25
Thục Quý phi vừa hết cấm túc, đã bị Tiêu Quân Nghiễm gọi đến cung Từ Ninh hầu hạ.
Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, Thái hậu đã gầy đến mức biến dạng, miệng méo xệch, thần trí không còn tỉnh táo.
“Cô mẫu…” Thục Quý phi kinh ngạc lùi lại hai bước.
Nàng ta cứ tưởng tin đồn Thái hậu bệnh nặng trong cung là giả, Lâm tướng cũng nghĩ như vậy. Không ai ngờ, Tiêu Quân Nghiễm đã biến tất cả thành sự thật.
“Ta không thể ở lại đây, đúng rồi, ta không muốn hầu bệnh…”
Lời của nàng ta còn chưa nói xong, cánh cửa đã đóng sầm lại.
“Người đâu, mau mở cửa cho ta! Ta muốn ra ngoài!”
Thái giám canh gác bên ngoài nói: “Quý phi nương nương, Hoàng thượng đã dặn dò, một tháng nữa mới thả người ra ngoài.”
Giọng Thục Quý phi trở nên chói tai, “Ta muốn gặp Lâm tướng, người đâu! Mau thả ta ra ngoài!”
Mặc cho nàng ta gào rách cả họng, cũng không ai để ý đến nàng ta.
Tiêu Quân Nghiễm đã lên kế hoạch nhiều năm.
Tranh quyền, trước tiên phải bồi dưỡng người của mình, nhét vào không ít học giả hàn môn ở Lục bộ.
Trong thời gian này, chàng đã gửi một vài cuốn sổ sách giả đến các thế gia, sau đó tìm người làm lộ chuyện. Cuối cùng giao cái cục diện hỗn loạn này cho Lâm tướng tra xét.
Sổ sách thật không thể đưa ra, sổ sách giả lại không thể nhận. Đúng lúc này, Lâm tướng lại biết tin Thái hậu thật sự bị bệnh.
Làm quan ba mươi năm, ông ta đã biết phải làm thế nào để kết thúc cục diện này là có lợi nhất. Lâm tướng vào cung chủ động xin từ quan với Tiêu Quân Nghiễm.
“Lão thần tuổi đã cao, cũng nên từ quan về quê, an hưởng tuổi già.”
“Mong bệ hạ vì thể diện của lão thần, cho phép lão thần đưa tiểu nữ rời cung, giữ lại cho nàng một mạng sống.”
26
Thánh chỉ phong hậu đã được ban.
Tất cả các nghi thức của Hoàng hậu đều đang được gấp rút chuẩn bị, chỉ có Tiêu Quân Nghiễm là có chút kỳ lạ.
Cho đến khi ta bắt được chàng đang lén lút giấu một chiếc hộp nhỏ.
“Chàng…”
Tiêu Quân Nghiễm chớp chớp đôi mắt đẹp.
“Chàng có phải lén ăn vụng không?”
Tiêu Quân Nghiễm: “…”
Chàng đành phải mở chiếc hộp ra, ta tiến lại gần nhìn.
“Á, không ăn được.”
Ta lấy cuốn sách nhỏ ra khỏi hộp, xem xét kỹ lưỡng.
“Tại sao hai người này lại đánh nhau vậy?”
Tiêu Quân Nghiễm sống không còn gì luyến tiếc nhìn lên trời, đây là Đức Hỷ công công đã nhét cho chàng.
“Bệ hạ, trước đây vì Thái hậu và Thục Quý phi, trong cung đã đuổi đi không ít ma ma.”
“Lễ phong hậu sắp đến, nhất thời cũng không tìm được ma ma thích hợp để dạy dỗ Hoàng hậu nương nương. Chuyện này hay là người học xong, rồi tự mình chỉ dẫn đi.”
Đức Hỷ công công là người hầu cận Tiêu Quân Nghiễm từ lâu rồi. Ông ta biết, Hoàng thượng không thích những nữ nhân trong hậu cung.
Đến bây giờ vẫn là trai tân, nên mới có chuyện này. Cuốn sách này, là ông ta nhờ người mua từ bên ngoài cung, là cuốn sách bán chạy nhất.
Không chỉ nhân vật được vẽ đẹp, mà còn có cả cốt truyện!
Nghe xong tác dụng của cuốn sách, ta đòi lại Tiêu Quân Nghiễm. Mắt trợn tròn, nghiên cứu. Tố Bạch tò mò liếc mắt một cái, lập tức hai má đỏ bừng.
“Tiểu thư, người… ban ngày ban mặt sao người lại xem cái này vậy.”
Ta vô tội chớp mắt: “Phu quân nói, chỉ cần làm theo những gì trong cuốn sách nhỏ này, Thường Lạc mới có thể làm Thái hậu.”
Tố Bạch: “…”
“Chẳng lẽ chàng ấy lừa ta?”
Tố Bạch cười gượng, “Cũng không sai, phải có hoàng tự, mới có cơ hội làm Thái hậu.”