…
1
Ta đi ròng rã suốt một tháng trời mới tới được kinh thành.
Đứng trước hai con sư tử đá còn cao hơn cả người mình, ta ngẩng cổ đến mỏi nhừ, mới nhìn rõ hai chữ “Thẩm Phủ” vàng chói lọi trên tấm biển.
Đại thúc gác cổng hung dữ lắm, hếch lỗ mũi nhìn ta:
“Con bé ăn mày từ đâu tới? Thẩm phủ là nơi ngươi tùy tiện xông vào được chắc? Đi đi đi, sang chỗ khác mà xin ăn!”
Ta cúi đầu nhìn lại mình.
Đạo bào chẳng biết từ lúc nào đã biến thành mớ giẻ lau xám xịt, dép cỏ mòn vẹt, mấy ngón chân đang tinh nghịch thò cả ra ngoài.
Quả thực nhìn giống một đứa ăn mày nhỏ.
Nhưng ta không phải.
Ta lấy từ trong ngực ra phong thư kia, cùng nửa miếng ngọc bội sứt góc, nghiêm túc giơ cao quá đầu.
“Ta không xin ăn, ta tìm Thẩm Độc Thanh.
Ta là cô cô của hắn.”
Đại thúc gác cổng ngẩn người một chút, rồi lập tức bật cười như sấm nổ.
Ngay cả con chó hoang đi ngang qua cũng giật mình thon thót.
“Ngươi là cô cô của Thủ phụ đại nhân? Thế thì ta là nhị đại gia của Hoàng thượng đây!”
Hắn cười đến không đứng thẳng nổi lưng, vươn tay đẩy ta một cái.
“Cút mau! Đừng có ở đây làm chướng mắt!”
Ta bị hắn đẩy ngã phịch xuống đất.
Lòng bàn tay trầy da, nhưng ta chẳng màng đến đau, sống chết bảo vệ miếng ngọc bội trong lòng.
Đó là tín vật sư phụ dặn, không thể để vỡ.
Đúng lúc ấy, một chiếc xe ngựa gỗ nam mộc đen tuyền từ từ dừng lại trước cổng.
Đại thúc gác cổng lập tức thu lại nụ cười, khom lưng uốn gối chạy ra đón:
“Đại nhân hồi phủ! Chỗ này có con bé ăn mày không biết sống chết tới ăn vạ, tiểu nhân lập tức ném nó đi thật xa!”
Một bàn tay trắng bệch, thon dài vén rèm xe lên.
Người bước xuống dáng rất cao, mặc quan bào màu tím, nhưng khuôn mặt lại lạnh lẽo như tảng băng vừa vớt từ hầm đá ra.
Ánh mắt hắn quét qua mặt ta một cái.
“Giải quyết sạch sẽ.”
Không chỉ mặt lạnh, giọng nói còn lạnh hơn.
Mắt thấy gia đinh cầm gậy tiến tới đuổi người, ta cuống lên.
Ta bò dậy, vung đôi chân ngắn cũn chạy ào tới, ôm chặt lấy đùi của… cây cột băng màu tím ấy.
“Đại cháu! Là A Mãn, cô cô của cháu đây!
Cha cháu là Thẩm Trường Canh, ông nội cháu là Thẩm Thái Vi, mông cháu có cái bớt đỏ như quả đào thối!
Những cái này đều là ông nội cháu nói cho ta biết!”
2
Không gian tĩnh lặng như ch//ết.
Không khí xung quanh dường như đông cứng lại.
Cây gậy trong tay gia đinh rơi “cạch” xuống đất, cái cằm của đại thúc gác cổng suýt thì rớt xuống mu bàn chân.
Cây cột băng màu tím kia cử động rồi.
Hắn cúi đầu, đôi mắt sâu không thấy đáy dán chặt lên người ta.
“Ngươi nói cái gì?”
Mấy chữ này được hắn nghiến qua kẽ răng mà ra, vô cùng dọa người.
Nhưng ta không sợ.
Sư phụ từng nói, bối phận lớn chính là đạo lý lớn.
Ta giơ miếng ngọc bội sứt góc lên, lắc lắc trước mắt hắn, hùng hồn nói:
“Đây là ông nội để lại cho ta, ông nói thấy ngọc như thấy người.
Đại cháu, còn không mau gọi cô cô?”
Thẩm Độc Thanh không gọi ta là cô cô.
Nhưng hắn đã đưa ta vào phủ.
Bởi vì ngọc bội là thật, thư cũng là thật.
Lão thái gia, cũng chính là cha ruột của ta, sáu mươi tuổi mới sinh được ta, còn chưa kịp mang về kinh thành thì đã cưỡi hạc về tây.
Tính ra, Thẩm Độc Thanh đúng là phải gọi ta một tiếng tiểu cô cô.
“Đem nó đi tắm rửa sạch sẽ, thay y phục.
Tìm chỗ nào xa xa mà ở, đừng làm ồn đến ta.”
Thẩm Độc Thanh ngồi trên ghế thái sư, day day huyệt thái dương, trông có vẻ rất đau đầu.
Quản sự Thôi ma ma là một bà lão tinh ranh, bà ta nhìn ta từ đầu đến chân, tròng mắt đảo liên hồi:
“Đại nhân, chuyện này… phải tính thế nào đây ạ? Thật sự phải coi như trưởng bối mà phụng dưỡng sao?”
Thẩm Độc Thanh cười lạnh một tiếng:
“Cho nó miếng cơm ăn là được.”
Ta được sắp xếp ở tại một viện hẻo lánh tên là Thính Vũ Hiên.
Cỏ dại mọc đầy, tường bong tróc, mái nhà lọt gió, quả thực rất thích hợp để… nghe mưa.
Thôi ma ma ném cho ta hai bộ y phục cũ, cười như không cười nói:
“Tiểu cô nãi nãi, quy củ trong phủ lớn lắm, người tuy là trưởng bối, nhưng chung quy cũng là người từ ngoài tới.
Đại nhân thích yên tĩnh, tốt nhất người cứ ở yên trong cái viện này đừng chạy lung tung.
Nếu mà xung khắc với quý nhân, lão nô cũng không bảo vệ được người đâu.”
Nói xong, bà ta đóng sầm cửa lại rồi đi mất.
Ngay cả cơm tối cũng không để lại cho ta.
Ta xoa cái bụng đang kêu ùng ục, thở dài thườn thượt.
Sư phụ nói kinh thành vàng lót đầy đường, bữa nào cũng có thịt ăn.
Dối trá.
Đang lúc ta lom khom trong sân tìm xem có cây hành dại nào không, thì trên đầu tường bỗng thò ra một cái đầu.
Là một thiếu niên.
Chừng tám chín tuổi, mặc bộ kính trang y như Cẩm y vệ, tóc buộc cao, trông giống hệt một con gà trống oai vệ.
Nhưng ánh mắt hắn nhìn ta lại giống như một con nhím đang dựng hết gai lên.
“Này, ngươi chính là con bé hoang dã từ dưới quê lên đó hả?”
Hắn tung hứng một hòn đá trong tay.
“Nghe nói ngươi làm cha ta mất mặt trước đám đông?”
Ta chớp chớp mắt:
“Ngươi là ai?”
“Tiểu gia đi không đổi tên ngồi không đổi họ, Thẩm Tinh Dã!”
Ồ, đây chính là con trai của đại cháu, là cháu chắt của ta.
Ta lập tức chỉnh đốn thái độ, học theo dáng vẻ của sư phụ, từ ái vẫy vẫy tay với hắn:
“Thì ra là Tinh Dã à, cháu ngoan, xuống đây cho cô nãi nãi xem mặt nào.”
3
“Bốp!”
Viên đá trong tay Thẩm Tinh Dã ném mạnh xuống chân ta, làm bụi đất bắn lên tung tóe.
Hắn tức đến hổn hển gầm lên:
“Câm miệng! Ai là cháu ngoan của ngươi!
Cái con nha đầu ranh còn chưa dứt sữa kia, cũng dám chiếm tiện nghi của tiểu gia?
Ta cho ngươi biết, cái Thẩm phủ này là do ta quyết định! Biết điều thì mau cút về cái xó rừng của ngươi đi!
Nếu không…”
Hắn huýt sáo một tiếng.
Từ góc tường bỗng lao ra một con chó mực to bằng nửa người, nhe răng trợn mắt nhìn chằm chằm vào ta.
“Đại Hắc, lên! Dọa nó cho ta! Đừng cắn chết, cắn tàn phế là được!”
Thẩm Tinh Dã ngồi vắt vẻo trên đầu tường, khoanh tay trước ngực chờ xem kịch hay.
Đó là chó săn hắn nuôi, ngày thường ngay cả gia đinh trong phủ cũng sợ.
Hắn chờ xem vị tiểu cô nãi nãi không biết trời cao đất dày này sợ đến tè ra quần, khóc cha gọi mẹ.
Con chó mực gầm gừ lao về phía ta.