“Đông gia, có chuyện rồi.”

“Nói.”

“Tạ Hầu gia vừa hồi phủ đã gọi Liễu thị đến từ đường, đập nát chén trà, động tĩnh rất lớn.”

Đúng như dự đoán.

“Sau đó thì sao?”

“Liễu thị quỳ suốt một canh giờ không đứng dậy, khóc lóc nói nàng ta làm hạ sách này cũng chỉ vì muốn bảo toàn cốt nhục trưởng phòng nhà họ Tạ. Tạ Hằng cũng quỳ bên cạnh không ngừng dập đầu cầu xin thay mẫu thân.”

Ta không nói gì.

“Cuối cùng Hầu gia đập cửa bỏ đi, không hề xử phạt bà ta.”

Ta rủ mắt xuống. Quả nhiên là vậy.

Liễu Nhược Quân quá hiểu Tạ Yến Từ. Hắn là kẻ ăn mềm không ăn cứng, lại mang lòng áy náy với người ca ca quá cố. Chỉ cần lôi Tạ Hằng ra, hắn sẽ không xuống tay được. Mười năm như một, chưa từng thay đổi.

“Đông gia, còn một chuyện nữa,” Triệu Hành hạ thấp giọng

“Sáng nay Liễu thị đã phái người vào cung, đi theo đường dây của Tôn ma ma bên cạnh Thái hậu.”

Tay ta khựng lại. “Bà ta tìm Thái hậu?”

“Nghe nói đã dâng một bức trần tình thư, tố cáo ngài dùng thế lực thương nhân chèn ép quý tộc, lấy quân lương ra để uy hiếp Hầu phủ, cầu xin Thái hậu ra mặt trấn áp.”

Ta đặt bức thư xuống, ngả lưng vào ghế.

Thủ đoạn của Liễu Nhược Quân cứng rắn hơn ta tưởng. Nàng ta không đấu với ta trên thương trường, vì đó là địa bàn của ta. Nàng ta đi theo con đường cung đình. Thái hậu có quen biết cũ với Tạ gia. Lão Hầu gia năm xưa từng cứu mạng huynh trưởng của Thái hậu, mối quan hệ này đã được Liễu Nhược Quân dày công bồi đắp nhiều năm.

Dù trong tay ta có bao nhiêu bài, cũng không thể vượt qua một đạo ý chỉ.

“Thái hậu nói thế nào?”

“Vẫn chưa có hồi âm, nhưng Tôn ma ma đã nhận cặp vòng phỉ thúy do Liễu thị đưa vào.”

Ta nhắm mắt lại. Nếu Thái hậu hạ chỉ buộc ta khôi phục nguồn cung, ta một là tuân chỉ làm theo, mười năm nhẫn nhịn coi như đổ sông đổ biển, hai là kháng chỉ, cả nhà họ Thẩm đều phải chịu họa. Nước cờ này lần đầu tiên khiến ta cảm thấy vướng tay.

Thấy ta im lặng, Triệu Hành dè dặt hỏi:

“Đông gia, hay là chúng ta cứ khôi phục nguồn hàng cho vài cửa tiệm trước? Vừa cho Hầu phủ một lối thoát, vừa có cái để báo cáo với bên Thái hậu?”

Ta mở bừng mắt. “Triệu Hành, ngươi theo ta bao nhiêu năm rồi?”

“Mười ba năm.”

“Vậy ngươi hẳn phải biết, ta làm việc không bao giờ có chuyện bỏ dở giữa chừng.”

Hắn không lên tiếng nữa.

Ta đứng dậy bước đến trước cửa sổ.

“Con đường Thái hậu, Liễu Nhược Quân đi lọt. Nhưng nàng ta quên mất một chuyện.”

“Chuyện gì ạ?”

“Huynh trưởng của Thái hậu là Thừa Ân bá, mùa thu năm ngoái đã mở ba tiệm cầm đồ ở phủ Tùng Giang.”

Triệu Hành hít một ngụm khí lạnh. “Ba tiệm cầm đồ đó…”

“Tiền vốn là ta cho mượn. Trên khế ước viết rất rõ ràng, nếu phủ Thừa Ân bá vi phạm hợp đồng, hai ngàn mẫu quan điền đem ra thế chấp sẽ thuộc về Thẩm gia.”

“Ông ta dám vi phạm sao?”

“Ông ta không dám, Thái hậu cũng không dám. Hai ngàn mẫu quan điền đó là do Tiên đế ban thưởng, truyền ra ngoài chính là bán đứng tài sản của tổ tông.”

Nửa ngày sau, Triệu Hành mới bật ra được một chữ:

“Tuyệt.”

“Đi gửi cho Thừa Ân bá một thiếp mời, cứ nói Thẩm Chiêu Ninh muốn mời ngài ấy uống chén trà, trò chuyện về tình hình kinh doanh của mấy cửa tiệm ở Tùng Giang.”

“Vâng.”

Hắn bước ra đến cửa lại quay đầu lại.

“Đông gia, ngộ nhỡ ý chỉ của Thái hậu đến trước thì sao?”

“Bà ấy sẽ không hạ chỉ đâu.”

3.

Ta kéo ngăn kéo, lấy ra một bức thư cũ. Trên phong thư đóng con dấu riêng của phủ Thừa Ân bá, ngày tháng ghi từ tháng Tám năm ngoái.

“Trong bức thư này, chính miệng Thừa Ân bá cầu xin ta giúp ông ta bày mưu tính kế ở Giang Nam. Ông ta không dùng danh nghĩa của Thái hậu, mà dùng ấn tín riêng của mình. Nếu Thái hậu hạ chỉ trấn áp ta, ta sẽ trình bức thư này lên Ngự sử đài. Đến lúc đó tra ra nhà ngoại của Thái hậu lén mượn tiền của thương nhân để kinh doanh bên ngoài…”

Ta chưa cần nói hết, Triệu Hành đã hiểu toàn bộ. Hắn bước nhanh ra khỏi cửa.

Ta ngồi xuống lại.

Sắc trời ngoài cửa sổ đã tối mịt. Trường An rực rỡ ánh đèn của vạn nhà, nhưng hướng về phía phủ Tạ hầu, dường như lại u ám hơn thường ngày. Cũng không rõ là do bọn họ tiết kiệm dầu thắp, hay là do ảo giác của ta.

Ta cầm bút viết một dòng chữ lên giấy:

“Đứt lương, đứt bạc, đứt đường. Sau ba cái ‘đứt’ này, ta muốn Tạ Yến Từ phải tự thân đến cầu xin ta, không phải với tư cách là phu quân, mà là với tư cách của một kẻ mắc nợ.”

Lúc hạ bút, tay ta vẫn vô cùng vững vàng. Trái tim cũng vững vàng.

Sự kiên nhẫn rèn giũa suốt mười năm đủ để ta đ á n h trọn vẹn trận chiến này.

Đang định thổi tắt nến, ngoài cổng viện bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập. Không phải Triệu Hành. Cửa bị đẩy tung ra, xông vào là một gã sai vặt mặc trang phục hạ nhân của phủ Tạ hầu, đầu đầy mồ hôi, hai chân còn đang run lẩy bẩy.

Hắn quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu ba cái:

“Thẩm cô nương! Cầu xin ngài cứu mạng!”

“Nguy to rồi!”

“Hầu phủ không thể mua nổi một hạt gạo nào nữa rồi!”

Gã sai vặt quỳ trên đất, đầu gối va mạnh vào bậc cửa, ống quần rỉ ra một vệt đỏ sẫm.

Hắn không màng đến đau đớn, lúc ngẩng mặt lên, hai má đã giàn giụa nước mắt.

“Thẩm cô nương, trong phủ đã đứt bữa hai ngày rồi! Nhà bếp lớn hôm qua đã tắt lửa, hôm nay lão thái thái chỉ uống được nửa bát cháo loãng. Chút gạo cuối cùng trong kho cũng là do nương tử quản sự lấy từ phòng mình ra…”

Ta nhận ra hắn.

Tên là Lai Phúc, một tên tạp dịch trong nhà bếp của Hầu phủ.

Trước kia khi ta quản gia ở Hầu phủ, tiểu tử này chân tay rất nhanh nhẹn, mùa đông còn từng giúp ta bê lồng than.

“Lai Phúc,” ta ngắt lời hắn

 

“Ai bảo ngươi đến đây?”

Hắn quệt nước mắt trên mặt: “Không ai bảo tiểu nhân đến cả, là tiểu nhân tự trèo tường trốn ra. Trong phủ đã hạ lệnh cấm khẩu, không cho phép ai ra ngoài tìm ngài.”

“Ai hạ lệnh?”

“Liễu phu nhân.”

Ta bưng chén trà, không nói gì.

Liễu Nhược Quân phong tỏa tin tức, không cho hạ nhân đến cầu xin ta, chắc bà ta nghĩ rằng hễ cúi đầu là thua.

Nhưng người phải chịu đói lại là những đám nô bộc này.

Lai Phúc thấy ta không đáp lời thì đâm quýnh, tiến lên hai bước: “Thẩm cô nương, tiểu nhân không cầu xin ngài khôi phục lại phong thái như trước, chỉ cầu xin ngài cho cửa hàng lương thực mở một kẽ hở, bán chút gạo mì vào phủ. Một trăm bảy mươi con người, không thể cứ thế mà c h í c đói trong phủ Hầu gia được…”

Ta cúi đầu nhìn nước trà trong chén.

Một trăm bảy mươi nhân khẩu.

Con số này ta quá rõ.

Ba mươi sáu nha hoàn, hai mươi tư gã sai vặt, mười hai bà tử, tám quản sự, bốn trù nương, còn có phu xe, gác cổng, thợ làm vườn, hộ viện, cộng thêm ba đời chủ tử nhà họ Tạ.

Nguyệt bạc của họ là do ta định.

Áo rét là do ta may.

Lúc ốm đau là do ta mời đại phu.

Mười năm qua, họ gọi ta một tiếng phu nhân không phải vì trên hôn thư có tên ta, mà vì ta đã thực sự dốc lòng lo toan cho cái nhà này.

Thế nhưng Liễu Nhược Quân chỉ dâng một bức trần tình thư lên Thái hậu, ta liền biến thành một đứa điêu dân cậy tài chèn ép quý tộc.

“Lai Phúc, ngươi về đi.”

“Thẩm cô nương!”

“Về nói với những người trong phủ, ai muốn đi thì có thể đi. Ta đã lập một sân viện an trí tạm thời ở nghĩa trang thành Đông, cầm yêu bài ta từng phát cho các ngươi đến đó báo danh, bao ăn bao ở.”

“Nhưng mà—”

“Thứ ta cắt đứt là đường lương thực của Tạ gia, không phải đường sống của các ngươi. Kẻ nào muốn ở lại Hầu phủ thì ta không quản được, nhưng kẻ nào muốn ra ngoài, ta sẽ bao bọc.”

Lai Phúc nhìn ta, nghe không hiểu.

Chắc hắn tưởng ta sẽ mềm lòng.

Nhưng mười năm mềm lòng chỉ đổi lại được một tờ hôn thư như giấy lộn, cái thiệt thòi này ta không định chịu thêm lần thứ hai.

Sau khi Lai Phúc được Triệu Hành dẫn ra ngoài, ta thức trắng một đêm.

Không phải vì phiền lòng.

Mà là đang tính sổ.

Liễu Nhược Quân đã đi theo đường dây của Thái hậu, bên phía Thừa Ân bá ta cũng đã đưa bái thiếp, chậm nhất là ngày mai sẽ có tin tức. Nhưng ta không thể chỉ phòng thủ mà không tấn công.

Lúc trời sáng, Triệu Hành mang đến một tin tức.

“Đông gia, tên cầm đầu hộ viện của Hầu phủ là Tiền Tiêu sáng nay dẫn theo mười mấy người đến tiệm lương thực ở thành Nam gây rối, đập nát biển hiệu của Triệu ký, còn đ á n h bị thương hai tên tiểu nhị.”

Tay ta khựng lại.

“Hắn lấy danh nghĩa của ai?”

“Phủ Tạ hầu.”

Ta cười lạnh một tiếng.

Tạ Yến Từ sẽ không làm ra loại chuyện này.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Hắn là võ tướng, những chuyện ngu xuẩn như vậy hắn không làm được.

Nhưng Liễu Nhược Quân thì có thể.

Lý lẽ của bà ta rất đơn giản: xé to chuyện ra, làm ầm ĩ đến quan phủ thậm chí để triều đình xử trí. Như vậy, đây không còn là ân oán cá nhân giữa bà ta và ta nữa, mà sẽ thành công án giữa Tạ gia và Thẩm gia.

Đến lúc đó, chỉ cần Thái hậu buông một lời, triều đình ra mặt hòa giải, ta sẽ buộc phải buông tay.

“Người bị thương có nặng không?”

“Gãy một cái x ư ơ n g sườn.”

“Tốt,” ta đứng lên

“Bảo đông gia của Triệu ký đến phủ Kinh Triệu báo án. Không cần nhắc đến ta, chỉ cần nói có kẻ mang theo hung khí đập phá cửa tiệm, yêu cầu quan phủ xử lý nghiêm minh.”

“Ngoài ra, vẽ lại sự việc hôm nay thành lời khai, đính kèm mối quan hệ giữa Tiền Tiêu và phủ Tạ hầu, chỉnh lý thỏa đáng rồi đưa một bản đến Ngự sử đài.”

Triệu Hành do dự một chút: “Đông gia, làm vậy bên phía Hầu gia—”

“Người trong phủ của hắn chạy ra ngoài đập phá, hắn quản không nổi lại đi trách ta sao?”

Triệu Hành không nói thêm lời nào, nhận lệnh lui ra.

Khi mặt trời lên cao cỡ ba con sào, phủ Thừa Ân bá hồi âm.

Tôn ma ma đích thân đến truyền lời.

“Thừa Ân bá nói chuyện ở Tùng Giang rất dễ thương lượng, ngài ấy muốn mời Thẩm cô nương chiều mai đến phủ ngồi chơi xơi nước.”

Ta đặt tấm bái thiếp xuống, khóe môi khẽ cong lên.

Liễu Nhược Quân tưởng Thái hậu là chỗ dựa vững chắc của bà ta.

Nhưng chỗ dựa mà dưới chân mình cũng không sạch sẽ thì không gọi là chỗ dựa.

Gọi là nhược điểm.

Trong hoa sảnh của phủ Thừa Ân bá, lão Bá gia ngồi trên chiếc giường La Hán bằng gỗ tử đàn, trên mặt chất đầy nụ cười.

“Thẩm cô nương đại giá quang lâm, thật là rồng đến nhà tôm.”

Trên bàn trà trước mặt ông ta bày một khay Long Tỉnh Mao Tiên, là lứa trà mới hái trước tết Thanh Minh của năm nay.

Trận thế này không phải để tiếp đãi một nữ nhi thương hộ, mà là để đón tiếp khách quý.

Ta ngồi xuống, không buồn khách sáo, trực tiếp lấy khế ước của tiệm cầm đồ Tùng Giang ra, trải phẳng trên bàn trà.

“Bá gia, dòng tiền năm ngoái của ba cửa tiệm này tổng cộng là mười một vạn lạng, theo giao ước Thẩm gia đáng lẽ được chia bốn phần.”

Nụ cười của Thừa Ân bá cứng lại chừng nửa nhịp.

“Thẩm cô nương, sổ sách này để sau hẵng kêu quản sự đối chiếu là được, hà tất phải—”

“Bá gia,” ta ngước mắt nhìn ông ta

“Hôm nay ta đến không phải để đối chiếu sổ sách.”

Nụ cười của ông ta hoàn toàn tắt ngấm.

“Cô nương muốn đàm phán chuyện gì?”

“Liễu Nhược Quân đã dâng một bức trần tình thư lên Thái hậu, ta muốn biết Bá gia có nói đỡ lời nào không.”

Im lặng.

Trong hoa sảnh chỉ còn tiếng bọt nước sôi sùng sục trong ấm trà.

Thừa Ân bá giơ tay ra hiệu cho người hầu lui xuống.

“Thẩm cô nương đã sảng khoái, ta cũng không vòng vo nữa.”

“Thái hậu quả thực có tìm ta hỏi về chuyện của cô, ta nói chuyện làm ăn của Thẩm gia không liên quan đến triều chính, khuyên Thái hậu đừng dính vào vũng bùn này.”

“Thái hậu có nghe không?”

“Thái hậu nói Tạ gia có công với tắc vương, không thể để một nữ nhân thương hộ mang lương thảo ra uy hiếp được.”

Ta gật đầu.

Đúng như dự đoán.

“Bá gia đã giúp ta cản một tầng, là nể mặt ba cửa tiệm ở Tùng Giang kia.”

Ông ta không phủ nhận.

“Vậy ta cũng mở cửa thấy núi, ta cần Thái hậu không nhúng tay vào, không phải là hôm nay không nhúng tay, mà là từ đầu đến cuối chuyện này, trong cung không được phép có bất kỳ tiếng nói nào.”

Đôi mắt Thừa Ân bá nheo lại.

“Cô bắt ta cản ý chỉ của Thái hậu? Thẩm cô nương, đây không phải chuyện làm ăn, đây là chuyện trong cung, ta thân là ngoại thích—”

“Bá gia,” ta đặt bức thư mật lên bàn

“Ngài dùng ấn tín cá nhân mượn bạc của Thẩm gia để làm ăn ở Giang Nam, chuyện này nếu truyền đến triều đường, thể diện của Thái hậu liệu có giữ nổi không?”

Mặt ông ta trắng bệch.

Ta không hề đe dọa ông ta.

Bức thư này ta đã giữ lại suốt hai năm chưa từng đụng đến.

Nếu không phải Liễu Nhược Quân kéo Thái hậu vào cuộc, ta căn bản không định dùng tới.

“Thẩm cô nương, cô làm thế này là—”

“Bá gia, ta không có ý định hãm hại ngài, bức thư này chỉ có trong tay ta và sẽ không lọt ra ngoài. Ta chỉ muốn Thái hậu biết chuyện này không thích hợp để người nhúng tay vào.”

4.

“Nếu người cứ khăng khăng muốn ra mặt chống lưng cho Liễu Nhược Quân, thì đó không còn là ân oán cá nhân chốn hậu viện nữa, mà là tranh chấp nợ nần giữa Thẩm gia và phủ Thừa Ân bá.”

Thừa Ân bá nhìn chằm chằm bức thư rất lâu.

Cuối cùng trút một tiếng thở dài.

“Nha đầu nhà cô lúc làm ăn, có phải chưa từng nếm mùi thất bại không?”

“Đã từng thua,” ta thu lại bức thư vào tay áo

“Thua ròng rã mười năm.”

Ông ta trầm mặc một lát, đột nhiên hỏi một câu nằm ngoài dự đoán của ta:

“Cô và tiểu tử Tạ gia kia rốt cuộc còn chút tình nghĩa nào không?”

Ta đứng dậy, không hề trả lời câu hỏi này.

“Bá gia, trong vòng ba ngày nếu Thái hậu không có động tĩnh gì, phần chia chác của ba cửa tiệm ở Tùng Giang vào năm sau, ta sẽ nhượng bộ thành năm-năm.”

Đó là thành ý ta trao cho ông ta.

Và cũng là thành ý duy nhất.

Lúc bước ra khỏi phủ Thừa Ân bá, sắc mặt Triệu Hành cực kỳ khó coi.

“Đông gia, xảy ra chuyện lớn rồi.”

“Lại sao nữa?”

“Hầu gia đã dâng một đạo tấu chương.”

Bước chân ta khựng lại.

“Tấu chương gì?”

“Tấu chương hạch tội, hạch tội Thẩm gia cậy thương loạn chính, thao túng quân nhu. Đã đưa đến Trung thư tỉnh rồi, chiều nay là có thể dâng lên ngự tiền.”

Ta đứng ở đầu ngõ, ánh nắng mặt trời chiếu rọi lên mặt.

Tạ Yến Từ hạch tội ta.

Dùng thế lực của triều đường.

Dùng bốn chữ “cậy thương loạn chính”, đây là tội danh xét nhà c h é m đầu.

Hắn không đến cầu xin ta, cũng không đàm phán với ta.

Hắn trực tiếp kề dao lên cổ ta.

Ta bật cười.

Cười thành tiếng.

Triệu Hành giật mình hoảng sợ: “Đông gia?”

“Nước cờ này của hắn, đúng là lần đầu tiên mới ra dáng một Hầu gia.”

Ta cắn chặt răng bước lên xe ngựa.

Đầu óc đã bắt đầu xoay chuyển với tốc độ chóng mặt.

Tấu chương ở Trung thư tỉnh nhanh nhất thì tối nay sẽ đến ngự tiền.

Một khi Thánh thượng phê duyệt, ngày mai sẽ có cấm quân đến tận cửa xét nhà.

Ta không còn thời gian nữa.

“Triệu Hành, đến Binh bộ tìm Mạnh Viễn Đạo, bảo ông ta ân tình nợ ta, bây giờ đến lúc phải trả rồi.”

Ngọn nến trong thư phòng của Binh bộ Thị lang Mạnh Viễn Đạo lay động vài cái.

Ông ta nghe ta nói xong, nửa ngày không tiếp lời, chỉ dùng ngón tay liên tục miết lên hoa văn chạm trổ trên tay vịn ghế.

“Thẩm cô nương, ý của cô là muốn ta ở trước ngự tiền đỡ lấy đạo tấu chương hạch tội kia thay cô?”

“Không phải là đỡ,” giọng ta rất vững vàng

“Mà là khiến những chuyện cần nói rõ trong đạo tấu chương đó phải được nói cho rõ ràng.”

Ta rút từ trong tay áo ra một cuốn sổ sách đóng gáy ngay ngắn, đặt lên án thư của ông ta.

“Đây là toàn bộ chi tiết vật tư quân nhu mà Thẩm gia cung cấp cho Tạ gia quân từ năm Kiến An nguyên niên đến năm Kiến An thứ mười. Mỗi một chuyến hàng xuất đi, mỗi một chuyến vận chuyển, mỗi một lần ký nhận đều có hồ sơ lưu trữ.”

Mạnh Viễn Đạo lật hai trang, ánh mắt liền thay đổi.

Ông ta quản lý hậu cần ở Binh bộ nhiều năm, chỉ liếc mắt một cái là nhìn ra sức nặng của cuốn sổ sách này.

“Trong mười năm, tổng giá trị vật tư Thẩm gia cung cấp cho Tạ gia quân quy ra bạc là hơn ba trăm vạn lạng,” ta rành rọt từng chữ một

“Trong đó, ngân sách của Binh bộ cấp chỉ chiếm bốn phần, sáu phần còn lại toàn bộ là do Thẩm gia ứng trước.”

“Tạ Yến Từ nói ta cậy thương loạn chính, vậy ta ngược lại muốn hỏi một chút, nếu không có bạc của Thẩm gia, Tạ gia quân của hắn lấy cái gì để giữ vững Bắc cảnh?”

Mạnh Viễn Đạo gập cuốn sổ lại, trầm ngâm hồi lâu.

“Cô muốn ta dâng cuốn sổ này lên Thánh thượng?”

“Dâng hay không là do ngài định,” ta đứng dậy,

“Ta chỉ muốn Mạnh đại nhân biết, Thẩm gia không hề loạn chính, Thẩm gia đang chống đỡ cái x ư ơ n g sống của triều đình này. Mười năm nay, một nữ nhân thương hộ như ta đã làm những việc mà Binh bộ đáng lẽ phải làm.”

Lời này nói ra không hề nhẹ nhàng.

Nhưng ta dám nói.

Mạnh Viễn Đạo thở dài một tiếng, khóa cuốn sổ sách vào ngăn kéo.

“Chuyện này cho phép ta suy nghĩ một đêm, trước buổi triều hội ngày mai ta sẽ cho cô câu trả lời.”

Ta không nán lại thêm.

Lời cần nói đã nói.

Thứ cần đưa đã đưa.

Tiếp theo chỉ còn xem tiền cược của ông ta trên chốn quan trường có đủ cứng rắn hay không.

Trở về đến thương hiệu thì đêm đã khuya.

Trong viện lại sáng đèn.

Triệu Hành đứng cạnh bức bình phong, bên cạnh hắn còn có một người.

Là Tạ Hằng.

Thiếu niên mười ba tuổi mặc một bộ áo dài vải xanh đã cũ sờn, trên khuôn mặt vẫn còn lưu lại vài phần nét ngây ngô chưa thoát hết, nhưng ánh mắt đã có dáng dấp của thúc phụ nó.

“Thẩm cô nương.”

Thằng bé đổi cách xưng hô, giọng điệu rầu rĩ.

“Hằng nhi, sao cháu lại đến đây?”

“Cháu trèo tường ra,” thằng bé cúi đầu

“Đi cùng một đường với Lai Phúc.”

Trong lòng ta bỗng mềm nhũn.

Đứa trẻ này lúc nhỏ đêm khuya phát sốt, chính ta là người bế nó đi đi lại lại trong sân suốt cả một đêm.

Nó bắt đầu đi học, tiên sinh là do ta mời.

Lần đầu tiên nó cưỡi ngựa bị ngã, cũng là ta túc trực bên giường thay thuốc cho nó.

“Vào trong rồi nói.”

Sau khi ngồi xuống, nó không khóc lóc cầu xin ta quay về giống như Lai Phúc.

Mà từ trong ngực móc ra một tờ giấy được xếp vuông vắn chỉnh tề.

“Đây là gì?”

“Cháu lật được dưới đáy hộp trang điểm của mẫu thân.”

Ta mở tờ giấy ra, ánh mắt rơi xuống những dòng chữ trên đó.

Là một bức thư.

Người viết thư là vị huynh trưởng nhà ngoại của Liễu Nhược Quân, họ hàng xa của Liễu gia ở kinh thành, Liễu Trọng Khanh.

“Nhược Quân muội muội, hôn thư của nhị phòng Tạ gia đã được lấy về từ phủ nha theo đúng lời muội dặn, văn lại lo liệu việc này cũng đã đả thông ổn thỏa. Ngày sau chỉ cần ghim Thẩm thị ở lại hậu viện, đợi Tạ Hằng vào gia phả, định vững vị trí Thế tử rồi hẵng tính tiếp. Tuyệt đối ghi nhớ con đường thương mại trong tay Thẩm thị vạn lần không được để đứt đoạn, đó là căn cơ của Tạ gia, cũng là gốc rễ để huynh muội ta nương tựa ở kinh thành…”

Ngày tháng ghi là tháng Ba năm Kiến An nguyên niên.

Tức là tháng thứ hai sau khi ta và Tạ Yến Từ thành thân.

Nói cách khác, chỉ vào tháng thứ hai sau khi ta gả vào Tạ gia, Liễu Nhược Quân đã bắt đầu giăng lưới rồi.

Rút đi hôn thư chỉ là bước đầu tiên.

Mục đích thực sự của bà ta là biến ta thành một cỗ máy không ngừng rót tiền bạc.

Không có danh phận cũng không có đường lui, chỉ có thể ở lại Tạ gia làm một con lừa kéo cối xay.

Tạ Hằng nhìn ta, giọng run rẩy:

“Thẩm thẩm, cháu không hề biết mẫu thân đã làm ra những chuyện này, cháu tưởng mọi thứ đều là lẽ đương nhiên.”

Ta im lặng hồi lâu.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Gấp bức thư lại, cất vào trong tay áo.

“Hằng nhi, đêm nay cháu cứ ở lại thương hiệu ngủ, ngày mai ta sẽ sai người đưa cháu đến Thái học.”

“Vậy mẫu thân—”

“Chuyện này cháu không cần bận tâm.”

Thằng bé há miệng, nhưng cuối cùng không nói gì cả.

Lúc bị nha hoàn dắt đi, nó đứng khựng lại ở cửa một chốc, quay đầu nói một câu:

“Thẩm thẩm, xin lỗi người.”

Ta bật cười một cái.

Cháu chẳng có gì phải xin lỗi ta cả.

Cháu cũng chỉ bị chính mẫu thân của mình coi là một quân cờ mà thôi.

Giống như ta.

Trời vừa sáng, Mạnh Viễn Đạo đã phái người đến.

“Mạnh đại nhân nói buổi triều hội hôm nay ngài ấy sẽ dâng một đạo tấu sớ.”

Ta gật đầu, không hỏi nhiều.

Triệu Hành đứng bên cạnh, bộ dạng muốn nói lại thôi.

“Đông gia, trọng lượng của Mạnh đại nhân có đủ không? Ngài ấy chỉ là Binh bộ Thị lang, Tạ Hầu gia lại là Định Viễn Hầu mang hàm Chính nhị phẩm.”

“Đủ hay không không nằm ở phẩm cấp.” Ta lấy bức thư của Liễu Trọng Khanh ra

“Mà nằm ở việc con bài trong tay ai bẩn hơn.”

“Bức thư này—”

“Ngươi đích thân đưa đến Ngự sử đài, giao tận tay Tả đô Ngự sử Chu Chính Đồng.”

Triệu Hành đón lấy bức thư, đầu ngón tay khẽ run lên.

Ngự sử đài hạch tội xưa nay không nể nang tình diện.

Một khi bức thư của Liễu Trọng Khanh được trình lên, chuyện Liễu gia cấu kết với phủ Tạ hầu trộm hôn thư, lừa gạt quan phủ, làm giả thân phận, mỗi một tội danh đều đủ để trị tội.

Mà Liễu Nhược Quân lại là người mang cáo mệnh Tam phẩm, nguồn gốc của cái cáo mệnh đó lại đến từ vị trí chính thê bị đ á n h tráo kia.

Sợi xích này mà giật một cái, thể diện của cả phủ Tạ hầu sẽ nát bét.

Thìn thời ba khắc, triều hội bắt đầu.

Ta không ở trên triều đường, nhưng tai mắt do Triệu Hành sắp xếp ở cổng cung cứ mỗi canh giờ sẽ báo tin về một lần.

Canh giờ đầu tiên.

Tấu chương hạch tội của Tạ Yến Từ được dâng lên ngự tiền. Thánh thượng xem lướt qua một lượt, không vội tỏ thái độ ngay tại điện mà chỉ hỏi một câu:

“Thẩm gia là Thẩm gia nào?”

Trung thư lệnh đáp: “Là bổn gia Thẩm thị, danh gia vọng tộc về buôn muối sắt ở Giang Nam.”

Thánh thượng lại hỏi:

“Tạ khanh nói Thẩm gia cậy thương loạn chính, có bằng chứng thực tế nào không?”

Tạ Yến Từ không đáp được.

Vì hắn không lấy ra nổi.

Đạo tấu chương đó hắn viết vô cùng khảng khái sục sôi, đầy giấy toàn là những lời sáo rỗng trung quân ái quốc, nhưng duy nhất thiếu bằng chứng.

Hắn vốn dĩ là người đ á n h trận.

Tấu chương này chắc đến tám phần là do Liễu Nhược Quân soạn thảo thay hắn.

Canh giờ thứ hai.

Mạnh Viễn Đạo bước ra khỏi hàng.

Ông dâng lên cuốn sổ cung cầu của Thẩm gia và một bản báo cáo rà soát nội bộ của Binh bộ.

Bản báo cáo ghi chép rành rành: Trong vòng mười năm qua, quân lương mà Binh bộ cấp cho Tạ gia quân nhiều lần bị chậm trễ và thiếu hụt, Tạ gia quân sở dĩ chưa từng chịu cảnh đứt lương đứt bổng toàn bộ là nhờ quân đội tự thân vận động quyên góp và sự hỗ trợ của các thương hộ địa phương.

Thương hộ địa phương là ai, những kẻ có mặt ở đó đều hiểu rõ mười mươi.

Thánh thượng xem xong, trầm mặc rất lâu.

Canh giờ thứ ba.

Tả đô Ngự sử Chu Chính Đồng bước ra.

Thứ ông cầm trong tay chính là bức thư của Liễu Trọng Khanh.

Triều đường phút chốc nổ tung.

Một bức mật thư từ mười năm trước đã lôi ra vụ bê bối chốn nội trạch phủ Tạ hầu: che giấu sự thật hôn nhân, đ á n h tráo vị trí chính thê, lừa gạt lấy cáo mệnh phong thưởng.

Tạ Yến Từ đứng trên đại điện, mặt trắng bệch.

Khi tin tức truyền đến chỗ ta thì đã là quá ngọ.

Triệu Hành chạy vào, đầu đầm đìa mồ hôi.

“Đông gia! Triều hội bãi rồi!”

“Kết quả ra sao?”

“Thánh thượng hạ ba đạo thánh chỉ!”

“Đạo thứ nhất, chi tiết cung cầu của Tạ gia quân giao cho Binh bộ triệt để điều tra, Thẩm gia phối hợp làm chứng.”

“Đạo thứ hai, chuyện phủ Tạ hầu mạo lĩnh cáo mệnh giao cho Lễ bộ và Ngự sử đài hội thẩm. Cáo mệnh Tam phẩm của Liễu thị bắt đầu từ hôm nay tạm thời bị tước bỏ, đợi điều tra làm rõ rồi sẽ định đoạt sau.”

“Đạo thứ ba…”

5.

Triệu Hành khựng lại, trên mặt lộ ra một biểu cảm khó tả.

“Đạo ý chỉ thứ ba là gì?”

“Thánh thượng nói, đã là Thẩm gia mười năm nay có công vận chuyển vật tư cho biên quân, lệnh cho Lễ bộ chiếu theo quân công mà nghị luận để phong thưởng riêng cho cá nhân Thẩm Chiêu Ninh.”

Ta sững sờ mất một lúc.

“Phong thưởng cho ta?”

“Nguyên văn lời Thánh thượng là có công tất thưởng, bất luận nam nữ, công lao của Thẩm thị không nằm ở hậu trạch Hầu phủ mà nằm ở quân nhu tắc vương.”

Chén trà trong tay ta cầm không vững nữa, gõ vào mép bàn vang lên một tiếng lanh lảnh.

Mười năm rồi.

Mười năm nay, mỗi một việc ta làm cuối cùng cũng có người nhìn thấu.

Triệu Hành có lẽ sợ ta thất thố nên đã lặng lẽ lui ra ngoài.

Ta không rơi lệ.

Chỉ ngồi trên chiếc ghế thái sư, nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ từng tấc từng tấc nhích dần qua mặt đất, từng chút từng chút sáng rực lên.

Lúc hoàng hôn, có người gõ cửa.

Không phải Triệu Hành.

Là Tạ Yến Từ.

Hắn đứng ngoài cổng viện, áo giáp đã tháo, triều phục cũng thay, chỉ mặc một bộ trường bào màu tro xám bình thường.

Chưa bao giờ ta thấy hắn mặc trang phục素 tịnh đến thế.

“Chiêu Ninh.” Hắn gọi.

Giọng nói khô khốc.

“Có thể cho ta vào trong được không?”

Ta bảo Triệu Hành mở cửa.

Không phải mềm lòng, mà là có vài lời cần phải nói rõ mặt đối mặt.

Tạ Yến Từ bước vào, bước chân rất chậm.

Hắn thật ra đã từng đến thương hiệu Thẩm gia.

Mười năm trước, trước khi ta gả đi, hắn đã đích thân đến thương hiệu để dạm ngõ, uống trà trong cái sân này và tự tay viết sính thư.

Khi đó hắn hăng hái phong lưu, giáp đen thương bạc, cả con ngõ dài đều bị đội thân vệ của hắn đứng chật kín.

Bây giờ hắn bước vào một mình, khiến cả cái viện có vẻ trống trải lạ thường.

Sau khi ngồi xuống, hắn không nói gì.

Chỉ nhìn chằm chằm vào tách trà đã nguội ngắt trên bàn, ánh mắt đờ đẫn.

“Hôm nay trên triều đường, lúc bức thư của Liễu gia bị đọc lên,” giọng hắn rất trầm

“Lúc đó trong đầu ta chỉ có một ý nghĩ.”

“Ý nghĩ gì?”

“Ta muốn biết, mười năm nay nàng có từng hận ta không.”

Ta rót cho hắn một chén trà nóng rồi đẩy sang.

“Hận thì không đến mức.”

Hắn ngẩng đầu lên.

“Ba năm đầu không hận. Khi đó ta thực tâm cho rằng ngài chỉ là bận rộn quân vụ, không đoái hoài được những việc này, hôn thư chưa đóng ấn ta tự mình chạy một chuyến đến nha môn bổ sung là được.”

“Bốn năm giữa, bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng. Mỗi lần đến nha môn đều bị đuổi về, ta viết thư hỏi ngài, ngài hồi âm chỉ nói đây là chuyện nhỏ, đợi ngài về rồi xử lý. Ta nghĩ ngài đang đ á n h trận nơi biên ải, mạng sống treo trên lưỡi đao, ta không thể vì một tờ giấy mà làm loạn lên với ngài.”

“Ba năm cuối…” Ta ngừng lại một nhịp

“Ta đã không còn trông chờ nữa, dồn toàn bộ tâm trí vào chuyện làm ăn. Nhưng ta không ngờ, hôn thư của ta đã sớm bị người ta rút đi, vị trí bình thê của ngài, cột chính thê của ngài cũng đã sớm có một Liễu Nhược Quân tọa lạc.”

“Ngài hỏi ta có hận không, Tạ Yến Từ à, ta không có sức để hận. Hận một người vắt kiệt quá nhiều tâm huyết, ta chỉ là thấy mệt mỏi rồi.”

Hắn như bị nghẹn một hơi ở cổ họng, sắc mặt tái xanh.

“Chuyện của Nhược Quân, ta thật sự không biết.”

“Ta biết ngài không biết, nhưng điều đó còn quan trọng sao?”

Hắn ngước mắt lên.

“Ngài không biết hôn thư bị bà ta rút đi, nhưng ngài biết ta đã chờ đợi mười năm mà không có danh phận. Ngài không biết bà ta âm thầm tính kế ta, nhưng ngài biết bà ta đội cái danh chính thê ngang nhiên sống ở nhà trên, còn ta vì hôn thư chưa đóng ấn mà phải ở gian phòng sau nhà.”

“Những bất công sờ sờ ngay trước mắt đó, ngài chọn cách nhắm mắt làm ngơ. Liễu Nhược Quân chẳng qua chỉ làm cái việc mà ngài lười làm thôi.”

Hắn đứng phắt dậy.

“Ta không phải—”

“Ngài không phải cái gì? Không phải có ý đó? Không phải cố ý bạc đãi ta?”

Ta cũng đứng dậy.

“Tạ Yến Từ, ngài biết điều khiến ta lạnh lòng nhất là gì không? Không phải hôn thư, không phải cáo mệnh, cũng không phải ba trăm vạn lạng bạc kia.”

“Mà là ngay trên phố Trường An, ngài dùng roi ngựa gõ vào lòng bàn tay, bảo ta rằng: nàng cũng đã đợi mười năm rồi, gắng chịu thêm vài năm nữa. Khi ngài thốt ra câu đó, giọng điệu chẳng khác gì đang phân phó cho một tên sai vặt dưới trướng.”

Khuôn mặt hắn xám xịt đi.

“Ngài chưa bao giờ cảm thấy mắc nợ ta, ngài cho rằng mọi thứ ta làm đều là điều hiển nhiên. Bởi vì ta là người của ngài, là vật đính kèm trong hậu viện của ngài, bạc của ta, tâm sức của ta, mười năm thanh xuân của ta, tất thảy đều là cái giá ngài có thể tùy ý chi phối.”

“Đến tận hôm nay, ngài đến đây cũng chẳng phải vì ngài cảm thấy có lỗi với ta.”

“Ngài đến vì chuyện trên triều đường làm ngài mất mặt, ngài cần một lời giải thích.”

Hắn không phản bác.

Vì không thể phản bác.

Chuyện này đã gây chấn động không nhỏ trên triều đường ngày hôm đó. Thánh thượng nể tình Hầu phủ có công hộ quốc nên không trách phạt, nhưng cả mặt mũi lẫn tôn nghiêm của hắn đều không còn chỗ giấu.

Trong hoa sảnh im ắng một lúc lâu.

Hắn thò tay vào ngực áo, lấy ra một vật.

Là một chiếc vòng ngọc bích vỡ làm ba khúc đã được dán lại.

“Nàng ném trên phố,” hắn đặt chiếc vòng lên bàn

“Ta sai người nhặt về, tìm thợ thủ công tu bổ lại.”

Ta cúi đầu nhìn chiếc vòng, trong kẽ hở dán lại vẫn còn lưu lại vết keo đã khô ráp.

“Tạ Yến Từ, vỡ là vỡ.”

“Thứ đã phải dán lại với nhau, không gọi là nguyên vẹn như thuở ban đầu, mà gọi là vết nứt.”

Tay hắn thõng xuống.

“Vậy nàng nói cho ta biết, nàng còn muốn gì nữa? Những gì ta làm được ta đều sẽ làm.”

Ta không nhìn chiếc vòng ngọc đó nữa.

“Ta không cần ngài làm gì cả, ta chỉ cần một thứ.”

“Nàng nói đi.”

“Thư hòa ly.”

Hai chữ này vừa rơi xuống, bốn bề tĩnh lặng.

Bản chuyển ngữ của Nguyện Người Như Sao Như Trăng được đăng duy nhất tại Meo Mập . Nếu bạn đang đọc tại nơi khác , thì chính xác là đã bị trang khác ăn cắp rồi đăng lại . Đứa nào ăn cắp bản chuyển ngữ này cả dòng họ tụi bây chính là súc vật ( để vầy rồi mà vẫn bị mấy con súc vật ăn cắp )

Mắt hắn trong nháy mắt đỏ ngầu.

“Chiêu Ninh—”

“Ngài đã không cho ta được danh phận chính thê, vậy hãy cho ta một sự kết thúc đường hoàng.” Ta cố giữ giọng nói bình ổn

“Ngày mai ta sẽ sai người thảo sẵn văn thư, ngài ký tên điểm chỉ, chúng ta rành rọt mà dứt bỏ cho sạch sẽ.”

“Nói cho cùng chúng ta đến một cuộc hôn nhân hợp pháp cũng không tính là có, tờ hòa ly này chẳng qua chỉ là đi một cái quá trình mà thôi.”

Hắn đứng đó, đôi môi run rẩy vài cái nhưng không thốt nên lời.

Cuối cùng, hắn xoay người bước đi.

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng hắn, gió đêm ùa vào, thổi tắt ngọn nến trên bàn.

Ta ngồi trong bóng tối một lúc, giơ tay gom chiếc vòng ngọc vỡ nát kia vào lòng bàn tay.

Không phải vì luyến tiếc.

Chỉ là muốn nắm lấy nó lần cuối.

Sau đó ta kéo ngăn kéo ra, thả nó vào trong.

Đóng lại.

Ba ngày sau, văn thư hòa ly đã thảo xong.

Ta ký tên lên đó, đóng con dấu tư nhân của Thẩm gia, rồi sai Triệu Hành đem đến Hầu phủ.

Ngày nhận được văn thư, Tạ Yến Từ không ký.

Ngày thứ hai cũng không.

Triệu Hành chạy tới chạy lui ba bận, lần nào về cũng báo rằng Hầu gia đã khóa văn thư lại, không chịu gặp mặt.

Đến sáng ngày thứ tư, kết quả hội thẩm của Lễ bộ và Ngự sử đài đã có.

Liễu Nhược Quân phạm tội lừa gạt cáo mệnh, cấu kết ngoại thích, can thiệp vào quy trình đăng ký hôn thư, mạo lĩnh quân lương… nhiều tội phạt cùng lúc: tước bỏ cáo mệnh Tam phẩm, biếm làm thứ dân, đuổi về nguyên quán.

Họ hàng nhà họ Liễu ở kinh thành là Liễu Trọng Khanh bị tước bỏ công danh giám sinh, vĩnh viễn không được trọng dụng.

Lúc thánh chỉ hạ xuống, nghe đồn Liễu Nhược Quân quỳ trong từ đường suốt một ngày, đầu gối tứa cả m á u.

Tạ Hằng được tiên sinh ở Thái học tạm thời giữ lại, không bị liên lụy. Đây là do ta đã đ á n h tiếng trước với Mạnh Viễn Đạo.

Trẻ con vô tội.

Chuyện này ta vẫn có thể làm chủ.

Đến ngày thứ năm, phong thưởng của Lễ bộ cũng được ban xuống.

Thánh thượng phá lệ, lấy công lao đóng góp quân nhu làm cớ, ban cho ta tước hiệu Nghi Thương phu nhân, hàm Chính tứ phẩm.

Không cần dựa dẫm vào môn mi của bất kỳ ai.

Là do tự tay ta giành lấy.

Lúc nhận thánh chỉ, hốc mắt Triệu Hành đỏ hoe, bị ta lườm cho một cái đành phải thu lại.

“Chỉ là Tứ phẩm thôi, đáng để ngươi rơi nước mắt sao?”

“Đông gia, không phải vì Tứ phẩm,” hắn hỉ mũi một cái

“Là vì mười năm qua, cuối cùng cũng có người nhìn thấy rồi.”

Ta không tiếp lời.

Thánh chỉ phong thưởng đặt trên bàn, mặt lụa vàng óng ả chói lọi, in ấn triện lớn của Thiên tử.

Bên cạnh còn xếp một chồng bái thiếp do đủ mọi nhà gửi tới.

Có người cầu hợp tác làm ăn, có người gửi lễ vật, có kẻ dò hỏi dò la muốn dạm hỏi, thậm chí phủ Tĩnh An vương cũng gửi một tấm thiếp nói rằng Thế tử điện hạ muốn hẹn ngày gặp mặt trò chuyện.

Triệu Hành lật tung đống bái thiếp đó.

“Đông gia, Thế tử Tĩnh An vương năm nay mới hai mươi sáu, văn võ song toàn, nghe nói dung mạo cũng—”

“Đừng đọc nữa.”

“Nhưng mà Đông gia…”

“Hiện tại ta không có hứng thú với bất kỳ ai cả.”

Triệu Hành thức thời ngậm miệng lại.

Đống bái thiếp đó, ta không hồi đáp lấy một tờ.

Không phải là làm giá.

Mà là thực sự quá mệt mỏi rồi.

Dây cung đã căng nghẹt suốt mười năm qua, mấy ngày nay vừa thả lỏng, cả người từ trên xuống dưới chỗ nào cũng đau nhức.

Buổi tối, lúc đang ở phòng thu chi xem thư từ một chốc, ngoài cửa sổ bỗng đổ mưa.

Mưa thu ở Trường An đến thật nhanh, lộp bộp gõ lên mái ngói.

Lúc ta vươn tay đóng cửa sổ, vô tình nhìn thấy có một người đang đứng ở đầu ngõ.

Là Tạ Yến Từ.

Hắn che một chiếc ô, nửa bờ vai đã ướt đẫm.

Trong tay siết chặt một vật.

Triệu Hành chạy ra định cản lại thì bị hắn né qua.

Hắn bước đến dưới bậu cửa sổ của ta, giơ vật trong tay lên cho ta xem.

Là tờ thư hòa ly.

Hắn đã ký.

Dấu vân tay điểm ngay dưới tên, vết chu sa bị nước mưa dính vào, loang lổ ra một mảng nhỏ.

“Thứ nàng cần.” Giọng hắn khản đặc

“Ta trả cho nàng.”

Ta mở cửa sổ, đón lấy tờ văn thư.

Nước mưa hắt vào, làm ướt một mảng ống tay áo.

Dấu vân tay là thật, chữ ký đúng là nét chữ của hắn.

Tờ giấy này đồng nghĩa với việc, bắt đầu từ hôm nay, giữa ta và Tạ Yến Từ không còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa.

Sự dây dưa suốt mười năm trời, được tờ giấy này cắt ngang thành một dấu chấm hết.

“Tạ Yến Từ.”

“Ừm.”

“Ngài đi đi.”

Hắn không nhúc nhích.

Nước mưa đập vào tán ô, trượt dọc theo nan ô, chảy xuống thành một dòng nước nhỏ.

“Chiêu Ninh, một câu cuối cùng thôi.”

Ta không cản hắn.

“Mười năm nay, không phải ta không biết nàng đã làm nhiều bao nhiêu, mà là ta không dám nghĩ tới.”

“Một khi nghiêm túc suy nghĩ, ta sẽ phát hiện ra ta nợ nàng quá nhiều, vĩnh viễn không trả nổi. Vì thế ta giả vờ như không thấy, cứ thế lần lữa từ năm này qua năm khác.”

“Đó không phải là lý do, nhưng đó là lời nói thật.”

Hắn thu ô lại.

Nước mưa dội thẳng xuống đỉnh đầu hắn, men theo tóc mai chảy ròng ròng xuống cằm.

“Ba trăm mười hai vạn lạng bạc mà Hầu phủ nợ Thẩm gia, ta sẽ mau chóng sai người mang trả. Nàng sau này… bảo trọng.”

Nói xong câu này, hắn xoay người bước vào màn mưa.

Bóng lưng không hề ngoảnh lại.

Lần này, ta cũng không gọi hắn nữa.

Khi bóng hắn khuất hẳn ở cuối ngõ, Triệu Hành sấn lại gần, dè dặt hỏi:

“Đông gia, thật sự không ngoảnh lại nhìn một cái sao?”

Ta gấp gọn tờ thư hòa ly, cất vào trong ngực áo.

Mưa ngoài cửa sổ đã ngớt.

Ánh đèn của vạn nhà trong thành Trường An nhòe đi trong làn hơi nước mịt mờ, nhưng mỗi một ngọn đèn đều vẫn đang cháy sáng.

“Không nhìn nữa.”

Ta kéo cửa sổ lại, xoay người ngồi xuống trước án thư.

Trên bàn đang trải sẵn các đơn vận chuyển hàng thủy chuẩn bị phát đi Giang Nam vào ngày mai, cùng với ba bản khế ước hợp tác đang đợi ký duyệt.

Ta cầm bút lên, chấm vào nghiên mực.

“Đường phía trước còn dài.”

Triệu Hành đứng ở cửa nhìn ta một chốc, rồi nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.

Tiếng mưa ngoài kia đã dần im bặt.

—HẾT—


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Ahay.io.vn – Thế Giới Truyện Hay. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!