10
Tống Vân Thư vừa nghe tin ta có thai liền lập tức truyền ta vào cung. Nàng ấy cẩn thận sờ vào bụng ta, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Ta biết nàng ấy thích trẻ con. Kiếp trước Hoàng hậu lệnh cho nàng hại con ta, nàng thà chết không tuân nên mới rạn nứt với cô mẫu của mình, nếu không cũng chẳng dễ dàng bị Thái tử hại chết như vậy.
Bây giờ nàng ấy chán ghét Thái tử, không chịu chung phòng.
Vừa vặn Trình Chiêu Chiêu lại muốn làm bia đỡ đạn, mỗi khi Thái tử đến phòng Tống Vân Thư, ả lại giả bệnh để tranh sủng.
Tống Vân Thư giả bộ hiền thục đại độ, quyến luyến tiễn Thái tử đi, rồi quay đầu tìm cô mẫu khóc lóc. Hoàng hậu đang nôn nóng muốn nàng có con, chỉ cần dòng máu Tống gia là đích trưởng tử thì bà ta có thể nắm quyền mãi mãi. Nay cháu gái không mang thai được, tất cả đều đổ lên đầu con tiện nhân Trình Chiêu Chiêu.
Kiếp trước, Tống Vân Thư không được ân sủng, Hoàng hậu đổ mọi lỗi lầm lên đầu ta, ta phải quỳ trong Phượng Nghi Cung suốt một canh giờ dù đang mang thai sáu tháng.
Dù sao ta cũng là đích nữ, Trình Chiêu Chiêu là đích nữ giả mạo sẽ còn thảm hơn. Hoàng hậu mỹ danh là dạy ả quản lý sổ sách, ả tưởng thật là mình được quản gia, kết quả là phải quỳ trong bóng tối chép phạt, thức đêm suốt nửa tháng đến đỏ cả mắt.
ả có vẻ ngoài thanh thuần, nhưng giữa kinh thành đầy mỹ nhân thì chẳng tính là tuyệt sắc. Thái tử chỉ yêu đôi mắt sáng ngời của ả, nay mắt vì thức đêm mà mỏi mệt, mờ đục, ân sủng cũng nhạt dần. Bên cạnh ả không còn nha hoàn cũ và Triệu thị trợ giúp, với cái đầu óc đó ả ngay cả đám mỹ nhân ở lầu xanh của Thái tử còn đấu không lại, nói gì đến Tống Vân Thư.
Triệu thị dù sao cũng là kẻ có thủ đoạn, công phu quyến rũ đàn ông rất giỏi, mưu hèn kế bẩn chốn nội đình cũng rất thạo, vì vinh hoa của hai mẹ con mà đã truyền thụ hết kỹ năng cho Trình Chiêu Chiêu. Nhưng bây giờ, bà ta đã chết, Trình Chiêu Chiêu chẳng có mưu lược, chỉ có cái vẻ lẳng lơ của phường hồ ly. Mẫu thân Tống Vân Thư là chính thất nương tử của Tống gia, quán xuyến gia đình hơn hai trăm miệng ăn đâu ra đấy, nàng ấy kiếp này học được chân truyền của Tống phu nhân, thu phục một đứa con dòng thiếp không biết nhìn lên là chuyện dễ như trở bàn tay. Trình Chiêu Chiêu gặp nàng ấy chẳng khác nào chuột gặp mèo, không bị ăn thịt thì cũng bị vờn cho chết.
Còn ta, chỉ cần làm một người trưởng tỷ tốt, chỗ nào cũng “bảo vệ” ả là đủ rồi. Ta từ biệt Thái tử phi, vừa ra khỏi cửa đã bị Hạnh Nhi chặn lại, mời đến chỗ Lương đệ.
“Trưởng tỷ.” Trình Chiêu Chiêu vẻ mặt đáng thương nhìn ta, ánh mắt đầy sự dựa dẫm. Kiếp này, ta đóng vai kẻ bày mưu tính kế cho ả, dạy ả cách tranh giành ân sủng của Tống Vân Thư. ả dạo này việc gì cũng không thuận, gầy đi trông thấy, lại có thêm vẻ mong manh của bệnh mỹ nhân.
11
Ta hết lời an ủi ả, dỗ dành ả rằng Thái tử thâm tình với ả, với Thái tử phi chỉ là đóng kịch qua ngày thôi. Chỉ cần ả dốc hết sức sinh cho Thái tử một trưởng tử, địa vị tự khắc vững chắc.
Trình Chiêu Chiêu nghe lọt tai, khẩn khoản nhìn ta: “Đạo lý muội đều hiểu, muội được ban ơn mưa móc không ít, nhưng mãi vẫn không đậu thai.”
Ta thầm cười lạnh, Hoàng hậu lén cho ả uống không ít thuốc tránh thai đâu. Ta cũng không dặn Hạnh Nhi phải ngăn cản, uống một vài tháng cũng chẳng sao, nếu ả thực sự mang thai thì sao lại phải tìm đến ta cầu cứu?
Tống Vân Thư còn tàn nhẫn hơn, trực tiếp cho thêm chút thuốc vào đồ ăn của Thái tử. Ta lấy từ trong ống tay áo ra một lá bùa và một đơn thuốc: “Muội xem, đây là bùa cầu con tỷ tỷ xin được cho muội, linh nghiệm lắm. Còn đơn thuốc này tỷ cũng đang dùng, chẳng phải tỷ đã mang thai đó sao?” Ta dặn ả phải giấu bùa dưới gối, đừng để Thái tử phi phát hiện. Trình Chiêu Chiêu đa tạ khôn xiết tiễn ta đi.
Dạo này ta ốm nghén nặng, không màng ăn uống, cái gì cũng không nuốt trôi. Cố Vân Triệt chuyên môn mời đầu bếp của tất cả tửu lầu lớn ở kinh thành thay phiên nhau đến nấu cơm cho ta. “Phu nhân lo âu quá độ, như vậy không tốt cho thai nhi, xin phu nhân hãy điều chỉnh tâm trạng.” Tiêu Quý phi nghe tin ta có thai, liền phái thái y thân tín thường xuyên đến bắt mạch.
Sau khi thái y đi, ta thẫn thờ cả người. Cố Vân Triệt ôm ta vào lòng: “Hy Nhi, nàng đang lo lắng điều gì?” Ta nhìn đôi lông mày tuấn tú của chàng. Chàng là phu quân, là người thân cận nhất, đối xử với ta cực tốt, nhưng trong lòng ta có muôn vàn bí mật, thực sự có thể thổ lộ hết với chàng sao?
“Ta sẽ dẹp yên con đường phía trước cho nàng, không cần lo lắng nữa.” Chàng khẽ hôn lên trán ta, “Là ta không tốt, để Hy Nhi phải lo âu rồi.” Là ảo giác của ta sao? Cố Vân Triệt hoàn toàn khác hẳn với kiếp trước.
12
Hoàng đế đại thọ, trong cung mở yến tiệc. Ta nhớ lần cung yến này, Công chúa đã nhắm trúng Cố Vân Triệt, sau đó Thánh thượng ban hôn, về sau không biết vì sao lại hòa bình thoái hôn với Công chúa. Dù ta đã là chính thê của chàng, nhưng xuất thân ta thấp kém, từ xưa đến nay chuyện Công chúa gả làm chính thê, nguyên phối bị giáng làm thiếp không thiếu. Ta vĩnh viễn không làm thiếp, chưa nói đến việc bây giờ ta còn đang mang thai.
Ta tin Cố Vân Triệt, nhưng hoàng mệnh khó vi phạm, ta sợ sẽ làm liên lụy đến chàng. Nhưng lần này, chàng cáo bệnh không đi. Quan chức của Cố Vân Triệt không cao, vốn không nằm trong danh sách khách mời, kiếp trước là nhờ Cố tướng nên chàng mới đi theo dự tiệc.
“Chàng rõ ràng không có bệnh.” Ta nhìn người đang thong thả ngồi trên giường đọc sách. Chàng nhướng mày đặt sách xuống, kéo ta ngồi lên đùi mình: “Ta là sợ phu quân của nàng phong lưu phóng khoáng, bị nữ tử khác ái mộ, phu nhân lại ghen.” Rõ ràng là một lời đùa vui, nhưng nghe vào tai ta lại thấy thắt lòng. Chàng dường như biết trước chuyện gì sẽ xảy ra. Tống Vân Thư có thể trùng sinh, chẳng lẽ chàng cũng trùng sinh trở về?
“Phu quân, chàng…” Ta do dự hồi lâu, ấp úng mãi, cuối cùng lắc đầu, “Không có gì.” Người trùng sinh đều là người đã chết, Cố Vân Triệt kia sẽ sống thật tốt, thọ mệnh trăm tuổi ở nơi mà ta không nhìn thấy.
Sau đó nghe nói Nhị hoàng tử gặp Tống Vân Thư một lần ở cung yến, về nhà liền phấn đấu vươn lên, nay đã sắp vào triều nhận chức. Cố Vân Triệt ở bên phò tá, trong phút chốc, Nhị hoàng tử trở thành ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị. Thời gian trôi mau, bụng ta ngày một lớn hơn, Cố Vân Triệt căng thẳng vô cùng, việc gì cũng cẩn trọng. Trình Chiêu Chiêu mãi không mang thai, không nhịn được sai Hạnh Nhi đến tìm ta, ta lại vào Đông Cung thăm muội muội.
“Trưởng tỷ, muội đã điều dưỡng thân thể rồi, nhưng vẫn không mang thai được.”
Ta che miệng không nói, là Thái tử không có khả năng sinh con, ả làm sao mang thai được?
“Hơn nữa Thái tử đã mấy ngày không đến phòng muội rồi.”
Tống Vân Thư đặc biệt tìm cho hắn mấy mỹ nhân tuyệt sắc, ngày đêm hầu hạ, hắn lấy đâu ra thời gian đoái hoài đến đứa thứ muội này của ta.
“Phu quân không còn sủng ái, cũng không cần vì hắn mà khổ sở.” Ta nhỏ giọng nói.
Mắt Trình Chiêu Chiêu sáng lên: “Trưởng tỷ, ý tỷ là…?”
“Lương Vương thế tử vẫn chưa cưới chính thê, những lời còn lại không cần tỷ tỷ phải nói thêm chứ?”
13
Lương Vương thế tử kia là hạng háo sắc, nhưng hắn không thích tiểu thư khuê các, chỉ mê những nữ tử có nhiều chiêu trò. Kiếp trước, Trình Chiêu Chiêu vừa lén lút với Thái tử, sau lưng lại vừa quyến rũ Lương Vương thế tử, bắt cá hai tay, cuối cùng chọn ai cũng không thiệt. Thứ muội luôn tâm cao khí ngạo, việc gì cũng muốn so bì với ta. Ta làm chính thê của đích tử Tướng phủ, ả lại chê thân phận Lương đệ Thái tử của mình thấp kém.
Chẳng mấy chốc đã đến yến tiệc Trung thu, vốn dĩ với thân phận của Trình Chiêu Chiêu thì không đủ tư cách tham dự, nhưng ả đã dùng hết mọi thủ đoạn cầu xin Thái tử đưa ả đi cùng. Khách khứa đầy sảnh, chén thù chén tạc, khi bữa tiệc đi vào hồi kết, các công tử say rượu đều được đưa đến sương phòng nghỉ ngơi. Thời điểm đã tới.
Hạnh Nhi ghé tai ta nói nhỏ: “Phu nhân, mau theo nô tỳ qua đây.” Ta ra hiệu cho Tống Vân Thư, nàng quay đầu làm nũng với Thái tử. Nàng vốn xinh đẹp, ngày thường lại lạnh nhạt với Thái tử. Thái tử bản tính đê tiện, chỉ thích những đóa hoa cao lãnh không cho hắn sắc mặt tốt, khó khăn lắm mới thấy Thái tử phi hạ giọng cầu hắn đi cùng hóng gió, hắn đương nhiên đi theo.