đời nào chịu để tôi mang thai?

Sau đó, tôi sinh một bé trai kháu khỉnh.

Tôi dồn hết tâm trí vào con.

Và thế là… Hạ Nam Tuấn bắt đầu ghen với chính con ruột mình.

Cuối cùng, anh gửi con về nhà ông bà nội chăm hộ, rồi dắt tôi đi du lịch nước ngoài.

Vừa vào khách sạn, Hạ Nam Tuấn đã không kiềm chế nổi, lập tức hôn tôi ngấu nghiến.

Anh nắm tay tôi, đặt lên thắt lưng mình:

“Vợ à, giúp anh…”

Thật ra dạo gần đây đúng là để anh… chịu đựng hơi lâu rồi.

Tôi ngoan ngoãn cởi thắt lưng giúp anh, hơi thở anh càng lúc càng dồn dập.

Vừa hôn, anh vừa bế tôi đặt lên giường.

Trên giường có một đĩa trái cây.

Hạ Nam Tuấn lấy một quả dâu tây, đút vào miệng tôi.

Sau đó anh ngậm lấy nửa còn lại.

Nước dâu tây ngọt lịm chảy tràn qua khóe miệng hai người.

Môi chạm môi, đầu lưỡi quấn lấy nhau, tất cả ngập tràn vị ngọt thanh của trái cây.

Tay tôi không yên phận vẽ vòng tròn trên lồng ngực rắn chắc của anh.

Động tác của Hạ Nam Tuấn càng lúc càng mãnh liệt, nhiệt độ trong phòng cũng mỗi lúc một cao.

Hai bóng người dài in hằn lên bức tường kính, hòa cùng ánh trăng vàng vọt ngoài ô cửa sổ…

Kết thúc –


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!